Dễ Vỡ - Nhược Thi An Hiên
Chương 14: Thiệp Mời
Dễ Vỡ - Nhược Thi An Hiên thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngày hôm sau, vừa lúc Châu Miểu ra khỏi nhà thì bị Trình Dương chặn lại ở cửa. Châu Miểu giật mình, hỏi: “Anh làm gì ở đây thế?”
Gương mặt Trình Dương tiều tụy: “Miểu Miểu, anh có lời muốn nói với em.”
“Tôi rất bận, không rảnh nghe anh nói.” Châu Miểu bước ra khỏi nhà, tiện tay đóng cửa rồi lướt qua Trình Dương, đi thẳng về phía thang máy.
Trình Dương theo sát phía sau cô: “Chỉ cần mười phút, à không, chỉ năm phút thôi.”
“Một phút cũng không.” Vừa chuẩn bị bước vào thang máy thì chuông điện thoại của Châu Miểu reo lên. Cô vừa nhìn cái tên trên màn hình liền nhấn nghe ngay, rồi nói với đối phương ở đầu dây bên kia: “Anh yêu à.”
Tim Trình Dương đập thình thịch, ngay lập tức anh giật lấy điện thoại từ tay cô, đẩy cô vào sát tường thang máy, thở gấp nói: “Miểu Miểu, anh sẽ không làm mất nhiều thời gian của em, xin em hãy nghe anh nói.”
“Trình Dương, anh buông ra.” Châu Miểu vươn tay đẩy anh ra nhưng lại bị anh nắm chặt tay cô, đưa lên quá đầu. Cô cau mày hỏi: “Rốt cuộc anh muốn nói gì?”
“Hai năm trước có phải mẹ anh tới tìm em không?”
“Đúng.”
“Bà ấy nói gì với em?”
“Bà ấy đưa tiền để tôi rời xa anh.”
“Sao em không nói với anh chuyện này?”
“Tại sao tôi phải nói với anh?”
“Miểu Miểu, em ghét anh đến vậy sao?” Ghét đến mức không còn muốn nói chuyện với anh.
Gương mặt Trình Dương đầy vẻ đau khổ, anh hạ giọng nói: “Miểu Miểu, em nên nói với anh.”
“Nói với anh thì được ích gì?” Châu Miểu cười khẩy: “Nếu tôi nhớ không nhầm thì anh từng nói rằng tôi phải nghe lời tất cả mọi người trong nhà anh.”
Câu này là một lần Trình Dương uống say, Châu Miểu trò chuyện với anh về chuyện gia đình. Anh đột nhiên tức giận nhắc nhở Châu Miểu rằng tất cả mọi người trong gia đình anh đều là người thân của anh, dù họ có nói gì cô cũng phải nghe theo.
Mặc dù sau khi tỉnh rượu anh đã xin lỗi, nói rằng đó là lời của kẻ say. Nhưng câu nói đó đã in sâu vào trái tim Châu Miểu. Kể từ ngày hôm đó, cô không còn nhắc tới những chuyện gia đình anh nữa.
Cả người Trình Dương run lên, đúng là… anh đã từng nói câu đó.
“Đó chỉ là lời nói lúc say, anh đã giải thích rồi mà.”
“Người ta vẫn nói lời nói lúc say mới là lời nói thật, vậy nên đó cũng là suy nghĩ thật của anh. Trình Dương, đối với anh thì người nhà anh vĩnh viễn quan trọng hơn tôi.”
“Miểu Miểu, anh xin lỗi.” Trình Dương cúi đầu, tựa trán vào vai Châu Miểu: “Anh không biết bà ấy đến tìm em, cũng không biết bà ấy đưa tiền cho em. Có phải bà ấy đã nói những lời tổn thương em không?”
“Anh nghĩ sao?”
“Chắc chắn là vậy, tính cách bà ấy vốn độc đoán, chắc chắn đã nói rất nhiều lời tổn thương em.”
Nghĩ đến đây, trái tim Trình Dương đau như muốn vỡ vụn: “Miểu Miểu, em đánh anh đi.”
Anh cầm tay cô rồi dùng tay cô đánh lên mặt mình: “Em cứ đánh anh thật mạnh vào.”
Cũng đã hai năm trôi qua rồi, Châu Miểu không còn muốn nhắc lại nữa. Khi cửa thang máy mở ra, cô nhân cơ hội đẩy mạnh anh ra: “Sếp Trình, đều là chuyện đã qua rồi không cần thiết nhắc lại nữa.”
“Còn nữa, lần sau đừng có tự ý xuất hiện trước mặt tôi như vậy, tôi không muốn gặp anh.”
Nói xong cô không do dự mà bước thẳng ra khỏi thang máy.
Để lại bóng dáng cô đơn của Trình Dương, như một chú chó hoang bị bỏ rơi bên vệ đường, ánh mắt đầy vẻ cầu khẩn.
Giống như đang nói: “Miểu Miểu, đừng đi mà.”
…
Châu Miểu nói được làm được, nói không gặp là không gặp. Bất luận Trình Dương lấy lý do gì đến tìm cô, anh đều bị từ chối ngay tại cửa.
Thường Hoa nhìn vẻ mặt chán nản của Trình Dương, tặc lưỡi nói: “Sao? Vẫn chưa từ bỏ à?”
“Nếu có thể từ bỏ thì tớ đã từ bỏ từ hai năm trước rồi.” Trình Dương nói: “Không từ bỏ được.”
“Không được thì cũng đành chịu thôi, Châu Miểu người ta giờ đã không thèm liếc mắt tới cậu nữa rồi.” Thường Hoa nhắc đến tin đồn: “Tớ nghe nói là gần đây cô ấy và bạn trai hiện tại đang đi xem nhà, có lẽ mua nhà xong thì sẽ tổ chức hôn lễ.”
Anh ta vỗ vai Trình Dương: “Người anh em, cậu hết cơ hội rồi, từ bỏ đi thôi.”
Ngón tay Trình Dương siết chặt chiếc ly rượu thủy tinh, một tiếng “bộp”, chiếc ly vỡ tan.
Thường Hoa thốt lên: “Trời ơi cậu làm gì thế?”
Vừa dứt lời thì máu tươi liền chảy ra.
“Đúng là muốn chết mà.” Thường Hoa kéo anh dậy: “Đi, đưa cậu đi bệnh viện.”
Trình Dương xua tay: “Không đi.”
“Mảnh thủy tinh găm vào thịt mà không lấy ra kịp thời thì tay cậu sẽ bị phế thôi.” Thường Hoa mắng mỏ: “Trình Dương, tớ nói cho cậu biết, tớ không phải là Châu Miểu, cậu chơi trò đóng vai nạn nhân với tớ không có tác dụng.”
Trình Dương ngẩng đầu nhìn hắn với đôi mắt đỏ ngầu, hỏi: “Cậu vừa nói gì cơ?”
“Tớ nói tớ không phải Châu Miểu, cậu chơi trò đóng vai nạn nhân với tớ không có tác dụng.” Thường Hoa lại cố gắng kéo anh dậy: “Đừng có phí lời nữa, mau đi bệnh viện đi.”
Đôi môi mím chặt của Trình Dương từ từ cong lên. Anh dùng bàn tay không bị thương còn lại vỗ lên vai Thường Hoa: “Hoa Tử, cảm ơn cậu nhắc nhở tôi.”
Nói rồi anh cầm áo vest lên rồi chạy ra ngoài.
“Này, cậu đi đâu đấy hả?”
Trả lời Thường Hoa chỉ là một cơn gió.
…
Mấy ngày sau, không gặp lại Trình Dương, Châu Miểu chỉ còn biết thở dài ngao ngán: “Trình Dương anh lại đến làm gì?”
“Châu Miểu, anh chợt nhớ ra một điều.” Trình Dương bám chặt vào cánh cửa nói: “Anh có thể vào ngồi một chút không?”
“Không được.” Châu Miểu nói: “Muốn ngồi thì tự về nhà anh mà ngồi.”
“Miểu Miểu, anh mua cho em bánh kem dâu tây mà em thích ăn nhất nè.” Anh nhẹ nhàng dỗ dành: “Anh chỉ vào một lát rồi sẽ đi ngay, có được không?”
“Không được.” Châu Miểu không nhượng bộ: “Tôi buồn ngủ rồi, anh về đi.”
Cô định đóng cửa lại, đột nhiên bị vết máu dọa sợ, hay đúng hơn là bị bàn tay đầy máu của Trình Dương: “Tay anh làm sao vậy?”
“Anh không cẩn thận bị thương.” Anh khẽ rên lên một tiếng: “Đau quá.”
“Có lẽ phải cắt chi rồi.” Anh lại nói.
Châu Miểu liếc anh: “Đã đau như thế thì anh mau đến bệnh viện đi.”
“Miểu Miểu, em đang quan tâm anh đó sao?” Trình Dương nói: “Em vẫn còn lo lắng cho anh phải không?”
Châu Miểu trợn mắt: “Cho dù là người lạ, nếu nhìn thấy như vậy tôi cũng sẽ nói thế thôi.”
“Trình Dương, chúng ta hết cơ hội rồi.” Cô nói: “Hãy buông tay đi.”
Ánh mắt Trình Dương rưng rưng nước mắt, ánh mắt dịu dàng chất chứa vô vàn yêu thương: “Miểu Miểu, anh yêu em.”
Nếu như hai năm trước nghe được câu này, Châu Miểu sẽ cảm động đến rơi nước mắt, nhưng hiện tại thì không.
Cô lạnh lùng nói: “Sếp Trình, anh bày tỏ tình yêu sai người rồi, với cả sau này đừng nói những lời như vậy nữa.”
“Anh nói thật đó… tha thứ cho anh được không?” Trình Dương cầu xin: “Tha thứ cho anh một chút cũng không được sao?”
“Trình Dương, không thể nào nữa rồi.” Châu Miểu nói: “Hiện tại tôi đã thích người khác, chúng tôi sắp kết hôn rồi, vậy nên mong anh sau này đừng xuất hiện nữa.”
…
Khổ nhục kế thất bại, Trình Dương buồn bã rời đi.
Bên ngoài không biết tuyết đã rơi từ khi nào, anh lê bước trên phố. Chỉ cảm thấy cứ như thể cuối con đường là vực sâu mà anh vẫn đang thẳng tiến tới.
Tâm trí hiện lên những hình ảnh đẹp đẽ từ quá khứ.
Châu Miểu gọi anh chồng ơi.
Châu Miểu hôn anh.
Châu Miểu làm nũng trong vòng tay anh.
Châu Miểu nói sẽ yêu anh cả đời.
Cảnh tượng thay đổi, biến thành cảnh tượng vừa rồi.
Châu Miểu rút ra một tấm thiệp, đưa cho anh: “Trình Dương, tôi thật sự sắp kết hôn rồi, sau này đừng đến tìm tôi nữa.”
Anh không dám nhận tấm thiệp, hốt hoảng bỏ chạy.
Đột nhiên phía sau vang lên tiếng còi xe.
Trình Dương dừng bước, từ từ quay người, nhìn ánh đèn nhấp nháy, từ từ nhắm mắt lại. Chỉ là địa ngục thôi mà, anh sẽ đi trước một bước.