Dâu Tây Ấn
Chương 47: Sinh nhật
Dâu Tây Ấn thuộc thể loại Linh Dị, chương 47 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Edit: Bội Bội
____________________________
Lục Tinh Diên cao kều, khi đến gần, Thẩm Tinh Nhược cảm thấy như trước mắt bị bóng tối che phủ, sau đó là mùi hương cỏ xanh quen thuộc.
Giọng của cậu nghe như phát ra từ sâu trong lồng ngực, có chút khàn khàn sexy.
Thẩm Tinh Nhược choáng váng vài giây.
- Máu chảy thành sông, không có cảm giác gì sao?
Thẩm Tinh Nhược lấy lại tinh thần, nhìn xuống dưới một chút.
Thật sự không cảm nhận được gì cả.
Cô ngẩng đầu, đối diện ánh mắt của Lục Tinh Diên, thoáng chút khó phân biệt cậu là đang nhận cả núi quà của cô hay do thẹn mà hoá giận cố tình trêu chọc cô, hay là... Thật sự...
Thẩm Tinh Nhược đẩy tay cậu ra,
"Cậu gạt tôi?"
Lục Tinh Diên vẫn đứng rất gần cô, đầu hơi cúi, nhìn cô bình tĩnh, nhẹ mỉm cười,
"Tôi lừa cậu rằng dì đến thăm, đúng không? Trên ghế của cậu toàn là vết bẩn, tôi vừa mới lấy giấy lau cho cậu đấy."
Thẩm Tinh Nhược đứng sững vài giây, đột nhiên tức giận, hai tay ôm chặt hông, quay người định bỏ đi.
"Này cậu—"
Lục Tinh Diên chưa kịp gọi, Thẩm Tinh Nhược đã vẫy đuôi, vội vã quay người nhưng lại đạp phải đuôi chiếc khăn dưới đất.
May mà Lục Tinh Diên nhanh tay kéo cô lại.
Chỉ một hành động kéo ấy, cả hai mất thăng bằng, ngã ngửa ra sau mấy bước, rồi "Ầm" một tiếng, ngã sõng soài trên đất.
Người hầu của Lục Tinh Diên làm việc đêm, Thẩm Tinh Nhược trừ chỗ xương bánh chè của cậu va vào hơi đau, mấy chỗ khác vẫn ổn.
Mờ mịt vài giây, cô chớp mắt tỉnh táo, phát hiện mình đang úp mặt trên bụng Lục Tinh Diên.
Vạt áo cậu bị vén lên, bụng lõm, ừm, bụng cậu không thể nói không có cơ bụng.
Cứng chắc.
Xem ra cậu chơi bóng chẳng phải là vô ích.
So với Thẩm Tinh Nhược, phản xạ của Lục Tinh Diên dường như chậm hơn một chút.
Tất nhiên cũng có thể là do cậu làm đệm thịt, ngã xuống va đập nhiều, tạm thời chưa kịp phản ứng.
Gáy hơi đau, nửa người dưới bị ép cũng hơi nhức.
Chân trái muốn co lại nhưng không được—
Hình như là căng cơ rồi.
Những chuyện này đều không quan trọng.
Quan trọng nhất là, cậu cảm nhận được khuôn mặt của Thẩm Tinh Nhược đang chôn trên bụng mình!
Mi mắt khẽ rung, lông mi quét nhẹ, hơi thở ấm ướt.
Bạch Khổng Tước này hình như còn muốn nói chuyện, miệng giật giật.
"Con mẹ nó, đây là quá vô lý."
Lục Tinh Diên lần đầu tiên mong bụng mình là thứ mềm mại như bánh bao, để Thẩm Tinh Nhược vùi vào, cứ như vùi cục đất sét làm gốm, từng chút từng chút được nắn chặt, chắc chắn rất dễ chịu.
Chưa kịp hưởng cảm giác khổ sở xen lẫn ngọt ngào, Thẩm Tinh Nhược đã ngồi dậy từ bụng cậu.
Cô đè chân bị căng cơ của Lục Tinh Diên xuống, lấy lực đứng dậy.
Lục Tinh Diên bị nhấn bất ngờ, đầu choáng váng, hít sâu, nhắm mắt, nếu không cưới nhau sớm chết mất.
Thẩm Tinh Nhược đứng lên vất vả, vội vàng sửa lại tấm khăn quấn quanh người.
Thấy Lục Tinh Diên nhắm mắt nằm đó chịu đựng, cô lấy dép chọc chọc cậu,
"Lục Tinh Diên."
Lục Tinh Diên không nói.
"Lục Tinh Diên, cậu tưởng cậu là công chúa hạt đậu hay Bạch Tuyết, cần hoàng tử hôn mới dậy à?"
"…"
"Cũng không cần hoàng tử, cậu hôn một cái là được rồi."
Lục Tinh Diên chịu đựng đau ở chân, nhả ra: "…" rồi tưởng tượng Thẩm Tinh Nhược ôm mình nâng lên hôn, nếu cô không nâng nổi thì đổi thành cậu nâng cô.
Thấy cậu còn nói nhảm, Thẩm Tinh Nhược cho rằng cậu không sao.
Cầm cuốn sách Chính trị trên bàn, thân mật phủ lên mặt cậu, giao nhiệm vụ:
"Bất kể cậu đang làm gì, mấy câu tôi khoanh tròn cậu phải đọc qua, nguyên lý triết học và phương pháp luận tối nay phải học xong, tôi đi tắm rồi sang kiểm tra."
Nói xong, cô xách khăn quấn người đi mất.
Một đêm đó, Thẩm Tinh Nhược ở bên cạnh Lục Tinh Diên, ôn tập đến tận hai giờ sáng.
Sinh nhật mười bảy tuổi, gặp cha, còn phải vượt qua màn dạo đầu máu lệ trước khi ôn bài.
Ngày hôm sau, ngày thi cuối kỳ, Thẩm Tinh Nhược ngồi ở phòng thi số một. Trước khi bắt đầu, năm phút đồng hồ, bụng cô đột nhiên đau quặn.
Lúc này cô mới nhớ, ra cửa dì Chu có đưa cô một ly trà gừng đường đỏ để giữ ấm, giờ đang ở trong ba lô Lục Tinh Diên.
Từng cơn đau hành hạ dữ dội, không biết khi nào mới ngưng, ngưng rồi liệu có đau lại không.
Cô không lau, đổ mồ hôi lạnh ròng ròng, môi trắng bệch.
Cô ngồi hàng đầu khối nhất, xinh đẹp, khí chất không thể chê, thầy cô giám thị đương nhiên liếc mắt vài lần.
Lúc này càng nhìn, càng nhận ra sắc mặt cô không ổn, thầy giám thị bước lên hỏi:
"Bạn học Thẩm Tinh Nhược, em sao vậy? Không khỏe à?"
Thẩm Tinh Nhược gật đầu.
Thầy giám thị lại hỏi:
"Còn gắng nổi không?"
Cô gật đầu.
Nhưng cơn đau ngày càng dữ dội.
Gần đây cô cũng không ăn đồ sống đồ lạnh, không biết sao lần này lại đau như vậy.
Cô không nói, cắn chặt môi, cố nhịn đau.
Sắp đến giờ thi, cô nói còn có thể kiên trì, giám thị cũng không thể làm gì hơn, quay về bục giảng, chuẩn bị xé niêm phong đề thi.
Đúng lúc thầy giám thị giơ túi đề thi, đột nhiên có người xông vào phòng học.
Người đó dừng ở cửa, hơi thở gấp gáp.
"Bạn học? Mới đến sao, nhanh về chỗ ngồi đi."
Các thí sinh không ai nói gì.
Giám thị có thể không biết, nhưng họ đều biết.
Lục Tinh Diên... Để cậu ngồi một mình mở sách, sợ đến phòng thi số một cũng chẳng lên nổi.
Lục Tinh Diên từ tốn, không chút xấu hổ vì mình là giáo chủ Quang Minh, giải thích:
"Em ở phòng thi số sáu, đến đây đưa đồ."
Thầy giám thị: "…"
Lục Tinh Diên đặt bình trà gừng đường đỏ lên bàn Thẩm Tinh Nhược, rồi ném lên bàn cô một xấp Ấm Bảo Bảo, chào:
"Thi tốt nhé."
*Ấm Bảo Bảo: nhãn hiệu miếng dán nóng phổ biến ở Trung Quốc.
Các bạn xung quanh oán thầm.
Thẩm Tinh Nhược còn cần cậu quan tâm à???
Cậu không lo thân mình trước à...
Thầy giám thị dù thấy học sinh thi ở phòng sáu không dám giúp học sinh khối nhất như vậy, nhưng vẫn làm theo lệ bước lên kiểm tra.
"Đây là cái gì?"
"Ấm Bảo Bảo ạ."
Nói xong, Thẩm Tinh Nhược xé mở một gói.
Lục Tinh Diên đến khi giám thị yêu cầu đặt ba lô trước mặt mới nhớ, trà gừng đường đỏ của Thẩm Tinh Nhược vẫn còn trong ba lô cậu.
Trần Trúc thi cùng phòng, dì cả đến thăm, cầu liền xin Trần Trúc một Ấm Bảo Bảo, không nghe lời khuyên ngăn của thầy giám thị, uống hết một lượt.
Cậu không biết có phải làm chuyện tốt hay không, cảm thấy bài thi lần này không tệ.
Bài thi đầu tiên Ngữ văn, cậu chép thơ cổ đến mức ý thơ lan man.
Buổi chiều thi Chính trị càng tệ hơn, nhìn thấy câu hỏi trong đề, cậu nhớ lại lúc Thẩm Tinh Nhược vừa kèm học vừa nói:
"Có khó học như vậy à? Cậu mỗi ngày xem phim heo hay lắm. Những ý này đều liên quan đến một chủ đề lớn, kết nối hỗ trợ nhau."
"Lục Tinh Diên cậu đúng là heo, nếu không học, cứ viết ‘Có công mài sắt, có ngày nên kim’ được không?"
"Cậu tưởng tác giả viết sách bán chạy mỗi chữ đều đáng tiền à? Viết vài chữ mà cứ như chữ viết của mình như châu ngọc phải đem vào bảo tàng à, sáu câu hỏi nhỏ cậu trả lời loanh quanh cũng phải được ba điểm cho tôi."
Khi trả lời, giọng Thẩm Tinh Nhược như ma chú bên tai, bắt ép cậu không ngừng viết.
Sáu câu hỏi nhỏ, cậu không chỉ được ba điểm, còn trả lời đầy đủ được sáu điểm, nếu có thêm chút thời gian, cậu có thể viết loanh quanh được 12 điểm.
Nội dung bài học thuộc lòng xong, mấy thứ khác chỉ cần viết loanh quanh có logic, khoác lác vài câu là xong.
Chuông reo hết giờ, thí sinh cuối dãy thu bài từ dưới lên trên.
Vừa khéo ngồi cuối dãy của Lục Tinh Diên là Lý Thừa Phàm, khi thu bài, trong đầu đầy dấu chấm hỏi.
"Con mẹ nó, thế mà viết đầy..."
Ra khỏi phòng thi, Lý Thừa Phàm ôm vai Lục Tinh Diên hỏi:
"Diên ca mày không đàng hoàng nhé, mày in phao thu nhỏ ở đâu vậy? Mày viết đầy mặt giấy!"
"Mày cút đi, ai xài phao chứ?"
Lục Tinh Diên đẩy tay cậu ra, chỉ vào mình,
"Dùng cái đầu heo của mày nghĩ đi, con mẹ nó tao làm chuyện tồi tệ như vậy lúc nào."
Lý Thừa Phàm nghĩ lại.
Thật đúng là không.
Lục Tinh Diên lúc đó nói thế nào, bị điểm kém mời phụ huynh cũng không sao, nhưng nếu xài phao bị bắt, rất hạ đẳng cấp.
Cậu vẫn ra vẻ đạo đức, cứ như học kém nhưng vẫn chính nhân quân tử.
Đương nhiên đạo đức của cậu, dù là nửa chữ Lý Thừa Phàm cũng không tin, cậu thấy cậu chủ yếu là lười.
Nên lúc này càng kinh sợ hơn.
Rốt cuộc vì cái gì, để một tên lười học chép đầy bài thi Chính trị dựa vào não phát triển 0.01%?
Bị trúng tà gì rồi.
Lục Tinh Diên khó có lần làm bài thi nghiêm túc, Thẩm Tinh Nhược nhờ nước đường đỏ và Ấm Bảo Bảo, miễn cưỡng vượt qua hai bài thi đầu.
Ngày thứ hai, thứ ba, bụng vẫn không thoải mái lắm, nhưng không còn đau.
Kết thúc bài thi tiếng Anh, kỳ thi cuối kỳ chính thức kết thúc.
Bước ra khỏi phòng thi, cô cảm thấy cả tòa nhà như được thả lỏng.
Các bạn thi ở phòng khác lục tục về bàn một, sắp xếp bàn ghế.
Vương Hữu Phúc nhanh chóng vào phòng học, chủ yếu muốn giảng đạo, khai giảng lớp 12, mọi người không nên lơ là, phải chạy đua với thời gian...
Sau đó bàn giao báo cáo thực hành xã hội trong kỳ nghỉ hè và thông báo đến phụ huynh.
Thông báo đại khái: phụ huynh cần đốc thúc học sinh ôn bài ở nhà, kết hợp vui chơi học tập, mùa hè cẩn thận không nghịch nước.
Thẩm Tinh Nhược nhận ra, ngoại trừ thời gian khai giảng hơi sớm, Minh Lễ không có ý tổ chức học thêm mùa hè.
Chuyện này khiến cô không vừa ý.
Vương Hữu Phúc nói chuyện vẫn chậm rãi như trước, khiến đám học sinh mong nghỉ hè vô cùng sốt ruột.
Lục Tinh Diên lại không chút vội vã, vẫn quan tâm chuyện thi cử vừa xong.
Bài thi cuối cùng là tiếng Anh, Vương Hữu Phúc đứng trên bục giảng nói chuyện, cậu cầm sách bài tập tiếng Anh lật đi lật lại.
Khi nhìn thấy phần đọc hiểu, cậu thật sự không hiểu, hỏi Thẩm Tinh Nhược:
"Đáp án hai câu đầu tôi tìm trong đoạn văn, chắc không sai. Nhưng phần đọc hiểu này nói cái gì vậy? Tôi thấy thuốc lá, cà phê, đồ ăn à?"
Thẩm Tinh Nhược không cần nhìn sách cũng biết cậu nói gì, mắt vẫn nhìn bục giảng, nhẹ giọng trả lời:
"Bài đọc hiểu nói nghiên cứu chỉ ra, con người có thể nghiện những mùi khiến khứu giác khó chịu, như rượu, thuốc lá, cà phê. Đoạn hai nêu ví dụ cụ thể."
"Ra vậy."
Lục Tinh Diên nghe xong,
"Vậy nghiên cứu này thật hay nói bừa?"
Thẩm Tinh Nhược: "Chắc là thật."
Lục Tinh Diên suy nghĩ, cảm thấy đúng.
Thời gian đầu cậu không thích Thẩm Tinh Nhược hay sao?
Bây giờ—
Thật thơm
Trong lòng cậu rất đồng tình, nhưng miệng vẫn cứng rắn,
"Vậy sao chưa thấy ai nghiện c* cả."
Thẩm Tinh Nhược khựng, quay đầu nhìn cậu từ trên xuống, ánh mắt không thể tưởng tượng nổi.
Dò xét xong, cô hỏi:
"Lúc cậu ăn c* khứu giác khó chịu nhỉ?"
"Khứu giác" cô nhấn mạnh.
"…"
"Không, không có, chắc chắn không chỉ khứu giác khó chịu đâu."
Lục Tinh Diên đổi giọng:
"Không đúng, tôi chưa từng ăn c* bao giờ."
Giọng cậu vang lên trong không gian không yên tĩnh, chắc chắn không ai nghe thấy, nhưng đám bạn xung quanh đều nghe rõ ràng.
Lý Thừa Phàm mặt như muốn nói "Mày điên rồi hả."
Mọi người xung quanh cũng đang điên cuồng tiêu hóa chuyện gì vừa xảy ra.
Thẩm Tinh Nhược im lặng vài giây, giải thích giúp họ:
"Các cậu thấy cậu ấy hình như rất tiếc nuối, muốn ăn thử lắm à?"