Chương 10

Dấu Hôn Của Thiên Sứ thuộc thể loại Ngôn Tình, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Những người có chỉ số thông minh cao có tỷ lệ mắc bệnh trầm cảm cao gấp đôi người bình thường, và việc điều trị cũng khó khăn hơn nhiều."
"Tuy nhiên, tôi nghĩ, tốt nhất vẫn nên tìm ra nguyên nhân thực sự gây ra chứng trầm cảm trước đã."
"..."
Nguyên nhân thực sự dẫn đến chứng trầm cảm của Giang Tây Vãn là gì? Thực ra cũng không khó tìm, anh về nhà lật giở báo chí, tìm kiếm tin tức. Bảy năm trước, Giang Tây Vãn từng bị giam giữ trong trại tạm giam đó. Quản lý ở đó đã bị điều tra vì tội tham ô, hối lộ và tra tấn ép cung.
Cô đã phải chịu đựng những gì ở nơi đó?
Cô chưa bao giờ kể với anh.
Còn anh lúc đó đang chạy vạy khắp nơi cầu xin người khác giúp cô, vì để tạo dựng các mối quan hệ, tìm một luật sư đáng tin cậy mà phải cắn răng uống từng chai bia, không có thời gian để vào trại tạm giam thăm cô.
Anh chỉ cảm thấy lúc cô được thả ra trông gầy đi một chút.
Chỉ có vậy thôi.
Đêm đó, Lâm Hòe Hứa cũng mất ngủ.
Đến tận sáu bảy giờ sáng hôm sau mới chợp mắt, anh đã mơ một giấc mơ.
Trong mơ, Giang Tây Vãn toàn thân đầy máu, bị sáu bảy tám thanh kiếm đâm xuyên ngang dọc, cô mỉm cười với anh.
Nói là, anh đến thăm em rồi à, Lâm Hòe Hứa.
*
Sau đó, chứng trầm cảm của Giang Tây Vãn vẫn không có dấu hiệu thuyên giảm.
Họ đã thử đủ mọi cách, uống thuốc, gặp bác sĩ.
Giang Tây Vãn vẫn không vui, thậm chí còn tồi tệ hơn. Tâm trạng cô thường xuyên bất ổn.
Đĩa trong nhà đã vỡ đến hai ba chục cái rồi, là cô ném, cô ngồi trên ghế với vẻ lo âu, tự ôm lấy chính mình.
Mỗi khi như vậy, anh sẽ quỳ xuống trước mặt dỗ dành cô:
"Đừng khóc nữa, đừng buồn nữa mà."
"Hôm nay em xinh đẹp thế này, khóc lên sẽ không đẹp đâu."
"Có chuyện gì phiền lòng, nói với anh được không?"
Cũng có đôi khi, cô lỡ tay làm anh bị thương.
Mảnh vỡ của đĩa văng lên sượt qua gò má anh, để lại một vệt máu nhỏ.
Anh lấy tay lau đi, đôi mắt cô tràn đầy vẻ bối rối.
"Xin, xin lỗi..."
"Em không khống chế được bản thân mình, xin lỗi..."
Anh ôm cô vào lòng, nhẹ nhàng xoa đầu cô:
"Không sao, không sao đâu, đừng khóc."
"Giang Tây Vãn, em ôm anh đi."
Anh để tay cô vòng qua cổ mình.
"Anh ở đây."
"Giang Tây Vãn, em thích anh đúng không?"
"Anh ở đây mà, ít nhất em vẫn còn có anh."
Anh mỉm cười cố gắng làm cô vui.
Anh muốn trở thành ánh sáng của cô, trở thành thiên sứ của cô.
Dường như làm vậy, anh sẽ có thêm dũng khí để đưa cô rời xa bóng tối.
*
Trước đây Lâm Hòe Hứa không giỏi việc bếp núc. Nhưng sau một lần Giang Tây Vãn đang nấu cơm thì có ý định mở bình gas tự sát, căn bếp trong nhà chỉ còn mình Lâm Hòe Hứa được phép vào.
May mà Lâm Hòe Hứa làm gì cũng làm quen rất nhanh, chưa đầy hai ba ngày, món anh nấu đã có thể coi là đủ sắc, hương, vị.
...Khẩu vị của Giang Tây Vãn còn kén chọn hơn cả anh.
Món nào thích cô sẽ ăn nhiều một chút, không thích thì gạt sang một bên.
Để cô ăn nhiều cơm hơn, Lâm Hòe Hứa gần như đã dốc hết toàn bộ tâm huyết.
"Lão Hứa à, cậu còn có tài này sao?" Người bạn pha chế quen ở quán bar khoanh tay sau lưng, tặc lưỡi đầy kinh ngạc. "Cậu còn có thể điêu khắc củ cải thành một bông hoa sao?"
Lâm Hòe Hứa cười cười, nói thế này đã thấm tháp vào đâu, bông hoa này chỉ là một trong số những bông hoa trong "Đại Quan Viên củ cải" của anh thôi, bữa tối hôm nay anh chuẩn bị cho Giang Tây Vãn, anh định đặt tên là "Hồng Lâu Mộng".
Nói đến đây, anh nhớ ra phải lấy điện thoại gửi tin nhắn cho Giang Tây Vãn.
Cứ cách một tiếng anh lại gửi cho cô một tin nhắn, dù không có việc gì anh cũng sẽ trò chuyện vài câu, còn về lý do... Anh phải đảm bảo rằng cô vẫn còn tỉnh táo.
"Đang ăn trưa à?"
"Hôm nay em vẫn chưa ăn trưa đâu đấy, đừng quên nhé."
Ba phút sau, phía bên kia gửi tới một icon thỏ con đang ngoan ngoãn ăn cơm.
Trí nhớ của Giang Tây Vãn cũng bắt đầu gặp một vài vấn đề nhỏ. Đây là tác dụng phụ của liệu pháp ECT, một phương pháp điều trị thông qua kích thích điện thần kinh phế vị trong thời gian ngắn để não bộ tạo ra các đợt phóng điện có kiểm soát.
Đối với Giang Tây Vãn hiện tại mà nói, đây là phương pháp hiệu quả nhất.
Tuy nhiên, cũng chính vì vậy, Giang Tây Vãn thường xuyên rơi vào trạng thái thẫn thờ, cũng bắt đầu quên mất một số thứ.
Ví dụ như chìa khóa khi ra ngoài, hay quên tập hồ sơ cần mang theo.
Thậm chí sau này, cô bắt đầu quên đi những cuộc đối thoại trước đây với Lâm Hòe Hứa.
Quên đi những chuyện đã xảy ra giữa hai người.
Và cũng quên mất việc... chuyện mình bị trầm cảm vốn đã bị Lâm Hòe Hứa phát hiện từ lâu.
Sáng hôm đó, cô vẫn như thường lệ nói lời tạm biệt với Lâm Hòe Hứa.
Lâm Hòe Hứa tựa vào khung cửa, lười biếng nhìn cô.
"Về nhà sớm để gặp anh nhé." Anh nói với cô.
Anh cũng không ngờ rằng cô sẽ kết thúc sinh mạng của chính mình.
*
Lâm Hòe Hứa phát hiện ra điều bất thường là khi anh vừa nhận giải xong và bước xuống sân khấu.
Trước khi lên đài nhận giải, Lâm Hòe Hứa đã gửi cho Giang Tây Vãn một tin nhắn.
"Em đã đến khách sạn chưa? Phòng ốc thế nào?"
Anh nhận giải trên sân khấu, phát biểu xong, bước xuống đài, điện thoại vẫn không có phản hồi.
Trong khoảnh khắc đó, trái tim anh thắt lại, chìm sâu xuống.
Anh mặc kệ ánh mắt của người đại diện, rời khỏi hàng ghế khán giả, đi đến hành lang hậu trường vắng người gọi điện thoại.
Anh gọi vào số của Giang Tây Vãn ba lần, đều không có người nhấc máy.
Anh lại gọi điện cho cấp trên của Giang Tây Vãn.
"Cô Trương, xin lỗi vì muộn thế này còn làm phiền cô. Tôi là... chồng của Giang Tây Vãn. Tôi muốn hỏi cô một chút, chuyến công tác hôm nay có thuận lợi không ạ?"
Anh nhận được câu trả lời rằng hôm nay cấp trên không hề sắp xếp lịch công tác nào cho cô ấy. Anh cúp điện thoại, định đi thẳng ra ngoài hội trường. Người đại diện đuổi theo từ phía sau, giữ chặt lấy anh.