8. Dưới đáy biển sâu

Đấu Trường Idol: Tôi Phải Sống Sót Giữa Bầy Alpha thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

08
Từng đàn cá lướt qua đầu ngón tay tôi, những sinh vật vô danh tỏa ra ánh sáng nhạt nhòa.
Tôi đang ở dưới biển, lặng lẽ đếm từng giây trôi qua.
Cảnh sắc nơi đây, tôi đã nhìn ngắm hàng ngàn lần.
Tôi còn nhớ, cách đây mấy năm, khi tôi nói với A Nhiên rằng mình muốn học bơi lặn.
Cậu ấy trợn tròn mắt, bảo tôi điên rồ rồi mắng tôi một trận.
Nhưng tôi vẫn quyết tâm: tôi muốn luyện tập, muốn trở nên giỏi như Alpha.
Và kể từ hôm đó — tôi xuống biển, cậu ấy đứng trên bờ.
Cậu luôn dõi theo, theo sát từng giây, vô số lần kéo tôi thoát khỏi bờ vực chết chóc.
Cho đến khi tôi có thể lặn như Alpha, suốt mười mấy phút không cần nổi lên.
Nhưng bây giờ, cậu ấy không còn đứng bên tôi nữa.
Tôi khép mắt, liếc nhìn một góc kín — sau khi chắc chắn mọi thứ ổn…
Rồi tôi bắt đầu bơi lên mặt nước.
Trên bờ, những Alpha đang theo dõi đồng hồ đếm ngược… lúc này tất cả đều đứng im như phỗng.
— (Ừm, quay người nhanh như chong chóng nữa🤣)
"Cậu… cậu…"
Ánh mắt hắn lướt qua đôi chân thon dài và làn da trắng sáng của tôi, đầy vẻ kinh ngạc.
"Cậu không phải Omega à?!"
"À… tôi không phải." Tôi nhận lấy chiếc khăn tắm, vừa lau mái tóc còn ướt, vừa mỉm cười nhạt, liếc nhìn hắn.
"Ai bảo các cậu tôi là Omega chứ?"
Vẻ mặt của Alpha đó dần trở nên ngượng nghịu. Hắn cố hít nhẹ vài hơi, nhưng chẳng phát hiện chút mùi pheromone Omega nào trên người tôi.
Dần dần, sắc mặt hắn trở nên khó chịu, rồi như thể vừa bị lừa dối thảm hại, hắn cau mày, lập tức tránh xa tôi như tránh vật gì ô uế.
"Không phải Omega mà còn cố tình giả vờ làm gì?"
Những Alpha trước đó còn tỏ ra thân thiện nay cũng lặng lẽ lánh xa. Họ tụm năm tụm ba, bàn tán gì đó, ánh mắt nhìn tôi đầy khinh ghét, chẳng còn chút thiện cảm như trước.
Tôi thoáng buồn, nhưng gương mặt vẫn bình thản như thường.
Lúc này, có người tiến lại gần.
Đó là Lý Mặc Nhiên.
Anh liếc nhìn mấy Alpha kia, đôi mắt vàng kim lạnh lùng.
Chẳng nói lời nào, anh cởi chiếc áo khoác choàng lên người tôi, rồi đưa tôi một cốc cà phê nóng.
Tôi ngây người nhận lấy, nhìn anh đầy ngạc nhiên.
"Anh… sao còn đến gần tôi?"
Anh hỏi ngược lại:
"Không phải Omega thì không được đến gần cậu sao?"
Tôi bật cười:
"Đúng nhỉ, giữa Alpha với nhau vẫn có thể làm bạn mà."
"Không phải." – Lý Mặc Nhiên nhẹ nhàng đáp – "Là giữa tôi và cậu, có tình bạn."
Câu nói ấy khiến tôi hơi bất ngờ.
Nhưng nghĩ đến vẻ cô đơn, trầm tĩnh thường ngày của anh, tôi lại thấy lời nói ấy chẳng có gì lạ.
Tôi ngửa cổ uống hết cà phê, lần đầu tiên trong ngày nở nụ cười chân thành:
"…Cảm ơn."
Anh nhìn tôi uống xong, vẻ lạnh lùng trên gương mặt cũng dịu bớt, thoáng nở nụ cười:
"Không cần cảm ơn."
---