33. Chương 33: Chiếc giày tặng

Dâu Tây Ấn

Chương 33: Chiếc giày tặng

Dâu Tây Ấn thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngay cả Lục Tinh Diên cũng không tin nổi. Nửa đêm, cậu trở về nhà và mơ thấy một giấc mơ hoàn toàn trái ngược với quan niệm xã hội chủ nghĩa của mình.
Trong giấc mơ, nhân vật nữ chính vẫn là Thẩm Tinh Nhược. Cốt truyện không khác mấy lần trước, nhưng lại thêm nhiều chi tiết mới.
Chẳng hạn như cậu cuồng nhiệt ôm lấy vòng eo thon thả của cô, cố dụ dỗ cô gọi mình là anh trai, rồi hỏi cô Hà Tư Việt và cậu ai đẹp trai hơn. Sau đó, cậu còn uy hiếp cô rằng nếu không trả lời, cậu sẽ không tiếp tục chuyện nữa.
Giấc mơ chỉ là giấc mơ. Thẩm Tinh Nhược đương nhiên ngoan ngoãn dựa vào vai cậu, khóc thút thít gọi cậu là anh trai, nói cậu đẹp trai.
Tỉnh dậy, Lục Tinh Diên ngồi dựa đầu giường, trợn mắt nhìn chùm đèn xoắn ốc trên trần nhà, nhưng sáu chiếc chuông không rung lên lấy một tiếng.
Cậu cảm thấy như thể toàn thân mình bị rút hết sinh lực.
Lần này, dù trước mắt là chuyện lạ nhưng cậu không hề hoảng sợ như lần trước, cũng chẳng chối bỏ hiện thực.
Sau khi trấn tĩnh, cậu trườn xuống giường, nhét ga giường vào giỏ trúc rồi cất vào tủ quần áo. Sau đó, cậu thay ga gường mới, tắm rửa sạch sẽ và xuống tầng dưới.
Thẩm Tinh Nhược hôm nay thức dậy sớm, hình như đã cùng Bùi Nguyệt đi mua sắm. Lúc này, hai người ngồi ở phòng khách, bàn trà đầy những túi đồ mới mua.
Lục Tinh Diên vừa bước xuống cầu thang vừa hỏi: "Hai người đi ra ngoài sớm thế à? Cửa hàng chẳng phải mười giờ mới mở cửa sao?"
Vừa ngủ dậy, cổ họng cậu khô khốc, giọng nói hơi khàn.
Bùi Nguyệt quay đầu, từ đầu đến chân quan sát cậu một lượt, nghĩ lại mình sinh ra được một đứa con trai học dốt mà không nói năng, thế mà yên tâm ngủ đến chiều. Bà chỉ vào chiếc đồng hồ trên tường, giọng nói gay gắt: "Tự con xem đi, mấy giờ rồi!"
Điện thoại của Lục Tinh Diên hết pin, đang sạc ở phòng.
Cậu bước dài về phía phòng khách, liếc nhìn chiếc đồng hồ treo tường, mới biết đã hai giờ chiều.
Tóc cậu rối tung, mặc chiếc áo thun màu đen, dáng người cao gầy ngồi xuống ghế sô pha. Cậu có thể ngửi thấy mùi cỏ tươi mát trên người mình.
Lại tắm rửa.
Thẩm Tinh Nhược nhìn cậu thêm hai lần.
Khi ánh mắt của hai người gặp nhau, Lục Tinh Diên nhìn cô chằm chằm hai giây, nhưng rồi lại thờ ơ như không có chuyện gì, hỏi: "Hai người mua gì thế?"
"Sắp vào hè rồi, mẹ mua ba bộ váy, một sợi dây chuyền. Nhược Nhược mua hai bộ váy, một đôi giày, còn mua cho cha con mình một bộ đồ ngủ…"
Lục Tinh Diên nghe đến đây, không nghe thấy nhắc đến mình, đang định lên tiếng.
Bùi Nguyệt nói xong, xoay người lấy một cái túi, "Mẹ vốn không định mua cho con gì, nhưng nhờ Nhược Nhược nhắc nhở, mau mau cầm lấy, đây là giày của con đấy!"
Lục Tinh Diên định nói gì thì Bùi Nguyệt đã đưa túi cho cậu. Ông nhìn Thẩm Tinh Nhược, nhận lấy túi từ tay bà.
Trên túi giấy có in logo to, ông mở ra, thấy đó là đôi giày tennis kiểu cổ điển vừa ra mắt gần đây. Hôm trước, cậu có nói với Lý Thừa Phàm rằng đôi giày này trông rất bắt mắt.
Khóe môi cậu không tự chủ cong lên, nhưng rồi lại mím chặt, lạnh nhạt nói: "Thôi, có dịp thì sẽ mang."
"Cái gì có dịp mới mang, mau mang luôn đi! Tiền của con còn phải xem thái tử gia nhà con có muốn không, mau đưa cho mẹ, đưa cho mẹ! Ngày mai mẹ sẽ tặng cho người khác!"
Bùi Nguyệt nghe xong liền tức giận, giơ tay định giật lấy đôi giày.
Lục Tinh Diên nhanh tay né tránh, "Được rồi được rồi, chiều nay con sẽ mang, chỉ là tiện miệng nói thôi mà, mẹ làm gì mà to chuyện thế…"
Bùi Nguyệt: "Lại còn nói mẹ to chuyện? Nhìn con như muốn ăn đòn rồi đấy!"
Mẹ con cứ cãi nhau qua lại.
Thẩm Tinh Nhược không nói gì, im lặng quay người lấy hộp sữa trong tủ lạnh.
Chạng vạng tối, chú Lưu chở hai người trở lại trường học.
Lục Tinh Diên ngồi co người trên ghế, đôi chân dài không ngừng đung đưa phía trước.
Cậu nghiêng đầu nhìn Thẩm Tinh Nhược, mũi chân khẽ chạm vào cô, hỏi: "Giày là do cậu chọn à?"
Thẩm Tinh Nhược nhướng mày nhưng không nói.
Lục Tinh Diên: "Haizz, chẳng phải cậu đã nghe tao và Lý Thừa Phàm nói chuyện rồi sao?"
Thẩm Tinh Nhược: "…"
Thấy cô vẫn im lặng, Lục Tinh Diên cho rằng cô thừa nhận.
Khóe môi cậu khẽ cong lên, nhưng rồi lại che miệng, nhìn ra ngoài cửa sổ, giọng điệu ra vẻ thờ ơ nói lời cảm ơn.
Thẩm Tinh Nhược trầm ngâm một chút, lấy ra một món đồ từ túi bên cạnh, vừa nói: "Dì Bùi mua cho tôi một đôi dép đi trong nhà. Lúc tính tiền, cô nhân viên nói đang có đợt khuyến mại, mua hai đôi sẽ được tặng một túi vải gấp gọn. Tôi thấy túi vải đó trông đẹp, nên hỏi dì Bùi xem có muốn mua giày cho cậu không."
"Còn đôi dép cậu đang đi, là cô bán hàng giới thiệu, hình như đợt gần đây bán chạy lắm."
Nói xong, Thẩm Tinh Nhược đưa túi vải trước mặt cậu, hỏi: "Đẹp không?"
Lục Tinh Diên: "…"
Cậu không trả lời, Thẩm Tinh Nhược cũng không để ý.
Cô lấy ra tai nghe trong túi, đeo lên, rồi mở máy tính bảng tập đọc từ mới.
Lục Tinh Diên đang bực bội, Thẩm Tinh Nhược chợt nhớ ra điều gì, bổ sung thêm: "Thế nhưng tôi đúng là đã nghe cậu và Lý Thừa Phàm nói chuyện phiếm, nói đôi giày này rất đẹp."
"…"
Cố ý.
Lục Tinh Diên quay đầu, hình như nhìn thấy khóe môi Thẩm Tinh Nhược khẽ cong lên. Cậu không biết đó có phải là ảo giác không, nhưng dù sao cũng không tự chủ được, nhoẻn miệng cười.
Xe chạy qua đoạn đường gồ ghề do sửa tàu điện ngầm, phía trước lại bằng phẳng. Nhìn ra ngoài cửa sổ, ven đường toàn là hoa anh đào nở rộ, sắc hồng phủ khắp không gian, tươi vui rực rỡ.
Hai người như thường lệ xuống xe ở góc đường Thư Hương, rồi tách nhau ra đường ai nấy đi.
Thẩm Tinh Nhược theo lệ đi nhà sách mua tạp chí.
Lục Tinh Diên trực tiếp về ký túc xá, thu dọn đồ đạc xong, mang giày mới đi dạo vài vòng trong khu ký túc.
Hôm thứ bảy vừa rồi cậu đã bị mấy đứa bạn thân nịnh nọt đủ rồi, nên lần này vừa mở miệng là chúng lại nịnh cậu, lời nói nghe rất xuôi tai. Vừa gặp cậu, chúng liền hỏi giày mới, sau đó khen giày đẹp, sắc sảo.
Khóe môi Lục Tinh Diên chưa bao giờ hạ xuống, cậu còn thuận miệng hứa sẽ đãi đám Hứa Thừa Châu ăn cơm.
Trở về ký túc xá sau khi ăn nhậu xong ở phòng Hứa Thừa Châu, Lục Tinh Diên đẩy cửa vào, thấy Biên Hạ đang nhờ Triệu Lãng Minh giúp trải ga giường.
Triệu Lãng Minh lẩm bẩm: "Mày đó ba cây gậy đánh tới không hề hấn gì thế nhưng mày chỉ là dậy thì muộn thôi. Nhìn cái màu này, phải nói thế nào? Là thiếu nam hoài xuân à? Mà tao thấy mày bốn mùa xuân hạ thu đông, mùa nào mà không hoài xuân."
Hai người cầm hai góc ga giường giơ lên. Sọc xanh sọc hồng chói mắt.
Lục Tinh Diên đứng ngay cửa, chợt nhớ ra điều gì, nụ cười cứng ngắc dần.
Mẹ nó… Ga giường của cậu!
Lúc rời giường, cậu định nhân lúc mẹ và dì Chu đi nghỉ trưa sẽ đem giặt.
Nhưng cậu dậy muộn, lại nhận giày mới, nên chuyện giặt ga giường bị bỏ xó.
Bây giờ nhớ lại, Lục Tinh Diên vô thức gọi điện thoại cho Bùi Nguyệt.
Bà nghe điện thoại, lạ lùng hỏi: "Mặt trời mọc đằng Tây sao con chủ động gọi điện cho mẹ?"
Lục Tinh Diên không để ý, chỉ lảng tránh, nhưng Bùi Nguyệt không nhắc gì đến ga giường.
Gọi điện xong, Lục Tinh Diên mong dì Chu không vào dọn tủ quần áo của mình.
Thật ra, khi cậu và Thẩm Tinh Nhược nói chuyện trên xe, dì Chu đã lục được cái giỏ trúc trong phòng cậu.
Lần trước dì Chu đã cảm thấy kỳ lạ, lúc nấu cơm nói với Bùi Nguyệt: "Lục Tinh Diên này là tiểu thiếu gia tay không chạm nước thế mà lại tự mình thay ga giường."
Lúc đó hai người phụ nữ nghĩ đến chuyện gì đó, nhưng thấy Lục Tinh Diên thường xem phim tình cảm đều chán ngấy, nên nghĩ khả năng không lớn.
Lần này thật sự tìm được chứng cứ, dì Chu vội vàng mang đến tìm Bùi Nguyệt.
Hai người nghiên cứu ga giường hồi lâu, đều đồng ý nên giữ kín chuyện này.
Dì Chu ho hai tiếng, nói: "Thật ra ở tuổi này, chuyện này rất bình thường, nhưng tôi cảm thấy, việc cậu và cô gái họ Thẩm ở cùng một tầng liệu có thích hợp không? Bọn chúng còn quá nhỏ…"
"Sao nghĩ thế?" Bùi Nguyệt không tán thành, "Hai đứa chúng nó ở nhà tối đa một tuần chỉ có hai ngày, mà chị nhìn chúng đi, bình thường ở ngay trước mặt tôi thì không biểu lộ rõ ràng, nhưng tôi nghĩ, chúng ở trường chắc cũng không nói được hơn hai câu đâu."
Nói đến đây, Bùi Nguyệt còn từ tốn nói: "Tinh Nhược thì cái gì cũng tốt, nhưng con trai tôi tôi còn không biết sao, nó là giống ông cha nó, còn có thể cho phép bạn gái giỏi hơn mình sao? Đó là không thể nào, vô cùng bảo thủ hẹp hòi! Sau này tìm bạn gái chắc chắn sẽ tìm mấy cô gái nhỏ đáng yêu vâng lời, thích nịnh nọt nó."
"Lại nói, Lục Tinh Diên ngoại trừ khuôn mặt ra còn có gì chứ, à còn có tiền, nhưng nhà họ Thẩm thiếu tiền sao? Thật sự không phải tôi nói xấu con trai mình, nhưng Tinh Nhược có thể để nó vào mắt à? Nếu mà tôi thật sự có thể tìm được con dâu như con bé thì cả đời sẽ thắp nhang cầu nguyện."
Dì Chu: "…"
Bùi Nguyệt tiện tay lột một quả quýt, nói: "Thế nhưng thường ngày cũng nên để ý một chút. Lần họp phụ huynh giữa kỳ, tôi đến trường xem xét tình hình, rồi nghe ngóng xem nó có gần gũi bạn học nữ nào không. Thằng nhóc Lục Tinh Diên này, nếu mà cấp ba đã học đòi yêu đương, làm con gái nhà người ta mang thai vậy thì cũng không tốt."
Dì Chu nghĩ thầm, Lục Tinh Diên cũng không đến nỗi như thế.
Thấy Bùi Nguyệt không mấy quan tâm, dì Chu thở dài, cầm giỏ trúc và ga giường đem đi giặt.
Sáng hôm sau, thứ hai.
Sắp vào hè, nắng bắt đầu gay gắt. Buổi sáng từ ký túc xá đến tòa giảng dạy, chưa đầy mười phút, nhiều người đã nóng đến mức phải cởi áo khoác đồng phục.
Lục Tinh Diên dẫn đầu đám học sinh nam đổi sang đồng phục mùa hè luôn: áo ngắn tay màu xanh nhạt, không cài hết nút cổ áo, có thể nhìn thấy xương quai xanh.
Thẩm Tinh Nhược nhìn cậu từ cửa lớp bước vào.
Sau đó, cậu đặt ba lô xuống, lấy hộp sữa bên cạnh cô, vừa mở ống hút vừa hỏi: "Nhìn tôi làm gì, chưa từng thấy dáng vẻ đẹp trai trời phú của tôi sao?"
"…"
"Cổ áo cậu bị gập."
Lục Tinh Diên ngậm họng, ngẩng đầu sửa cổ áo, hỏi: "Được chưa?"
"Cậu quay sang đây."
Thẩm Tinh Nhược đặt sách tiếng Anh xuống, đưa tay giúp cậu chỉnh cổ áo.
Tiết đầu tiên bị hủy, cả lớp tự học buổi sáng.
Lục Tinh Diên quét mắt, nhận thấy bầu không khí trong lớp không hề dễ chịu như tuần lễ kỷ niệm trường, mọi người đều nghiêm túc nhưng không náo nhiệt như trước.
Một hồi lâu cậu mới nhớ ra, hôm nay là ngày công bố điểm thi giữa kỳ.
Cậu nhớ đến chuyện khác, ngậm ống hút quay đầu hỏi Thẩm Tinh Nhược: "Đúng rồi, chuyện thứ sáu tuần trước, cậu đã nói với Vương Hữu Phúc rồi sao?"
"Nói rồi." Thẩm Tinh Nhược nhớ ra điều gì, nhắc nhở: "Thầy Vương có thể gọi cậu qua thuật lại lần nữa. Tôi đã nói cậu vừa tình cờ đi ngang qua, uy hiếp vài câu, bọn họ liền sợ chạy mất. Tôi không hề nói cậu ném người ta xuống cầu thang, cũng không nói cậu nắm cổ áo Dương Phương bắt cô ta xin lỗi. Cậu không nên thêm mắm thêm muối làm rắc rối thêm."
"…"
Lục Tinh Diên nhẹ mỉm cười.
Quả nhiên, tiết tự học buổi sáng chưa kết thúc, Vương Hữu Phúc liền gọi Lục Tinh Diên đến phòng làm việc tra hỏi.
Lục Tinh Diên không thêm mắm thêm muối, nhưng cậu nói qua tình hình của Thẩm Tinh Nhược vô cùng thê thảm: bị uy hiếp đến mức bờ môi trắng bệch run rẩy, mắt ngậm nước, cậu xuất hiện nói vài câu hù dọa đám lưu manh ngăn cô mới cứu được cô.
Vương Hữu Phúc nghe xong, không biết sao cảm thấy có gì đó không đúng.
Thế nhưng Dương Phương bên ban hai cũng không phải không có việc gì.
Hôm thứ sáu tuần trước bị Lục Tinh Diên uy hiếp như vậy, về nhà tinh thần hoảng hốt không dám nói với gia đình, đêm ngủ không dám đắp chăn đầy, đương nhiên sốt, hôm nay cũng xin nghỉ không đến trường.
Vương Hữu Phúc tìm đến chủ nhiệm ban hai Tằng Quế Ngọc nói chuyện.
Tằng Quế Ngọc nghe xong, mặt biến sắc.
Chuyện ném bình nước trong lễ kỷ niệm trường còn chưa xong, lớp chúng nó thế mà lại tìm lưu manh chặn đánh người ta? Lại là học sinh nữ như Dương Phương???
Bà không thể tin, liền gọi điện thoại đến nhà Dương Phương trước mặt Vương Hữu Phúc.
Dương Phương hình như đang ở bên cạnh gia đình, nghe mẹ nói chủ nhiệm gọi đến, sợ hãi bật khóc, khai ra toàn bộ.
"Con… con sai rồi, mẹ ơi, con sau rồi, con không phải cố ý, hu hu hu… Con chỉ là quá tức giận, nhưng…"
Dương Phương dù bị uy hiếp không suy nghĩ được, nhưng đầu óc vẫn chưa hỏng, biết cái gì nên nói cái gì không nên nói. Căn bản không hề nhắc đến chuyện mình ghen ghét Thẩm Tinh Nhược gần gũi với Hà Tư Việt, chỉ nhắc đi nhắc lại: "Con nghe nói, nghe nói trước lễ kỷ niệm trường, tiết mục của con bị Thẩm Tinh Nhược cướp đi. Hu hu hu… Con không phải cũng tham gia bình chọn sao, con kéo đàn vĩ cầm, sau đó… thầy cô giáo nói không có vấn đề, có thể chưa có kết quả… Lúc đầu… Lúc đầu Thẩm Tinh Nhược đánh dương cầm, cô ta đổi sang biểu diễn vĩ cầm, con bị loại ra…"
Vương Hữu Phúc nghĩ thêm, thuận tiện hỏi: "Vậy việc ném bình nước trong lễ kỷ niệm trường có liên quan đến em không?"
Dương Phương nghĩ thôi xong, cũng bị phát hiện, lập tức khóc lớn hơn, run rẩy khai hết chuyện cô mua chuộc Vu Chí Minh để nhận tội thay.
Cô ta nói xa nói gần còn ghét bỏ đầu óc của Vu Chí Minh có vấn đề, thế mà lại đi ném bình nước.
Vốn định Vu Chí Minh động tay động chân trên đàn vĩ cầm của Thẩm Tinh Nhược, nhưng gia đình Vu Chí Minh không tốt, sợ bị điều tra ra phải đền tiền mua đàn mới, nên không chịu làm.
Nghe xong, Tằng Quế Ngọc trợn mắt muốn xỉu.
Hôm thứ hai sau khi tan học, chuyện này liền từ văn phòng truyền ra, mấy lớp trên tầng một hầu như đều biết.
Thế nhưng mấy chi tiết do Lục Tinh Diên thêm thắt đã bị người khác nghe được truyền ra ngoài, nên điểm thu hút của vụ việc trở nên kỳ lạ:
"Các cậu có nghe không, hôm thứ năm tuần trước con nhỏ Dương Phương học ban hai tìm người chặn đánh Thẩm Tinh Nhược, sau đó bị Lục Tinh Diên bắt gặp."
"Có nghe, lúc đó Thẩm Tinh Nhược bị uy hiếp gần chết, Lục Tinh Diên còn ôm cô ấy đi phòng y tế, ôm công chúa ấy!"
"Sao phiên bản tao nghe được không có chuyện ôm công chúa? Là người kia muốn đánh Thẩm Tinh Nhược, sau đó Lục Tinh Diên cản giúp cô ấy."
"Không phải, là ôm công chúa mà… Nhưng mà bình thường Thẩm Tinh Nhược trông ngầu vậy, mà cũng có lúc bị uy hiếp như thế."
"Bình thường, mày bị người ta chặn đánh còn phải sợ đến tè ra quần à? Thế nhưng cô ấy cũng được đấy, anh hùng cứu mỹ nhân, mày không biểu hiện yếu đuối làm sao người ta cứu mày?"
"Này, Thẩm Tinh Nhược có phải thích Lục Tinh Diên không? Sáng nay tao đi ngang qua ban một, còn thấy cô ấy chỉnh cổ áo cho cậu ấy, vô cùng thân mật."
"Lại còn chuyện này nữa à…"
Lời đồn vốn là chuyện không đáng tin, càng không liên quan gì đến sự thật.
Khi những lời đồn này đến tai Thẩm Tinh Nhược, thì đã biến thành:
"Tinh Nhược, cậu thích Lục Tinh Diên à?" Nguyễn Văn cẩn thận từng li hỏi xong, còn bổ sung: "Toàn khối mười một đều đang đồn, nói hôm thứ sáu tuần trước Lục Tinh Diên cứu được cậu, còn nói cậu ngay tại chỗ tỏ tình với cậu ta, nói thích cậu ta gì gì đó. À, còn có người nói sáng nay cậu còn giúp Lục Tinh Diên chỉnh cổ áo."
…?
Thẩm Tinh Nhược đang đợi điểm hai môn cuối, đột nhiên nghe được lời như thế, ngẩng đầu nhìn.
Lúc này mới phát hiện, hôm nay mọi người nhìn cô đều có chút không bình thường.
Lục Tinh Diên cũng nghe được những lời này, nhưng cậu không biết phiên bản nào là sự thật, phiên bản nào do mình thêm thắt.
Thế nhưng cậu nghe xong, tâm trạng còn tốt hơn.
Buổi chiều về lớp, cậu ngồi xuống liền xoa đầu Thẩm Tinh Nhược, trêu chọc: "Haizz, có chuyện gì vậy? Toàn khối đều nói cậu thích tôi, tỏ tình ngay tại chỗ nhưng bị tôi từ chối, cậu sẽ không thật sự thích tôi đấy chứ?"
Thẩm Tinh Nhược đẩy tay cậu ra, giọng lạnh nhạt: "Cậu mau đi ngủ đi, trong mơ chuyện gì cũng có thể xảy ra."
Lục Tinh Diên bị chặn họng, thấy cô lùi xa ba thước, dáng vẻ như không muốn có chút quan hệ nào với cậu, thở dài, lẩm bẩm: "Trong mơ thật đúng là chuyện gì cũng có thể xảy ra."