Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử
Oan Gia Ngõ Hẹp, Chung Kết Bất Ngờ
Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 79 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vưu Tự Nhiên nhanh chóng nhận ra mình đã phản ứng thái quá, vội vàng ho khan nói: “Khụ khụ, sao lại là bác sĩ Chu, tôi… cũng mới đến Hải Châu thôi, thật không ngờ, trùng hợp quá…”
Hóa ra Chu Cẩm Uyên chính là vị bác sĩ nổi tiếng trên mạng của đội đối thủ mà toàn bộ CJ đã bàn tán xôn xao mấy hôm nay. Anh ta nghe xong cơ bản không để tâm, cũng chẳng buồn tìm hiểu kỹ. Ai mà ngờ lại gặp phải kẻ oan gia này chứ! Thật đáng tiếc, chỉ cần hỏi thăm thêm vài câu là đã nhận ra ngay rồi, dù sao Chu Cẩm Uyên cũng có nhiều đặc điểm khác biệt mà!
Trong thâm tâm, anh ta vẫn còn chút ám ảnh tâm lý từ đợt tập huấn ở Hạ Đô, đêm nào cũng sợ mình bị quỷ ám, mãi cho đến khi Chu Cẩm Uyên nói ra sự thật mới thôi.
Mấy hôm nay Vưu Tự Nhiên nhận lời mời đi theo chiến đội CJ tham gia giải đấu là vì ông chủ của CJ có quan hệ thân thiết với gia đình họ Vưu. Nếu không, với địa vị trong giới y học của anh ta, bình thường rất khó có chuyện anh ta đi chăm sóc sức khỏe cho những người này. Thế nhưng, nếu Vưu Tự Nhiên biết Chu Cẩm Uyên cũng tham gia, có khi anh ta thà mắc nợ ân tình với người ta còn hơn…
Ai bảo cả hai người đều không hiểu biết gì về giới esports. Tuy vẫn biết Chu Cẩm Uyên sống ở Hải Châu, nhưng thành phố này lớn như vậy, anh ta đinh ninh rằng nếu không cố ý đến bệnh viện số 3 hoặc đại học Y dược cổ truyền thì khó mà gặp được.
“Trùng hợp thật đấy!” Chu Cẩm Uyên chen ra khỏi đám người, bắt tay Vưu Tự Nhiên, “Tạm biệt ở Hạ Đô không ngờ lại gặp lại nhanh đến vậy.”
Ánh mắt Vưu Tự Nhiên ngây người, “Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ…”
Ánh mắt anh rõ ràng không nói như vậy!
Sắc mặt Vưu Tự Nhiên thể hiện quá rõ, hơn nữa trước đó còn buột miệng mắng một câu thô tục đã mất hết phong thái của bậc cao nhân. Những người có mặt ở đây nếu không mù đều chứng kiến hết cả, trong đầu không khỏi dấy lên những suy nghĩ khác nhau.
Điều duy nhất không thể nghi ngờ chính là vị chuyên gia họ Vưu này trước mặt Chu Cẩm Uyên có vẻ yếu thế hơn —— Thôi được rồi, cơ bản là không khác gì nhìn thấy quỷ.
Đến các sinh viên của Chu Cẩm Uyên cũng kinh ngạc vì điều này. Bọn họ học y học cổ truyền đương nhiên biết rõ địa vị của Vưu Tự Nhiên, nhân vật trong nhà anh ta lại là Đại sư y học cổ truyền Trung Quốc từng xuất hiện trong sách giáo khoa.
Người của LJJ âm thầm đắc ý. Lục Mông giục mọi người vào thang máy rồi khoanh tay cười: “Ồ, hóa ra hai vị chuyên gia có quen nhau, vậy chúng ta cùng đi lên lầu trò chuyện nhé.”
Đội CJ thì hiện rõ vẻ bực bội. Trước đó bọn họ còn bàn tán riêng với nhau rằng vị chuyên gia Vưu này tuy không nổi tiếng khắp nơi như Chu Cẩm Uyên, nhưng lại có địa vị cao hơn trong giới y học, còn là truyền nhân của Đại sư y học cổ truyền. Ai mà ngờ được vừa chạm mặt đối thủ đã rụt rè đến thế này. Bọn họ cũng chỉ đành thẫn thờ đi theo sau, ôi, xem ra trận đấu này coi như thua rồi.
Tuy thang máy khá lớn nhưng hai nhóm người quá đông, phải chia làm hai nhóm đi hai thang máy. Người của CJ cũng chen vào chung. Các học sinh lớp Tiểu Thanh Long nhìn nhau nín lặng, xung quanh họ nếu không phải người của LJJ thì cũng là CJ, thậm chí có một tuyển thủ bên CJ lúc chen vào còn lịch sự nói một câu “Ngại quá”… Bọn họ suýt không thở nổi!
……
“Đây là các sinh viên học ngành Châm cứu và xoa bóp của trường đại học Y dược cổ truyền Hải Châu, tôi mời bọn họ đến cùng hỗ trợ.” Chu Cẩm Uyên rất tự nhiên nói với mọi người, “Hôm nay các bạn xem như may mắn được học hỏi cách chẩn đoán lâm sàng của thầy Vưu. Bí truyền của nhà thầy Vưu thể hiện ở cả phương diện châm cứu và dùng thuốc, châm pháp Mai Hoa nhận được danh tiếng ‘Hương hoa mai đến bệnh đi’ nữa đấy.”
Các sinh viên nhạy bén đồng thanh: “Cảm ơn thầy Vưu ạ ——”
Vưu Tự Nhiên: “…”
Có phải mình bị gài bẫy rồi không? Mình chưa nói là sẽ dạy dỗ gì đâu mà??
Nhưng lời khen ngợi thốt ra từ miệng Chu Cẩm Uyên làm anh ta thấy lâng lâng… quả thật rất khó từ chối!
Vì thế, người của CJ mãi sau mới nhận ra, trong lúc mọi người đang trò chuyện thì chuyên gia Vưu đã bắt đầu châm cứu cho đội viên LJJ luôn…
Sinh viên của Chu Cẩm Uyên vây quanh hỏi han tíu tít, thành viên LJJ thì nói: “A, thật sự thoải mái lắm! Không đau, thậm chí cơ được thả lỏng rất nhiều!”
Đội viên CJ chỉ có thể ngồi một bên xem: “………………”
Trời ơi? Cướp luôn chuyên gia của đội mình rồi?!
Bọn họ buồn bực nói: “Bác sĩ Vưu, hay là chúng ta trở về đi, vẫn chưa châm cứu xong cho cả đội mà.”
“Ngại quá, tôi lỡ mời thầy Vưu hướng dẫn cho sinh viên mất.” Chu Cẩm Uyên lập tức đứng lên, “Có ai không thoải mái chỗ nào, để tôi xem cho?”
Mọi người trố mắt nhìn nhau, á, chuyện này, hình như cũng ổn đấy…
Không thể ngờ hai đội LJJ và CJ ngay trước trận chung kết đã có một cuộc giao lưu thân thiện theo một cách khác. Có điều hai vị chuyên gia này đều do họ mời đến tạm thời, không phải nhân viên ký hợp đồng chính thức nên làm vậy cũng không có vấn đề gì lớn.
Thậm chí Lục Mông còn vui vẻ chụp ảnh đăng lên Weibo:
[ Tình hữu nghị đặt lên hàng đầu, thi đấu xếp sau. Các tuyển thủ esports mà gặp nhau đầu tiên thế nào cũng phải thảo luận về game, thứ hai là trao đổi xem bác sĩ nào ưu tú, thuốc men gì dùng tốt. Hôm nay trao đổi bác sĩ với CJ… thử xem kỹ năng trị liệu của bên kia thế nào nào! ]
Thành viên hai đội sôi nổi chia sẻ về trang cá nhân. Trước trận chung kết, mọi ánh mắt trong giới đều tập trung vào bọn họ. Thấy hai bên còn vui vẻ trao đổi bác sĩ điều trị cho nhau, mọi người chợt cảm thấy cười ra nước mắt.
[ …Trao đổi vú em là trò tình thú gì đây. Thôi, tôi chúc giới esports mãi mãi không có chấn thương nhé. ]
[ Lại tin vào tình yêu rồi, còn có thể trao đổi người hồi máu nữa, lên thuyền LJJxCJ nào ]
[ Lại là bác sĩ Chu? Mấy bác sĩ còn lại ở đâu ra vậy? ]
[ Mãnh liệt yêu cầu các bạn mở livestream liền đi, nghe LJJ kêu ca chán rồi, rất muốn xem người bên CJ được hồi máu… ủa lộn, được xoa bóp sẽ kêu ra sao! ]
[ Có cái nịt, CJ của chúng tôi mạnh mẽ rắn rỏi, dù xoa bóp thích thế nào cũng không kêu đâu. ]
[ ? CJ mạnh mẽ rắn rỏi không tồn tại má ơi, chỉ có trong mơ thôi ]
[ wwww Bộ tưởng ai cũng lố lăng thích làm màu như LJJ mấy người à? ]
Không hiểu sao dần dần đề tài thảo luận chợt chuyển sang hướng rốt cuộc thành viên LJJ và CJ bên nào lố hơn, dù sao bên CJ cũng chưa từng được Chu Cẩm Uyên xoa bóp bao giờ. Cuối cùng, cuộc tranh cãi kết thúc nhờ một video của Lục Mông ghi lại cảnh toàn thể CJ được mệnh danh “mạnh mẽ rắn rỏi” bị bóp cho kêu thành tiếng mèo, dưới bình luận đồng loạt hô to quá kích thích.
……
“Hôm nay đến đây thôi nhé.” Vưu Tự Nhiên mệt mỏi thu dọn dụng cụ châm cứu. Tuy vừa rồi chỉ thao tác châm cứu thư giãn cho bệnh nhân đỡ nhức mỏi tay mà anh ta tưởng như mình vừa thực hiện một ca cấp cứu ngàn cân treo sợi tóc. Tất cả chỉ vì Chu Cẩm Uyên có mặt ngay đó, sinh viên của cậu ta còn vây xem học tập!
Vưu Tự Nhiên cảm thấy nghẹn họng suốt buổi, vừa không muốn để Chu Cẩm Uyên soi mói vừa không thể để sinh viên của anh thấy mình kém cỏi hơn. Anh ta đã phải dùng đến toàn bộ bản lĩnh và khả năng tập trung, cuối cùng cả thể xác lẫn tinh thần đều kiệt sức.
Trước khi đi, Nhậm Lam hỏi Chu Cẩm Uyên: “Bác sĩ Chu này, hôm chung kết anh có bận gì không? Tôi định mời anh đến tận nơi xem thi đấu trực tiếp.”
“Ngày đó không được rồi, tôi bận rồi.” Chu Cẩm Uyên dứt lời, bắt gặp khuôn mặt thất vọng của các sinh viên liền nói, “Các bạn cũng có buổi thi đấu kỹ năng, không thể đi được. Nhưng mọi người đã được gặp người thật ngoài đời rồi mà đúng không. Nhậm Lam, Lục Mông… các anh ký tên cho sinh viên của tôi với.”
Trong lúc điều trị, các sinh viên đều cố nén sự phấn khích để tập trung châm cứu và xoa bóp, đương nhiên không dám nhắc gì đến chuyện chụp ảnh hay ký tên lung tung.
“Không thành vấn đề!” Chuyện nhỏ như con thỏ, các đội viên LJJ nghe vậy lập tức sôi nổi đi tìm bút.
“Cảm ơn các bác sĩ nhé.” Trong lúc ký tên, Lục Mông còn nói với Chúc Thanh, “Có thể thêm WeChat cậu không?”
Thêm WeChat? Chúc Thanh suýt nữa nghẹt thở, ngay sau đó cũng hiểu ra lý do tại sao Lục Mông muốn số của mình, “Được chứ, được được!”
Đối với Chúc Thanh, chuyện này còn kích động và đáng ăn mừng hơn chuyện được nữ sinh theo đuổi. Lục Mông muốn thêm WeChat, hôm nay cậu ta còn xuất hiện trong video của LJJ, nếu mang về kể cho bạn cùng phòng ký túc xá hoặc bạn trên game thì có phải oai đến hết đời rồi không. Đương nhiên, Chúc Thanh cũng đoán ra Lục Mông muốn phương thức liên lạc của mình là vì thầy Chu.
“Liên lạc sau nhé! Hôm nào rảnh tôi vào game dẫn cậu chơi!” Lục Mông vỗ vỗ cánh tay Chúc Thanh.
Khoảng thời gian này Chu Cẩm Uyên càng ngày càng khó hẹn. Hôm nay đặt được lịch hẹn có thể xem là may mắn đúng lúc anh không bận gì, cũng tình nguyện dành thời gian nghỉ buổi tối đến đây một chuyến. Vừa rồi trong quá trình điều trị, Lục Mông quan sát thấy Chúc Thanh là người được Chu Cẩm Uyên đánh giá cao nhất, hơn nữa hiệu quả trị liệu cũng khá tốt, tương lai hẳn sẽ trở thành bác sĩ giỏi…
Nếu không hẹn được Chu Cẩm Uyên có thể hẹn Chúc Thanh, người này là học trò của bác sĩ Chu, nếu có gì không hiểu cứ về hỏi thầy. Việc tiện nhất chính là Chúc Thanh vốn là fan đội tuyển, tuyệt đối sẽ làm việc tận tâm tận lực!
Lục Mông cảm thấy bản thân quá thông minh, vì thế còn tiện tay theo dõi luôn Weibo Chúc Thanh. Hành động này khiến Chúc Thanh cười toe toét cả buổi như một thằng ngốc…
Lục Mông chẳng những hứa sẽ chơi game cùng, mà còn theo dõi cả Weibo mình!
“Không ai được ngăn cản tôi, tôi muốn đi khuân gạch cho thầy Chu cả đời!”
Vưu Tự Nhiên cũng ở ngay trong khách sạn này, chỉ cần ra cửa đi thêm hai tầng nữa là đến phòng ngủ, đi qua đi lại rất tiện.
Chu Cẩm Uyên và các sinh viên phải nhờ tài xế chở về tận nhà từng người. Trước khi đi, anh vỗ vai Vưu Tự Nhiên nói: “Bác sĩ Vưu dạy dỗ giỏi quá, nếu đã đi theo đội tuyển thì chắc không vội vàng gì đâu nhỉ. Giờ tôi đang dạy một môn tự chọn bên trường đại học y dược cổ truyền, anh bớt thời gian qua thuyết giảng một buổi được chứ?”
Từ hôm ở Hạ Đô, anh đã cảm thấy châm pháp của Vưu Tự Nhiên rất hiệu quả, dù sao nó đã được bao nhiêu thế hệ trong nhà mài giũa và hoàn thiện. Nếu đối phương đến Hải Châu, anh lấy tư duy của một nhà giáo cũng rất muốn tranh thủ chút phúc lợi cho sinh viên của mình.
Vưu Tự Nhiên khó khăn đáp: “… Không được đâu, tôi không giảng bài hay như cậu.”
Anh ta thà thừa nhận mình không bằng Chu Cẩm Uyên còn hơn phải giao tiếp với đối phương thêm lần nào nữa…
Chu Cẩm Uyên: “Thế à, hay anh đến lớp của tôi học tập xem sao?”
Vưu Tự Nhiên: “…”
“Đùa thôi, bác sĩ Vưu à, tôi chân thành mời anh đến giảng bài đấy, nếu anh không đồng ý tôi tuyệt đối không gài bẫy tiểu quỷ hay bùa chú gì đâu.” Chu Cẩm Uyên cười nói.
Vưu Tự Nhiên suýt hộc máu, “Tôi đi, tôi đi được chưa!”
.
Đội hái thuốc của khoa Dược học vốn phải trở về từ sớm, nhưng đến ngày chuẩn bị rời đi bọn họ lại phát hiện ra một ít thảo dược chất lượng tốt trong núi nên quyết định ở lại thêm một ngày để thu hái cho xong.
Dung Tế Tuyết liền gửi tin nhắn báo cho Chu Cẩm Uyên rằng không thể biết được ngày về chính xác.
Chu Cẩm Uyên cũng đành không đi đón Dung Tế Tuyết nữa. Ngày trở về không có tiết học, Dung Tế Tuyết vào nhà buông hành lý, bên trong không có ai, giờ này hẳn Chu Cẩm Uyên đang ở phòng khám.
Sau khi tắm rửa vệ sinh xong, cậu không lập tức qua phòng khám mà ngồi xuống sô pha trầm ngâm suy nghĩ một lát. Cậu cảm giác giữa mình và Chu Cẩm Uyên có một bức màn mỏng manh ngăn cách. Rất nhiều lần cậu cứ nghĩ Chu Cẩm Uyên biết hết rồi, nhưng sự thật chứng minh rằng cho dù thái độ, hành vi của anh không hề kháng cự, thậm chí còn thuận theo, nhưng trong tiềm thức vẫn không coi đó là chuyện nghiêm túc.
Từ hành vi theo bản năng của Chu Cẩm Uyên, Dung Tế Tuyết nhìn ra được bọn họ có khả năng tiến tới nhưng cũng không thể nắm chắc. Dù sao trong các bệnh, tình chí vẫn là bệnh khó chữa nhất. Con người có thất tình lục dục, làm gì có cái gọi là chắc chắn hoặc xác suất 100% cơ chứ. Phần lớn mọi người chỉ suy bụng ta ra bụng người mà thôi.
Buổi tối mấy ngày trước cậu gần như đã vén được tấm màn lên, nhưng chỉ vì có chuyện bất ngờ nên cuối cùng không thành công, chẳng lẽ đây là ông trời mách bảo cậu thời cơ vẫn chưa chín?
Dung Tế Tuyết nâng tay phải lên che khuất đôi mắt.
……
Giữa trưa Chu Cẩm Uyên quay về nhà lấy vài thứ, thang máy chạy đến tầng lầu tương ứng, cửa vừa mở, người đứng bên ngoài cũng đúng lúc ngẩng đầu ——
“Anh?” Dung Tế Tuyết không ngờ trong thang máy lại là Chu Cẩm Uyên. Ánh mặt trời từ cửa sổ chiếu vào chiếu lên mặt cậu khiến cho đôi mắt trở nên long lanh rực rỡ, làm người ta khó lòng biết được là do ánh sáng hay do nhìn thấy Chu Cẩm Uyên.
Chu Cẩm Uyên bất ngờ chạm mặt cậu cũng cảm thấy tim mình như thắt lại, lập tức nhớ ngay đến lời Lương Nguyệt Xưng nói. Lúc này anh mãi sau mới phát hiện ánh mắt Dung Tế Tuyết nhìn mình sáng bừng đến mức nào. Từ khi bắt đầu nghĩ theo hướng đó, anh cảm giác bản thân như bị phân liệt hẳn, một bên cho rằng không thể có chuyện đó, bên còn lại nghĩ thầm Lương Nguyệt Xưng nói hoàn toàn hợp lý.
Nhưng anh đứng trong buồng thang máy cũng không có sắc mặt kỳ lạ gì, chỉ hơi bối rối một giây đã lập tức nói: “… Tiểu Tuyết à, anh về nhà lấy mấy quyển sách, em chờ anh cùng đi phòng khám luôn nhé?”
Dung Tế Tuyết rất tự nhiên đáp: “Được.”
Cậu xoay người rút chìa khóa nhà ra muốn giúp Chu Cẩm Uyên mở cửa.
“Đúng rồi,” Chu Cẩm Uyên hỏi, “Lúc còn ở trên núi hình như em muốn nói gì đó với anh đúng không, anh chưa kịp nghe rõ, em đã nói những gì thế?”
Dung Tế Tuyết hơi dừng chân, lần đó quả thật bị gián đoạn ngoài ý muốn, chẳng lẽ hôm nay chính là thời cơ?
Đầu ngón tay Chu Cẩm Uyên cũng nổi lên cảm giác tê dại, trên hành lang yên tĩnh chỉ có hai người bọn họ, bầu không khí trở nên dị thường, thời gian như ngừng trôi. Anh cảm giác trái tim mình càng lúc càng nhảy lên thình thịch, tiếng hít thở càng thêm dồn dập ——
“Em là một con Tiểu Thanh Long, Tiểu Thanh Long, em có rất nhiều bí mật nhỏ, bí mật nhỏ…”
Chuông di động bỗng chốc vang lên phá vỡ sự im lặng.
Dòng thời gian được phục hồi, toàn bộ cảm giác căng thẳng lúc nãy dường như chỉ là ảo giác.
“Cũng không có gì, anh nghe máy đi.” Dung Tế Tuyết mất mát trong giây lát nhưng giọng điệu vẫn bình thản, tiếp tục xoay người trở về lối cũ.
Chu Cẩm Uyên cũng vừa tiếp điện thoại vừa nhìn theo bóng lưng cậu, chân mày nhíu lại mang theo vài phần buồn bã, mấy ngón tay chà xát vào nhau như đang hồi tưởng lại cảm giác lúc nãy.
Cho nên… chuyện Tiểu Tuyết thích anh thật sự không phải do Lương Nguyệt Xưng muốn trả thù nên nói bừa sao?
Tất cả đều tại Lương Nguyệt Xưng mà gần đây thái độ của anh dành cho Tiểu Tuyết trở nên gượng gạo rõ rệt. Hơn nữa, trong quãng im lặng vừa nãy, nhịp tim anh cũng tăng nhanh khó hiểu, cho rằng Tiểu Tuyết muốn nói gì đó rất quan trọng mà không thể nói.
… Nhưng cuối cùng Tiểu Tuyết lại không nói gì, rốt cuộc chuyện là thật hay giả đây.
Mặc kệ, mai kia lại miễn phí cho Lương Nguyệt Xưng một đơn vậy, ai bảo làm người ta quá phiền lòng.
.
Hai ngày sau là ngày diễn ra trận đấu chung kết của LJJ. Hôm đó Chu Cẩm Uyên cũng hẹn Lương trọc phú đến phòng khám điều trị. Tuy không thể đến tận nơi cổ vũ nhưng Chu Cẩm Uyên vẫn nghe theo lời đề nghị của Nhậm Lam mở phát sóng trực tiếp trên điện thoại. Có điều anh theo dõi cũng không hiểu lắm, chỉ gác sang một bên tiện xem tình hình chung thôi.
“Dung thần lên núi trở về không mang theo đặc sản gì làm quà à?” Thiệu Tĩnh Tĩnh không nhịn nổi bắt đầu luyên thuyên trò chuyện.
“Không có.” Dung Tế Tuyết hờ hững đáp.
Thiệu Tĩnh Tĩnh vốn muốn mách lẻo cho Dung Tế Tuyết mấy chuyện vặt vãnh khó nói ra của ông chủ và Lương trọc phú, nhưng xét thấy thái độ bất hợp tác của đối phương, cậu ta quyết định không thèm mách nữa!
“Anh, em có đem đồ về cho anh nhưng để ở trường mất rồi, ngày mai lấy nhé.” Dung Tế Tuyết quay đầu nói với Chu Cẩm Uyên.
Chu Cẩm Uyên: “À à, được.”
Thiệu Tĩnh Tĩnh tức sôi máu, biết quan hệ giữa anh và ông chủ không tầm thường rồi, nhưng nói trước mặt người ta thế này thì quá đáng lắm biết không, “Dung thần, chẳng lẽ chúng tôi không có phần luôn à?”
“Cậu lấy con rết làm gì?” Dung Tế Tuyết liếc nhìn đầy khó hiểu.
Thiệu Tĩnh Tĩnh: “…”
Dung Tế Tuyết: “Tôi bắt được mấy con rết rừng dài khoảng 2 30 cm, sơ chế xong mới cầm về. Nếu cậu muốn dùng phải hỏi bác sĩ kê đơn mới dùng được.”
Con rết dài 2 30 cm!
Thiệu Tĩnh Tĩnh tê da đầu: “… Cảm ơn không cần.”
“Ha ha, anh thích rết rừng lắm.” Chu Cẩm Uyên chà chà tay, rết rừng làm thuốc tốt hơn rết nuôi nhiều, ha ha, “Phải bào chế cho tốt nhé!”
Dung Tế Tuyết rất tự nhiên gật đầu.
Chu Cẩm Uyên bỗng dưng nhớ ra chuyện gì nên lơ đãng hỏi: “Hồi xưa bố và cô em không học bào chế dược liệu, anh trai em cũng chỉ học sơ sơ đã bái sư học y rồi. Nếu không phải còn em kiên trì đi con đường này thì câu nói ‘Làm y không có họ Dung thì vô hiệu’ chắc sẽ trở thành truyền thuyết mất.”
Con cháu nhà họ Dung từ nhỏ đã được tiếp xúc với dược liệu cổ truyền, nhưng thời đại đã khác xưa, những đời sau dần dần không còn làm thuốc nữa mà chuyển sang buôn bán, đến Dung Sấu Vân cũng chuyển sang làm bác sĩ, sau này rẽ hướng làm hòa thượng, cuối cùng chỉ còn lại một mình Dung Tế Tuyết.
Về phần Tiểu Tuyết… Chu Cẩm Uyên nhớ ra ban đầu, ít nhất là từ thời học trung học cậu vẫn chưa có ý định thi vào ngành dược và kiên trì đi con đường này. Thậm chí lúc ấy Tiểu Tuyết học các môn khoa học tự nhiên rất xuất sắc, đến bây giờ vẫn có thể dễ dàng nhận ra. Chẳng qua từ nhỏ cậu đã tiếp xúc với y dược, hằng ngày luôn hợp tác bào chế thuốc với anh nên lựa chọn kia trở nên hiển nhiên không bất ngờ mấy, đến Chu Cẩm Uyên cũng chưa từng nảy sinh nghi ngờ.
Thẳng đến giây phút này Chu Cẩm Uyên mới có một chút nghi ngờ nhưng lại không quá nắm chắc, dù sao đó không phải chuyện có thể kết luận vì một suy nghĩ vớ vẩn trong lúc nhàn rỗi được.
Dung Tế Tuyết nghe anh nhắc đến chuyện cũ chỉ cười, “Không có nếu, việc này chứng minh kỹ thuật của gia đình em nên được truyền thừa.”
Lúc này Quý Hoãn đi vào giúp Lương Nguyệt Xưng rút châm. Anh ta chậm rãi đi ra khỏi phòng và phụ họa theo: “Thế không phải càng tốt sao, tôi cũng nên cảm ơn cậu. Dược sinh ra vì y, nếu không có cậu Dung chịu khó thì đơn thuốc của bác sĩ Chu đã không phát huy xuất sắc đến trình độ này rồi.”
Dung Tế Tuyết liếc nhìn Chu Cẩm Uyên, cậu nghe ra ẩn ý trong lời Lương Nguyệt Xưng, nhưng mịt mờ đến vậy chắc anh ấy không hiểu đâu. Quả nhiên, ánh mắt anh đã bận tập trung vào màn hình phát sóng trực tiếp mất rồi.
Dung Tế Tuyết bất đắc dĩ cười, ném ra một câu lấy lệ: “Đơn giản đều là vì bệnh nhân cả.”
Chu Cẩm Uyên vội nhìn hai người, “Khụ, mọi người nhìn kìa, LJJ vô địch rồi!”
“Ủa, là đội của Lục Mông đúng không?” Thiệu Tĩnh Tĩnh ngày thường có chơi trò này, hơn nữa Lục Mông lại là bạn của anh trai nên cậu ta cũng chạy qua xem hóng. Quả nhiên lúc này trong màn hình đang chiếu cảnh đội viên LJJ ôm nhau mừng thắng lợi, còn hò nhau khiêng Nhậm Lam lên cao.
Nhậm Lam tiếc nuối giải nghệ có thể trở về sàn đấu, thậm chí đoạt chức quán quân. Đây tuyệt đối không phải vinh quang ăn theo từ đội đương kim vô địch mùa trước là LJJ, mà biểu hiện của cậu ta trong mùa này quá nổi bật đến mức không thể phủ nhận công lao. Kỳ tích này đủ để đội đối thủ CJ cũng phải đứng dậy vỗ tay chúc mừng.
Khán giả ở hiện trường càng thêm kích động hô vang tên bọn họ.
“Đúng vậy, tôi đã gửi tin nhắn chúc mừng Nhậm Lam rồi.” Chu Cẩm Uyên nói xong, bỗng nhiên ngẩng đầu nói với Lương Nguyệt Xưng, “Để chúc mừng LJJ đoạt giải quán quân, hôm nay tôi không thu tiền khám.”
Lại nữa?!!
Lương Nguyệt Xưng tức sôi máu nhưng miễn cưỡng giữ được bình tĩnh, trong mắt phủ đầy vẻ lạnh lẽo, “Cậu nói gì? LJJ đoạt giải quán quân liên quan gì đến cậu? Chẳng lẽ bệnh nhân của phòng khám đạt được thành tích gì cũng muốn ‘làm từ thiện’ hết à?!”
Buồn cười, rõ ràng chỉ nhằm vào mỗi anh ta thôi.
“Tôi vui mừng cho Nhậm Lam mà.” Đây không phải lần đầu Chu Cẩm Uyên miễn tiền chữa bệnh cho Lương Nguyệt Xưng, mọi người không còn cảm thấy kỳ lạ nữa, ngược lại còn dỏng tai nghe ngóng.
Chu Cẩm Uyên nhìn bộ dạng sắp ngất xỉu của Lương Nguyệt Xưng liền nói: “Thế này đi, nếu anh thật sự muốn tiêu tiền, vậy chi phí chữa trị đợt này anh hãy dùng danh nghĩa của tôi mà tặng quà cho phòng livestream của LJJ.”
Lương Nguyệt Xưng nhìn chằm chằm Chu Cẩm Uyên mấy giây mới giơ tay ra.
Trợ lý vội vàng dâng điện thoại.
Lương Nguyệt Xưng lạnh mặt thao tác thoăn thoắt mở phòng stream của LJJ lên chuẩn bị tặng đi số tiền nhiều gấp một trăm lần tiền khám, ai ngờ chỉ mới đến bước đầu tiên đã bị ngăn lại.
[ Để hưởng ứng hành động của mạng X, kể từ hôm nay đến ngày Y phòng live chúng tôi sẽ tạm dừng hoạt động tiêu phí tặng quà. Xin vui lòng xem thông báo để biết thêm chi tiết. ]
Lương Nguyệt Xưng lùi ra sau một bước, khuôn mặt trắng bệch, trái tim thắt lại: Đến LJJ cũng muốn đối địch với anh ta!