Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử
Thầy Chu công khai chuyện tình cảm
Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 91 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cô sinh viên hỏi Chu Cẩm Uyên mà còn ngờ vực, thậm chí nghĩ hôm nay là ngày Cá tháng Tư. Sau khi gửi một loạt dấu chấm hỏi mà không thấy thầy Chu hồi đáp, cô bé sợ hãi hỏi dồn: [ Thầy? Thầy ơi?? Thầy nói gì đi ạ! ]
Chu Cẩm Uyên: [ Nói gì là nói gì? ]
Cô sinh viên: [ Chuyện đó không phải sự thật đúng không ạ??? Sao có thể như vậy? Thầy đang trêu em sao? Em không tin đâu! Em phải đi tố cáo thôi! Thầy bị hack tài khoản rồi! ]
Chu Cẩm Uyên: [ … ]
Mấy đứa trẻ này bị sao vậy không biết, suốt ngày cứ thích đi tố cáo tài khoản của người khác. Anh hết cách đành gửi luôn tin nhắn thoại: [ Em không được tố cáo. Nếu tôi bị khóa tài khoản thì em sẽ tiêu đời đấy. ]
Chắc chắn sẽ rớt môn.
Thiệu Tĩnh Tĩnh tò mò hỏi: “Ông chủ đang nói chuyện với ai thế, lại còn dọa cho người ta tiêu đời bá đạo như vậy nữa.”
“Sinh viên của tôi.” Chu Cẩm Uyên nhìn sang Thiệu Tĩnh Tĩnh, “Cô bé đó nói muốn tố cáo tôi bị hack tài khoản, không biết lát nữa tài khoản có bị khóa không đây.”
Thiệu Tĩnh Tĩnh suýt nữa buột miệng thốt lên ông chủ quá ngầu. Cậu ta vốn nghĩ Chu Cẩm Uyên là người hướng nội, ngại khoe khoang, không chừng sau này Dung thần mới là người muốn công khai quyền sở hữu, nằng nặc đòi tuyên bố ra ngoài cho bằng được.
Ai ngờ ông chủ đã kịp đánh đòn phủ đầu… Chắc tại người ta là vai anh.
“Anh, anh đang dùng điện thoại của em đấy à?” Dung Tế Tuyết nghe loáng thoáng mấy chữ tố cáo với hack tài khoản liền hỏi một câu.
Chu Cẩm Uyên cười nhạo: “Em nghĩ nhiều rồi. Bây giờ dù anh có dùng điện thoại của em nói điều gì thì người ta cũng chẳng buồn tố cáo đâu. Em cho rằng hình tượng của mình vẫn còn sao?”
Dung Tế Tuyết: “…”
……
Lại nói về cô sinh viên kia, sau khi nhận được tin nhắn thoại thì cực kỳ hoảng hốt. Đầu tiên, cô chỉ dám lặng lẽ kể chuyện này trong nhóm chat với các bạn cùng phòng. Tất cả đều cười ha ha, cho rằng cô bé nói đùa.
[ Cậu có dùng mấy phần mềm chỉnh sửa lịch sử chat bên ngoài không đấy? Chỉnh sửa thật quá, y hệt ngữ khí của thầy Chu luôn, có điều lỗi hơi nhiều đấy nhé. ]
[ Đỡ Dung thần bị mù đi đường? Tại sao không nói Dung thần mất trí nhớ luôn đi, lại còn yêu nhau nữa chứ, ha ha ha, cắn cặp đôi hơi sâu rồi đấy. ]
[ Cười chết mất ha ha ha ha ha, giờ đã sáng tác đến kịch bản Dung thần bị mù phải có người đỡ đi rồi sao? ]
“…” Cô sinh viên cạn lời. Ban đầu cô bé không hề hoài nghi gì về chuyện mắt mù, nhưng thêm cả câu yêu nhau phía sau đúng là nghe rất giả…
Cô bất lực giải thích: [ Tôi cũng thấy chuyện này ảo lắm, nhưng thầy Chu còn đích thân gửi tin nhắn thoại cơ, cho nên rất muốn mọi người cùng phân tích giúp xem thầy ấy đang nói đùa hay là như thế nào… ]
Mối quan hệ giữa cô sinh viên và thầy Chu không quá thân thiết. Bình thường thái độ của thầy Chu dễ chịu thật, nhưng phần lớn chỉ là giải đáp các câu hỏi liên quan đến bài học chứ ít khi nói chuyện phiếm, càng đừng nói đùa giỡn với học sinh.
[ Cậu phân tích gì mà phân tích, còn không mau đi làm bài tập học đơn thuốc đi, cẩn thận kẻo thầy gõ đầu. ]
[ … Tin tôi đi mà! ] Cô sinh viên không còn cách nào khác đành chuyển tiếp tin nhắn thoại của Chu Cẩm Uyên. Lúc này các cô bạn thân mới giật mình hô đù má.
Nếu tin nhắn này cũng là giả thì trình độ bắt chước quá lợi hại rồi. Nhưng nếu là đồ chính chủ thì lại quá ảo, không ai dám tin.
Mọi người không nhịn nổi phải chạy đi hỏi Chu Cẩm Uyên. Mấy tin đầu anh còn trả lời khẳng định, đến đoạn sau bận việc quá không thèm hồi đáp nữa. Bọn sinh viên nhận được câu trả lời thì nổ tung. Tin tức một đồn mười, mười đồn trăm, diễn đàn trường học nhộn nhịp mở chủ đề.
Chủ đề: Cặp đôi Y Dược thành thật rồi??
Nội dung: Tôi vừa được xem đoạn lịch sử trò chuyện mà chấn động toàn ký túc xá. Trong đó kể Dung thần bị mù rồi, ngày hôm đó bọn họ nắm tay nhau là vì Chu ma quỷ phải đỡ Dung thần đi đường, nhưng hai người đúng là đang yêu nhau.
1L: Mấy người bị gì vậy, mỗi ngày đều hô hào đòi thật, đến lúc họ thành thật rồi lại không chịu tin?
2L: Bởi vì chuyện quá ảo hiểu không, nói Dung Tế Tuyết bị mù bạn cũng tin sao?
3L: Tôi xem được tin chuyển tiếp của bạn cùng phòng rồi, hình như là thật đấy. Nghe nói không chỉ một người đi hỏi thầy Chu đâu.
4L: Nói linh tinh toàn nhét chữ. Bộ thầy Chu làm thế không sợ ánh mắt người ngoài sao? Tôi thấy chắc chắn là có một đám fan tự bịa ra để thỏa mãn rồi, kết quả tin lan nhanh quá thành sự thật luôn.
5L: Á không phải đâu, nghe bản tin nhắn thoại có vẻ là thật đấy. Nhưng tôi vẫn giữ lại phán đoán của mình nhé, biết đâu thầy ấy chơi thử thách bị thua ai thì sao.
6L: Hôm nay đi học không thấy Dung thần thật. Cậu ấy chưa bao giờ trốn tiết cả, tôi học cùng ngành đây nè.
7L: Tôi hỏi thầy chủ nhiệm lớp rồi! Mẹ ơi, có một tin là thật đấy, hiện tại Dung thần đang mất thị lực tạm thời!!
……
Cả chủ đề khiếp sợ, Dung Tế Tuyết bị mù rồi sao?
Sau đó, chủ đề thảo luận biến thành vô số cuộc bàn tán. Một bộ phận chuyên môn phân tích bệnh tình của Dung Tế Tuyết xem đó là bệnh gì, rốt cuộc là bạo manh, tăng nhãn áp hay tổn thương vỏ não. Họ thảo luận nhiệt tình cứ như tất cả những sinh viên ngày xưa từng phân tích làm sao trị bệnh liệt mặt cho cậu đã tìm thấy một mái nhà mới…
Một bộ phận còn lại tiếp tục tranh cãi xem lịch sử chat của Chu Cẩm Uyên là thật hay ghép. Nếu là thật, rốt cuộc có phải lời nói đùa hay không. Mạnh ai thảo luận phần người nấy, bầu không khí rất hài hòa khiến cái lầu đó được xây cao chót vót.
Trải qua một quá trình như vậy, chờ đến khi Chu Cẩm Uyên lên lớp trở lại thì gần như sinh viên toàn trường đều đã biết chuyện. Chỉ là vẫn còn xôn xao tranh cãi vấn đề thật giả mà thôi. Trong mấy ngày này, thật ra cũng có người dũng cảm lần lượt nhắn tin cho Chu Cẩm Uyên để xác thực. Nhưng anh đã toàn tâm toàn ý bận nghiên cứu cách điều trị cho Dung Tế Tuyết nên không lên WeChat, các học sinh lại không dám gọi điện thoại, dẫn đến sự tình càng khó bề phân biệt.
Thế mà trong tiết học của lớp Tiểu Thanh Long ngày hôm nay, Chu Cẩm Uyên còn dẫn theo Dung Tế Tuyết …
Thực tế, gần đây mỗi ngày đi Bệnh viện số 3, Chu Cẩm Uyên luôn đưa Dung Tế Tuyết đi cùng. Dù sử dụng thuốc Đông Tây y kết hợp vẫn không có hiệu quả đáng kể, quả nhiên tâm bệnh phải cần đến tâm dược. Vì nhớ rõ lời Lương Nguyệt Xưng, Chu Cẩm Uyên cảm thấy ít nhất mình nên ở bên Dung Tế Tuyết nhiều hơn để từ từ thay đổi tâm trạng cho cậu. Dù sao cậu cũng tự chăm sóc được cho mình, không cần anh quá lo lắng.
Chu Cẩm Uyên dẫn Dung Tế Tuyết đến trường, không biết đã bị bao nhiêu ánh mắt vây xem. Một phần vì tò mò lời đồn, một phần khác là quan tâm đến bệnh tình của Dung thần.
Vào đến phòng học, bầu không khí càng lặng ngắt như tờ. Ai nấy nhìn chằm chằm Chu Cẩm Uyên dắt Dung Tế Tuyết đến tận chỗ ngồi. Từ lúc hai người xuất hiện đến khi Chu Cẩm Uyên mở PTT ra, chỉ nghe được tiếng mọi người hít thở. Mãi đến khi Chu Cẩm Uyên lên tiếng mới phá vỡ sự yên tĩnh.
“Khoảng mấy tuần nữa là chúng ta thi cuối kỳ rồi ——” Chu Cẩm Uyên nói.
Hội trường vốn lặng ngắt bỗng trở nên ồn ào xôn xao. Không một ai buồn quan tâm xem Chu Cẩm Uyên và Dung Tế Tuyết có đang yêu nhau hay không nữa. Người ta yêu hay không yêu làm sao quan trọng bằng việc mình có qua môn hay không chứ! Hơn nữa, môn của Chu Cẩm Uyên hiện giờ không đơn giản chỉ là đạt điểm qua môn nữa. Mọi người đều nhất trí rằng nếu có thể đạt điểm cao thì mới chứng tỏ mình học giỏi thật. Nói cách khác, môn học này đã trở thành đấu trường vô hình của rất nhiều sinh viên.
Các sinh viên xuất sắc ngồi trong phòng không khỏi thẳng lưng, chú tâm nghe Chu Cẩm Uyên nói. Còn những người không quá nắm chắc đương nhiên mang sắc mặt khá rầu rĩ. Bọn họ còn nhớ rõ ngày nhập học, Chu Cẩm Uyên đã từng nói điểm chuyên cần và thực hành chiếm phần lớn thành tích. Còn bài thi cuối kỳ dù dễ đến đâu thì cũng phải do Chu Cẩm Uyên chấm vấn đáp trực tiếp!
Nếu tâm lý không vững, bị áp lực hoặc quá sợ hãi cũng đủ khổ sở.
“Các thầy khác có dặn tôi, tốt nhất nên gợi ý một vài trọng điểm cho các bạn.” Chu Cẩm Uyên thong thả nói.
Phía dưới vang lên tiếng hoan hô, rốt cuộc thầy Chu đã chịu làm người rồi!!
Tiếc là mọi chuyện chưa kết thúc ở đó, Chu Cẩm Uyên nói tiếp: “Nhưng tôi không biết nên nhấn trọng điểm vào đâu, cho nên vẫn là thôi vậy. Chỉ cần ngày thường nghiêm túc học tập thì thi cử không phải vấn đề. Tôi hy vọng mọi người sẽ thả lỏng, không cần quá chú tâm ôn tập. Học tập phải dựa vào tích lũy từng ngày, nếu chỉ cố nhồi nhét vào phút cuối tôi nhìn vào là biết ngay. Hơn nữa, những gì tôi dạy trên lớp đều là kiến thức kinh điển, cái nào cũng là trọng điểm. Ai không muốn học bài đừng đăng ký lớp của tôi.”
Mọi người: “…”
Ma quỷ vẫn là ma quỷ, lại còn cho học sinh ăn súp gà có độc nữa!
Chu Cẩm Uyên nói: “Sau khi cả lớp làm bài kiểm tra, sẽ chia lượt đến văn phòng của tôi vấn đáp. Chờ phân nhóm xong, trợ giảng sẽ thông báo cho các bạn sau.”
Nhắc đến trợ giảng, trợ giảng của thầy vẫn còn bị mù kia kìa… Có điều không một ai dám nghi ngờ, mấy tuần sau chắc chắn mắt trợ giảng sẽ khỏi bệnh, còn có thầy Chu ở bên cạnh cơ mà.
“Ừm, thầy ơi, nhân tiện, chuyện của thầy và trợ giảng —— Là thật sao ạ?” Một sinh viên dũng cảm giơ tay hỏi.
Dung Tế Tuyết có cảm giác như bị rất nhiều người nhìn chằm chằm, đồng thời cũng cảm thấy hơi hoang mang. Không ai kể cho cậu nghe Chu Cẩm Uyên đã nói gì với sinh viên. Mấy ngày nay cũng không đến trường, cậu càng không biết mọi người đang thảo luận chuyện gì. Nhưng mà với độ nhạy bén đó, cậu dễ dàng nhận ra ý tứ từ ngữ khí và cách dùng từ của cô sinh viên kia.
Cậu gần như nín thở ngồi yên chờ Chu Cẩm Uyên trả lời. Trong lòng vẫn cảm thấy không có nhiều khả năng nhưng vẫn không khỏi chờ mong.
Chu Cẩm Uyên không hề do dự, thậm chí còn lộ vẻ kinh ngạc, “Là thật chứ sao. Gì thế, tin tức lan truyền chậm đến vậy sao? Mấy hôm trước tôi đã xác thực với bạn Ngô Mạn rồi còn gì.”
Ngô Mạn chính là cô sinh viên đầu tiên chạy đi hỏi Chu Cẩm Uyên… Chính cô cũng đang đờ đẫn ngồi ngay bên dưới.
Không chỉ mình cô mà tất cả sinh viên ngồi trong phòng đều đờ đẫn. Chuyện gì xảy ra vậy? Thầy Chu công khai ngay tại chỗ rồi!!
Chu Cẩm Uyên len lén nhìn, sắc mặt Dung Tế Tuyết dường như chết lặng, có lẽ cũng không tin anh sẽ làm đến mức đó.
Đúng lúc này, một sinh viên lớp Tiểu Thanh Long đến muộn, hồng hộc chạy vào cửa, hô to: “Điểm danh!”
Là sinh viên chọn môn thành công, dù cậu ta có đi trễ cũng không cần chen chúc chờ bên ngoài mà có vị trí ngồi cố định. Đây cũng là một trong số ít phúc lợi hiếm hoi của Tiểu Long Nhân.
Bởi vì đến trễ nên không nghe được câu chuyện nãy giờ, nam sinh kia thoạt nhìn hơi bối rối. Sau khi được Chu Cẩm Uyên gật đầu, cậu ta chạy vào chỗ của mình với tâm trạng mờ mịt. Tại sao trông mọi người như bị sốc thế kia? Chẳng lẽ vừa rồi thầy Chu nhắc đến kiến thức trọng điểm gì? Sắp cuối kỳ đến nơi rồi, đừng nói là trọng điểm ôn thi đấy chứ.
Nam sinh rùng mình hỏi bạn cùng bàn: “Vừa rồi thầy giảng kiến thức gì thế! Mau nói cho tôi biết với! Nhanh lên!”
Cậu ta hơi hoảng nên không khống chế âm lượng. Chu Cẩm Uyên bèn điểm danh: “Lý Dịch, đã đến muộn rồi còn nói chuyện riêng sao?”
“Không không,” Nam sinh sợ bị trừ điểm chuyên cần, vội cười lấy lòng, “Thầy ơi, em chỉ hỏi cậu ấy vừa rồi thầy giảng về kiến thức trọng điểm nào thôi, em không kịp nghe nên tiếc lắm!”
“À, không cần tiếc đâu.” Chu Cẩm Uyên nói, “Kiến thức trọng điểm vừa rồi chỉ là tôi và trợ giảng của các bạn đang yêu nhau thôi.”
Nam sinh: “À à… Hả??!!” Cậu chàng không kịp phòng bị nên sốc không nhẹ. Ngữ điệu đang bình thường đột nhiên kéo cao như gà bị giẫm lên cổ, miệng cũng há hốc thành hình chữ O.
Chu Cẩm Uyên nhớ trước đó mình từng nói kiến thức nào cũng là trọng điểm, lại tùy ý nói: “Riêng kiến thức này thì không cần nhớ, cuối kỳ sẽ không kiểm tra.”
Mọi người: “…………”
Chu Cẩm Uyên quả thật rất tùy ý, còn tiết lộ “kiến thức trọng điểm” chấn động ngay đầu tiết, khiến mọi người thất hồn lạc phách. Sau khi có liên tiếp ba người bị trừ điểm vì quá thất thần, tất cả mới miễn cưỡng kéo lại sự chú ý về bài học.
Chu Cẩm Uyên thậm chí còn đắc ý dạy dỗ: “Sau này các bạn ra hành nghề, chẳng lẽ vì nghe được một tin tức quá chấn động nên chỉ châm kim cho người ta một nửa đã vội vểnh tai hóng chuyện sao?”
Các sinh viên: “…”
… Mẹ nó, không chỉ nghiêm túc mà còn quá có lý. Nếu không phải nhìn thấy khuôn mặt Dung thần sắp không giấu được ý cười, có lẽ ai cũng hiểu lầm thầy Chu cố ý tiết lộ để kiểm tra độ chuyên nghiệp của họ rồi!
Tiết học ngày hôm đó cực kỳ thách thức sức chịu đựng của các sinh viên. Chờ đến khi Chu Cẩm Uyên tuyên bố tan học, tất cả mới thở phào nhẹ nhõm. Rốt cuộc đã được thoải mái dốc toàn lực buôn dưa lê bán dưa chuột!
Chu Cẩm Uyên nâng khuỷu tay Dung Tế Tuyết lên, “Về nhà thôi.”
“Ừm.” Dung Tế Tuyết cực kỳ thỏa mãn. Trong thế giới của cậu đã không còn bất cứ sinh viên nào khác, thậm chí còn hơi ảo não vì hiện giờ không thấy đường, nếu không đã được chứng kiến dáng vẻ lúc anh mình nói ra những lời vừa nãy rồi ——
“Thầy ơi!”
Có người gọi Chu Cẩm Uyên, anh dừng chân lại.
“À thì… Xin, xin chúc mừng thầy và Dung thần. Nhưng thầy công bố ra ngoài như vậy thật sự không cần để ý đến những chuyện khác ạ?” Sinh viên yếu ớt hỏi, “Thầy không sợ ảnh hưởng đến công việc sao?”
Theo như bọn họ biết, trong trường vẫn có một vài người mang tư tưởng cổ hủ. Thậm chí lời ra tiếng vào ngoài xã hội còn nhiều hơn. Thầy Chu công khai mối quan hệ đồng tính khiến mọi người vừa khiếp sợ vừa bội phục, cũng có người lo lắng không biết thầy có thật sự ổn không. Tuy thầy Chu và Dung thần là bạn trúc mã, nhưng hiện tại thân phận của hai người vẫn là thầy giáo và sinh viên. Nói thật lòng, tính ra cũng có chút kích thích… ủa nhầm, vượt rào.
Chu Cẩm Uyên chỉ thoáng dừng trong giây lát rồi nói: “Trừ phi Tam Thanh báo mộng ngăn cản, còn lại thì không sao!”
Anh thong thả rời đi, để lại một phòng sinh viên trầm trồ bội phục. Đạo sĩ với người thường đúng là không giống nhau.
Sau khi đi khỏi lớp học, Chu Cẩm Uyên dẫn Dung Tế Tuyết đi vào một con đường đầy bóng cây râm mát. Dung Tế Tuyết chần chừ một lúc lâu mới hỏi: “Anh, nếu lỡ như thần tiên báo mộng cho anh thật thì sẽ thế nào?” Đáy mắt cậu thoáng hiện vẻ u buồn.
“Còn biết làm sao được.” Chu Cẩm Uyên khó hiểu đáp, “Làm một lễ cúng thật to, dâng thật nhiều đồ lễ chứ gì nữa.”
Dung Tế Tuyết: “…………”
……
……
Bệnh viện số 3 Hải Châu
“Kết quả xét nghiệm AFP âm tính, chức năng gan bình thường, khối u bên thùy gan phải có giảm bớt một chút…” Chu Cẩm Uyên cầm kết quả kiểm tra của Kim Xước Tiên trong tay, thoáng mỉm cười, “Ổ bệnh rất ổn định, anh có thể quay lại làm việc rồi. Nhưng vẫn phải uống thuốc lâu dài, không được dừng lại. Sau này nhớ qua chỗ tôi khám định kỳ.”
Tiểu Phỉ không nhịn được phải nắm tay Chu Cẩm Uyên, thốt lên kinh ngạc. Từ sau ngày Kim Xước Tiên gần như bị phán tử hình, Chu Cẩm Uyên mất gần một năm kéo anh ta về từ cửa tử, rồi từ từ giảm bớt các triệu chứng bệnh. Đến bây giờ, dù vẫn còn tế bào ung thư nhưng anh ta đã hồi phục đến mức có thể sinh hoạt như người bình thường.
Gần đây Kim Xước Tiên đưa ra đề nghị muốn quay trở lại làm việc. Tiểu Phỉ vô cùng vui mừng nên quyết định bay ngay về Trung Quốc, bắt Kim Xước Tiên đi làm xét nghiệm. Hiện giờ, chính tai nghe Chu Cẩm Uyên xác nhận anh ta có thể làm việc, Tiểu Phỉ lại cực kỳ phấn khích.
Kim Xước Tiên đã nghe Chu Cẩm Uyên nhắc từ sớm, nhưng đến khi thật sự trải qua giờ phút này tâm trạng vẫn phức tạp như thường. Anh ta cảm động nhìn Chu Cẩm Uyên, “Cảm ơn cậu, bác sĩ Chu.”
Đây không biết là lần thứ bao nhiêu Kim Xước Tiên nói ra, lần nào cũng vô cùng chân thành.
“Cảm ơn anh đã luôn phối hợp điều trị. Mấy phương thuốc toàn độc tính liều lượng lớn mà anh cũng dám uống.” Chu Cẩm Uyên đùa.
“Tôi dự định đón Tết âm lịch ở Trung Quốc xong sẽ đi. Mấy ngày nay phải tranh thủ thu dọn đồ đạc và các tác phẩm.” Kim Xước Tiên nói.
“Anh có muốn về nhà tôi đón Tết không?” Chu Cẩm Uyên hỏi. Trước kia anh thắc mắc vì chưa từng thấy người nhà Kim Xước Tiên xuất hiện, về sau mới biết anh ta bị cha mẹ bỏ rơi từ bé. Thế nên, nghe Kim Xước Tiên nói muốn đón Tết ở Trung Quốc, Chu Cẩm Uyên lập tức đưa lời mời, “Hay là anh định đi qua nhà bạn?”
“Thật ra tôi muốn đi thu thập tư liệu ở nhiều nơi. Tết của người Trung Quốc rất thú vị, cũng rất sinh động.” Kim Xước Tiên đã từng tìm thấy cảm hứng từ cảnh sông núi tươi đẹp ở Trung Quốc, hiện giờ anh ta cũng muốn tìm cảm hứng từ con người và tình cảm gia đình.
Chu Cẩm Uyên và Tiểu Phỉ đương nhiên luôn ủng hộ, chỉ dặn dò anh ta nhất định không được làm việc quá sức.
“Chờ tôi nhé, tháng 3 tôi sẽ về.” Kim Xước Tiên nắm tay Tiểu Phỉ.
“Khoan đã, tôi có điện thoại.” Chu Cẩm Uyên nhìn thoáng qua, là số nội bộ, “A lô, viện trưởng ạ?”
Viện trưởng Tiêu ở đầu bên kia hỏi thăm vài câu mới vào chủ đề chính, “Theo lý thuyết tôi không nên quan tâm đến chuyện cá nhân của cậu, nhưng nghe nói chuyện tình cảm của cậu và Tiểu Dung đã lan truyền khắp trường đại học rồi. Hiện giờ đã có vài đồng nghiệp trong viện chúng ta biết, có lẽ sau này sẽ còn lan rộng hơn nữa…”
Chu Cẩm Uyên dứt khoát: “Đúng là như thế, viện trưởng có gì cứ nói thẳng ạ.”
Viện trưởng Tiêu vốn muốn gọi điện thoại khuyên Chu Cẩm Uyên tém tém lại một chút. Nhưng nghe khẩu khí của anh, ông ta lập tức đổi giọng: “Tôi không phải người cổ hủ, nhưng thật ra bên ngoài vẫn có nhiều đấy. Tôi chỉ muốn nhắc nhở nếu cậu có vấn đề gì hoang mang bối rối cứ nói với tôi, tôi luôn xem cậu là người một nhà mà!”
Ngài viện trưởng cơ bản không dám gây áp lực với Chu Cẩm Uyên. Ngoại trừ bệnh viện số 3, anh có quá nhiều nơi để đi. Dù bây giờ anh có về nhà tiếp tục hành nghề tự do thì vẫn đủ sống nhờ thanh danh. Bệnh nhân vốn đâu quan tâm đời sống cá nhân của bác sĩ, miễn y thuật cao minh trị được bệnh là đủ rồi.
Chu Cẩm Uyên nghe ông ta mào đầu có vẻ là muốn khuyên, ai ngờ chỉ giây sau đã quay ngoắt một trăm tám mươi độ nên không khỏi bật cười, “Vâng, cảm ơn viện trưởng.”
Nhưng nhắc đến người nhà, Chu Cẩm Uyên mới nhớ ra mình chưa nói chuyện với cha Chu. Cha Chu không hay dùng thiết bị điện tử, có gì phải nói trực tiếp. Hơn nữa, với tác phong của ông ấy thì đại khái câu đầu tiên mở miệng hẳn là hỏi anh đã tính quẻ chưa…
Chu Cẩm Uyên cúp máy, nói với Kim Xước Tiên: “Cứ vậy đi, có việc gì nhớ gọi tôi.” Anh bắt tay đối phương.
Kim Xước Tiên đã là bệnh nhân cuối cùng ngày hôm nay, cho nên tiếp anh ta xong Chu Cẩm Uyên cũng gọi Dung Tế Tuyết chuẩn bị về nhà. Nghĩ đến câu viện trưởng Tiêu nói trong bệnh viện có người biết chuyện, anh khá tò mò nên nói Dung Tế Tuyết chờ một lát, mình thì đi về hướng khoa Cấp cứu một chuyến.
Bất ngờ chạm mặt chủ nhiệm khoa Cấp cứu, hai người đều đứng lại. Chu Cẩm Uyên lên tiếng khách sáo chào hỏi.
Chủ nhiệm khoa gãi đầu: “Ô, Tiểu Chu chưa về à, cậu có đạo lữ rồi mà. Nghe nói mắt cậu ấy gặp chút vấn đề đúng không?”
Chu Cẩm Uyên thấy sắc mặt ông ta vô cùng tự nhiên cũng mỉm cười. Đây là lần đầu tiên ông ấy nhắc đến chuyện của hai người, “Không sao ạ, sẽ nhanh chóng khỏe lại thôi. Dù sao cũng sắp phi thăng cả rồi mà.”
……
Chu Cẩm Uyên đỡ Dung Tế Tuyết xuống khỏi xe buýt, cùng đi bộ từ ngã tư vào trong phố. Trước kia, mỗi lần Chu Cẩm Uyên đi phương tiện công cộng chỉ luôn nhường chỗ cho người khác. Từ sau khi Tiểu Tuyết xảy ra chuyện, lại biến thành người khác tự giác nhường chỗ ngồi.
Đứng từ đằng xa đã có thể trông thấy một hàng dài rồng rắn xếp trước cửa Tiểu Thanh Long. Chu Cẩm Uyên cảm thán: “Giờ này vẫn còn xếp hàng à? Chẳng lẽ hôm nay chưa bán hết thuốc cao dán.”
“Thế thì không đúng đâu.” Dung Tế Tuyết trực ban ngày ở Tiểu Thanh Long nhiều hơn Chu Cẩm Uyên. Nghe anh nói vẫn xếp hàng, cậu lập tức thấy lạ.
Chờ đến gần, anh mới phát hiện hóa ra hàng dài đó không phải xếp trước cửa Tiểu Thanh Long mà ở siêu thị mini sát bên cạnh.
Thiệu Tĩnh Tĩnh đứng ngay ngoài cửa gặm đào. Chu Cẩm Uyên đến gần hỏi: “Họ… họ tới đây làm gì thế?”
“Xin việc đấy.” Thiệu Tĩnh Tĩnh đáp.
“Siêu thị tuyển người? Nhưng đến mức này sao?” Chu Cẩm Uyên nói. Siêu thị này có quy mô không lớn, hai vợ chồng anh Liễu hoàn toàn có thể tự quản lý mọi việc.
“Không phải.” Thiệu Tĩnh Tĩnh nói, “Thầy Kim kia sắp về nước đi làm lại rồi đúng không? Mấy hôm trước anh ta có nói chuyện với anh Liễu, dặn họ đừng để Tiểu Liễu từ bỏ âm nhạc. Hai vợ chồng tính tìm thầy khác cho thằng bé, cho nên mấy người này tự mình tìm tới xin dạy ——
Tôi nghĩ nếu ai được làm thầy dạy nhạc của Tiểu Liễu thì chín bỏ làm mười sẽ có cheap moment với Kim Xước Tiên rồi, oai như cóc!”
“…” Chu Cẩm Uyên lẩm bẩm, “Tôi lại thấy tìm nơi té ngã rồi chạy thẳng vào Tiểu Thanh Long khám bệnh, sử dụng cùng bác sĩ và y tá chữa bệnh cho Kim Xước Tiên mới dễ dàng hơn chứ?”
Thiệu Tĩnh Tĩnh: “…”