Chương 1

Dấu Hôn Của Thiên Sứ thuộc thể loại Ngôn Tình, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tôi đã không nói cho Lâm Hòe Hứa biết về quyết định gieo mình xuống sông.
Thứ nhất, vì bác sĩ nói với tôi rằng bệnh của tôi phần lớn là không thể chữa khỏi. Thứ hai, vì tôi biết anh ta thật ra cũng không yêu tôi.
Vì thế, hôm đó tôi vẫn nói tạm biệt anh như bình thường.
Anh tựa vào khung cửa, lười biếng nhìn tôi.
Tôi nói tạm biệt Lâm Hòe Hứa, anh khẽ nhíu mày.
Kể từ đó, tôi rời khỏi thế giới của anh.
*
"Hôm nay em rất đẹp."
"Chuyến công tác thuận lợi nhé."
"Về nhà sớm gặp anh."
Đây là ba câu Lâm Hòe Hứa nói với tôi sáng nay. Anh nghiêng đầu, chống cằm nhìn tôi chằm chằm, cho đến khi tôi đỏ mặt mới thôi.
"..."
Dưới ánh nắng, người đàn ông đang ngồi lười biếng bỗng bật cười thành tiếng. Anh cười đến rung cả người, nhưng gương mặt vẫn đẹp trai và đầy sức hút như vậy.
"Kết hôn bao nhiêu năm rồi nhỉ."
"A Vãn, em có thể đừng hễ bị anh nhìn là lại đỏ mặt như vậy được không!"
Tôi cứng đờ cầm lấy chìa khóa rồi bỏ chạy thối chết.
Cuối cùng, tôi vẫn không thể nói với anh rằng, tôi đã quyết định sẽ nhảy xuống cây cầu bắc qua sông kia.
Dẫu tôi biết rằng, ngay cả khi nói ra, anh cũng sẽ không giữ tôi lại.
*
Tôi đã chết, nhưng dường như tôi vẫn có thể suy nghĩ. Tôi đã trở thành một linh hồn cứ thế phiêu dạt nơi đó.
Tôi không biết mình còn nơi nào để đi, nên theo bản năng đã tìm đến nơi Lâm Hòe Hứa đang ở.
Thế là, tôi đã đến một hội trường khách sạn nguy nga tráng lệ.
Thật ra rất dễ dàng để nhận ra anh. Lâm Hòe Hứa bẩm sinh đã có khả năng khiến ánh mắt của người khác tập trung vào mình. Anh là trung tâm của đám đông.
Luôn là như vậy, ở bên cạnh anh rất thoải mái, anh rất biết cách khiến người khác yêu thích mình, bất kể anh có thật lòng hay không.
Hôm nay chắc hẳn là buổi tiệc do ban tổ chức thực hiện sau khi anh nhận giải thưởng lớn đó, sự nghiệp của anh hiện tại ngày càng thăng tiến.
Khi dần tiến vào tầm mắt của công chúng, dù là giọng hát hay ngoại hình, anh đều chứng minh được mình sinh ra là để dành cho hào quang này.
Lâm Hòe Hứa không còn là người từng cùng tôi chen chúc trong căn phòng thuê, đến quán bar hát thuê đến mức mất giọng nữa rồi.
"Anh Lâm, em kính anh một ly."
"Hy vọng sau này chúng ta có nhiều cơ hội hợp tác... Á!"
Một cô gái mặc váy dài bưng ly rượu đến mời, không biết là do dẫm phải gấu váy, bị người khác xô đẩy, hay vì một lý do ngầm nào đó, cô ta đã nhào vào lòng anh.
Anh khẽ nghiêng người, đỡ lấy eo cô gái.
Ngay khi cô gái đứng vững, ngay giây tiếp theo anh liền thu tay lại, ly rượu cũng được anh cầm chắc trong tay.
Chỉ là rượu sâm panh đã đổ ra, vệt ố vàng loang lổ trên ngực áo anh. Còn có cả vết son môi của cô gái, rực rỡ và nổi bật.
"Thật sự xin lỗi, em..."
"Không sao đâu."
Mọi lời nói của cô gái đều bị anh chặn lại. Cô ta ngẩng đầu, nhìn vào đôi mắt hơi cong lên chứa đầy ý cười của anh.
"Đừng vì chuyện này mà ảnh hưởng đến tâm trạng tối nay."
"So với anh," anh khẽ khom người, nháy mắt: “Chiếc váy đẹp của một cô gái xinh đẹp bị vấy bẩn thì còn tệ hơn nhiều, đúng không?"
Sắc hồng thẹn thùng bất chợt lan đến tận mang tai cô gái.
Người đàn ông khơi mào tất cả những điều này lại chẳng hề để tâm, anh khẽ gật đầu, ra hiệu mình phải đi thay một bộ âu phục khác rồi tạm thời rời đi.
Chỉ là vào khoảnh khắc xoay người, rời khỏi tầm mắt của mọi người, trong mắt anh không chút che giấu mà dâng lên một sự chán ghét nồng đậm. Lạnh lùng, phiền muộn, lại mệt mỏi.
Tôi nghiêng đầu, bay lơ lửng phía sau anh. Nghĩ thầm, quả nhiên anh vẫn thích diễn sâu như vậy, Lâm Hòe Hứa.
*
Thay quần áo xong, anh không quay lại hội trường mà tìm một góc trong vườn để hút thuốc.
Tôi từng đọc được bình luận của một cư dân mạng về anh: "Lâm Hòe Hứa là người đến từ trời cao, anh ấy giống như một thiên sứ, bẩm sinh đã mang theo hào quang."
Thật ra tôi lại thấy anh thuộc về bóng đêm.
Khi trút bỏ mọi phòng bị và lớp mặt nạ, anh chẳng dịu dàng chút nào.
Thậm chí có thể nói là khắc nghiệt, lạnh lùng và tồi tệ.
Chẳng hạn như khi làm chuyện đó, anh thích lôi tôi đến trước gương, hỏi tôi chúng ta đang làm gì, hỏi tôi anh là ai.
Anh bắt tôi nhìn dáng vẻ của mình trong gương, rồi hỏi tôi trông tôi giống cái gì. Tôi nhìn anh qua đôi mắt đen thẳm ấy, nhưng chỉ tìm thấy sự tĩnh lặng sâu hoắm và nỗi cô độc khô khốc.
Khói thuốc làm nhòe đi gương mặt anh, tôi thấy anh cúi đầu nghịch điện thoại. Hóa ra đó là giao diện trò chuyện với tôi.
Tôi thầm nghĩ, đúng rồi, tôi đã không gửi tin nhắn cho anh nữa. Tôi vốn thích gửi tin nhắn cho anh, bất kể anh có trả lời hay không.
Nếu anh trả lời tôi sẽ rất vui, còn nếu không, tôi sẽ kiên trì không bỏ cuộc.
Vì vậy anh bảo tôi rằng anh đã cài đặt chế độ không làm phiền đối với tin nhắn của tôi. Nhưng tôi lại không hề biết rằng mình được anh ghim ở đầu trang.