Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử
Chương 74: Gà Tiên Của Thầy Chu
Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 74 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chu Cẩm Uyên có lòng tốt nhắc nhở, vậy mà các sinh viên nghe ké xong chỉ bật cười ha ha, không để ý một chút nào, dù sao họ cũng chưa từng nghe danh mấy món Gà Tiên, Vịt Tiên trong truyền thuyết.
“Cứ để họ ăn đi ạ!”
“Không đến mức đó đâu thầy ơi, không được ăn đúng là đáng tiếc thật, nhưng hiện giờ mới cách giờ cơm trưa có hai tiếng, đã đói đâu mà thèm.”
“Chúng em hiểu mà, ở đây nhiều người như vậy đương nhiên chỉ các bạn đăng ký lớp được ăn, nhưng bảo tránh ra ngoài thì không cần đâu ạ.”
Sinh viên đăng ký lớp học khoảng một trăm người, bình thường nếu không có chuyện bất khả kháng sẽ luôn có mặt đông đủ. Sinh viên đến nghe giảng ké càng nhiều hơn, đứng tràn ra tận ngoài cửa. Hôm nay lương tâm Chu Cẩm Uyên trỗi dậy đổi chương trình học thành phương pháp trị liệu bằng ẩm thực, hướng dẫn cách làm món ăn bài thuốc, nhưng ngẫm lại cũng không thể nấu cho tất cả mọi người cùng ăn.
Các sinh viên chính thức đeo trên lưng lòng cảm thông của toàn cõi mạng, cũng nên để bọn họ có chút lợi ích mới phải, chuyện này các sinh viên nghe ké hiểu rất rõ.
Chu Cẩm Uyên thấy khuyên không được đành nói, “Thôi vậy.”
Bên dưới ngược lại có người thì thầm: “Hình như tôi nhớ trong dòng thời gian có người đăng về truyền thuyết Khổng thánh chẩm trung đan của phòng khám Tiểu Thanh Long, nghe nói dở ói luôn…”
“Đúng đúng, bây giờ nó vẫn còn bán chạy lắm, bạn cùng phòng tôi nói nhà cậu ấy thường xuyên mua cho em gái ăn, ăn muốn trợn trắng mắt luôn.”
“Viên thuốc đó… không phải do thầy Chu tự tay nặn à! Woa, biết ngay vẫn là hội Tiểu Long Nhân thảm nhất!”
Mọi người đều là người học y dược, tuy chưa trực tiếp nếm qua viên thuốc đó nhưng nghĩ đến dược liệu của nó thôi cũng tưởng tượng ra độ khó ăn kinh khủng khiếp. Khổng thánh chẩm trung đan không phải món ăn bài thuốc, cơ mà đã nổi tiếng đến thế thì đám sinh viên cũng rất dễ liên tưởng đến những thứ khác.
Mọi người lập tức xúm xít thì thầm như đã nhìn thấu sự thật, cả giảng đường âm ỉ sôi sục, các học sinh lớp Tiểu Thanh Long lộ ra ánh mắt sợ hãi.
Cứ tưởng thầy Chu đã được đánh thức lương tâm, ai ngờ…
Đương nhiên cũng có người liên tưởng ngay đến chuyện khác, “Ủa, không biết hồi xưa thầy đã từng ép Dung thần ăn thuốc viên chưa nhỉ, muốn nghe thầy kể chuyện cũ quá.”
“Nói cái gì mà hăng say thế, hay là các bạn lên đây nói thay tôi đi?” Chu Cẩm Uyên chưa học qua trường lớp sư phạm nhưng lời răn đe của giáo viên vẫn thốt ra hết sức tự nhiên.
Anh quét mắt nhìn đám sinh viên ríu rít bên dưới, sau đó thuận miệng chỉ tên vài sinh viên nghe ké nói chuyện hăng say nhất, “Các bạn đứng ra phía trước mà nghe giảng! Lát nữa lại đây làm phụ tá cho tôi luôn!”
“Đừng mà thầy ơi, đã bao lớn rồi còn phạt đứng…” Sinh viên đứng lên nhăn nhó xin tha.
“Thế bạn bao lớn rồi còn nói chuyện trong lớp, vừa rồi tôi giảng cái gì nào?” Chu Cẩm Uyên hỏi lại.
Sinh viên lập tức im bặt vì vừa rồi bận kể xấu trình độ nấu nướng của thầy… đành ngoan ngoãn đi ra trước đứng. Thực ra người này cũng đã ngang tuổi thầy giáo nhưng vẫn bị dạy dỗ ngoan như chim cút.
“Chúng ta nói tiếp thôi —— Ai có thể cho tôi biết với kết quả khám bệnh này, nên biện chứng thế nào?” Chu Cẩm Uyên hỏi.
Học sinh giỏi trong lớp Tiểu Thanh Long vẫn rất nhiều, lập tức có người giơ tay đáp: “Phổi tỳ hư!”
“Chính xác. Vậy chúng ta tiếp tục bàn về chế độ ăn uống, muốn bồi bổ tỳ vị, ích khí, bổ phổi có thể dùng canh nhân sâm hoặc canh ngũ vị tử, tùy theo mục đích mà sẽ làm thêm các loại món ăn bài thuốc khác. Ví dụ như phổi nhiều đờm tắc nghẽn sẽ dùng loại canh mà chúng ta làm mẫu ngày hôm nay: canh gà hầm bưởi.” Chu Cẩm Uyên nói.
Dưới đài lập tức có người kinh hô, trong các trường đại học chuyên ngành y học cổ truyền luôn có vài khóa học về《 Dược thiện học 》hoặc thường ngày vẫn có bác sĩ thích nghiên cứu về đồ ăn thức uống. Bọn họ biết rõ gà hầm với bưởi chắc chắn sẽ có vị vừa đắng vừa chát!
Quả nhiên, ma quỷ vẫn là ma quỷ …
“Ngoài ra tôi có chuẩn bị thêm ít gạo nếp để nấu xôi phổi bò nước gừng, đây cũng là món ăn giúp bổ phổi.” Thịt bò vị ngọt tính ấm có thể bổ khí kiện tỳ, gạo nếp cũng bổ hư kiện tỳ, nước gừng càng không cần phải nói, chuyên môn trừ hàn tiêu đờm và kích thích vị giác. Trong cảm quan của mọi người, món này vẫn bình thường hơn canh gà hầm bưởi nhiều.
Chu Cẩm Uyên nào biết chuyện bọn học sinh đang than trách về khả năng nấu nướng tệ hại của mình, vô tư sai khiến sinh viên bị phạt lên lột vỏ bưởi, “Gọt sạch thịt bưởi vào nhé, nếu không sẽ đắng lắm.”
Sinh viên oán thầm trong lòng rằng dù gọt sạch bao nhiêu thì vẫn sẽ còn vị đắng thôi, phần vỏ trắng bên trong và hạt bưởi đều đắng cả mà. Quan trọng hơn là, thịt bưởi nấu lên chắc chắn cũng đắng…
“Rửa sạch cả vỏ nhé, lát nữa chúng ta sẽ dùng phần vỏ làm kẹo vỏ bưởi.” Chu Cẩm Uyên chỉ huy các sinh viên xử lý nguyên liệu nấu ăn.
Phổi bò rửa sạch xong cắt thành miếng, chần qua một lần để tẩy hết máu, sau đó ninh nhỏ lửa với lượng gạo nếp vừa đủ, nước ép gừng phải chờ đến khi xôi sắp chín mới cho vào cùng gia vị. Vì suy xét đến lượng sinh viên nhiều nên Chu Cẩm Uyên cũng nấu một lượng lớn, nhưng dù thế mỗi người phỏng chừng chỉ nếm được mấy miếng là cùng.
Nguyên liệu món gà hầm bưởi là Chu Cẩm Uyên cố ý sai Thiệu Tĩnh Tĩnh đi mua gà mái tơ không quá mỡ, phần da gà được lọc hết, sau đó xoa rượu gia vị lên. Thịt bưởi rửa sạch nhét vào dụng gà cùng gừng lát, hành, táo khô, lại thêm chút nước trong vào chưng cách thủy.
Trong lúc chờ xôi và gà hầm chín, Chu Cẩm Uyên tranh thủ thời gian tiếp tục giảng cho mọi người về phương pháp trị liệu bằng ẩm thực trong chữa bệnh, lại tiếp tục đọc làu làu vài đoạn sách thuốc kinh điển, “Dù là《 Tố Vấn 》,《 Hoàng Đế Nội Kinh 》,《 Linh xu 》,《 Thương Hàn Luận 》hay 《 Kim Quỹ Yếu Lược 》đều nhắc tới rất nhiều công dụng của ăn uống khoa học, có những vị thuốc vừa là thuốc mà vừa là thức ăn. Thường ngày nếu cẩn thận chú trọng việc ăn uống cũng có thể phòng tránh bệnh tật…”
Anh điểm tên mấy sinh viên để bàn luận thói quen ăn uống từ thể trạng mỗi người, loại cơ thể gì cần thức ăn như thế nào. Ngay cả khi ăn người ta cũng nên chọn thực phẩm dựa trên thể chất cá nhân.
“Thầy ơi, vậy thường ngày thầy hay nấu món gì cho trợ giảng ăn ạ? Có thường xuyên mời cậu ấy về nhà ăn cơm không?” Sinh viên Giáp nhấc tay hỏi.
Chu Cẩm Uyên nhìn chằm chằm vào sinh viên Giáp.
Ban đầu người kia vẫn có thể mỉm cười chống đỡ, thậm chí nhìn lướt qua còn phát hiện có vẻ trợ giảng chưa nhận ra chuyện đầu bên này, nội tâm điên cuồng gào thét giấu đầu lòi đuôi. Nhưng mà bị nhìn một hồi cô liền nhấp nhổm, “Á…”
Lúc này Chu Cẩm Uyên mới chậm rãi đáp: “Tò mò đến thế à, vậy bạn đứng lên khám mạch cho trợ giảng xem thể chất như cậu ấy thích hợp ăn thực phẩm gì đi.”
Sinh viên Giáp: “…”
Chu Cẩm Uyên: “Qua đây, bạn đáp đúng tôi sẽ nói.”
“…” Sinh viên Giáp vừa uất ức vừa phẫn nộ giải thích, “Thầy ơi! Em học chuyên ngành ngoại ngữ ạ!”
Lúc này đến phiên Chu Cẩm Uyên cạn lời: “…? Bạn là sinh viên khoa Xã hội nhân văn và Quản trị? Bạn đến lớp của tôi làm gì!”
Sinh viên Giáp: “Cảm, cảm thấy hứng thú ạ…” Nếu không bị lôi kéo đến mức có hứng thú với CP hai người, em cũng đâu đến mức chạy sang nghe ké《 Tuyển tập bệnh án kinh điển 》 làm gì! Mỗi lần ngồi hai tiếng đồng hồ nghe mà như vịt nghe sấm!
Chu Cẩm Uyên gần như nghi ngờ sinh viên nói dối vì không muốn trả lời câu hỏi, thẳng đến khi có người giơ tay làm chứng cho cô nàng mới thôi.
“Thôi được, nếu bạn cảm thấy hứng thú thì dùng ngôn ngữ mà bạn học dịch thử trang PPT này một lần xem. Nếu dịch tốt tôi sẽ trả lời.” Chu Cẩm Uyên vẫn không muốn buông tha.
Sinh viên Giáp: “… Được, được ạ!” Liều mạng, để cắn CP phải liều mạng thôi!
May mà ngày thường thành tích của cô nàng khá tốt, cũng học được thêm một ít từ khóa chuyên ngành của y học cổ truyền nên cuối cùng đã dịch thành công hết trang PPT.
“Tạm được.” Theo lý lúc này Chu Cẩm Uyên nên trả lời câu hỏi của cô, nhưng nghĩ lại đột nhiên thấy ngượng ngùng khủng khiếp, trong lòng cứ có cảm giác sai sai ở đâu. Anh bèn gõ nhẹ lên bàn do dự tìm lời.
Dung Tế Tuyết nãy giờ vùi đầu đọc sách lúc này ngẩng đầu lên trả lời thay: “Chưa bao giờ nấu hết, ở nhà chỉ có tôi nấu cơm cho thầy Chu ăn thôi.”
Chu Cẩm Uyên vội liếc nhìn Dung Tế Tuyết.
Cả giảng đường ồ lên. Trời má! Quá nhiều thông tin!
“Ở nhà” là có ý gì? Chẳng lẽ hai người sống chung sao? Hơn nữa người lạnh lùng như cậu mỗi ngày tan học đều vội vã chạy về là để nấu cơm? Rốt cuộc cậu có bao nhiêu bí mật vậy hả Dung thần?!
Còn nữa, nếu nói vậy chứng tỏ thầy Chu không có kinh nghiệm nấu nướng, nghĩa là nồi canh gà và nồi xôi nếp kia… Chậc…
Từ góc độ của Chu Cẩm Uyên phải nghiêng đầu mới nhìn đến Dung Tế Tuyết, chẳng những anh không nghiêng đầu mà còn xoay người sang hướng khác giả vờ xem màn hình, “Khụ… Vậy các bạn đã thỏa mãn chưa?”
Rồi rồi rồi, đến trợ giảng mà thầy còn không nấu, chỉ nấu cho học sinh ăn. Trong phút chốc các bạn học chợt nhận ra mình hơi không ổn khi chỉ chăm chăm chê bai khả năng nấu nướng tệ hại của thầy.
Thật ra có một vài người muốn Dung Tế Tuyết trả lời thêm vài câu nữa, nhưng nếu muốn hỏi sẽ bị kiểm tra bài nên ai cũng do dự. Đúng lúc này chợt có một mùi thơm đặc biệt chậm rãi lan tỏa khắp căn phòng —— Chính là mùi thơm mát của canh gà hầm bưởi và mùi thơm ngọt của xôi nếp…
Ăn vào có chua hay đắng hay không thì không rõ, nhưng canh gà hầm này thơm lừng, hơn nữa còn không nghe mùi ngấy hay mùi ngậy, không quá nồng nhưng cực kỳ hấp dẫn. Đặc biệt dưới thời tiết nắng gắt cuối thu, khẩu vị của mọi người ít nhiều bị ảnh hưởng, thế nên mùi hương ấy đúng là mang tới thử thách ý chí lớn lao.
Ban đầu mùi hương chỉ thoang thoảng như có như không, vài học sinh bị phạt đứng phía trước mới ngửi thấy, sau đó là những dãy bàn đầu, bàn phía sau, ngoài cửa, tất cả đều ngửi thấy!
Phi khoa học, chẳng phải thầy Chu không hay nấu nướng, còn thích nặn thuốc viên to đùng sao? Chẳng lẽ món này chỉ có mùi mà không có vị?
“Ọt~”
Chỉ mới giữa chiều mà đã có người sôi bụng.
Chu Cẩm Uyên lại còn bước đến mở nắp nồi cho nước gừng vào xôi nếp, hương vị thơm ngọt kia lập tức càng nồng nàn. Đó là vị thơm ngọt vốn có của gạo nếp, cho thêm phổi bò và nước gừng càng thêm phần đặc biệt quyến rũ.
Hiện giờ cơ bản không một ai nghe thấy Chu Cẩm Uyên nói cái gì nữa, ánh mắt mọi người sáng rực nhìn chằm chằm vào hai nồi thức ăn sắp chín.
Sinh viên bị phạt đứng cũng ngọ nguậy chân tay, cúi người hít hà muốn ngửi ở khoảng cách gần hơn. Cậu ta đứng bên cạnh nồi thức ăn đương nhiên phải chịu đựng sự cám dỗ nhiều nhất, miệng cũng vội vàng nuốt nước bọt.
Các sinh viên bắt đầu ồn ào: “Lão Trương mau tránh xa phần cơm của chúng tôi ra!”
“Này, lão Trương không đăng ký lớp nhé, đừng ngửi nữa, ngửi cũng không có phần đâu.”
Cậu ta đột nhiên bừng tỉnh, quay đầu nhìn Chu Cẩm Uyên, “Thầy ơi… Thật ra, em… phổi của em cũng không tốt, khụ khụ…”
Chu Cẩm Uyên cười nhìn người kia, “Thế á, vậy bạn chờ lát nữa tôi phát vỏ bưởi cho.”
Sinh viên: “…”
Chu Cẩm Uyên mở nắp nồi canh gà kiểm tra làm hơi nước và hương thơm cũng đồng loạt tỏa ra ngoài. Canh được hầm suốt một tiết học lúc này đã hoàn toàn ngấm hương vị. Có thể thấy nước canh vàng nhạt thấm vào từng thớ thịt gà mềm rục, bên trên ló ra một cái đùi gà đã được chặt đôi, thịt và gân còn bám chặt vào xương đùi khiến người ta nhìn mà thèm nhỏ dãi.
Chu Cẩm Uyên hít hà một lát, đồng thời cũng nghe thấy tiếng xuýt xoa vang lên khắp trong ngoài phòng học.
“Thầy ơi ——”
Sinh viên nghe ké bên ngoài đỡ khung cửa kêu lên thất thanh, giọng điệu vừa chua chát vừa tràn đầy khao khát.
Đây cũng là gà hầm nhưng phong cách không giống món gà hầm mà Chu Cẩm Uyên làm cho Elena ăn ở Tiểu Thanh Long, hương vị thanh khiết hơn nhiều, nhưng nếu để Thiệu Tĩnh Tĩnh lên tiếng chắc chắn vẫn sẽ nói đây là gà do thần tiên làm!
“Lúc nãy tôi đã nhắc các bạn nên tránh đi rồi mà.” Chu Cẩm Uyên lắc đầu, “Hay là bây giờ ra sân thể dục chạy một vòng cho bình tĩnh lại?”
“Không đi, không đi!” Người trong phòng không chịu ra ngoài, người đứng ngoài càng không muốn đi xa, tất cả đều đã bị Gà Tiên mê hoặc.
Hiện giờ trong đầu họ chỉ còn lại hai chữ, tiếc nuối.
—— Tại sao hồi đó tốc độ tay không nhanh hơn một chút để đăng ký thành công lớp Tiểu Thanh Long? Đến bây giờ sinh viên nghe ké đúng là không cần nộp bài tập thật, nhưng cũng không được chia phần ăn luôn!
Trong phòng kín người hết chỗ, sinh viên ngoài phòng vì muốn ngửi cho rõ hơn lại liều mạng chen chúc thò đầu thăm dò, chỉ hận không thể bò luôn vào trong.
“Xôi ăn được rồi, canh gà phải hầm mười phút nữa, thêm chút muối.” Đến cuối Chu Cẩm Uyên mới rắc muối vào nồi, tiếp tục đậy nắp hầm gà.
Xôi nếp được xới vào chén giấy dùng một lần, Chu Cẩm Uyên điểm danh từng người, mỗi sinh viên nghe đến tên mình lập tức chạy như bay lên bục ôm chén của mình xuống. Ngay khoảnh khắc này lòng ghen tị của các sinh viên nghe ké đạt đến đỉnh điểm…
Bọn họ chỉ có thể đứng nhìn trân trân cả lớp Tiểu Thanh Long nhồm nhoàm nhai từng miếng xôi gạo nếp trắng tinh óng ánh, mềm mại, ngọt thơm, độ dẻo vừa phải, nhiều tầng hương vị, mỗi một hạt gạo đều đậm đà như nhau. Nước gừng được cho vào sau cùng với lượng vừa phải, tạo nên hương vị tinh tế khiến món ăn càng thêm ngon miệng. Phổi bò không biết được xử lý kiểu gì mà không hề tanh hôi, nhai vào miệng rất mềm, dai giòn sần sật.
Tiếc là mỗi người chỉ ăn được mấy miếng, nhưng được mấy miếng vẫn tốt hơn người đứng nhìn thèm thuồng.
“Trưởng phòng ngủ ơi, chia cho tôi một miếng với!” Không thiếu người đi thành nhóm nhưng chỉ một người đăng ký lớp thành công. Hội trường phút chốc biến thành cuộc thi thử thách tình bạn, “Còn nhớ rõ năm ấy chúng ta cùng nhau thức trắng đêm không?”
“Cậu có còn là bạn tốt nhất của tôi không vậy? Có còn nhớ tôi dạy cậu cách trèo tường đi tìm đồ ăn không?”
Chu Cẩm Uyên bắt đầu loay hoay với nồi canh gà. Xôi nếp mỗi người đều có phần, nhưng canh gà chắc chắn không đủ chia cho một trăm người ăn. Anh nghĩ ra một sáng kiến bèn chia thịt gà thành mười lăm phần, chan thêm chút nước canh.
“Các bạn trong những tiết trước đã trả lời xuất sắc câu hỏi của tôi, mỗi người được một phần thịt. Canh có thể chia thêm mười phần nữa, tôi đặt câu hỏi, ai trả lời đúng trước thì cho người đó.”
Câu này khiến càng nhiều người hối hận hơn nữa vì đã không tích cực trả lời câu hỏi trong các tiết học trước! Đồng thời họ cũng chăm chú chờ đợi trả lời câu hỏi tiếp theo, ừm, ai nhanh tay thì trúng ——
Người thê thảm nhất vẫn là cậu sinh viên nghe ké bị phạt đứng gần nồi canh, khoảng cách gần nhất mà không thể ăn, chỉ biết đứng nhìn trân trân Chu Cẩm Uyên chia chác. Lúc này cậu chàng thều thào hỏi: “Thầy ơi, nếu chúng em đáp đúng có còn cơ hội không? Xin hãy cho cơ hội đi, sinh viên nghe ké cũng là người mà!!”
“Ngại quá, các bạn không đăng ký được lớp tôi.” Chu Cẩm Uyên nói một câu làm cả bọn rưng rưng nước mắt.
Mười lăm sinh viên may mắn sau khi lấy được thịt gà liền trực tiếp đứng ăn trên bục luôn. Hồi nãy ai nói canh gà hầm bưởi sẽ đắng vậy? Hoàn toàn không đắng không chát một chút nào! Hương thơm thanh khiết mê người, tươi ngon mà không ngấy, không biết có phải dược liệu có tác dụng không mà dù chưa đến giờ cơm vẫn có cảm giác ăn uống rất ngon miệng. Bọn họ ăn say mê đến mức bạn học bên dưới rưng rưng hô lớn: “Thầy ơi em sai rồi, em từng nghĩ rằng mình mang thể chất sài hồ, hóa ra là thể trạng canh gà hầm bưởi!”
Các sinh viên nghe ké ngồi bồn chồn cào bàn cào ghế, ở lại xem thì không khác gì tra tấn, mà bỏ ra ngoài thì quá tiếc, sắc mặt họ trở nên méo mó, mắt sáng quắc nhìn chằm chằm đám sinh viên trên bục.
“Bây giờ các bạn ngồi dưới xin hãy nghe câu hỏi…”
“Thầy Chu, thầy đang làm gì thế này?” Có người khó khăn muốn chen vào trong lớp, nhưng đám sinh viên nghe ké chen chúc quá dữ dội không thể lọt chân vào.
Chờ đến khi người nọ chen vào đến nơi suýt đánh rơi cả giày, mọi người mới nhận ra đó chính là thầy hiệu trưởng La.
“Tôi đứng ở thật xa cũng ngửi thấy, hình như các sinh viên từ các tầng trên dưới đều nghe thấy cả, vẫn đang phàn nàn không biết có phải nhà ăn đang hầm canh không, tại sao mùi thơm bay xa như thế.” Hiệu trưởng La cười ha hả, “Hóa ra là cậu làm.”
“Vâng, em làm ít món ăn bài thuốc cho các bạn học cùng ăn.” Chu Cẩm Uyên nói, “Thầy La có muốn dùng thử một chén…”
Còn chưa kịp nói xong thì đám sinh viên đã đồng loạt gào rú, “Phụt ——Không——”
Đặc biệt là sinh viên nghe ké rất bất bình: “Thầy La cũng đâu có đăng ký học lớp này đâu!!”
“…………” Hiệu trưởng La bị giật mình thót tim, vội lùi lại hai bước, “Tôi không ăn, các em đừng kích động!”
Hiệu trưởng nuốt nước bọt, canh thơm thì thơm thật, nhưng đám sinh viên mắt sáng rực kia cũng đáng sợ không kém, vẫn nên đi nhà ăn ăn cơm thôi.
Giờ phút này mọi người vẫn chưa biết rằng trên dòng thời gian đã lan truyền hình ảnh tại hiện trường:
[ Chuyện gì thế? Hiện giờ đang có một bầy zombie lê lết bên tòa nhà Đức Nghiệp kìa?? Lại còn kêu khóc ầm ĩ nữa ]
Trên ảnh là một đám sinh viên nghe ké đứng chen chúc bên ngoài giảng đường bậc thang giương nanh múa vuốt muốn xông vào trong, đầu ngẩng cao, đôi mắt xanh lè, miệng há hốc quả thực rất giống zombie…
[ ?? Zombie bao vây một lớp học bên khoa Y học cổ truyền ]
[ Má ơi sợ quá, họ đang làm gì thế? Có thể kiểm soát biểu cảm một chút được không 233333 ]
[ … Chỗ đó là phòng học của lớp Tiểu Thanh Long mà ]
……
Ăn thịt húp canh xong, Chu Cẩm Uyên bắt đầu tỉ mỉ hướng dẫn cho học sinh từng bước thực hiện món ăn, bao gồm cách làm canh gà có mùi thơm mát mà không chua không đắng, xôi nếp phải trộn bao nhiêu nước gừng mới tươi ngon hấp dẫn.
Mắt thấy lớp Tiểu Thanh Long sắp biến thành lớp dạy nấu ăn chuyên nghiệp, Chu Cẩm Uyên nói: “Tôi thấy bài học này khá thú vị, sau này phải thường xuyên đưa vào giáo án thôi.”
Mọi người: “…”
Cho nên sau này các sinh viên nghe ké phải chịu tra tấn định kỳ sao?
Điều này cũng dẫn đến việc sau khi món Gà Tiên được nhiều người biết đến, các sinh viên đăng ký học lớp Tiểu Thanh Long nếu có khoe với ai rằng mình từng học với Chu Cẩm Uyên, khoảng 80% xác suất sẽ bị hỏi một câu giống nhau. Không phải “Cậu có biết thực hiện châm pháp cổ điển XYZ không?”, cũng không phải “Cậu có biết vẽ bùa không”, mà là: “Cậu có biết làm Gà Tiên không?”
“Thầy ơi, thầy thấy vui thế có nghĩ đến cảm nhận của chúng em không? Đã đói bụng còn phải nhìn người ta ăn.”
“Ha ha ha, biết làm sao được, tôi không thể làm quá nhiều. Các bạn về nhà tự thực hành vài lần là ra được hương vị tương tự thôi mà.” Chu Cẩm Uyên liếc thấy sắp đến giờ tan học, “Hôm nay giảng đến đây, phần vỏ bưởi để làm kẹo phải tốn thời gian ngâm lâu, đến tiết học tới chắc vẫn chưa ăn được.”
“Tôi sẽ mang về nhà làm nhé.” Chu Cẩm Uyên liếc nhìn phần vỏ bưởi, lại nhìn lên Dung Tế Tuyết, ấp úng hỏi, “… Em có ăn kẹo không?”
Dung Tế Tuyết đang thu dọn đồ đạc nghe vậy liền nhìn sang. Sở dĩ Chu Cẩm Uyên hỏi là vì hồi nhỏ Dung Tế Tuyết rất thích món này, bây giờ cũng lâu lắm rồi không ăn lại. Nhưng Chu Cẩm Uyên chọn nói trong giờ học hình như lại làm tan vỡ thêm hình tượng của cậu mất rồi.
Hai người trao đổi ánh mắt mà không để ý gì đến xung quanh.
Dung Tế Tuyết còn chưa nói gì, bên dưới đã có sinh viên vỗ bàn hét: “Ăn! Úi dồi ôi ngọt chết tôi rồi!”
Được lắm, thầy Chu và trợ giảng quá là ngọt!
Chu Cẩm Uyên bị giật cả mình: “??”
Có phải sinh viên bị anh ép phát điên rồi sao, ăn cái gì cơ, kẹo còn chưa làm nữa mà.
Lời tác giả:
Zombie: Tui đói!!!!