Dâu Tây Ấn
Chương 35: Trà sữa ngọt ngào
Dâu Tây Ấn thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Edit: Bội Bội
—————————
Bị Lục Tinh Diên bịt miệng suốt ngày, Thẩm Tinh Nhược chẳng buồn trêu chọc cậu nữa.
Nghe nói tối nay cậu sẽ đến tiết tự học buổi tối, nhân lúc mua trà sữa, cô còn tiện thể mua cho Lục Tinh Diên một ly matcha.
Thôi cứ coi như nhận tiền của người ta thì phải có chút lòng thành, lại thêm chút ưu đãi khuyến mại.
Thẩm Tinh Nhược đang đứng trước cửa hàng văn phòng phẩm đợi Thạch Thấm và Địch Gia Tĩnh.
Chẳng lâu sau, hai cô bạn từ cửa hàng đi ra.
Thạch Thấm thấy cô đang cầm hai ly, ngạc nhiên hỏi:
“Tinh Nhược, một mình cậu uống hai ly à, hay là mua cho Nguyễn Văn?”
“Mua cho Lục Tinh Diên.”
Thẩm Tinh Nhược trả lời rất thản nhiên.
Thạch Thấm hỏi thêm mấy câu, Thẩm Tinh Nhược thấy chẳng có gì phải giấu giếm, liền kể lại từ đầu đến cuối chuyện Lục Tinh Diên bị bịt miệng.
Thạch Thấm cười không ngớt,
“Tớ phát hiện, cậu và Lục Tinh Diên ngồi cùng bàn mà sao thân thiết thế, hồi trước tớ còn tưởng cậu ta hung dữ lắm, nghe không vừa tai là đánh người, nhưng nghe cậu kể đi kể lại, sao toàn thấy cậu ta ngốc nghếch thế, ha ha ha ha ha…”
Thẩm Tinh Nhược:
“Cậu ta vốn dĩ ngốc nghếch.”
Hai người vừa chê vừa cười suốt đường, còn Địch Gia Tĩnh đi bên cạnh Thạch Thấm, mặt mày không vui, chẳng thèm nói gì. Thạch Thấm cố tình hỏi mấy câu, cô chỉ gượng gạo đáp vài chữ.
Thạch Thấm và Thẩm Tinh Nhược đều nghĩ cô ấy buồn vì thi không tốt, nên cố gắng không nhắc đến chuyện học hành.
Về đến lớp, vừa ngồi xuống chưa được bao lâu, Lục Tinh Diên và đám Lý Thừa Phàm ôm bóng rổ tiến vào.
Cả người Lục Tinh Diên đầy mồ hôi, ném xong quả bóng liền đứng dưới quạt, kéo cổ áo đồng phục mùa hè quạt gió, còn than phiền trường học có tiền mà keo kiệt, chẳng chịu lắp điều hòa.
Thẩm Tinh Nhược kéo gấu áo cậu, rồi đẩy ly matcha kia qua bàn.
“Cái gì đây.”
Lục Tinh Diên cúi đầu vô thức, thấy ly trà sữa trên bàn, cầm lên nhìn,
“Cái này là gì, cậu cho tôi sao?”
Thẩm Tinh Nhược
“Ừ”
một tiếng.
“…Thẩm đại tiểu thư, hôm nay mặt trời mọc ở hướng tây à?”
Thẩm Tinh Nhược đang uống ly của mình, chẳng rảnh cãi, cũng chẳng ngẩng đầu, thản nhiên lật sách, chỉ nói:
“Dù sao cũng là tiền của cậu, uống hay không là chuyện của cậu.”
Đúng lúc đó chuông báo tiết tự học vang lên, lớp phó trực nhật bước lên bục, nhắc nhở mọi người giữ trật tự.
Lục Tinh Diên ngồi xuống, môi cong cười, lùi ra sau chậm rãi, nói tiếng cảm ơn.
Rồi cậu cầm ly matcha, lắc lắc trước mặt Lý Thừa Phàm, vẻ mặt đầy tự hào.
Lý Thừa Phàm chịu không nổi cái vẻ vênh váo đó, đá chân không khí, ngẩng đầu hét:
“Báo cáo lớp phó, Lục Tinh Diên uống trà sữa trong lớp!”
Cả lớp xôn xao, quay đầu nhìn Lục Tinh Diên.
Lớp phó cũng nhìn sang.
Thế nhưng Lục Tinh Diên chỉ cầm ly chưa uống, còn người uống thật sự là Thẩm Tinh Nhược ngồi bên cạnh.
Thẩm Tinh Nhược giật mình hai giây, quay đầu lườm Lý Thừa Phàm.
Lý Thừa Phàm bị dọa, lập tức rút lại:
“Lớp phó, tớ rút lại báo cáo.”
“Phụt –“
“Lý Thừa Phàm mày bị ngu à.”
“Thật đúng là đồ ngốc.”
Lớp học vang lên tiếng cười khúc khích.
Thẩm Tinh Nhược là báu vật của lớp, học giỏi, tài năng đủ đầy, vừa mới đứng nhất khối, uống trà sữa thì có gì lạ.
Lớp phó vỗ bàn, chỉnh lại kính, thẳng thắn nói:
“Mọi người im lặng! Trường không cấm uống trà sữa trong tiết tự học, Lý Thừa Phàm đừng gây rối nữa.”
Lý Thừa Phàm tức mình nhưng cũng không dám cãi, chỉ giơ tay đầu hàng.
Nào ngờ lớp phó lại thừa dịp cảnh cáo:
“Lý Thừa Phàm, cậu mặc quần đồng phục cho chỉnh tề.”
Trường học cũng chẳng cấm xắn quần trong tiết tự học.
Quả nhiên là một mũi tên trúng hai đích.
Lý Thừa Phàm im lặng, đành thả ống quần xuống.
Quay đầu, Lục Tinh Diên cầm ly matcha, tỏ vẻ mời rượu Lý Thừa Phàm, vẻ mặt đầy hả hê.
Nhưng cậu biết mình đấu không lại Lục Tinh Diên, đành ngậm miệng.
Cậu ta vốn dĩ bốc đồng, hào sảng nhưng hơi nông nổi.
Sau khi trêu chọc Lý Thừa Phàm, thấy Thẩm Tinh Nhược yên lặng uống trà sữa đọc sách, cậu ghen tị, nhân lúc cô đặt ly giấy xuống, đột nhiên cầm lấy xem xét.
“Trà sữa của cậu vị gì, hình như không giống của tôi.”
Cậu thấy ly của Thẩm Tinh Nhược là giấy, còn mình là nhựa, mới thấy tò mò.
Nhìn nhãn hiệu dán bên cạnh, vẻ mặt bình tĩnh bỗng biến thành kinh ngạc:
“Trà đào ô long kem sữa, hai mươi hai… Cái đệch, ly của tôi chỉ tám tệ, cậu mua cho tôi tám tệ, còn cậu uống hai mươi hai?”
Thẩm Tinh Nhược nghiêng đầu nhìn cậu, không nói gì, nhưng ánh mắt rõ ràng nói: “Thế nào chứ, mua cho cậu rồi còn kêu ca gì.”
“Mua cho cậu là phước đức ba đời rồi, cậu còn chọn này lựa nọ?”
Lục Tinh Diên nghi ngờ, ly matcha tám tệ của mình có phải là phần quà khuyến mại từ ly hai mươi hai tệ của cô.
Cậu bấm bẹp ly giấy, đưa gần ngửi.
Thấy cậu định làm bẩn ly của mình, Thẩm Tinh Nhược che ống hút lại.
Lục Tinh Diên đẩy tay cô ra,
“Tôi thử chút, không dùng ống hút của cậu.”
Cậu mở nắp, uống một ngụm lớn.
Kem sữa của tiệm này ngọt béo hơn hẳn, vốn dĩ phải hớp lớp kem trước, nhưng Thẩm Tinh Nhược vừa ăn cơm xong, không muốn ngọt quá, nên dùng ống hút hớp phần trà dưới đáy.
Lục Tinh Diên uống một ngụm lớn, vị ngọt béo khiến người nổi da gà, cậu vốn không thích ngọt, ngậm không nuốt được, chờ mãi mới uống thêm mấy hớp matcha để giảm ngán.
“Con gái các cậu đều thích uống loại này nhỉ, ly hai mươi hai tệ của cậu ngọt quá, suýt nữa đầu độc tôi rồi.”
Thẩm Tinh Nhược:
“…”
Nghe cậu lẩm bẩm matcha còn ngon hơn gì gì đó, Thẩm Tinh Nhược đặt sách xuống, vẫy vẫy tay ra hiệu cho cậu lại gần.
Cô thường gọi Lục Tinh Diên lại gần, rồi nói thầm vào tai cậu, hành động này quen gọi là “cú đánh tầm gần”.
Thấy động tác quen thuộc, cậu không nhúc nhích, nhưng trong lòng lại tò mò: “Xem cô còn dùng cách gì để nhục mình.”
Sau một chút ngần ngại, Lục Tinh Diên vẫn nhích lại, cảnh giác hỏi:
“Cậu muốn làm gì?”
Thẩm Tinh Nhược lấy khăn giấy, rút ra một tờ, ngón trỏ cầm lấy, trực tiếp áp lên môi cậu, lau sạch vết sữa còn sót.
Động tác bất ngờ, Thẩm Tinh Nhược nhận ra có gì không ổn, liền ấn khăn giấy lên môi cậu rồi bỏ tay ra, để lại cậu đó.
“Tự lau đi.”
Lục Tinh Diên giật mình.
Vừa nãy đầu ngón tay cô chạm môi mình, cảm giác mềm mại, ấm áp.
Cậu phản ứng chậm, lơ đễnh nói:
“Cậu giúp tôi lau đi, tôi không nhìn thấy.”
Thẩm Tinh Nhược lập tức kéo ngăn kéo, mím môi không nói, ném lên bàn cậu một chiếc gương nhỏ.
Thấy cô không bị lừa, Lục Tinh Diên mỉm cười, cầm gương lên.
“Tự lau thì tự lau.”
Thẩm Tinh Nhược cầm bút chì xám nhạt, đánh dấu trọng điểm trong sách.
Có phải do mùa hè sắp đến mà buổi tối hơi nóng, bên tai cô cũng nóng, nghĩ vậy, người bỗng nổi da gà.
Xoã tóc che tai, cũng che luôn vẻ mặt không mấy thay đổi của cô.
Lục Tinh Diên đang lau vết sữa, bỗng ngửi thấy mùi sả chanh, tim đập một nhịp, quay đầu nhìn.
Cậu có trêu chọc gì cô không, vì không muốn nhìn mặt cậu sao, xoã tóc như vậy không nóng à???
Tiết tự học trôi qua bình yên, sắp tan học, Hà Tư Việt trở về từ văn phòng của Vương Hữu Phúc, tay cầm một xấp giấy.
Cậu đứng lên bục giảng, to tiếng thông báo:
“Có việc cần thông báo, sau khi phát giấy mời này, cuối tuần mọi người nhớ mang về nhà, để phụ huynh ký xác nhận tham dự họp phụ huynh.”
Chưa kịp nói xong, dưới lớp đã có tiếng hỏi:
“Lớp trưởng, giấy mời gì, không phải phiếu điểm à?”
Hà Tư Việt cười:
“Không phải, là giấy mời họp phụ huynh. Họp vào thứ sáu, mọi người mang giấy về để phụ huynh xem, ký tên xác nhận tham dự, thầy Vương nói, không có trường hợp đặc biệt thì tất cả phải đến.”
Mặc dù họp phụ huynh đã được dự liệu, nhưng thông báo bất ngờ khiến cả lớp xôn xao.
“Thật sự phải họp phụ huynh à, xong rồi!”
“Tao chưa nói thành tích lần này với bố mẹ, lần trước tụt 78 hạng, chết chắc.”
“Lần này chắc chắn sẽ công bố thành tích kỳ thi tháng trước luôn, lần trước tao làm hơi kém.”
Đám học sinh bàn tán ầm ĩ, Hà Tư Việt lại nói:
“Bảng điểm đã gửi về nhà, nhưng nhà trường sợ các bạn giấu giếm thành tích kém, nên để mọi người mang về ký.”
Lời vừa dứt, cả lớp lại than thở.
Thẩm Tinh Nhược và Lục Tinh Diên chính là hai học sinh “nhà trường sợ giấu giếm” trong lời Hà Tư Việt.
Hai người đều điền số điện thoại của mình.
Nhưng trước đó, Lục Tinh Diên nhất định không nói thành tích cuối kỳ, Lục Sơn đã liên lạc Vương Hữu Phúc, báo trước mình đổi số điện thoại.
Trong lúc Thẩm Tinh Nhược và Lục Tinh Diên cãi nhau vì ly trà sữa, Lục Sơn đang cãi nhau với Bùi Nguyệt trong tiệc rượu.
Buổi tối, Lục Sơn dẫn Bùi Nguyệt đi dự buổi ra mắt sản phẩm mới của công ty thời trang của cháu trai Giang Triệt.
Sau buổi trình diễn còn có tiệc, Lục Sơn đang trò chuyện với Giang Triệt và Giang Tinh về sản phẩm mới, định giới thiệu khách cho Giang Triệt, đang lục tìm số điện thoại, chợt thấy tin nhắn họp phụ huynh của nhà trường.
Ông nói chuyện xong với Giang Triệt, liền đưa tin nhắn cho Bùi Nguyệt xem.
Bùi Nguyệt chẳng suy nghĩ sâu xa,
“Minh Lễ lần nào sau thi giữa kỳ đều họp phụ huynh, anh nghĩ nhiều làm gì.”
“Không phải anh nghĩ nhiều, phụ huynh của Thẩm Tinh Nhược phải làm sao, lão Thẩm đang ở Rome, hai hôm trước anh gọi điện, họ định đi Ireland, chẳng về trong thời gian ngắn.”
“Em thấy Tinh Nhược có lẽ sẽ không nói việc này với ông ấy.”
Bùi Nguyệt nghĩ nghĩ, lại hỏi:
“Thứ sáu cuối tuần này anh có rảnh không?”
Lục Sơn:
“Đương nhiên rảnh, nhất định có thể sắp xếp.”
Bùi Nguyệt:
“Vậy anh đi họp phụ huynh cho con của anh đi, em đi họp cho Tinh Nhược, chúng ta đi cùng.”
Lục Sơn ngừng hai giây, đặt ly rượu xuống, hỏi:
“Sao anh phải đi họp cho Lục Tinh Diên, còn em đi họp cho Thẩm Tinh Nhược? Không phải em nói trưa nay Tinh Nhược gọi điện, bảo đứng nhất khối sao? Sao em không đi họp cho Lục Tinh Diên, anh đi họp cho Tinh Nhược?”
Mặt Bùi Nguyệt đầy vẻ ghét bỏ,
“Sao anh không tự nhìn tin nhắn đi, Lục Tinh Diên chỉ được 398 điểm, chưa tới 400, em đi họp cho nó, đánh mười lớp nền còn chưa che được mặt.”
“Vậy anh là ông chủ lớn, em để anh ngồi đó, con trai anh chưa tới 400, anh còn mặt mũi nào?”
“Cha không dạy con không tài, anh có nghe chưa vậy, em đã nói học hành không đến nơi là trách nhiệm của anh Lục Sơn, anh có tư cách gì ghét Lục Tinh Diên.”
Lục Tinh Diên hoàn toàn không biết mình bị cha mẹ chối bỏ.
Nghe tin họp phụ huynh, cậu chẳng có cảm giác gì, chỉ lo chuyện gia đình rối ren của Thẩm Tinh Nhược, vô thức quay đầu nhìn.
Cả lớp bàn tán sôi nổi, Thẩm Tinh Nhược chẳng hề bị ảnh hưởng, cầm giấy kẹp vào sách, yên lặng làm đề.
Lục Tinh Diên cầm bút gõ đầu cô,
“Cậu định làm gì, muốn gọi bố cậu đến?”
“Không muốn.”
Thẩm Tinh Nhược không ngẩng đầu, giọng bình tĩnh.
“Vậy phải báo mẹ cậu đi?”
Thấy cô không nói, cậu lại hỏi: “
Cậu định cứng đầu đến bao giờ, không liên lạc với bố cậu nữa à.”
“Cậu quan tâm nhiều thế làm gì, ăn gạo nhà cậu sao?”
“…”
“Không lẽ cậu không ăn?”
Thẩm Tinh Nhược hiếm khi bị chặn họng, tốc độ viết nhanh hơn.
Lục Tinh Diên cảm thấy bất thường, cô nhất mực không quay đầu, tóc xoã che mặt, không thấy vẻ mặt cô, chẳng phải đang khóc đấy chứ?
Nghĩ vậy, Lục Tinh Diên vô thức đưa tay vén tóc cô ra sau tai.
Động tác vừa thân mật vừa mập mờ.
Lơ đãng chạm vành tai trắng tinh xảo của cô, cảm giác mềm mại.
Thẩm Tinh Nhược vừa quay đầu định nói:
“Ăn thì sao, ăn gạo nhà cậu còn phải làm con dâu nuôi từ nhỏ cho nhà cậu sao?”
Chưa dứt lời, môi cô đã dính lên cổ tay Lục Tinh Diên.
- Hết Chương 35 -