30. Chương 30: Tài năng và lòng nhiệt huyết

Đầu Đề Ẩn Hôn - Hi Vân

Chương 30: Tài năng và lòng nhiệt huyết

Đầu Đề Ẩn Hôn - Hi Vân thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tô Hiểu xuất thân từ chuyên ngành văn học tiếng Hán, hiểu rõ rằng kho tàng điển tích cổ và tri thức truyền thống vô cùng rộng lớn. Dù là giáo sư đại học cũng chưa chắc nắm bắt hết, nhưng không ngờ một tổng giám đốc ngành công nghệ như Trình Linh lại có thể phát hiện ra sai sót trong bài luận của sinh viên trường B, thật khiến người ta ngạc nhiên.
Quan trọng hơn, đó chưa phải là điểm mạnh nhất của anh. Thứ anh giỏi nhất chính là kỹ thuật!
Tô Hiểu quỳ gối bái phục!
Trước đây, đồng nghiệp từng nói Trình Linh rất giỏi, cô vẫn không cảm thấy gì, nhưng hôm nay mới nhận ra trong thời gian ngắn, anh có thể gây chấn động toàn bộ lãnh đạo cấp cao, không phải không có lý do.
Một đồng nghiệp nam đeo kính đẩy kính lên, mỉm cười bái phục.
"Tổng giám đốc Trình, một ngày của anh cũng chỉ có hai mươi tư tiếng, sao có thể am hiểu mọi lĩnh vực như vậy. Anh giỏi kỹ thuật, quản lý đã đành, lại còn am hiểu lịch sử và văn hóa đến thế, sinh viên khoa xã hội như chúng tôi còn đường nào mà theo nổi."
Mọi người bật cười, bầu không khí trở nên thoải mái hơn.
Vẻ mặt Trình Linh dịu lại, nhưng vẫn nói tiếp.
"Bộ phận tạp chí nội bộ các anh cần nâng cao trình độ, hiện tại vẫn chưa thể đại diện cho Hoa An của chúng ta."
"Vâng, tổng giám đốc Trình, nửa năm sau tôi sẽ cải tổ, ba tháng nữa sẽ để anh thấy hiệu quả."
"Quá lâu, nửa tháng sau tôi muốn nghe báo cáo chuyên môn của các anh."
"Vâng..." Giám đốc Hà của bộ phận tạp chí nội bộ thở dài, ngửa mặt lên trời.
Chờ Trình Linh đánh giá xong tất cả các mảng đã gần mười hai giờ.
Mặc dù tất cả đều bị phê bình, nhưng mọi người đều tâm phục khẩu phục, trong lòng chỉ có một cảm giác: Tổng giám đốc Trình thật lợi hại! Quá lợi hại!
Sau cuộc họp, sự hiểu biết của Tô Hiểu về Trình Linh đã tiến thêm một bậc. Không có lĩnh vực nào anh không am hiểu, hơn nữa còn chuyên nghiệp hơn bất cứ ai.
Cuối cùng, Trình Linh nhìn đồng hồ, thu xếp tài liệu trên tay: "Còn một chuyện nữa."
Ánh mắt anh hướng về phía Tô Hiểu.
"Tô Hiểu."
Mọi người đều ngây người.
Tim Tô Hiểu như muốn nhảy lên cổ họng, cô đứng dậy yếu ớt: "Tổng giám đốc Trình, có chuyện gì sao?"
"Lát nữa cô đến phòng làm việc của tôi, làm PPT cho tôi."
"!!!"
Mọi người đều sửng sốt!
Một sinh viên thực tập nhỏ bé vừa mới đến đã được tổng giám đốc Trình quan tâm, quả là may mắn!
Các nhân viên trẻ đều nhìn Tô Hiểu bằng ánh mắt ngưỡng mộ, thậm chí ghen tị.
Tan họp, giám đốc nhân sự đi ngang qua Tô Hiểu, nhỏ giọng nhắc nhở: "Cư xử cho tốt, đừng làm tôi mất mặt."
"Vâng, thưa giám đốc." Tô Hiểu ngoan ngoãn gật đầu.
Sau đó, Châu Minh mỉm cười đi đến trước mặt cô, dẫn cô đến phòng làm việc của tổng giám đốc.
Đây là lần đầu Tô Hiểu đến phòng làm việc của Trình Linh. Văn phòng của anh rất rộng, phía đông nam là cửa sổ lớn 270 độ, có thể nhìn toàn cảnh thành phố.
Trình Linh đã thay bộ đồ mới, bước ra từ trong, nở nụ cười dịu dàng với cô.
"Mau đến ăn cơm, tôi gọi hải sản cô thích đó."
Tô Hiểu ngạc nhiên: "Anh gọi tôi đến chỉ để ăn cơm sao?"
"Chứ sao? Cô có thể giúp tôi chuyện PPT." Trình Linh vén tay áo, ra hiệu cho cô ngồi xuống.
Tô Hiểu bước đến, nhìn lướt qua, phát hiện toàn bộ đều là hải sản, cô ngồi xuống.
"Woa, hôm nay là ngày tốt gì đây?"
Trình Linh nhìn ánh mắt sáng ngời của cô, không nhịn được cười: "Không phải cô thích hải sản sao? Tôi thuê người đặc biệt chuẩn bị đấy."
Một dòng ấm áp chạy qua tim Tô Hiểu, cô cười hớ hớ: "Cảm ơn anh."
Hóa ra Trình Linh vẫn còn nhớ lần trước cô và Lộ Vân đi ăn cơm.
Tổng giám đốc vừa mới trách mắng mọi người một trận, không ngờ lại chu đáo sắp sẵn hải sản cho cô.
Cảm giác này thật tuyệt vời!
Hơn nữa, nhìn Trình Linh đích thân bóc tôm cho cô, liên tưởng đến dáng vẻ uy quyền vừa rồi, Tô Hiểu ăn trong lo sợ.
Ăn xong cơm, Trình Linh chỉ vào phòng trong: "Có muốn nghỉ ngơi chút không?"
Tô Hiểu lắc đầu như sóng vỗ: "Không không, nếu tôi ngủ trưa, đi ra từ chỗ này, tuyệt đối là tin đồn tình cảm."
Trình Linh cười, không nói gì thêm.
Tô Hiểu ăn xong, bước ra khỏi phòng làm việc.
Ánh mắt của mấy trợ lý tổng giám đốc nhìn cô đã khác.
Tô Hiểu ngẩng đầu, vươn ngực bước đi.
Không biết tại sao tâm trạng cô hôm nay rất tốt. Chắc là do được ăn tôm hùm.
Buổi chiều vừa vào làm, giám đốc đã gọi tất cả vào phòng họp mắng chửi một trận. Tô Hiểu là sinh viên thực tập, chuyện lần này không liên quan đến cô, nhưng các đồng nghiệp khác thì không ai thoát được, thậm chí có mấy cô gái bị mắng đến khóc.
Cuối cùng, giám đốc đưa ra chỉ thị công việc nghiêm khắc hơn.
Về đến văn phòng bộ phận đào tạo, bầu không khí nặng nề, lòng Tô Hiểu cũng không dễ chịu.
Cô vốn nghĩ Hoa An đã xuất sắc lắm rồi, dù sao cũng là biểu tượng của toàn quốc, nhưng không ngờ thu nhập cao cũng đi kèm áp lực lớn. Trình Linh có yêu cầu rất cao đối với công việc, từng tầng yêu cầu, thực sự khiến mọi người căng thẳng.
Dù vậy, sau khi bị phê bình, mọi người lại càng nhiệt huyết với công việc.
Quay về bàn làm việc, Tô Hiểu không nhịn được gửi tin nhắn cho Trình Linh.
[Tô Hiểu: Bộ phận nhân sự của bọn tôi thật sự tệ như anh nói sao?]
Trình Linh trả lời rất nhanh.
[Trình: Sao, cô sợ rồi à?]
[Tô Hiểu: Không phải, mọi người đều rất căng thẳng.]
[Trình: Đương nhiên, Hoa An không phải nơi để an hưởng tuổi già. Người trẻ không phấn đấu, liệu suốt ngày mơ mộng trong văn phòng?]
Tô Hiểu thầm lẩm bẩm, không dám nói ra điều cô nghĩ: Liệu anh có biết mọi người đang mơ mộng về mình không?
Nhưng cô không dám nói, sợ sau này Trình Linh dạy dỗ bộ phận nhân sự, cô trở thành kẻ hại đồng nghiệp.
Cô không trả lời, nhưng Trình Linh gửi thêm tin nhắn.
[Trình: Cá cô làm rất ngon, tối nay tôi muốn ăn đồ cô nấu.]
Tô Hiểu nhìn thấy tin nhắn, mặt đỏ bừng.
Hai người trở nên tự nhiên như vậy từ khi nào?
Dù trong lòng nghĩ vậy, cô vẫn trả lời:
[Được.]
Hứa Khả bước vào, nhìn thấy cô cúi đầu thì chau mày: "Còn rảnh rỗi nghịch điện thoại à?"
Tô Hiểu vội cất điện thoại, nghiêm túc làm việc.
Hôm nay là thứ Sáu, Trình Linh kết thúc công việc sớm hơn thường lệ, Tô Hiểu lén chui vào xe của anh.
Trình Linh đang làm việc trên iPad, nhìn thấy cô lén lút, cảm thấy thú vị.
Giống như đang yêu đương vụng trộm vậy.
Tô Hiểu ngồi vào chỗ, quay sang nhìn nụ cười nơi khóe mắt anh, lập tức trách móc.
"Ông nội của tôi ơi, hôm nay anh mắng người ta một trận long trời lở đất, bọn tôi căng thẳng gần chết mà tâm trạng của anh vẫn tốt như thế."
"Được rồi, để tối nay tôi nấu." Trình Linh mím môi cười khẽ.
Tô Hiểu không hiểu nổi.
Hôm nay anh được người ta tỏ tình rồi sao, sao tâm trạng lại tốt thế?
Về đến Bích Thủy Loan, dì Trương đã dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, còn nhét đầy đồ trong tủ lạnh.
Tô Hiểu nghĩ Trình Linh nói đùa, không ngờ tổng giám đốc kia vứt máy tính sang một bên, thay đồ ở nhà rồi đi thẳng vào bếp.
"Này này, để tôi, đã nói là tôi nấu cá rồi mà." Tô Hiểu vội vàng kéo anh lại.
Trình Linh quay sang nhìn cô, ánh mắt hiện lên nụ cười: "Sao, không tin tay nghề của tôi à? Hay là cô nếm thử xem?"
"Anh biết nấu à?"
"Đương nhiên, cô nghỉ ngơi đi."
Tô Hiểu dựa vào khung cửa, nhìn thân hình cao to của anh bận rộn trong bếp, cảm thấy rất không hợp. Ma xui quỷ khiến cô chụp một tấm ảnh, thầm nghĩ nếu bị người trong công ty nhìn thấy, hình tượng tổng giám đốc bá đạo của anh e là sụp đổ.
Tô Hiểu cầm điện thoại ngắm nghía tấm ảnh, do dự một lúc, cuối cùng vẫn gửi cho ông nội Trình.
Ông cụ trả lời rất nhanh.
[Ông nội: Không tồi, không làm nhục văn hóa gia đình nhà họ Trình.]
"Phụt!"
Tô Hiểu suýt phun nước bọt, hóa ra nấu ăn là truyền thống đàn ông nhà họ Trình.
Khi cô ngẩng đầu lên, gương mặt tuấn tú của Trình Linh đã quay về phía cô.
"Cô đang cười gì thế?"
"Không có gì!" Tô Hiểu ôm điện thoại, vui vẻ nghịch.
Lúc ăn cơm, Tô Hiểu vài lần muốn nói, Trình Linh nhìn thấy hết, vừa gắp rau cho cô vừa hỏi: "Sao thế?"
"Hôm nay anh thật sự quá ngầu, sao cái gì anh cũng biết vậy!"
Trình Linh bật cười, đũa đặt dưới đáy chén không nhúc nhích: "Cô biết mỗi ngày tôi phải xử lý bao nhiêu chuyện không?"
Tô Hiểu lắc đầu.
Trình Linh vừa ăn vừa nói: "Mỗi ngày có mấy chục chuyện lớn, chuyện nhỏ thì hơn trăm, báo cáo của các cô đối với tôi mà nói là chuyện không thể nhỏ hơn nữa. Những chuyện này thông thường đều do người khác xử lý, tôi chỉ nhìn kết quả mà thôi."
"Đúng lúc hôm nay rảnh rỗi, cộng thêm cô ở đó nên tôi muốn đến xem thử."
"Hả?" Tô Hiểu ngạc nhiên: "Vì tôi sao?"
Trình Linh mỉm cười, gật đầu: "Đúng vậy, muốn xem cô ở bộ phận này như thế nào, có chịu ấm ức gì không. Quả nhiên vừa xảy ra chuyện, người đầu tiên chịu tội chính là sinh viên thực tập cô đây."
Tô Hiểu cười mỉm: "Vốn dĩ PPT là do tôi làm, cho nên họ tìm tôi cũng rất bình thường."
Trình Linh gắp một miếng cá vào chén cô: "Cô làm PPT không tệ."
"Thật sao?"
"Quả thật không tệ, rất đặc sắc khiến trước mắt như sáng bừng."
Khóe miệng Tô Hiểu nhếch cao, không thèm ăn cá nữa, cười ngốc nghếch.
"Sao cô vui như vậy? Lẽ nào chưa ai khen cô à?" Trình Linh cười hỏi.
"Khác biệt, anh là ai chứ, anh là người đứng trên đỉnh thế giới, gặp qua người xuất sắc nhất, làm chuyện xuất chúng nhất, anh khen tôi làm PPT tốt, vậy chắc chắn là không tệ."
"Cô thật sự có tài năng về mặt này."
Tô Hiểu vui mừng khi nhận được sự công nhận của Trình Linh.
Tối hôm đó, Trình Linh gọi cô đến phòng sách, mở laptop cho Tô Hiểu.
"Tuần sau tôi phải tham gia cuộc họp thượng đỉnh về mạng Internet ở thành phố G, đến lúc đó phải phát biểu, cô làm PPT giúp tôi, phải đơn giản phóng khoáng, phong cách nghiêng về trưởng thành một chút, được không?"
"Không vấn đề, cứ giao cho tôi!"
Trình Linh gửi tài liệu cho Tô Hiểu.
"À, nếu cô ở trong phòng không tiện thì đến phòng sách bên này."
Tô Hiểu đang ôm laptop rời đi, nghe thấy câu này, cô quay lại.
Mấy hôm trước Trình Linh đã mua cho cô một chiếc laptop Apple, giờ Tô Hiểu vẫn chưa dùng quen lắm, làm việc ở phòng sách của anh cũng được, có thể hỏi bất cứ lúc nào.
"Tổng giám đốc Trình, tôi được tính là tăng ca chứ?"
Trình Linh bật cười, ngẩng đầu khỏi bàn: "Sao? Đòi tiền công à?"
"Đương nhiên rồi, một bữa tiệc hải sản đó!"
Trình Linh nhớ đến lần trước cô và Lộ Vân đi ăn cơm, vẻ mặt thoáng phức tạp.
"Được."
Thế là Tô Hiểu ôm laptop ngồi xuống đối diện anh.
Sáng sớm thứ Sáu, tổng giám đốc Trình bảo máy bay tư nhân vận chuyển hải sản chính thống tươi ngon nhất từ hòn đảo nào đó, quyết tâm xóa sạch ký ức "cô vợ nhỏ" đi ăn hải sản cùng Lộ Vân.
Sắp đến trưa, Hứa Hà đích thân dẫn người xách hải sản bỏ lên bàn bếp.
"Woa, tôi tưởng tôm hùm ở nhà hàng lần trước đã lớn lắm rồi, không ngờ vẫn còn lớn hơn cơ đấy!" Tô Hiểu đứng nhìn tôm hùm khổng lồ rất lâu.
Hứa Hà tươi cười nhìn cậu chủ, lại giới thiệu với Tô Hiểu.
"Tất nhiên rồi, con tôm hùm này là cậu chủ dặn người đặt trước rất lâu mới có đấy."
Tô Hiểu cười ha ha nhìn Trình Linh đang nhàn nhã đứng dựa vào sofa.
"Cảm ơn nha!"
Trình Linh cầm ly rượu vang, khẽ gật đầu, im lặng giây lát rồi nói: "So với Lộ Vân thì thế nào?"
"Hả?" Tô Hiểu không nghe rõ.
Nhưng Hứa Hà thì nghe rõ, anh ta nhịn cười, cố ý nói lớn tiếng.
"Ý của cậu chủ là lần trước cô chủ và Lộ Vân đi ăn hải sản chắc chắn không ngon bằng hôm nay đâu nhỉ!"
"Tất nhiên!" Tô Hiểu vây quanh mấy thùng hải sản, nước miếng chảy dài, hoàn toàn không ý thức được lời nói ẩn ý của Hứa Hà và Trình Linh.
Hứa Hà âm thầm liếc nhìn Trình Linh, Trình Linh phì cười rồi tiến lên trước kéo lấy cánh tay của Tô Hiểu.
"Đi, chúng ta đến phòng sách làm việc trước!"
Đầu bếp mà Hứa Hà dẫn tới lập tức bắt tay vào chuẩn bị.
Tô Hiểu đi theo Trình Linh trở về phòng sách, mặt đầy cảm thán, ngồi xuống đối diện anh.
Vì miếng ăn của cô, không ngờ anh đã điều động máy bay tư nhân, tốn người tốn của như vậy. Cô có cảm giác mình như phi tần cổ đại hại nước hại dân.
Nghĩ thì nghĩ thế, nhưng lúc ăn vẫn rất ngon miệng.
Một tiếng sau, Trình Linh nhìn dáng vẻ ăn lấy ăn để của cô, không nhịn được chau mày nhắc nhở.
"Hiểu Hiểu, ăn nhiều hải sản không tốt đâu."
Miệng anh nói vậy, nhưng vẫn tiếp tục gắp càng cua đầy thịt thơm ngon vào đĩa của cô.
"Ăn xong bữa này rồi kiêng sau!"
Cuối tuần này hai người tăng ca ở nhà, Trình Linh yêu cầu cao, Tô Hiểu không muốn làm anh thất vọng, nên làm rất nghiêm túc.
Khi Châu Minh vâng mệnh đến đưa tài liệu, nhìn thấy hai người: một người ôm gấu bông ngồi ở cửa sổ làm thiết kế, một người ngồi ở bàn làm việc, khung cảnh hòa hợp đến lạ, anh ta ngẩn người rất lâu.
Cặp vợ chồng plastic này có hy vọng.
Trong khoảng thời gian Trình Linh và Tô Hiểu chung sống với nhau, anh đã hiểu sâu hơn về cô.
Cô không phải người có tính cách nhỏ nhen, sẽ thấu hiểu và tin tưởng anh hết mực, ở chung với cô rất thoải mái.
Tô Hiểu cũng rất có giới hạn, tuyệt đối không chạm vào bất cứ sự riêng tư nào.
Khác hẳn với những người phụ nữ anh từng tiếp xúc trước kia, họ nếu không muốn thăm dò anh thì chính là vắt hết chất xám nghĩ cách làm sao thu hút được sự chú ý của anh.
Nhưng những thứ này, Tô Hiểu đều không có.
Cô tập trung, nghiêm túc, thực tế, tháo vát, lại lạc quan và trong sáng.
Có lẽ, có thể thử một lần?
Khi trong đầu Trình Linh xuất hiện suy nghĩ này, bản thân anh cũng bị giật mình.
Có phải trong nhà có một cô gái cùng sinh hoạt, cùng cố gắng khiến anh sinh ra cảm giác khao khát hay không?
Anh yên lặng nhìn Tô Hiểu, ánh sáng chiếu vào cửa sổ sáng rõ, cô gái mặc đồ thoải mái ngồi trên cửa sổ, chống cằm nhìn màn hình máy tính. Ngũ quan của cô vô cùng hoàn hảo, giữa hàng lông mày còn có một cảm giác khí khái hào hùng, vẻ mặt chăm chú mà lười biếng, không ngờ lại khiến người ta bỗng dưng muốn chạm vào.
Ma xui quỷ khiến thế nào mà Trình Linh lấy điện thoại ra, chụp lại tấm ảnh này.
Bố cục của tấm ảnh này vừa phải, cô gái trên ảnh có gương mặt trong sáng thanh tú, bên dưới hàng lông mi dài như lông quạ là đôi mắt vô cùng linh động, mái tóc dài xõa ra bên hông, đen tuyền như thác nước, so với lần trước sườn mặt chết người lại có thêm vài phần ma mị, càng thêm mê người.
Trình Linh không chút kiêng dè ngắm nhìn tấm ảnh này, ánh mắt của cô hệt như sợi lông vũ trắng tinh, khơi gợi trái tim anh từng chút một. Tận sâu nơi đáy lòng chầm chậm dâng lên một cảm giác rung động.
Anh biết rất rõ mình đã có cảm giác với Tô Hiểu.
Lúc này, điện thoại vang lên, có một tin nhắn gửi vào Wechat.
Anh mở ra xem, là một ảnh chụp màn hình mà ông nội gửi cho anh.
Anh nhấp vào ảnh, bên trên hiển thị rõ ràng hai mã xác nhận của vé xem phim.
Chính là bộ phim nổi tiếng mới ra rạp vào mùa hè, vai chính là nam diễn viên xuất sắc nhất trong nước.
Trình Linh hiểu ý của ông cụ.
Anh nhìn sang Tô Hiểu, đáy mắt không kìm được lóe lên tia sáng.
Quả thật là đang ngủ gật thì có người mang gối đến mà.