Lời Trách Cứ

Dễ Vỡ - Nhược Thi An Hiên thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đêm nay, Châu Miểu mơ một giấc mơ rất dài.
Trong mơ, cô thấy mình quay về lúc còn nhỏ. Bố mẹ ly hôn, mẹ cô mang hành lý rời đi, khi ấy cô mới ba tuổi, cứ thế đuổi theo.
“Mẹ ơi, mẹ, mẹ đừng đi, mẹ đừng đi mà.”
Đáng tiếc, cô còn quá nhỏ, chạy không nhanh, nên không thể đuổi kịp. Cô chỉ có thể trơ mắt nhìn mẹ bước lên chiếc xe hơi sang trọng kia. Kể từ ngày đó, cô không còn gặp lại mẹ nữa.
Cô trở thành một đứa trẻ không có mẹ.
Bố cô không chịu nổi cú sốc ly hôn, ngày nào cũng chìm trong men rượu. Cô không chỉ phải làm việc nhà mà còn phải chăm sóc người bố say xỉn. Có lần, bố bảo cô rót nước, cô cầm không vững làm đổ cả cốc nước nóng lên tay.
Bàn tay nhỏ bé bỏng rát, sưng tấy.
Cô bé trong mơ khóc lóc gọi mẹ. Nghe thấy tiếng khóc, bố cô liền cầm gậy đánh cô: “Mày còn gọi à… còn gọi à… tao đánh chết mày!”
Cô cuộn tròn người nằm dưới đất, khóc lóc cầu xin bố: “Đau quá, đau quá bố ơi, bố đừng đánh nữa, đừng đánh nữa mà.”
Giấc mơ thay đổi, cô trở thành một thiếu nữ, nhưng bố cô vẫn chìm trong rượu chè. Mỗi lần ông ta say rượu, lại lôi cô ra đánh, càng đánh càng hăng tay. Cuối cùng, lần đó cô đã bỏ chạy khỏi nhà, đến ở với ông bà ngoại.
Từ ngày đó, cô và ông bà ngoại cứ thế nương tựa vào nhau mà sống.
May mắn thay, ông bà ngoại đối xử với cô rất tốt, mấy năm đó là quãng thời gian hạnh phúc nhất trong tuổi thơ cô. Sau này, ông bà ngoại qua đời vì bệnh tật, cô lại trở thành một đứa trẻ không ai cần đến.
Bố cô đến đón, cô không thể không theo ông trở về.
Bốn năm không gặp, tính tình ông ấy đã thay đổi tốt hơn nhiều. Dù vẫn còn nóng giận, nhưng ông không đánh cô nữa, thỉnh thoảng còn ôm cô khóc, tự trách bản thân trước kia đã đối xử quá tệ với cô.
Giấc mơ lại thay đổi, Châu Miểu đã là học sinh cấp ba. Cô gặp Trình Dương khi bị bạn học bắt nạt, kể từ đó, Trình Dương trở thành ánh sáng trong lòng cô.
Cô vốn cho rằng ánh sáng đó cách mình rất xa, ai ngờ lại có một ngày gần kề đến thế.
Thế giới của cô bừng sáng vì anh.
Cô từng thầm cầu xin ông trời, để cô có thể mãi mãi ở bên cạnh Trình Dương đúng như ý nguyện. Có lẽ thấy cô quá đáng thương, ông trời đã biến nguyện vọng của cô thành sự thật.
Đột nhiên, giấc mơ lại chuyển đến ngày đăng ký kết hôn của họ. Họ bước ra từ Cục Dân chính, trên tay là giấy chứng nhận màu đỏ rực rỡ, chói mắt.
Anh gọi cô là Bà Trình.
Anh đã trở thành chồng cô.
Không nhớ từ khi nào, giữa họ đột nhiên trở nên xa cách, dường như không còn chủ đề gì để nói. Sau khi về nhà, anh lúc nào cũng cầm điện thoại.
Để lại cho cô bóng lưng anh.
Bóng lưng ấy cô độc lại lạnh lẽo, cô không dám lại gần nhưng lại không nhịn được mà muốn đến gần hơn. Hậu quả của việc cưỡng ép gần gũi hơn là sự lạnh nhạt, xa cách ngày càng rõ ràng từ anh.
Châu Miểu không cam chịu như vậy, cô đành không ngừng thay đổi bản thân. Từ phong cách trang điểm đến kiểu tóc rồi quần áo, cô đều thay đổi theo sở thích của anh.
Anh nói cô mặc váy trắng rất đẹp, tủ đồ của cô chỉ toàn màu trắng.
Anh nói thích cô trang điểm nhẹ nhàng, cô chưa bao giờ trang điểm đậm.
Anh nói son môi màu sáng hợp với cô, vậy thì cô sẽ dùng son môi màu sáng.
Anh nói tóc cô dài đến eo bóng mượt, cô bèn để tóc dài đến eo.
Anh nói thích cô gái ngoan, cô cũng học cách trở thành một cô gái ngoan.
Tóm lại, cô đều cố hết sức làm theo những gì anh nói.
Nhưng dường như vẫn không đủ. Dù cô đã làm mọi thứ theo ý anh, anh thậm chí còn chẳng buồn nhìn cô dù chỉ một lần.
Trái tim Châu Miểu đau thắt lại. Tỉnh dậy sau giấc mơ, nhìn ra màn đêm đen kịt qua khe rèm cửa sổ, cô không nhớ từ khi nào mình đã ngủ không ngon giấc đến thế.
Ngày nào cô cũng tỉnh dậy giữa đêm như vậy, sau đó thì không thể ngủ lại được. Chỉ có dùng rượu để bản thân tê dại, cô mới có thể ngủ lại được.
Cô vén chăn, bước xuống giường, đến quầy bar rót một ly rượu rồi từ từ uống. Ngước mắt nhìn đồng hồ treo tường, mới hai giờ sáng.
Trình Dương vẫn chưa về.
Châu Miểu muốn gọi điện thoại cho Trình Dương, nhưng cuối cùng vẫn đành thôi.
Anh nói rồi, anh không muốn cô làm phiền.
Một ly rượu không khiến cô buồn ngủ, Châu Miểu lại uống ly thứ hai rồi đến ly thứ ba. Uống hết ly thứ tư, cô mới có cảm giác buồn ngủ trở lại, cô đứng dậy lảo đảo quay về phòng ngủ. Cô ngủ thiếp đi trước cả khi kịp đắp chăn.
Hậu quả của việc không đắp chăn là cô bị cảm lạnh. Ngày hôm sau tỉnh dậy, cô bị nghẹt mũi. Tiểu Quân mang theo đồ ăn sáng vội vã chạy đến, nghe thấy giọng cô khàn quá, bèn hỏi: “Chị, chị bị ốm rồi ạ?”
Châu Miểu: “Ừ, cảm lạnh.”
“Chị đã uống thuốc chưa ạ?” Tiểu Quân hỏi.
“Chưa.” Châu Miểu đáp: “Ăn sáng trước rồi uống sau.”
“Dạ, chị ăn sáng đi, em đi tìm thuốc cho chị.” Tiểu Quân đặt đồ ăn sáng xuống rồi đi qua phòng khách, vừa lật tung tủ để tìm thuốc vừa hỏi: “Chị, chị không nghĩ đến việc tìm một người giúp việc sao?”
“Không.” Châu Miểu không thích trong nhà có người lạ.
“Nhưng trong nhà lúc nào cũng chỉ có mình chị, lỡ như…” Tiểu Quân tự tát vào miệng mình: “Ý em là, chị có thấy chán không.”
“Không chán.” Châu Miểu nói: “Quen rồi.”
Khi không được lựa chọn, con người chỉ có thể chấp nhận hiện thực. Cũng giống như trước đây, cô ghét nhất là sự yên tĩnh, nhưng chẳng phải giờ đây mỗi ngày đều như vậy sao.
“Tối qua Sếp Trình không về nhà ạ?” Tiểu Quân hỏi xong thì hơi mím môi, ánh mắt có phần né tránh.
Châu Miểu không để ý, chỉ 'ừ' một tiếng.
“Sếp Trình dạo này rất bận sao ạ?”
“Có lẽ vậy.” Châu Miểu cũng không rõ. Chuyện công ty, anh chưa bao giờ nói với cô.
“Mấy hôm nay vừa hay không có việc gì, chị có muốn đến công ty thăm Sếp Trình không ạ?” Tiểu Quân đề nghị.
Bàn tay cầm thìa của Châu Miểu sững lại, cô liếc mắt nhìn sang: “Đến công ty ư?”
Tiểu Quân cầm gói thuốc cảm đi tới: “Vâng ạ, dù sao cũng không có việc gì, vừa hay có thể qua thăm Sếp Trình.”
Ý tưởng này nghe qua cũng rất được, Châu Miểu nói: “Được, vậy đến công ty xem sao.”
...
Tính ra, đây là lần đầu tiên Châu Miểu tới công ty. Trước khi đi, cô đã trang điểm rất lâu, chỉ riêng việc chọn quần áo thôi cũng đã mất nửa tiếng. Cuối cùng, cô chọn một chiếc váy dài màu trắng được cắt may cẩn thận, bên ngoài khoác thêm chiếc áo gió màu be.
Cô còn cố ý đeo sợi dây chuyền mà Trình Dương tặng, chiếc cổ thon dài tỏa sáng rực rỡ dưới ánh nắng mặt trời.
Tiểu Quân lấy ra một thỏi son màu rực rỡ, hỏi: “Chị, chị tô thỏi này nhé?”
Châu Miểu nhận lấy, cúi xuống nhìn một cái rồi lắc đầu đặt xuống. Cô lấy một thỏi son khác màu nhạt hơn: “Thỏi này đi.”
Tiểu Quân nói: “Em thấy màu son vừa rồi hợp với chị hơn đó.”
“Trình Dương thích màu này.” Châu Miểu nói.
Tiểu Quân lè lưỡi cười hì hì: “Chị, chị yêu Sếp Trình thật đó.”
Châu Miểu không phủ nhận, những ai quen biết hai người đều biết rằng so với tình yêu Trình Dương dành cho cô thì cô càng yêu anh hơn, yêu rất nhiều.
Gương mặt xanh xao vì ốm của Châu Miểu được lớp trang điểm che đi, cả người toát lên vẻ quyến rũ, xinh đẹp. Tiểu Quân khen cô từ trong nhà ra đến xe, đến khi sắp xuống xe rồi vẫn còn khen.
“Chị, chị thật là đẹp, đẹp hơn cả mấy cô minh tinh nữa.”
“Sếp Trình có thể cưới được người vợ đẹp như chị quả là có phúc thật đó.”
“Chả trách bao nhiêu người đến tìm chị quay quảng cáo. Chị, khí chất của chị tuyệt lắm đó.”
“Chị, chị chính là thần tượng của em.”
“…”
Châu Miểu vỗ vai Tiểu Quân: “Miệng ngọt quá đó.”
Tiểu Quân cười cười: “Em nói thật mà.”
Hai người vốn định đi thẳng vào nhưng sau đó Châu Miểu cảm thấy không thích hợp lắm, bèn lấy điện thoại ra gọi cho Trình Dương. Chuông reo rất lâu mới có người nhấc máy.
“Alo.”
“Là em.”
“Ừm.”
“Anh đang ở đâu vậy?”
“Ở công ty.” Trình Dương nói.
Châu Miểu nhìn tòa nhà cao chót vót, khóe miệng khẽ cong lên: “Anh chưa ăn sáng phải không? Đúng lúc em rảnh nên mang qua cho anh nè.”
“Em đến công ty rồi ư?” Âm lượng của người đàn ông đột nhiên cao lên, giọng nói trầm thấp: “Ai bảo em tới vậy?”