Liên hoan Văn nghệ Xã khu: Màn trình diễn không tưởng

Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử

Liên hoan Văn nghệ Xã khu: Màn trình diễn không tưởng

Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 93 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Edit: Leia
Hầu hết các kỳ thi cuối kỳ của sinh viên Đại học Y Dược Cổ truyền đều tập trung vào đầu tháng 1. Riêng môn tự chọn của Chu Cẩm Uyên, vốn yêu cầu thi vấn đáp và chấm điểm trực tiếp, đương nhiên phải được đẩy sớm lên một chút. Thế là, vào khoảng cuối tháng 12, anh đã lên lịch cho sinh viên thi cuối kỳ.
“Bạn Ngô Mạn trả lời câu hỏi này khá tốt, có tiến bộ, xem ra bạn có nghiên cứu nghiêm túc quyển 《Linh Xu Chú Chứng Phát Vi》.” Chu Cẩm Uyên ngồi trong văn phòng của mình chữa bài kiểm tra cuối kỳ. Trước mặt anh là một nhóm học sinh, ai bị gọi tên đều tái mét mặt mày, chỉ đến khi nghe rõ là lời khen ngợi mới thở phào nhẹ nhõm.
Việc vấn đáp và chữa bài kiểm tra trực tiếp như vậy thực sự là một cực hình. Mỗi khi thầy Chu cúi đầu, ai nấy đều vô cùng thấp thỏm bất an, chỉ cần một chút động tĩnh nhỏ cũng đủ khiến họ giật mình thon thót, sợ anh ngẩng đầu lên chất vấn tại sao không học kỹ trọng điểm này.
Trợ giảng của họ thì ngồi ngay bên cạnh, hình như vẫn chưa nhìn thấy gì...
Kỳ thi cuối kỳ sắp đến nơi rồi, nếu cậu ấy vẫn không khỏi thì chẳng phải sẽ phải thi lại vào học kỳ sau sao.
Đây cũng là chủ đề đang được toàn trường bàn tán sôi nổi. Tình trạng của Dung Tế Tuyết không mấy khả quan khiến cả giáo viên và học sinh đều đặc biệt quan tâm, bởi lẽ ngay cả một danh y như thầy Chu cũng không thể chữa khỏi. Nếu không phải mối quan hệ giữa họ khá đặc biệt thì thậm chí đã có giáo viên định xung phong thử chữa trị cho Dung Tế Tuyết rồi, biết đâu chữa khỏi lại được một trận sĩ diện.
Hiện tại, mọi người đều suy đoán rốt cuộc khi nào Dung Tế Tuyết mới sáng mắt trở lại, thậm chí còn bắt đầu mở kèo cá cược xem cậu có kịp tham gia kỳ thi sắp tới hay không.
“Tốt lắm.” Chu Cẩm Uyên chữa xong bài thi của Ngô Mạn, cũng là bài cuối cùng. “Các em có thể về được rồi.”
Nhóm sinh viên cùng ra cùng vào. Trong khi một người lên hỏi và chữa bài, những người còn lại cũng phải ngồi tại chỗ lắng nghe. Thấy Chu Cẩm Uyên nói vậy, mọi người đều thở phào nhẹ nhõm. Thầy Chu thật đáng sợ, anh nắm rõ trình độ của từng người trong lòng bàn tay. Vì vậy, trong lúc chữa bài, anh không chỉ so sánh đáp án đúng sai mà còn phải xem nó có phù hợp với trình độ cá nhân hay không, có tiến bộ ở điểm nào, và liệu sinh viên có thực sự để tâm vào việc học hay không!
“À phải rồi, chúc mừng thầy!” Sinh viên nói.
“Tôi sao? À...” Chu Cẩm Uyên mất hai giây mới phản ứng kịp. “Ý em là chúc mừng Giáo sư Lam à?”
“Ha ha, cũng chúc mừng Giáo sư Lam luôn ạ.” Sinh viên đáp.
Khoảng mấy ngày trước, Giáo sư Lam dẫn theo nhóm nghiên cứu của mình ra nước ngoài nhận một giải thưởng y học danh giá do một tổ chức y học quốc tế lập ra, nhằm ghi nhận và khuyến khích các cá nhân, tập thể có thành tích xuất sắc trong tư duy học thuật và đổi mới lý thuyết y học. Đây cũng là lần đầu tiên trong hơn một trăm năm có một nghiên cứu về y học cổ truyền đoạt giải thưởng này. Nghe nói, nghiên cứu mới của Giáo sư Lam về hệ thống kinh lạc đã đóng vai trò quyết định trong quá trình lựa chọn giải thưởng.
Cũng nhờ giải thưởng này mà khi trở về nước, Giáo sư Lam cũng được đề cử trao tặng danh hiệu Đại sư Y học Cổ truyền. Suốt mấy ngày nay, cả giới y học cổ truyền trong nước đều điên cuồng đăng bài tán dương và treo biểu ngữ chúc mừng nhóm nghiên cứu của ông.
Giáo sư Lam đã ghi tên Chu Cẩm Uyên vào nhóm nghiên cứu của mình nhờ việc anh phụ trách tính toán một số thuật số và thực hành châm cứu, đồng thời chứng thực rất nhiều ý tưởng của ông. Ngoài ra, anh còn đưa ra một vài gợi ý từ góc độ truyền thống. Có điều, hôm Giáo sư Lam ngỏ ý mời Chu Cẩm Uyên đi nước ngoài cùng, anh đã từ chối với lý do phải tổ chức kỳ thi cuối kỳ cho sinh viên.
Trong lúc phát biểu cảm nghĩ khi đoạt giải, Giáo sư Lam cũng cố ý nhắc tới Bác sĩ Chu không có mặt vì bận ở nhà dạy học, khen anh xứng danh là "cẩm lý học thuật" (cá chép học thuật), một người hỗ trợ mạnh mẽ. Đoạn video quay cảnh hiện trường này được chia sẻ về nước, có thể nghe thấy mọi người bên dưới đều cười vang, đặc biệt là những người có hiểu biết về y học cổ truyền Trung Quốc. Quả thực, nhiều bài báo học thuật về châm cứu gần đây đều có sự đóng góp của Chu Cẩm Uyên...
Vậy mà một người như vậy lúc này vẫn còn ở trường coi thi và chấm bài, thật đáng nể.
“Thầy ơi em yêu thầy, học kỳ sau nhất định phải quay lại trường dạy đấy nhé!” Các sinh viên bắn tim về phía Chu Cẩm Uyên.
“Các em nói gì thế, tại sao tôi lại không dạy chứ?” Chu Cẩm Uyên khó hiểu.
Các học sinh nhìn nhau hoan hô. Thầy Chu càng ngày càng nổi tiếng, họ sợ đến kỳ sau hiệu trưởng cũng không giữ nổi anh nữa. À không phải, có lẽ người có khả năng giữ chân thầy Chu ở kỳ sau không phải là hiệu trưởng mà là Dung thần.
“Quay lại là tốt rồi, em còn muốn học lớp thầy lắm, nhưng lần tới chắc chỉ có thể bàng thính thôi…”
Mọi người ra khỏi văn phòng vẫn luôn miệng thảo luận. Chu ma quỷ đúng là một người bình tĩnh, ngay cả Giáo sư Lam đi nhận thưởng anh cũng không đi cùng. Có điều, hiện giờ tuổi anh còn trẻ, con đường tương lai còn dài. Từ lúc lên Hải Châu làm bác sĩ trong bệnh viện mới chỉ hơn một năm trời, không chừng sau này người dẫn đội đi nước ngoài nhận thưởng lại chính là anh cũng nên.
......
“Có kết quả thi rồi, nhiệm vụ của anh trong học kỳ này xem như đã kết thúc.”
Các sinh viên rời đi, các giáo viên khác cũng không có mặt, trong văn phòng chỉ còn Chu Cẩm Uyên và Dung Tế Tuyết.
Dung Tế Tuyết nghe ra sự nhẹ nhõm trong giọng anh, cười nói: “Em tưởng anh đi dạy rất vui chứ.”
“Vui thì có vui nhưng vẫn áp lực, không thể sơ suất. Họ đều là những bác sĩ tương lai, nếu anh dạy sai một người thì sẽ ảnh hưởng đến biết bao nhiêu bệnh nhân sau này.” Chu Cẩm Uyên nói. “Nhưng có kinh nghiệm từ học kỳ này, kỳ sau anh sẽ cải tiến giáo án tốt hơn nữa.” Nói rồi anh nhìn Dung Tế Tuyết. “Đầu tháng sau các em cũng thi cuối kỳ rồi…”
“Nếu không kịp thì thôi chứ sao.” Dung Tế Tuyết nói đùa. “Có lẽ em sẽ trở thành bệnh nhân đầu tiên mà anh không chữa được, chiếm hạng nhất cũng tốt.”
“Phỉ phui!” Chu Cẩm Uyên kéo tay cậu. “Nào, về nhà thôi.”
Không ngờ, Chu Cẩm Uyên bị cậu trở tay giữ lại, ôm anh đặt lên bàn làm việc.
Chu Cẩm Uyên sửng sốt muốn nhảy xuống nhưng bị Dung Tế Tuyết nắm cổ tay, một tay khác nắm eo ấn xuống. Tư thế này khiến Chu Cẩm Uyên cao ngang tầm với Dung Tế Tuyết. Rõ ràng cậu không nhìn thấy, nhưng anh vẫn có cảm giác như bị “nhìn chằm chằm”.
“Anh...” Dung Tế Tuyết gọi một tiếng.
Cách xưng hô rõ ràng là ở vai dưới, nhưng với tư thế này lại mang thêm mấy phần áp bức và đảo ngược.
Chu Cẩm Uyên mở to mắt. “Khoan đã.”
“Em không thể đợi được.” Dung Tế Tuyết vội đáp.
“Nhưng mà...” Chu Cẩm Uyên bị Dung Tế Tuyết cắt ngang, cậu trực tiếp ấn luôn anh lên mặt bàn.
“Thầy ơi hình như em quên dù ——” Một giọng nói đột ngột vang lên, nhưng rồi nhanh chóng im bặt.
Dung Tế Tuyết: “…”
Chu Cẩm Uyên thở dài. Ôi, anh định nói hình như bên ngoài có bóng người mà.
Sinh viên hốt hoảng duỗi tay lấy chiếc dù treo trên móc, xấu hổ lắp bắp: “Xin lỗi, xin lỗi, em chỉ tới lấy dù thôi, cứ xem như không nhìn thấy em đi...” Nói được một nửa, cậu ta lại nhăn nhó: “Xin lỗi nhé Dung thần! Cậu không cần giả vờ không thấy tôi, cậu... ý tôi không phải thế, tôi đang nói đến mắt cậu... Trời ạ!”
Cậu ta thở dài não nề, không thèm giải thích nữa mà xoay người chạy mất.
Dung Tế Tuyết: “…………”
......
Chớp mắt đã đến ngày 27 tháng 12, cũng là đêm diễn ra buổi liên hoan văn nghệ cuối năm của xã khu Vân Hà, được tổ chức tại trung tâm hoạt động văn hóa dành cho người cao tuổi của xã khu.
Chủ nhiệm Hà đã mời rất nhiều người cao tuổi sống một mình và các cô chú trung niên thích náo nhiệt cùng đến tham gia. Về phần người trẻ tuổi, chắc chỉ có nhân viên hậu đài, bởi thời buổi này làm gì còn người trẻ nào tình nguyện đi tham gia liên hoan văn nghệ của xã khu nữa chứ.
Vào buổi chiều, khi chuẩn bị sân khấu, Chủ nhiệm Hà và một bà cô lớn tuổi vừa dọn bàn ghế vừa tranh thủ trò chuyện với nhau.
“Hiếm khi thấy chị đưa cả Tiểu Doãn đến đấy.” Chủ nhiệm Hà nhắc tới cậu con trai của bà cô kia, người lúc này đang giúp quét sân.
“Thằng nhãi ranh này suốt ngày chỉ biết ra ngoài chơi, mấy hôm nay bị tôi nhốt trong nhà nên dẫn qua đây lao động một chút.” Bà cô thở phì phò giải thích, nhớ đến chuyện con trai ở trong nhà thích mở nhạc trẻ giật lắc xập xình mà tức tối.
Chủ nhiệm Hà cười ha hả: “Nhưng mà không tệ đâu, tôi thấy Tiểu Doãn làm việc chăm chỉ đấy.” Ông quay sang nói với Tiểu Doãn: “Này nhóc, tối nay ở lại xem nhé, mẹ cháu cũng có biểu diễn đấy.”
Tiểu Doãn: “... Cháu không muốn.”
Diễn gì mà diễn, trời ơi, trên sân khấu là một hội ông già bà cả ca hát múa may, bên dưới thêm một đám bác trai bác gái cắn hạt dưa nói chuyện phiếm, có điên mới ở lại.
“Không được, mày phải tới! Nếu không thì chẳng biết mày sẽ chạy đi đâu, mẹ đã nói rồi đấy!” Bà cô cả giận ra lệnh.
Tiểu Doãn rụt đầu, chửi thầm trong bụng.
Chủ nhiệm Hà lại nhìn ra cửa sổ. Bên ngoài đậu vài chiếc xe bảo mẫu trông cực kỳ đắt tiền, nhưng sau đó lại không thấy người nào xuống xe. Ông thấy kỳ lạ nên ra ngoài gõ cửa xe xem sao: “Các anh làm gì mà đậu xe ở xã khu chúng tôi thế này?”
Tài xế vội vàng nói: “Chào chú, à thì chúng tôi là đội biểu diễn được Ngài Lương và Anh Chu của phòng khám Tiểu Thanh Long mời đến. Nghe nói phòng nghỉ và phòng hóa trang bên trong không đủ nên chúng tôi lái xe đến đây để tự chuẩn bị luôn.”
“Ồ, ra thế, là các cậu à!” Chủ nhiệm Hà có nghe nói phòng khám và cậu Lương thuê người về biểu diễn, cũng đã báo danh tiết mục dưới danh nghĩa Tiểu Thanh Long hoặc Lương Nguyệt Xưng.
“Mấy chiếc xe khác cũng là của các cậu?”
“Còn nhiều đoàn khác nữa, dù sao chúng tôi đều được mời cả mà.” Tài xế giải thích.
“Được được, vất vả rồi, tối nay có cần tôi mua cơm hộp cho không?” Chủ nhiệm hỏi. Kinh phí của họ không nhiều, chỉ đủ mua ít đồ trang trí và hạt dưa đậu phộng linh tinh, nhưng nếu có người tới hỗ trợ buổi tối cũng sẽ có phần cơm. Những người này tuy do hội bác sĩ Chu mời đến, đã đến sớm như vậy chuẩn bị cũng nên khách sáo với họ một chút.
“À...” Tài xế lau mồ hôi. “Không cần ạ, chúng tôi tự chuẩn bị rồi.”
“Mang cả cơm theo à? Tốt lắm!” Chủ nhiệm Hà không nói nhiều nữa mà quay trở vào trong tiếp tục làm việc.
......
Đúng 8 giờ tối, các nhân viên công tác của xã khu và cư dân từng tốp năm tốp ba kéo nhau đến trung tâm hoạt động văn hóa cho người lớn tuổi. Nơi này đã được trang trí lại hoàn toàn. Ở giữa là sân khấu nhỏ với dàn loa ở hai bên, phía sau treo tấm biểu ngữ màu đỏ in chữ: "Liên hoan văn nghệ xã khu Vân Hà năm XX".
Tấm biểu ngữ màu đỏ hơi phai màu, dòng chữ năm XX là được dán đè lên bằng giấy đỏ, màu sắc hai bên có sự chênh lệch làm cho vết vá càng thêm rõ ràng. Biểu ngữ đã được tận dụng đi tận dụng lại nhiều năm trời, đôi khi tên chương trình còn được đổi thành một ngày lễ khác. Có điều, nếu chiếu đèn xuống cũng sẽ che đi phần nào sự cũ kỹ, chỉ có vết vá là còn nguyên.
Xung quanh còn treo thêm mấy quả bóng bay và ruy băng trang trí. Những thứ này thì không tận dụng lại được, bởi vì mỗi lần xong hoạt động, chúng đều được các ông các bà có cháu nhỏ nhặt về cho cháu chơi.
Bên dưới là những chiếc bàn tròn bày hạt dưa, đậu phộng, kẹo và trà. Nếu ngồi chen chúc có thể chứa khoảng bảy tám chục người, còn lại phải đứng phía sau.
Lúc này, các ông các bà bắt đầu ngồi vào ghế, nói chuyện phiếm và uống trà.
Người của phòng khám Tiểu Thanh Long đương nhiên cũng tới, ngồi cùng với Lương Nguyệt Xưng ở một góc bàn. Trước giờ diễn, Chu Cẩm Uyên còn nhìn ra mấy chiếc xe bảo mẫu bên ngoài, xác định đó là những người sẽ thay mình lên biểu diễn. Vốn dĩ, phòng khám cũng muốn góp vui qua loa bằng cách lên hợp xướng với ca sĩ thuê về, nhưng gần đây có dịch cúm, bệnh nhân tới khám quá nhiều nên họ thật sự không còn hơi sức đâu mà tập luyện, đành giao lại hết cho Lương trọc phú sắp xếp.
Ngồi bên trái Chu Cẩm Uyên là Lương trọc phú, bên phải là Dung Tế Tuyết. Gia đình anh chị Liễu cũng ngồi chung, Tiểu Liễu cũng mặc trang phục biểu diễn rất oách, lát nữa sẽ lên biểu diễn. Sân khấu xã khu tuy nhỏ nhưng thằng bé vẫn chuẩn bị rất nghiêm túc.
Còn lại trong hội trường hầu như chỉ có người già và trung niên, thỉnh thoảng xen vào vài cháu nhi đồng do ông bà dắt đến. Chu Cẩm Uyên nhìn thấy ở bàn bên cạnh cũng có một người trẻ tuổi nhưng thoạt nhìn không mấy tình nguyện, luôn miệng đòi bỏ đi nhưng tiếc là bị mẹ mình trấn áp.
Người trẻ tuổi kia chính là Tiểu Doãn bị mẹ lôi tới bắt xem diễn. Nhìn sân khấu quê mùa kia, cậu ta bực bội muốn chết, xem ra chỉ có thể ngồi chơi điện thoại cả buổi rồi.
Lúc này, một nữ nhân viên của trung tâm cộng đồng mặc váy đỏ bước lên sân khấu, tay cầm micro nói lời dạo đầu, sau đó giới thiệu: “Đầu tiên, mời quý khán giả thưởng thức tiết mục của phòng khám Tiểu Thanh Long mang tên "Ca múa sôi động", dùng âm nhạc và vũ điệu đầy nhiệt huyết để làm nóng buổi tối hôm nay. Xin mọi người cho một tràng pháo tay.”
Các bác trai bác gái tùy tiện vỗ vỗ bàn tay mấy cái, ánh đèn sân khấu cũng vụt tắt.
“Vãi chưởng?” Tiểu Doãn kinh ngạc. “Thời buổi này nhảy quảng trường xịn đến vậy sao, nhảy được cả nhạc của nhóm nhạc nữ tân thời.”
Ngay sau đó, mấy cô gái trẻ tuổi xinh đẹp mặc đồ diễn từ bên ngoài tiến vào, mỗi người chiếm một góc sân khấu vừa hát vừa nhảy theo nhạc đệm.
Suy nghĩ ban đầu của Tiểu Doãn là họ cover cũng giống phết, nhưng đến khi cậu ta quan sát kỹ hơn thì —— toàn thân như cứng lại.
Không đúng!! Tại sao mấy người đó lại giống hệt thành viên nhóm nhạc nữ như thế chứ!!! Con mẹ nó, là người thật!!!
“Á á!!” Tiểu Doãn không kìm nổi hét toáng lên.
Hét xong, cậu chàng mới nhận ra cả hội trường chỉ có mình mình kích động. Các bác trai bác gái làm gì biết đến nhóm nhạc trẻ, tất cả đều liên tục cắn hạt dưa, không khí dường như cũng không nóng lên chút nào.
Mẹ cậu ta thậm chí còn phát cho một cái: “Làm gì mà tru như quỷ thế!”
“Mẹ, mẹ ơi, kia là Từ Tú Tú!” Tiểu Doãn chỉ vào cô gái hát chính trong nhóm.
Mẹ cậu ta cảnh giác: “Từ Tú Tú gì hả, bạn gái mày à?”
Tiểu Doãn: “………………”
Tiểu Doãn đứng ngồi không yên một hồi mới nhớ đến chuyện lấy điện thoại ra quay lại. Nhưng cậu ta ngồi ở góc tương đối khuất nên đơn giản chạy luôn ra đằng trước, hỏi ông già ngồi bàn đầu: “Ông Lưu ơi, cho cháu ngồi với ông được không?”
......
Chương trình gala chào năm mới của các đài truyền hình lớn đang trong quá trình ghi hình, và tin tức đã thi nhau tuôn ra ngoài, hẳn là để kéo sự chú ý. Chỗ này có xung đột trong hậu trường thì chỗ kia cũng gặp tai nạn trên sân khấu. Cư dân mạng sôi nổi suy đoán và chờ mong chương trình phát sóng sẽ diễn ra thế nào, đồng thời cũng buồn bực không biết các ngôi sao bị "đào" đi rốt cuộc đang ở đâu. Một lượng lớn fan của họ cũng buồn không kém, chẳng lẽ năm cũ sắp kết thúc rồi mà không được nhìn thấy thần tượng mình trên màn ảnh hay sao.
Đúng vào lúc này, một đoạn video ngắn nhanh chóng lan truyền khắp nơi, lan tỏa lên đủ mọi nền tảng, tiêu đề là: “Trời má, tôi bắt gặp Từ Tú Tú nè.”
Mỗi một người xem video trước tiên phải chửi thề một tiếng, bình luận rằng video này nhất định là giả, là dùng AI đổi đầu nhân tiện cười nhạo chủ thớt... Trong video là một sân khấu trong nhà cực kỳ sơ sài theo thẩm mỹ của người cao tuổi, nhóm nhạc nữ nổi tiếng có Từ Tú Tú đang vừa nhảy vừa hát single mới nhất sắp phát hành của mình. Tất cả đều tinh thần sáng láng, nhảy múa nhiệt tình như mới trúng số độc đắc năm triệu.
Tấm biểu ngữ dán vết vá phía sau thể hiện đây là sân khấu của năm nay. Hơn nữa, từ chữ viết có thể đoán ra đây là liên hoan văn nghệ cuối năm của một xã khu nào đó —— Sân khấu quả thật rất phù hợp với phong cách này.
Không ai tin nổi nhóm nhạc nữ có tiết mục thường trực trên đài truyền hình A lại vứt bỏ lời mời của đài truyền hình mà tới diễn cho một xã khu lạ hoắc tên là xã khu Vân Hà. Tuy các cô biểu diễn rất nhiệt tình nhưng vẫn xinh đẹp, phong thái như cũ. Có điều, con người và hoàn cảnh xung quanh hoàn toàn lạc lõng!
Đặc biệt, trong mấy giây cuối cùng, người quay video còn di chuyển ống kính để quay lên bốn chữ "Ca múa sôi động", hẳn chính là tên tiết mục của họ ngày hôm nay...
Đó chưa phải chuyện buồn cười nhất. Ống kính tiếp tục quay xuống khán giả, chỉ thấy trên sân khấu là "Ca múa sôi động", bên dưới có mấy chục bác trai bác gái mặt lạnh tanh ngồi cắn hạt dưa, "Tách, tách, tách".
Cư dân mạng: Chúng tôi không hiểu gì hết????