Dâu Tây Ấn
Chương 43: Mua lấy ta
Dâu Tây Ấn thuộc thể loại Linh Dị, chương 43 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thẩm Tinh Nhược thấy tình thế cấp bách, bật thốt lên câu ấy. Lục Tinh Diên tuy lén tải phim heo về là không đúng, nhưng hễ nhìn thấy cô gái mặc áo hai dây lại thẹn thùng, thật ra trong lòng vẫn còn non nớt lắm.
Nào ngờ cô vừa nói xong, Lục Tinh Diên không những không buông tay, còn siết chặt hơn, đầu càng lúc càng ghé sát lại.
Trên mặt hiển nhiên hiện lên dòng chữ: "Hôn nhanh đi, không hôn không phải người Trung Quốc đâu."
Thật trùng hợp, Thẩm Tinh Nhược vốn là cô gái cứng rắn, lại vô cùng duy vật chứ không mơ mộng.
Chim chóc kêu chách chách, nói một là không nói hai.
Cô nhón chân lên, lấy tư thế bịt tai, hướng mặt về phía Lục Tinh Diên va mạnh vào.
- "Cứng nhắc quá, nguyên cái mặt cứ thế va vào."
Bờ môi chắc chỉ lướt nhẹ trên mặt cậu trong khoảng một giây.
Nhưng trong cái giây ấy, Lục Tinh Diên non nớt thật sự nới lỏng tay.
Toàn thân cậu như bị điện giật, tê dại, hồi lâu vẫn không tỉnh táo, vô thức buông tay ra, giống như bị trúng độc nhuyễn cốt tán, đột nhiên mềm nhũn không thể cử động.
Thẩm Tinh Nhược cũng giật mình, cảm giác như có gì đó không đúng, hình như... ừ, không đúng.
Cảnh tượng trên giường còn rung động mạnh, chắc là đang thay tư thế, hoặc sắp bước vào cao trào, tiếng người nữ càng lúc càng lớn, tiếng đàn ông gầm nhẹ cũng rõ ràng vọng vào tai.
Không khí bị âm thanh đó ép tới mức mong manh.
Thẩm Tinh Nhược cảm giác dù chỉ một giây cũng không chịu nổi nữa, cứ như tượng gỗ cứng đờ bước hai bước, rồi nhận ra đi sai đường, lại quay trở lại.
Thế nhưng Lục Tinh Diên không biết nghĩ gì, đột nhiên nắm chặt cổ tay cô.
Thẩm Tinh Nhược nhìn cậu, vờ như không hiểu cái "khát vọng lần nữa" đang bừng cháy trong mắt cậu.
Cô định nói mấy câu chửi cậu, thì đột nhiên có tiếng gõ cửa vang lên:
"Là mẹ, mẹ vào nhé."
Bùi Nguyệt.
Lại là Bùi Nguyệt.
Vừa nghe tiếng, ngay lập tức cửa đã bị mở.
Cả đời Thẩm Tinh Nhược chẳng biết dùng trí khôn để làm gì, giờ toàn dùng để ứng phó hai mẹ con nhà này.
Cô quyết định nhanh chóng thoát khỏi tay Lục Tinh Diên, đúng lúc Bùi Nguyệt đẩy cửa bước vào, cô nín thở đi về phía bà, chỉ vào Lục Tinh Diên tố cáo: "Dì Bùi, con giúp Lục Tinh Diên học kèm mà cậu ấy chẳng thèm nghe, còn đi xem cái loại đồ này..."
Mặt Thẩm Tinh Nhược hơi đỏ, ánh mắt không dám nhìn thẳng, giọng tỉnh táo nhưng thoáng e lệ, nghiêm túc mà phẫn uất.
Quả nhiên là hình ảnh phản ứng chuẩn của cô gái ngoan ngoãn bị học sinh dạy kèm chống đối không chịu học.
Tốt lắm, lại là một màn diễn xuất tinh tế đến 99%.
Bùi Nguyệt chẳng chút nghi ngờ, bảo vệ Thẩm Tinh Nhược sau lưng.
Nghe thấy tiếng điện thoại trên giường truyền đến, mặt bà đỏ gay, nhanh chóng đi về phía giường, tắt ngay điện thoại Lục Tinh Diên, rồi cầm gối ném về phía cậu mắng:
"Mẹ đánh chết mày! Mẹ đánh chết mày!"
"Không lo học hành thì sau này đừng học nữa! Mẹ nhìn mày chẳng giống loại người ham học chút nào, Tinh Nhược cố ý giúp mày học thêm sao mày có thể làm chuyện xấu mặt như vậy?! Đầu óc mày toàn rác rưởi hay sao?! Mười sáu mười bảy tuổi đầu rồi có trưởng thành lên chút nào đâu?!"
Mắng một hồi, bỗng nhớ ra điều gì, Bùi Nguyệt lại nhìn về phía Thẩm Tinh Nhược giải thích: "Nhược Nhược à, con đừng để bụng, nó học tiểu học đã chọc giận ba gia sư, cấp hai năm người bỏ đi, thằng nhóc này cố ý, con đừng để bụng, sau này không cần phải để ý đến nó nữa, để nó cầm tờ bài thi 300 điểm kia mà tự chơi một mình đi!"
Ngay sau đó bà ép đầu Lục Tinh Diên xuống, hung hăng nói: "Con đừng tưởng mẹ không trị được con, học kỳ này mẹ còn cho tiền sinh hoạt không?"-
Lúc Bùi Nguyệt dạy dỗ Lục Tinh Diên, Thẩm Tinh Nhược ngoan ngoãn đứng bên cạnh là xong, nhưng bà uy hiếp tới sinh hoạt phí của cậu, bốn bỏ lên năm, chính là uy hiếp tiền sinh hoạt của cô.
Cô quả thật có tài khoản sắp đến hạn lấy tiền, nhưng tới giờ vẫn chưa rút được.
Ai biết thiếu tiền và chưa lấy được tiền, cái nào sẽ đến trước.
Lại thêm Lục Tinh Diên là chủ nợ của cô, lỡ cậu không có tiền đòi nợ, cũng là chuyện phiền phức.
Nghĩ vậy, Thẩm Tinh Nhược kéo ống tay áo Bùi Nguyệt, nhẹ nhàng giải thích: "Cũng không đến mức nghiêm trọng như vậy đâu, dì Bùi."
"Lục Tinh Diên, cậu ấy, cậu ấy cũng không cố ý muốn xem, chỉ là không cẩn thận mở trúng."
Bùi Nguyệt vỗ vỗ tay cô, an ủi: "Nhược Nhược, con đừng sợ, không cần nói đỡ cho nó, hôm nay dì không dạy dỗ nó, nó sẽ không biết mình học gì xài tiền của ai!"
Thẩm Tinh Nhược: "..."
Thế là Bùi Nguyệt lại tiếp tục giảng đạo với Lục Tinh Diên hai mươi phút nữa.
Trong suốt buổi giảng, Lục Tinh Diên hoàn toàn thể hiện tố chất "Đánh không đánh trả, mắng không cãi" đối với cha mẹ.
Không có việc gì khác, cậu chỉ đơn giản là vẫn đang chìm đắm trong nụ hôn thoáng qua của Bạch Khổng Tước, lâu chưa tỉnh táo được.
---
Đêm đó, cậu bé toại nguyện nằm mơ một giấc mơ đẹp, thậm chí là mơ trong mơ, mang chút sắc thái huyền ảo.
Cậu mơ mình nằm trên bãi cỏ ngoài phòng, thời tiết chẳng khác biệt mấy, mấy con Bạch Khổng Tước đi dạo trên cỏ, thỉnh thoảng mở tấm bình phong ra, cậu vừa đi qua vừa nhìn, con Bạch Khổng Tước biến mất, hóa thân thành Thẩm Tinh Nhược.
Dù đang nằm mơ nhưng cậu vẫn rất tỉnh táo, biết đó là mơ, rồi nhanh chóng giục mình tỉnh dậy.
Tỉnh dậy cậu nhận ra mình đang nằm trên giường, Thẩm Tinh Nhược cũng ở trên giường, cậu phủ phục trên người cô làm chuyện khó nói.
Thẩm Tinh Nhược ôm cổ cậu, chủ động hôn môi, hôn mặt, thỉnh thoảng lại thấp giọng say mê rên hai tiếng.
Nằm mơ quen tay, nhưng lần này hoàn toàn nhất, cảm giác thỏa mãn sau cao trào chẳng khác gì ngoài đời bao nhiêu.
Tỉnh dậy, hai mắt Lục Tinh Diên trở nên vô thần, ý nghĩ đầu tiên là kéo chăn kín người ngủ tiếp, ép mình tiếp tục nằm mơ.
Tất nhiên, nếu giấc mơ này có thể tiếp tục theo ý cậu, chắc chắn cậu sẽ bị bắt đến phòng thí nghiệm mở sọ nghiên cứu mất.
Lướt nhìn đồng hồ đã gần mười hai giờ, Lục Tinh Diên không thể cưỡng cầu nữa, từ từ ngồi dậy.
Đúng lúc Thẩm Tinh Nhược đến gọi cậu ăn cơm.
Cậu buồn bã hé cửa, dựa ở cửa trả lời: "Biết rồi, hôm nay có gì ăn."
Thẩm Tinh Nhược dò xét cậu từ trên xuống dưới: "Tối qua Tinh Thành có động đất, dì Chu không đi mua đồ được, trưa nay chỉ có cháo."
Lục Tinh Diên sờ cổ, thoáng hoảng: "Động đất, sao tôi không biết?"
"Đừng nói là có động đất, sóng thần đất đá lún trôi cũng sẽ không biết, cậu ngủ ngon như vậy còn muốn biết gì nữa?"
"..."
"Tôi đây, con mẹ nó, chẳng phải bởi vì hôm qua cậu hôn tôi sao!
Thẩm Tinh Nhược cũng không biết trong cái đầu đầy phim heo của cậu lại nảy ra suy nghĩ gì, lạnh lùng nhìn cậu: "Hôm qua động đất với dì Chu đi mua đồ, có liên quan gì đâu? Dì Chu cũng chẳng phải đêm khuya đi mua đồ."
Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ, mặt trời chói chang, muôn vật náo nhiệt, chim sẻ nhỏ vui vẻ bay lượn.
Cậu không nói không rằng, cầm điện thoại gõ từ khóa "Động đất Tinh Thành".
--động trời.
Bản lĩnh đoán mò của Thẩm Tinh Nhược càng ngày càng giỏi.
Vừa vào phòng tắm vừa nghĩ: Không ngờ cô gái thích lại có bản lĩnh như vậy.
Nghĩ vậy, Lục Tinh Diên không khỏi tự hào, vừa đánh răng vừa ngâm nga, tiện thể mơ về nụ hôn và giấc mơ đêm qua.
Được Thẩm Tinh Nhược chủ động hôn như vậy đương nhiên là phúc lợi trời ban, chuyện tốt như vậy đương nhiên không dễ gì có được.
Một tuần mới lại đến, Lục Tinh Diên ba lần bảy lượt chủ động khiêu khích Thẩm Tinh Nhược.
Thẩm Tinh Nhược lần nào cũng dùng ánh mắt lạnh như nhìn kẻ ngu xuẩn để nhìn cậu, còn cảnh cáo nếu tiếp tục gây sự sẽ xin Vương Hữu Phúc đổi chỗ ngồi.
Yêu đời không có tình yêu cũng cô đơn như tuyết trắng.
Nhưng Lục Tinh Diên càng không muốn mất bạn cùng bàn, đành phải kiềm chế không dám gây chuyện nữa.
--
Ngoại trừ Lục Tinh Diên, còn có Lý Thính.
Lý Thính nhân dịp cuối tuần đổi phòng ngủ khi ký túc xá vắng.
Thứ hai lên lớp, cô viết tờ kiểm điểm trong tiết tự học, sau đó ngồi im ở góc, không dám gây sự với Thẩm Tinh Nhược.
Hiện thực tàn khốc cùng giấc mơ đêm qua khiến Lý Thính bị ám ảnh, sau này nhìn thấy Thẩm Tinh Nhược liền tránh đi, thậm chí đi vệ sinh thấy cô cũng tự động rẽ sang lầu hai.
Đám bạn gái nhiều chuyện của cô cũng bị lây bệnh, tự giác xếp Thẩm Tinh Nhược vào hàng khó chọc.
Ngày thường nhìn thấy cô, bọn họ đều im lặng như chim gõ kiến bị cưa mỏ.
Lý Thính không dám gây chuyện cũng chẳng có điều kiện, an phận học hành, liên tiếp hai lần thi tháng hai và ba, xếp hạng toàn khối tăng không ít.
Cha mẹ cô vui mừng, quyết định tiếp tục tịch thu điện thoại, cắt tiền tiêu vặt.
Điều này khiến Lý Thính mỗi lần nhìn thấy Thẩm Tinh Nhược lại nghĩ đến mất điện thoại, tiền tiêu vặt, bóng ma tâm lý càng nặng, ngày thường không dám bước qua mặt cô.
Đáng nói là, sau thi lần ba, Địch Gia Tĩnh còn rủ Lý Thính đi ăn cơm.
Địch Gia Tĩnh trước tiên khen cô gần đây tiến bộ, còn nói cô ở ký túc xá vắng cảm thấy thiếu thiếu, rất nhớ cô.
Lý Thính nghe xong, lòng ấm áp hơn.
Cô làm ra chuyện ấy, bề ngoài bạn cùng lớp vẫn đối xử bình thường, nhưng sau lưng không thiếu lời bàn tán, khó có người nghĩ đến cô.
Thế nhưng ngay sau đó Địch Gia Tĩnh nói mấy câu khiến cô cảm kích không nổi:
"Thính Thính à, cậu có phải ngốc không, sao có thể làm chuyện đó với Thẩm Tinh Nhược được? Lại còn xé bài tập xé sai, đắc tội cả Lục Tinh Diên."
"Cậu làm vậy thật quá kích động, có chuyện gì cũng phải giữ quan hệ với Thẩm Tinh Nhược, lùi một bước tiến ba bước, nếu muốn chỉnh cậu ta, cũng không thể nói làm là làm được. Tất nhiên cậu làm vậy là không đúng, nhưng tớ và cậu là bạn cùng phòng lâu rồi, đương nhiên hi vọng cậu không có chuyện."
Lý Thính bực bội: "Cậu đừng nói nữa, tớ không muốn nhắc lại chuyện này, tớ nhận sai, đừng lên mặt dạy đời."
"Tớ không dạy đời cậu, tớ chỉ nói cậu làm việc phải có kế hoạch, Tinh Nhược cậu ta..."
Lý Thính trực tiếp ngắt lời: "Cậu đừng nói nữa, sao tớ nghe cậu nói cậu hi vọng tớ lại tìm Thẩm Tinh Nhược gây phiền phức vậy chứ?"
"Lần trước cậu nói sao chuyện của Dương Phương không có chứng cứ, tớ mới nghĩ lệch lạc! Tớ cũng không muốn động Thẩm Tinh Nhược nữa, Địch Gia Tĩnh cậu có phải rất không thích Thẩm Tinh Nhược không, cậu thật kỳ lạ."
Nói xong, cô đứng dậy, buồn bã trở về trường.
Địch Gia Tĩnh phía sau vẫn chưa kịp phản ứng, sắc mặt lúc đỏ lúc trắng.
--
Thẩm Tinh Nhược không biết lịch trình của Lý Thính, mấy ngày chẳng thấy ai gây chuyện, cuộc sống vô cùng thoải mái.
Thành tích Lý Thính tiến bộ, cô không thể vượt qua được nữa, liền tạm thời nắm giữ hai lần đứng nhất khối.
Hai lần thi tháng gần đây, tổng điểm Lục Tinh Diên đều khoảng 390, thực tế cũng có thể coi là tiến bộ, bởi thi tháng khó hơn thi giữa kỳ.
--
Thời gian trôi, tháng sáu đến gần.
Lớp mười hai đã chuẩn bị đầy đủ, sắp bước vào kỳ thi đại học, hơn nửa tháng nữa sẽ thi cuối học kỳ, chia tay năm lớp mười một.
Minh Lễ là địa điểm thi đại học, nên ba ngày thi toàn trường nghỉ.
Tiết tự học buổi tối trước nghỉ hai đêm, lớp mười và mười một nghỉ giữa tiết hô khẩu hiệu cổ vũ lớp mười hai.
Hai dãy phòng học chiếu đèn lung linh, đầu tiên là "Minh Lễ", sau là "Cố lên."
Nói đến náo nhiệt, Lý Thừa Phàm và Triệu Lãng Minh tích cực nhất, mình tích cực không cho phép người khác không tích cực.
Thấy Lục Tinh Diên ngồi im, vẻ mặt không hứng thú, Lý Thừa Phàm đẩy cậu: "Diên ca, mày bị làm sao, gần đây cứ như mất trí nhớ, nghĩ gì thế."
"Tao nằm mơ thấy chim công trắng."
*Bạch Khổng Tước nghĩa là chim công trắng, biệt danh Lục Tinh Diên gọi Thẩm Tinh Nhược, nhưng Lý Thừa Phàm không nghĩ đến cô nên dịch sát nghĩa là chim công trắng.*
Cậu liếc Lý Thừa Phàm, ngáp to, cảm thấy buồn ngủ.
"Đừng nói mày chỉ nằm mơ thấy chim công trắng liền biến thành thế chứ?"
Lý Thừa Phàm đang rảnh, cầm điện thoại tìm kiếm.
Tìm xong, hào hứng đẩy Lục Tinh Diên: "Diên ca, trang web <<Chu Công Giải Mộng>> nói, mơ thấy chim công là điềm đại cát, có việc vui sắp xảy ra."
"Vui cái đầu mày."
Lý Thừa Phàm nhìn chằm chằm màn hình, lẩm bẩm: "Này, mày nằm mơ thấy gì? Có nằm mơ thấy khai trai không? Trên đây nói đàn ông chưa lập gia đình nằm mơ được khai trai, chẳng mấy chốc sẽ tìm được đối tượng."
*Từ gốc tiếng Trung là /开屏/ nghĩa là mở màn hình, nghĩa bóng là khai trai.*
Nghe vậy, Lục Tinh Diên giật mình, nhìn cậu.
"Thật mà! Không lừa mày đâu!"
Lý Thừa Phàm đưa điện thoại cho cậu xem.
Lục Tinh Diên nằm mơ thấy khổng tước xòe đuôi, nhưng trên đây lại không nói đến khổng tước biến thành người, còn bị mộng xuân liên tiếp là thế nào.
Triệu Lãng Minh nghe nói đến khổng tước, chợt nhớ chuyện: "Bác tao nuôi chim công đấy, bác gái xem như bảo bối, ngày nào cũng dắt đi dạo."
Lý Thừa Phàm: "Mày nói nhảm gì, chim công làm sao nuôi được?"
"Chuyện này mà nói nhảm à, là thật, chim công có thể nuôi, chỉ là..." Triệu Lãng Minh nhớ lại: "Chim công xanh lục là động vật bảo vệ, không thể nuôi tự phát, chim công lam có thể mua, chim công trắng bị lai nhưng cũng có thể mua, hơi đắt, khoảng một hai ngàn."
"Dễ vậy sao?"
"Sắp tới sinh nhật mày rồi, tao và Triệu Lãng Minh kiếm chỗ mua chim công để nuôi, không chừng đúng là tìm được bạn gái đấy."
"Mày im đi."
Câu mày, vẻ mặt lười nhác nghe bọn họ lẩm bẩm.
Nhưng đột nhiên trong đầu cậu nảy ra một ý tưởng lớn.
--
Tiết tự học buổi tối nhanh chóng kết thúc, Lục Tinh Diên vẫn chôn mặt trong khuỷu tay, ngón tay dưới hộc bàn nhắn tin, trò chuyện với tên thương lái đến quên cả trời đất.
Cậu hỏi rõ phương thức nuôi chim công, chẳng phức tạp mấy, mẹ chắc chắn sẽ đồng ý.
Cậu đang bàn bạc cách giao nhận hàng.
Thẩm Tinh Nhược gọi hai tiếng, cậu không nghe thấy.
"Lục Tinh Diên, cậu đang mua gì, mua phim heo nữa sao?"
Thẩm Tinh Nhược nhìn màn hình điện thoại dưới hộc bàn, khoảng cách hơi xa, không rõ chữ, chỉ thấy đang trò chuyện gì đó.
Lục Tinh Diên bàn bạc xong, thở phào, nghe thấy Thẩm Tinh Nhược, cất điện thoại, xoay cổ thư giãn, trêu chọc: "Không, tôi đang mua cậu đấy."