Chương 8: Sinh nhật

Dễ Vỡ - Nhược Thi An Hiên

Chương 8: Sinh nhật

Dễ Vỡ - Nhược Thi An Hiên thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau ngày hôm đó, Châu Miểu và Trình Dương cả tuần liền không gặp nhau.
Châu Miểu phải tạm thời dừng tập nhảy vì bị thương ở eo, suốt cả ngày cô chỉ ở nhà để nghỉ ngơi, công việc ở phòng làm việc tạm thời giao cho người khác.
May mắn là khoảng thời gian này mọi chuyện đều êm ả.
Triệu Duyệt đến thăm Châu Miểu, nhân tiện hỏi tới Trình Dương: “Nghe nói anh ta ra nước ngoài rồi phải không?”
“Ừm.” Châu Miểu cúi đầu uống một ngụm nước, nuốt xuống rồi mới đáp: “Đi bàn bạc hợp tác rồi.”
“Còn chuyện hai người thì sao? Thế nào rồi?”
“Cái gì thế nào?”
“Đã làm lành chưa?” Triệu Duyệt ngồi xuống phía đối diện Châu Miểu, tiện tay ôm chiếc gối tựa vào lòng: “Anh ta có xin lỗi cậu không?”
Châu Miểu nhếch môi, không trả lời.
“Xì, tớ biết ngay mà.” Triệu Duyệt đập mạnh chiếc gối tựa xuống: “Đều do cậu chiều hư đấy.”
Châu Miểu mím môi, không nói thêm gì.
“Lần này đừng có chiều theo ý anh ta nữa. Nếu anh ta không xin lỗi trước, cậu cứ mặc kệ anh ta.” Triệu Duyệt nói: “Đàn ông đều là đồ tồi, cậu càng đối xử tốt với họ thì họ càng kiêu căng tự mãn. Cậu phải cứng rắn hơn.”
“Nói như thể cậu từng yêu đương ấy.” Châu Miểu nói đùa: “Không phải cậu yêu rồi đấy chứ?”
“Bà cô đây theo chủ nghĩa không kết hôn, không thèm yêu đương đâu nhé.” Triệu Duyệt ăn một miếng dưa lưới: “Độc thân xinh đẹp không sướng sao?”
“Không thể cứ một mình mãi được.” Châu Miểu chống cằm: “Vẫn phải có người nhà bên cạnh mới được.”
“Cậu có Trình Dương đó thôi, liệu anh ta có quan tâm đến cậu không?” Triệu Duyệt buột miệng nói: “Dù gì thì tớ cũng không yêu đương đâu chứ đừng nói gì tới việc kết hôn.”
Nói xong thấy sắc mặt Châu Miểu tối lại, cô ấy đổi lời khác: “Tớ không cố ý nói vậy đâu.”
“Tớ biết.” Châu Miểu thở dài: “Chỉ là những điều cậu nói đều là sự thật.”
Từ khi cô và Trình Dương kết hôn tới nay, hai người ở bên nhau ít, xa cách thì nhiều, chủ đề nói chuyện ngày càng thưa thớt, thường chỉ là những sự im lặng, mối quan hệ vợ chồng cũng càng ngày càng xấu đi.
Nói là có chồng, thực ra cũng như thể không có vậy.
“Miểu Miểu, tớ thật sự không có ý đó đâu.”
“Tớ hiểu mà.” Châu Miểu đan các ngón tay vào nhau, gượng cười: “Nhưng lời cậu nói cũng không tệ.”
“Vậy sau này cậu định sẽ làm thế nào?”
“Chưa nghĩ xong nữa.”
“Đúng rồi, lần trước tớ bảo cậu chuyện thầy Vũ, cậu suy nghĩ thế nào rồi? Bỏ lỡ cơ hội này sẽ không có lần sau đâu, nếu đánh mất cơ hội này không biết bao giờ mới có được lần sau.”
Chuyện Triệu Duyệt đang nói tới là việc Châu Miểu đi học vũ đạo.
“Gần đây eo tớ không khỏe lắm, đợi khỏe hơn tớ sẽ suy nghĩ thêm.” Châu Miểu chậm rãi chớp mắt: “Cảm ơn cậu đã giúp tớ thực hiện ước mơ.”
“Chỉ vì vấn đề eo cậu thật ư?” Triệu Duyệt đổi tư thế ngồi, nghiêng người hỏi: “Không phải cậu không nỡ xa Trình Dương đấy chứ?”
“Không phải.” Châu Miểu nói: “Sao có thể chứ?”
Nói xong, trong lòng cô vang lên một giọng nói nhẹ nhàng: Mày không nỡ xa Trình Dương sao? Châu Miểu, vì Trình Dương mà từ bỏ cơ hội tốt này, rồi mày sẽ hối hận.
“Đúng rồi, tuần sau sinh nhật cậu, mẹ tớ hỏi cậu có muốn tới nhà tớ không?” Triệu Duyệt cười ngọt ngào: “Mẹ tớ rất nhớ cậu đó.”
“Thế thì phiền dì quá.” Châu Miểu mím môi: “Ngày sinh nhật tớ không qua được đâu, đợi eo tớ khỏi hẳn tớ sẽ qua thăm dì vậy.”
“Có phải hôm sinh nhật cậu có hẹn rồi không?” Triệu Duyệt hỏi.
“Ừm, dì tớ từ quê lên chơi nên tớ phải đón tiếp dì ấy.” Châu Miểu đáp.
“Trình Dương thì sao? Không chuẩn bị gì sao?”
“… Không có.” Châu Miểu cắn môi: “Anh ấy bận quá, có khi còn không nhớ sinh nhật tớ.”
“Các cậu đã kết hôn hai năm rồi, sao anh ta không nhớ sinh nhật cậu được.” Triệu Duyệt tức giận nói: “Anh ta quá vô tâm với cậu rồi.”
“Thôi được rồi, đừng nhắc đến anh ấy nữa.” Châu Miểu nói: “Hôm nay tớ muốn ra ngoài đi ăn.”
“Eo cậu có ổn không?”
“Cẩn thận một chút thì không sao đâu.”
“Vậy được, ra ngoài ăn nhé.”
“Cậu muốn ăn gì?”
“Lẩu đi.”
Châu Miểu cười: “Loại cay nhất.”
“Dạ dày cậu có chịu được không?” Triệu Duyệt cười hỏi.
“Không sao, chịu được mà.” Châu Miểu nói: “Tớ thèm lắm rồi.”
Triệu Duyệt: “Được, thế thì đi thôi.”
Buổi tối hai người tìm một nhà hàng lẩu ở gần đó và gọi nước lẩu cay nhất. Cả bữa ăn Châu Miểu đều khóc, nước mắt không ngừng rơi.
Triệu Duyệt trêu chọc: “Cậu xem cậu khóc kìa, ai không biết còn tưởng là tớ bắt nạt cậu đấy.”
Châu Miểu hít hà, lông mi run run: “Ngon quá đi thôi.”
“Tớ thấy, cậu chẳng ăn được bao nhiêu, mà cứ khóc suốt thôi.”
“Thì tại cay quá mà.” Châu Miểu lau đi những giọt nước mắt còn vương trên khóe mi: “Sảng khoái quá đi mất.”
Sau khi khóc một trận thỏa thuê, tâm trạng tốt lên nhiều. Ăn xong hai người cùng đi trung tâm thương mại mua sắm vui vẻ.
Triệu Duyệt: “Tối nay qua chỗ tớ đi?”
Châu Miểu: “Được thôi.”
Châu Miểu không ngờ sẽ nhận được tin nhắn của Trình Dương.
Trình Dương: [Ở đâu đó?]
Châu Miểu: [Nhà Triệu Duyệt.]
Trình Dương: [Tối nay em không về nhà à?]
Châu Miểu: [Sao anh biết em không ở nhà? Anh từ Los Angeles về rồi à?]
Trình Dương: [Ừm.]
Châu Miểu: [Sao đột ngột thế?]
Trình Dương: [Ý em là sao? Không muốn anh về ư?]
Châu Miểu: [Không phải, ý em là anh về mà không báo trước một tiếng nào.]
Trình Dương: [Anh về đón sinh nhật với em.]
Châu Miểu ngồi bật dậy từ trên giường, dọa Triệu Duyệt giật mình, nhanh chóng giữ chặt mặt nạ trên mặt hỏi: “Sao thế?”
Châu Miểu vội vàng vén chăn xuống giường: “Anh ấy về rồi, tớ phải về đây.”
“Không phải chứ, anh ta về thì kệ anh ta, chẳng lẽ anh ta không ngủ một mình được sao?” Triệu Duyệt ngăn Châu Miểu lại: “Không được, tối nay cậu phải ở đây với tớ.”
Châu Miểu nhéo mặt Triệu Duyệt, làm nũng: “Duyệt Duyệt à~~”
Triệu Duyệt hừ giọng: “Đồ vô lương tâm.”
Nói xong thì buông tay Châu Miểu: “Thôi được, cậu về đi.”
Châu Miểu vào nhà vệ sinh thay quần áo, thay xong thì ra ngoài xoa đầu Triệu Duyệt: “Tớ về đã nha, hôm sau tớ lại qua với cậu.”
Cô vội vàng trở về, vừa đúng lúc Trình Dương xuống xe. Ánh mắt chạm nhau, Châu Miểu mỉm cười chạy tới nhào vào lòng anh.
Đêm nay, hai người đã trải qua một đêm nóng bỏng.
Đang ngủ, Châu Miểu đột nhiên thấy mắt cá chân lành lạnh. Cô mở mắt thì thấy Trình Dương đang đeo thứ gì đó vào chân cô. Cô lắc chân hỏi: “Cái gì vậy?”
Trình Dương: “Quà sinh nhật.”
Quà sinh nhật??!!
“Anh nhớ sao?” Châu Miểu lập tức tỉnh táo hẳn, ngạc nhiên nói: “Em tưởng anh quên rồi cơ.”
“Không quên.” Trình Dương nói: “Thích không?”
Châu Miểu gật đầu: “Thích lắm.”
“Ngày mốt cùng nhau đi ăn nhé, anh đã đặt nhà hàng rồi.” Trình Dương ôm cô vào lòng: “Lần này anh sẽ đón sinh nhật với em thật vui vẻ.”
Ngày mốt, tại phòng riêng một nhà hàng nọ.
Mấy người bạn từ nhỏ của Trình Dương đều có mặt, thấy Châu Miểu thì đều đồng thanh chào: “Chị dâu.”
Sau đó lại đồng thanh chúc: “Chúc chị dâu sinh nhật vui vẻ.”
Châu Miểu nâng ly: “Cảm ơn mọi người.”
Thường Hoa uống cạn ly rượu liền lấy ra món quà sinh nhật đã chuẩn bị trước, là túi LV: “Chị dâu, đây là quà sinh nhật tặng chị ạ.”
Châu Miểu liếc nhìn Trình Dương một cái, cười nói: “Quà này đắt tiền quá.”
Thường Hoa: “Không đắt, không đắt đâu ạ.”
Những người khác thấy vậy cũng lấy quà ra, cảnh tượng này khiến Châu Miểu hơi bối rối. Cô nhìn Trình Dương, anh vòng tay qua ôm eo cô, bình thản nói: “Em cứ nhận quà đi.”
Những người khác cũng nói theo: “Đúng, chị dâu, chị mau nhận quà đi.”
Châu Miểu gật đầu: “Cảm ơn mọi người.”
Bầu không khí càng trở nên vui vẻ hơn, Châu Miểu cũng không kìm được mà uống thêm hai ly nữa, đang định uống thêm ly thứ ba thì điện thoại đột nhiên rung lên, cô tiện tay cầm điện thoại lên xem thì thấy có tin nhắn tới.
Bình thường cô thường sẽ không xem mà xóa luôn. Tối nay có lẽ là do bầu không khí quá vui vẻ, hoặc là vì lý do gì khác nên cô đã nhấn vào tin nhắn.
Giây tiếp theo, nụ cười của cô dần dần đông cứng, đập ngay vào mắt cô là một tấm ảnh hai người ôm ấp nhau.
Người phụ nữ là ai cô không biết, nhưng người đàn ông thì cô rất rõ, chính là Trình Dương.
“…” Châu Miểu cảm giác như thể bầu trời sụp đổ, niềm vui vừa rồi biến mất không dấu vết, cả cơ thể như đang rơi xuống vực thẳm, đông cứng cả trái tim.
Những đầu ngón tay cô bấu chặt vào lòng bàn tay, cố gắng hết sức để không mất bình tĩnh.
Nhưng cô buồn đến mức mắt cô đỏ hoe, may thay ánh đèn yếu ớt nên không dễ nhận ra.
Cô mím môi, lại nhìn bức ảnh thêm lần nữa. Người đàn ông trông cực kỳ vui vẻ, là nụ cười cô chưa từng được thấy trước đây.
Họ dù gì đã quen biết nhau nhiều năm như vậy, cô chưa từng nhìn thấy dáng vẻ đó của anh.
Châu Miểu cảm thấy tim mình đau nhói lên, có chút khó thở. Cô ôm ngực và gọi: “Trình Dương.”
Trình Dương quay lại: “Hửm, em sao thế?”
Châu Miểu cầm ly rượu lên uống một ngụm sau đó đặt xuống, lấy cớ rượu vào để hỏi: “Anh yêu ai nhất?”
Câu hỏi có chút đột ngột, nhưng Trình Dương đã quá quen với những tình huống tương tự nên phản ứng rất nhanh, anh ngước mắt lên, khóe môi khẽ cong.
“Em.”
Trước khi nghe được câu trả lời, Châu Miểu đã rất buồn. Nghe được câu trả lời, Châu Miểu lại càng buồn hơn. Cô vịn vào bàn đứng lên: “Mọi người ăn nhé, tôi đi nhà vệ sinh chút.”
Lúc ra cửa đúng lúc gặp Thường Hoa từ bên ngoài đi vào. Thường Hoa thấy sắc mặt cô không ổn liền hỏi: “Chị dâu, chị không sao chứ ạ?”
Châu Miểu lắc đầu: “Không sao.”
Cánh cửa phòng đóng lại, Châu Miểu không rời đi ngay, cô dựa vào cánh cửa ngẩng đầu nhìn chiếc đèn chùm trên trần nhà, chỉ thấy ánh sáng chói lóa.
Đột nhiên, tiếng nói chuyện bên trong trở nên rõ ràng. Qua khe cửa cô nghe thấy Thường Hoa hỏi Trình Dương: “Lúc đầu chẳng phải cậu nói chỉ là chơi đùa thôi sao? Cậu thích Châu Miểu thật à?”
Tim Châu Miểu bỗng thót lại, những ngón tay siết chặt vạt áo, yên lặng chờ đợi câu trả lời của Trình Dương.
Người đàn ông đang cầm chiếc cốc bằng những ngón tay dài với những khớp xương rõ ràng, dáng vẻ thong thả, tùy ý, chậm rãi thốt ra hai chữ: “Không thích.”
Châu Miểu: “…” Thì ra đều là lừa dối.