Chương 77

Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 77 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Câu hỏi này phải trả lời thế nào mới tốt…
Dưới cái nhìn chằm chằm của Chu Cẩm Uyên, nữ sinh cố vắt hết óc suy nghĩ, “Là vì couple… Khụ, không phải, double, thầy xem, double, gấp đôi học sinh xuất sắc!”
Chu Cẩm Uyên liếc nhìn sách trên tay cô: “Nhưng bạn học ngành Marketing cơ mà?”
Nữ sinh lại “Á” thêm nửa ngày mới miễn cưỡng tìm được lời giải thích: “Đúng vậy ạ, nhưng bên khoa bọn em không có nhân vật nào giỏi giang như bên này, em qua ké chút may mắn thôi!”
“… Vậy sao?” Chu Cẩm Uyên cứ cảm thấy có chỗ gượng ép nhưng cũng không tìm được cách nói nào tốt hơn. Dù sao trên ảnh cũng có tới hai người, không thể có chuyện cô gái này yêu thầm mình được.
“Ha ha ha ha.” Nữ sinh cười gượng xong lại đánh bạo hỏi, “Thầy ơi, khóa của Dung thần đi thực địa hái thuốc rồi, thầy có định đi thăm cậu ấy không?”
Đây không phải người đầu tiên hỏi về vấn đề này, Chu Cẩm Uyên nhét tay vào túi, lạnh lùng nói: “Không đi. Em ấy lớn rồi, tôi đi làm gì.” Dứt lời lập tức xoay người bỏ đi, tự thấy dáng vẻ mình cực kỳ tự do tự tại.
Các sinh viên quay lại nhìn nhau một lúc, nhỏ giọng thì thầm: “Thầy đáng yêu quá đi.”
Chu Cẩm Uyên suýt nữa lảo đảo vấp ngã, tất cả là tại thính giác mình quá nhạy.
……
“Ông chủ, ăn cơm thôi!” Thiệu Tĩnh Tĩnh đi đến bên cạnh Chu Cẩm Uyên nhắc nhở.
“À, chờ chút, tôi đang sửa dở cái bệnh án này.” Chu Cẩm Uyên lơ đễnh nói.
Thiệu Tĩnh Tĩnh rất sốt ruột, “Dung thần nói không thể chậm trễ giờ ăn, lát nữa cơm canh nguội mất thì phải làm sao!”
Chu Cẩm Uyên ngạc nhiên, “Cậu trở thành đàn em của em ấy từ bao giờ thế, rốt cuộc ai trả lương cho cậu hả.”
Thiệu Tĩnh Tĩnh nhìn trời đáp: “Nhưng tôi cũng không muốn trúng độc. Không nghe lời lỡ đâu cậu ta đầu độc tôi thì sao, nói chung tôi sợ lắm.”
Thiệu Tĩnh Tĩnh thuộc dạng người “gió chiều nào xoay chiều ấy” điển hình, hơn nữa trong phòng khám ai cũng mạnh hơn cho nên cả ngày cứ phải xoay đủ bốn phương tám hướng. Hôm nay cậu ta có thể hùa theo Chu Cẩm Uyên mắng Dung Sấu Vân là đồ hói đầu, ngày hôm sau tiếp tục hùa theo bác sĩ Dung trêu chọc bác sĩ Chu.
Chu Cẩm Uyên vươn hai ngón tay, Thiệu Tĩnh Tĩnh thậm chí không biết anh lấy ở đâu và từ lúc nào một cây châm siêu dài, mũi kim lóe ánh sáng lạnh lẽo, “Thế cậu không sợ tôi sao?”
Thiệu Tĩnh Tĩnh sợ tới mức lùi một bước, “Hu hu tôi sai rồi.”
Chu Cẩm Uyên hù dọa xong cũng không còn tâm trạng làm việc tiếp, đành thu dọn đồ đạc đi ăn cơm trước.
“Ha ha, A Cẩm, mày ở nhà một mình có sợ không, có cần tao qua ở chung không?” Dung Sấu Vân thăm dò. Thân là “Lão Dung hàng xóm” hàng thật giá thật, anh ta đã thuê một căn phòng đơn ngay sát bên cạnh, đi qua đi lại cực kỳ thuận tiện.
Chu Cẩm Uyên thành thật nói: “A Trọc, mày ghê quá.”
“Tao chỉ thấy trạng thái mày mấy hôm nay không tốt nên quan tâm thôi, giờ không ai hầu hạ mày nữa nên không quen chứ gì.” Dung Sấu Vân tự cho rằng mình chỉ muốn tốt cho Chu Cẩm Uyên.
“Trạng thái của tao chẳng có vấn đề gì.” Chu Cẩm Uyên mắng.
Thật ra bản thân Chu Cẩm Uyên đúng thật có chút mất tự nhiên, Dung Tế Tuyết ra ngoài ba bốn ngày rồi. Khoảng thời gian cậu ở nhà anh cứ thấy hơi kỳ cục, luôn muốn tìm những người khác để trốn, nhưng lúc này Tiểu Tuyết rời đi tâm trạng lại như người mất hồn.
“Đi thực địa chắc chắn không thể thiếu côn trùng, rắn, rết, kiến độc…” Chu Cẩm Uyên cảm thấy mình chỉ đang lo cho an nguy của Dung Tế Tuyết. Tối hôm đó anh vừa ăn cơm hộp của tiệm cơm cách vách vừa ngồi trong phòng gọi video cho Dung Tế Tuyết.
Qua một lát Dung Tế Tuyết mới bắt máy, “Anh.”
Ánh sáng bên kia không tốt lắm, lần này địa điểm hái thuốc ở một vùng nông thôn khá xa xôi, ban đêm mọi người ở nhờ nhà dân, điều kiện sinh hoạt chỉ làng nhàng. Tóc Dung Tế Tuyết còn hơi ẩm có lẽ là vừa tắm xong, tín hiệu mạng cũng không được tốt lắm, hình ảnh cứ bị giật liên tục.
“Ừm… Chuyến đi lần này thế nào? Mấy hôm nay em có mệt không?” Chu Cẩm Uyên hỏi.
“Cũng ổn, hái được rất nhiều thảo dược tốt. Địa hình nơi này tương đối phức tạp nhưng các thầy đã đi khảo sát trước rồi, mọi người cũng chú ý đảm bảo an toàn nên không có vấn đề gì.” Dung Tế Tuyết nói, “Địa hình khác hẳn ở Doanh Châu, loài rắn độc sinh sống cũng khác…”
Cậu bật cười, “Hồi chúng ta đi hái thuốc ở Doanh Châu từng bị rắn độc cắn mà.”
“Ha ha, đúng.” Đương nhiên Chu Cẩm Uyên nhớ rõ, “Khi đó bọn mình còn nhỏ mà gan to vô cùng, hơn nữa cả hai đều bị cắn, phải vội vàng châm mấy mũi kim sơ cứu rồi đỡ nhau chạy thẳng đến bệnh viện. Bởi vì đường xuống núi quá xa, anh ước tính thời gian chất độc phát tác còn nghĩ hai đứa mình sẽ chết chung, cứ luôn áy náy vì đã không chăm sóc em tốt hơn.”
Lúc gần đến bệnh viện đã xuất hiện triệu chứng tức ngực, buồn nôn, gần như vừa bò vừa lê lết, thế mà lúc được nhấc lên giường cấp cứu anh vẫn mở miệng tự báo cáo tình trạng bệnh, yêu cầu thuốc giải độc, thuốc chống nhiễm trùng, cộng thêm mấy loại canh giải độc bổ gan các kiểu… Thật sự dọa các nhân viên y tế hoảng hốt, họ chưa từng gặp qua bệnh nhân nào có kiến thức cấp cứu vững vàng như vậy.
Dung Tế Tuyết hơi kinh ngạc, lát sau mới bật cười, “Hóa ra lúc đó anh cũng thấy sợ? Nhưng anh vẫn xử lý rất quyết đoán bình tĩnh, cho nên em không hề lo lắng một chút nào.”
“… Mỗi lần bái lạy tổ sư Hoa Đà, em đều nghĩ thầm trong lòng rằng, chi bằng bái lạy anh còn hơn.”
“Tại sao em cũng bắt chước mấy sinh viên lén lút mua bán ảnh anh trong trường thế.” Chu Cẩm Uyên nhớ tới đám sinh viên quỳ bái ảnh mình, “Anh không thần thánh đến mức đó đâu.”
“Đúng vậy.” Dung Tế Tuyết như suy tư, “Em mới nhận ra, có một số việc dù cầu nguyện đến mấy cũng vô ích.”
Chu Cẩm Uyên cảm thấy lời cậu mang ẩn ý, đang muốn suy nghĩ cẩn thận hơn thì tín hiệu bỗng dưng giật giật. Hình như Dung Tế Tuyết nghe được tiếng động gì đó nên ló đầu ra nhìn, tiếp theo còn nói thêm một câu. Thế nhưng Chu Cẩm Uyên hoàn toàn không nghe được, cả giọng nói lẫn hình ảnh đều giật liên hồi. Cuối cùng Dung Tế Tuyết thả điện thoại xuống vội vàng chạy ra ngoài.
“Tiểu Tuyết? Tiểu Tuyết?” Chu Cẩm Uyên lại lo lắng gọi vài tiếng, hiếm khi nào Dung Tế Tuyết vội vàng như vậy, chắc chắn đã gặp phải chuyện gì bất ngờ rồi. Hiện giờ bọn họ đang ở sâu trong núi, muốn đến nơi phải ngồi xe hơn một tiếng đồng hồ, đâu ai biết ở đó sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn gì.
Nhưng mà Dung Tế Tuyết rời đi đến điện thoại cũng vứt lại, càng không nghe được giọng Chu Cẩm Uyên.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, thiên tai hay nhân họa? Tim Chu Cẩm Uyên đập thình thịch, anh cứ nghĩ mãi về những gì Tiểu Tuyết nói, rốt cuộc chuyện khó khăn cỡ nào mà cầu cũng không được, hơn nữa nghe kiểu gì cũng giống như gắn cờ. Đừng nói mới giây trước còn tiếc nuối, giây sau đã có chuyện thật chứ.
Chu Cẩm Uyên càng nghĩ càng thấy sợ, suýt nữa đã gọi luôn cho Lương Nguyệt Xưng mượn máy bay trực thăng rồi. Thế nhưng bình tĩnh lại một chút anh mới nghĩ ra ý khác, vội vàng lật danh bạ trường học, tìm số của giảng viên đi theo rồi gọi qua.
“A lô, thầy Ninh đấy ạ? Tôi là phụ huynh của em Dung Tế Tuyết, xin lỗi đã quấy rầy thầy, vừa rồi em ấy đang gọi video với tôi thì hình như xảy ra chuyện gì đó, tôi hơi lo lắng.” Chu Cẩm Uyên nhanh chóng nói.
Thầy Ninh phản ứng ngay, “Thầy Chu đấy à? Không có việc gì cả, em ấy đang ở với tôi đây này. Vừa rồi có em sinh viên nữ bị rết cắn hét to, bây giờ mọi người đã bắt được rết rồi. Lớn lắm nhé, dài bằng cánh tay luôn, chúng tôi dự định mang nó về làm thuốc! Ha ha ha!”
Chu Cẩm Uyên: “…”
Xem ra lo lắng quá hóa loạn, nếu có chuyện lớn thật Dung Tế Tuyết đã không vứt điện thoại lại rồi.
Thầy Ninh chẳng những không sốt ruột mà giọng điệu còn khá hưng phấn, quả thật ở thành phố không dễ tìm thấy con rết sống nào lớn như vậy. Rết là một vị thuốc có độc tính thường được dùng trong Đông y, hoạt chất trong cơ thể chúng có khả năng cầm máu, kháng khuẩn, nhưng dùng quá liều sẽ khiến vùng cơ thể đó sưng tấy hoặc có triệu chứng bỏng rát, nghiêm trọng hơn sẽ gây tê liệt hệ thần kinh trung ương.
Con rết này coi như xui xẻo, cắn ai không cắn lại cắn trúng sinh viên đại học y dược, lại còn là sinh viên chuyên ngành dược học.
“Thế thì tốt quá, học sinh bị cắn không sao chứ ạ?” Chu Cẩm Uyên quan tâm một câu.
“Vẫn tốt, da cô bé đang sưng đỏ, một thầy chỗ chúng tôi đã tiến hành châm cứu giải độc, tiêu sưng rồi. Cô ấy còn la hét nói mai này phải cho mình tham gia bào chế con rết nữa cơ.” Thầy Ninh nói.
Các thầy đã trải qua nhiều chuyện nên giờ phút này mới bình tĩnh như thế. Mỗi lần đưa sinh viên ra ngoài, cho dù có chuẩn bị công tác đảm bảo an toàn cẩn thận đến đâu thì ít nhiều vẫn sẽ xảy ra tình huống bất ngờ, năng lực xử lý khẩn cấp của họ cũng được nâng cao rõ rệt.
“Được rồi. Vậy thầy có thể nói Dung Tế Tuyết tiếp điện thoại một chút được không ạ.” Chu Cẩm Uyên nói.
Thầy Ninh đáp ứng rồi đưa điện thoại cho cậu.
Chu Cẩm Uyên còn có thể nghe được tiếng reo hò phấn khích của các sinh viên khi cho con rết vào hộp bảo quản, sau đó dường như Dung Tế Tuyết đã tránh sang một chỗ khác yên tĩnh hơn, “A lô?”
“Lúc này tín hiệu không tốt, anh không nghe được câu cuối em nói gì, gọi điện thoại cho thầy các em mới biết hóa ra có người bị rết cắn. Trước khi đi ngủ em nhớ kiểm tra kỹ xung quanh, đừng để rết bò vào trong.” Chu Cẩm Uyên dứt lời, thật ra những điều anh dặn đều vô nghĩa, Dung Tế Tuyết không nhất thiết phải trả lời. Anh dừng một lát mới hỏi, “Em nói có một số việc có cầu nguyện cũng vô ích, cụ thể là việc gì vậy?”
“Ừ.” Dung Tế Tuyết hơi bất ngờ vì Chu Cẩm Uyên hỏi lại, chẳng lẽ anh đã phát hiện ra gì rồi sao.
Một cơn thôi thúc chợt dâng lên trong lòng, cậu nói với Chu Cẩm Uyên “Anh…”
“A lô? Cái gì?” Chu Cẩm Uyên chỉ nghe được tiếng xẹt xẹt nhiễu sóng, nội dung rất mơ hồ, “Lặp lại lần nữa đi, em mới nói gì thế?”
Dung Tế Tuyết im lặng mất một lát không biết đang suy nghĩ gì, sau đó nói: “Lần sau đi, xem ra tín hiệu không tốt lắm.”
“… Được.” Chu Cẩm Uyên do dự rồi đồng ý.
.
Trong phòng khám của Tiểu Thanh Long.
“Bác sĩ Chu, tôi cảm thấy hình như nó phẳng hơn rồi.” Lương Nguyệt Xưng cẩn thận sờ ngực mình lần nữa, sau đó ngẩng đầu nói. Trông thấy Chu Cẩm Uyên thất thần, anh ta còn kiên nhẫn lay lay đối phương.
“Hả?” Chu Cẩm Uyên phục hồi tinh thần, lại bất đắc dĩ nhìn Lương Nguyệt Xưng, “Anh Lương à, không cần sờ mỗi ngày đâu, tác dụng của thuốc không mạnh đến mức có thể thay đổi từng ngày!”
Bệnh tình của Lương Nguyệt Xưng tất nhiên phải điều trị chậm rãi, hiện giờ tuy đã có thay đổi rất lớn, nhưng nếu nói biến hóa trong vòng một ngày thì… chắc chắn sờ bằng tay cũng không phát hiện ra.
Lương Nguyệt Xưng nhướng mày, “Nhưng tôi cảm thấy có.” Mỗi ngày đều nhỏ hơn một ít.
Chu Cẩm Uyên: “Tôi thấy không có.”
“Làm sao cậu biết?” Lương Nguyệt Xưng hờ hững nói, “Tôi mặc áo dày thế này mà.”
Chu Cẩm Uyên không muốn đôi co với tên trọc phú này nữa, anh tự nhận thấy mình là một bác sĩ tương đối kiên nhẫn, nhưng đã giải thích cho Lương Nguyệt Xưng đến cả ngàn lần rồi mà anh ta vẫn cố chấp sờ ngực, mỗi lần sờ còn ép Chu Cẩm Uyên phải thừa nhận xem nó có nhỏ đi hay không.
Lương Nguyệt Xưng quá kiên định, đây đại khái cũng là lý do anh ta dễ thành công trong công việc, đáng tiếc nếu đặt vào vị trí bác sĩ điều trị thì chỉ mang lại phiền não cho đối phương.
Lương Nguyệt Xưng thấy Chu Cẩm Uyên không để ý tới mình nữa, ngược lại càng hăng hái nắm lấy cổ tay anh. Anh ta mang vẻ đẹp phi giới tính nhưng sức lực không hề kém cạnh ai, Chu Cẩm Uyên từng luyện qua quyền cước Đạo giáo mà vẫn không tránh thoát nổi, lập tức nhận ra ngay Lương Nguyệt Xưng tuyệt đối cũng có học võ.
“Làm gì, tính gây sự à?” Chu Cẩm Uyên cảnh giác nhìn Lương trọc phú.
Lương Nguyệt Xưng cầm tay anh nhét vào trong vạt áo mình, Chu Cẩm Uyên liều mạng giãy giụa nhưng anh ta vẫn giữ lấy một cách dễ dàng, ung dung nói: “Bác sĩ Chu, lại đây giúp tôi bắt mạch nào.”
Chu Cẩm Uyên: “…”
Chu Cẩm Uyên: “Khốn kiếp, không khám! Buông ra! Mau buông tôi ra!”
“Cậu giãy làm gì.” Lương Nguyệt Xưng bình tĩnh nói, “Không phải nên khám xét cả cơ thể bệnh nhân luôn sao.”
Chu Cẩm Uyên muốn đẩy Lương Nguyệt Xưng ra, nhưng đối phương có ưu thế vì ra tay trước, anh lại không quá thích dùng vũ lực với bệnh nhân: “Anh tỉnh lại đi, lần sau tôi sẽ thêm liệu trình Chúc Do thuật điều trị tâm lý cho anh!”
Hai người đang giằng co thì cánh cửa đột nhiên bật mở, Thiệu Tĩnh Tĩnh la hét: “Ông chủ làm sao vậy?”
Cậu ta ngồi bên ngoài loáng thoáng nghe thấy tiếng Chu Cẩm Uyên kêu cứu mà cứ thấy là lạ, ông chủ ngày thường hung dữ như thế thì sao có thể kêu cứu được, nhưng bộ dạng Lương trọc phú hình như cũng không phải dạng vừa, cho nên mới lấy hết can đảm mở cửa ra. Ai ngờ vừa mở cửa đã nhìn thấy tay ông chủ đang thò vào trong áo Lương trọc phú, Thiệu Tĩnh Tĩnh hoang mang tột độ, không hiểu vừa rồi có gì mà đáng để kêu cứu!
Lương Nguyệt Xưng thấy có người khác lập tức buông tay, sửa sang quần áo để chắc chắn mình không bị phát hiện ra chỗ bất thường nào.
Chu Cẩm Uyên ai oán rút tay về.
Thiệu Tĩnh Tĩnh vốn muốn quay ra ngoài, nhưng nghĩ một lúc vẫn nói: “Ông chủ làm thế không tốt lắm đâu… Nếu Dung thần mà về biết được…”
“?” Chu Cẩm Uyên: “Cậu nói nhảm cái gì thế. Đi ra ngoài mau.”
“À!” Thiệu Tĩnh Tĩnh lập tức đóng cửa.
Lương Nguyệt Xưng bưng bộ trà cụ cổ mà mình mang theo lên, uống một ngụm trà rồi nói: “Bạn học Dung ra ngoài rồi à?”
“Trường học tổ chức hoạt động lên núi hái thuốc.” Chu Cẩm Uyên ra vẻ phòng thủ, nhưng lần này Lương Nguyệt Xưng không tiếp tục hành xử điên rồ nữa.
“Vậy sao?” Lương Nguyệt Xưng khẽ mỉm cười, “Nhìn dáng vẻ, hình như thường ngày cậu ấy khá chê trách phương pháp khám chữa bệnh của cậu thì phải?”
“Chê trách cái gì, tại sao lại chê trách phương pháp của tôi, cách khám chữa bệnh của tôi vô cùng hoàn hảo.” Chu Cẩm Uyên hừ lạnh, “Hơn nữa không phải tôi không muốn kiểm tra cho anh, chỉ là thường xuyên kiểm tra quá mức dễ gây tác dụng ngược.”
Lương Nguyệt Xưng lại uống một ngụm trà, có vẻ không quá để tâm đến những gì Chu Cẩm Uyên nói: “Vậy là tôi hiểu lầm, Thiệu Tĩnh Tĩnh nói như thế khiến tôi tưởng bạn học Dung cũng học y dược, nhưng vẫn không vui khi người mình thích tiếp xúc thân thể với người ngoài.”
“Khụ khụ khụ!! “Chu Cẩm Uyên bị dọa không nhẹ, liền nhìn Lương Nguyệt Xưng bằng ánh mắt không tin nổi.
“… Anh là người ngoài thật không? Khoa cấp cứu bệnh viện số 3 do anh vừa mới đầu tư chứ gì?”
“Không ngờ cậu lại không biết đấy.” Lương Nguyệt Xưng nở nụ cười như đã hiểu ra. Tuy anh ta rất ít khi gặp mặt Dung Tế Tuyết, thậm chí còn chưa từng nói chuyện trực tiếp bao giờ, nhưng có một số việc chỉ cần nhìn qua cũng đủ hiểu rõ.
Chu Cẩm Uyên đứng lên trừng mắt với Lương Nguyệt Xưng, sắc mặt tỏ vẻ khó chịu.
Lương Nguyệt Xưng tiếp tục bình thản mỉm cười.
Chu Cẩm Uyên: “Đợt điều trị này tôi không lấy tiền, xem như làm từ thiện.” Dứt lời liền ngang nhiên bỏ đi.
Lương Nguyệt Xưng: “…………”
Lương Nguyệt Xưng gầm lên: “Chu Cẩm Uyên??!”
.
Elena vén mái tóc dài, trịnh trọng ký tên vào bản hợp đồng. Hành động quen thuộc này đồng nghĩa với việc cô lại được thăng chức thành diễn viên chính của đoàn ba lê nhà hát thành phố L một lần nữa.
“Chúc mừng em, Elena.” Giáo viên dạy múa của Elena cũng có mặt trong văn phòng, ôm chầm lấy cô mà rưng rưng nước mắt.
Từ lúc nhỏ Elena đã học múa tại cơ sở huấn luyện của đoàn ba lê, sau đó được bà tự mình lựa chọn làm diễn viên. Dường như cô sinh ra là để làm ngôi sao, từ lúc xuất hiện đã tỏa sáng rực rỡ, liên tiếp phá vỡ toàn bộ các kỷ lục, dù là giải thưởng về vũ đạo hay con đường thăng tiến, thậm chí còn giữ kỷ lục là nữ diễn viên chính trẻ tuổi nhất của đoàn.
Nhưng rồi sau đó cô ngã xuống khiến mọi người không khỏi tiếc nuối. Huấn luyện viên xót xa cho cô suốt khoảng thời gian dài, không ngờ còn có ngày chứng kiến cô trở về, mang theo biết bao khó khăn nhưng vẫn từng bước leo lên đỉnh vinh quang lần nữa. Trong mắt huấn luyện viên, kỳ tích này càng đáng kinh ngạc hơn thời thiếu niên thành danh! Khiến bà vô thức rơi lệ!
“Cảm ơn cô.” Elena thở phào, một hành trình mới lại sắp sửa bắt đầu.
Lần này chỉ mình cô được thăng chức lên làm diễn viên chính, một vài diễn viên khác trở thành vũ công độc lập cũng có con đường gian nan, vất vả khó nói hết, nhưng so với truyền kỳ của Elena thì vẫn phải lu mờ nhường bước.
“Mau gọi điện thoại cho người em mong nhớ nhất đi.” Huấn luyện viên nắm tay Elena.
“Vâng.” Elena đi ra khỏi văn phòng, dọc đường đi tất cả mọi người đều ngoái đầu nhìn cô. Tình cảm của mọi người đối với Elena quá phức tạp nhưng không còn ai ghen ghét với con đường của cô nữa. Nếu đặt tay lên ngực tự hỏi, cho dù các cô có tài năng thiên bẩm tương tự cũng chưa chắc có được nghị lực, không thể viết nên một câu chuyện cổ tích như vậy.
Ở Trung Quốc hiện giờ đang là buổi tối.
“Elena?” Chu Cẩm Uyên vẫy vẫy tay, “Dạo này cô thế nào rồi?”
“Bác sĩ Chu, tôi vừa mới ký hợp đồng, sắp tới sẽ trở về làm diễn viên múa chính.” Elena nói.
“Chúc mừng cô!” Chu Cẩm Uyên cũng vui mừng khôn xiết, “Thật tốt quá!”
“Vở diễn mới sẽ công diễn vào đầu quý sau, anh có thể đến xem buổi diễn đầu tiên của tôi không? Anh đồng ý rồi mà.” Elena hơi cúi người về phía trước, có vẻ rất nóng lòng.
Chu Cẩm Uyên hơi khó xử, “Nhưng trong khoảng thời gian này tôi có một thí nghiệm không thể trì hoãn, với lại có vài bệnh nhân…”
Sắc mặt Elena lập tức ảm đạm, nhưng nhanh chóng suy nghĩ lại cũng không quá bất ngờ, bây giờ bệnh nhân của bác sĩ Chu càng ngày càng nhiều rồi. Đối với bác sĩ đương nhiên bệnh nhân là quan trọng nhất, còn cô tính ra thì đã hoàn toàn bình phục.
“…”
Chu Cẩm Uyên trông thấy tâm trạng Elena ủ dột rõ rệt thì vội nói: “Cô yên tâm, tôi sẽ cố gắng sắp xếp, buổi diễn đầu tiên chắc chắn không đi được, nhưng mà…”
“Bác sĩ Chu, tôi sẽ cố gắng giành lấy cơ hội tham gia chuyến lưu diễn vòng quanh thế giới! Hình như tour diễn đó có tổ chức ở Trung Quốc đấy!” Elena ra sức vỗ bàn, ánh mắt sáng bừng, “Tôi nhất định sẽ làm anh hãnh diện!”
Chu Cẩm Uyên bị dọa giật mình, tuy cách một màn hình nhưng sắc mặt Elena quả thực… có đến mười phần tin tưởng. Anh cười gượng: “… Thế cũng được.”
Tuy anh không rõ đối phương đã hứa hẹn khiến mình hãnh diện khi nào, chỉ cần các con… nhầm, chỉ cần bệnh nhân khỏe mạnh là đủ!