Đêm Mất Điện Đẫm Máu - Diên Vĩ Kiến Hoa
Chương 7: Một vòng lặp mới
Đêm Mất Điện Đẫm Máu - Diên Vĩ Kiến Hoa thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi Lâm Duyệt từ từ mở mắt ra, cô chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, cảnh vật trước mắt nhòe nhoẹt, chồng chéo lên nhau như mạng nhện. Cô cố sức lắc đầu, nhưng kinh hãi phát hiện mình lại một lần nữa trở về khoảnh khắc đang ngồi trên sofa trong phòng khách.
Ù…
Tiếng ù tai chói óc như còi rít khiến Lâm Duyệt theo phản xạ bịt chặt tai lại. Lúc này đây, tim cô đập thình thịch như trống, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, cả người như vừa chạy cật lực ba nghìn mét, mồ hôi đầm đìa, kiệt sức. Cô thở hổn hển, sống lưng lạnh toát, đầu đau như bị hàng ngàn mũi kim bạc đâm xuyên, không ngừng nhói buốt.
“Kết quả vẫn là bắt đầu lại từ đầu…”
Lâm Duyệt đưa mắt nhìn sang chiếc tivi, trên màn hình đang phát bản tin thời sự, hình ảnh nữ phát thanh viên quen thuộc trong bộ đồng phục lại một lần nữa xuất hiện.
“Gần đây, một nữ bác sĩ khoa tâm thần của thành phố chúng ta đã bị sát hại dã man trên đường về nhà sau giờ làm, hung thủ hiện vẫn đang lẩn trốn…”
Bản tin cô đã nghe đến thuộc lòng ấy lại vang lên một lần nữa. Lâm Duyệt không chút do dự rút điện thoại, nhìn đồng hồ, cô biết rõ chưa đầy năm phút nữa sẽ mất điện.
Lần này, cô dứt khoát bấm số 110 gọi báo cảnh sát.
“A lô?”
Nhân viên trực tổng đài 110 vẫn là người đàn ông đó, có lẽ anh ta hoàn toàn không hay biết đây đã là lần thứ tư Lâm Duyệt gọi điện báo án.
“Xin chào, tôi là cư dân chung cư Hạnh Phúc, tòa B, vừa rồi tôi thấy một người đàn ông khả nghi mặc áo mưa ở hành lang tầng bốn, hành tung mờ ám, có thể là tên sát nhân đang được nhắc đến trên tivi…”
Như những lần trước, Lâm Duyệt nhanh chóng và rõ ràng trình bày việc mình phát hiện kẻ khả nghi trong hành lang tầng bốn, đồng thời nói rõ địa chỉ. Khi báo cảnh sát, cô cũng vội vàng khóa chặt cửa nhà.
Ngay khi cô cúp máy, quả nhiên, từ nhà hàng xóm vọng đến tiếng cãi vã kịch liệt của hai vợ chồng.
“Nói! Rốt cuộc anh đã đi gặp con nào?!”
“Cô đang phát điên gì vậy?”
…
Nghe thấy tiếng cãi nhau của cặp vợ chồng hàng xóm, Lâm Duyệt vội vàng gọi điện cho người vợ ở căn hộ 401.
“A lô? Ai đấy?”
Đầu dây bên kia là giọng người vợ đầy vẻ khó chịu, xen lẫn tiếng quát tháo của người chồng, rõ ràng hai người đang cãi vã rất gay gắt.
Lâm Duyệt ngập ngừng giây lát, chợt nghĩ ra một kế sách. Có lẽ đổi sang một cái cớ khác thì sẽ ngăn được gia đình 401 gọi bảo vệ, chỉ cần họ kịp thời khóa cửa, số người gặp nguy hiểm sẽ giảm thiểu tối đa.
Sau vài giây suy nghĩ, Lâm Duyệt nhẹ nhàng nói: “Chào chị, em là Tiểu Lâm ở căn 405, vừa nãy em về nhà thì ngửi thấy mùi nồng nặc trong hành lang, em hỏi quản lý thì họ nói tối nay tầng mình có lịch phun thuốc khử trùng, loại thuốc này rất độc hại cho trẻ nhỏ… Em gọi nhắc chị đóng cửa cẩn thận. Công ty dịch vụ đang làm việc ngoài hành lang, tối nay có nghe thấy tiếng lạ thì cũng đừng mở cửa nhé.”
Lâm Duyệt cố gắng giữ giọng nói dịu dàng như làn gió xuân, ngữ điệu nhẹ nhàng như dòng suối.
Người bên kia nghe xong không chút nghi ngờ, chỉ lẩm bẩm vài câu trách ban quản lý không thông báo trước. Nhưng Lâm Duyệt cũng nghe thấy tiếng người vợ khóa cửa qua điện thoại, cuối cùng thì trái tim cô cũng nhẹ nhõm phần nào.
Khóa cửa là tốt rồi.
Tối nay dù nghe thấy gì cũng đừng ra ngoài…
Nghĩ như vậy, Lâm Duyệt cúp máy, tiếng cãi vã của vợ chồng căn 401 cũng nhỏ dần, có vẻ cuộc gọi của cô đã phần nào xoa dịu họ. Dù sao trong nhà còn có Tiểu Nguyệt Lượng, cãi nhau ầm ĩ trước mặt con trẻ cũng không hay chút nào.
Sau khi khóa chặt cửa nhà, Lâm Duyệt chậm rãi bước đến bên cửa sổ ban công, nhẹ nhàng đẩy khung cửa sổ trượt ra, ánh mắt mơ hồ nhìn ra ngoài, mưa rơi lả tả như chuỗi ngọc đứt dây, cảm nhận làn gió lạnh buốt như dao cứa vào mặt, suy nghĩ dần trở nên rõ ràng hơn.
Từ khi bước vào vòng lặp chết chóc, cô cảm nhận rõ sự bất thường trong cơ thể, cảm giác buồn nôn và nôn ói tuy có giảm, nhưng thay vào đó là tay chân rã rời, tiếng ong ong trong tai, đầu đau như bị tăng áp lực nội sọ. Cảm giác bất thường này khiến cô bắt đầu lo lắng cho số phận của mình.
Cô đang cố gắng thích nghi với vòng lặp kinh hoàng, nhưng cơ thể lại đang dần bị bào mòn từng chút một. Vòng lặp tưởng chừng vô hạn này thực chất lại giống như một con ác quỷ vô hình, đang chậm rãi hút cạn sinh lực của cô.
Rào rào…
Những hạt mưa bạc rơi nhẹ lên má cô, cơ thể cô tựa như một căn nhà dột nát, dù chỉ đứng bên cửa sổ vẫn cảm thấy cái lạnh thấu xương. Trong lòng dâng lên dự cảm bất an, như thể có một bàn tay đen tối vô hình đang lặng lẽ siết chặt lấy số phận mờ mịt của cô.
Lâm Duyệt nhận ra, nếu cứ tiếp tục như thế thì hậu quả sẽ khôn lường. Cô phải nhanh chóng tìm ra cách giải quyết, nếu không, chỉ có cái chết đang chờ đợi cô.
Thế nhưng, đối mặt với tình thế nan giải này, rốt cuộc cô nên đưa ra lựa chọn như thế nào?
Lâm Duyệt bắt đầu bình tĩnh phân tích tình hình hiện tại.
Dựa trên những thông tin hiện có, chỉ cần cư dân căn 401 khóa chặt cửa, tên đàn ông áo mưa sẽ không thể xông vào, gia đình Tiểu Nguyệt Lượng tạm thời an toàn.
Mà tối nay người trực ở phòng bảo vệ là một ông chú lớn tuổi nghiện rượu, dù có gọi ông ta lên cũng vô ích. Thà để ông ta sống còn hơn để ông ta chết oan, chi bằng đợi cảnh sát đến giải cứu.
Tuy không thể chắc chắn người đàn ông áo mưa có phải là hung thủ bị truy nã như bản tin hay không, nhưng hắn có mang vũ khí, cảnh sát hoàn toàn có lý do để tạm giữ tên đó. Chỉ cần cảnh sát khống chế được tên đó, mình sẽ bình an vô sự!
Nghĩ vậy, Lâm Duyệt rút điện thoại, gửi một tin nhắn cho bạn trai Hoài Xuyên: [Hoài Xuyên, tan làm đừng đến nhà em nữa, em hơi mệt, em đi ngủ trước đây. Anh tan làm thì về ký túc xá luôn nhé, đi đường cẩn thận nhé.]
Tin nhắn này giống hệt lần trước, Lâm Duyệt từng đặt hy vọng vào bạn trai, nhưng chẳng biết từ lúc nào, cô đã chuẩn bị tinh thần để một mình đối mặt với kẻ sát nhân. Cô hiểu rõ cho dù mình có giải thích bao nhiêu lần với bảo vệ hay bạn trai về việc mình liên tục hồi sinh thì họ cũng chưa chắc đã tin. Thà rằng đừng để họ vướng vào, tự mình tìm cách sống sót, biết đâu sẽ có cơ hội xoay chuyển tình thế.
Ầm…
Tiếng sấm vang vọng từ đằng xa, ẩn sau những tầng mây dày, trầm đục, nặng nề như tiếng gầm gừ trong bụng dã thú.
Lâm Duyệt đưa ngón tay ra, lần lượt đếm từng người: “Chú bảo vệ, còn sống; Tiểu Nguyệt Lượng và bố mẹ cô bé, còn sống; Hoài Xuyên, còn sống… Hiện giờ mình đã gọi cảnh sát, chỉ cần khóa cửa đợi cảnh sát đến, chắc sẽ không sao.”
Đây là phương án hợp lý nhất mà Lâm Duyệt có thể nghĩ ra vào lúc này.
Hy vọng lần này sẽ không ai phải mất mạng.
Hy vọng sẽ không ai bị chém chết trong hành lang đen kịt kia.
Đêm quỷ dị này như dài đến vô tận, mưa rơi mãi không dứt, như muốn nhấn chìm cả thành phố, cũng như muốn nuốt chửng vận mệnh của Lâm Duyệt vào bóng tối sâu thẳm.
Ngay lúc Lâm Duyệt đang suy nghĩ như vậy, đột nhiên “phụt” một tiếng, đèn trong phòng tắt phụt, cô lại một lần nữa chìm vào bóng tối quen thuộc đến rợn người.
Ầm…
Tiếng sấm từ xa đã vọng đến gần hơn, tia chớp như con rắn bạc xé toang màn đêm, chiếu sáng cả tầng lầu, cũng chiếu rõ khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy của Lâm Duyệt.
Trong lòng cô vẫn không khỏi bất an. Dù gì dưới tấm thảm trước cửa vẫn giấu một chiếc chìa khóa dự phòng, chỉ cần không động đến tấm thảm thì chìa sẽ không bị phát hiện. Lần trước bị phát hiện là vì bảo vệ bị giết dẫn đến việc chiếc chìa khóa bị lộ, nhưng lần này cô đã ngăn được cư dân căn 401 gọi bảo vệ, bi kịch của vòng lặp trước không nên lặp lại.
Cô xoay người bước vào phòng, vịn vào tường, từ từ ngồi thụp xuống sàn, cảm nhận cái lạnh thấu xương từ sàn và tường ốp, ôm chặt đầu gối, như thể chỉ có thế mới mang lại chút cảm giác an toàn.
Lào xào…
Đột nhiên, bên ngoài cửa vang lên âm thanh rất nhỏ, như tiếng côn trùng bò, cô nhạy bén nhận ra có người ở ngoài cửa, như thể hắn đang rón rén đi lại.
Sắc mặt Lâm Duyệt tái nhợt, hai tay siết chặt lấy điện thoại, lòng bàn tay đã ướt đẫm mồ hôi lạnh tự lúc nào không hay.
Cốc cốc. Cốc cốc.
Lại là chiêu cũ, tiếng gõ cửa vang lên dồn dập.
Cốc cốc cốc cốc.
Âm thanh từ nhỏ đến lớn, càng lúc càng dồn dập hơn, kẻ bên ngoài dường như đã không còn kiềm chế được nữa.
Lâm Duyệt cắn chặt răng, hai tay bịt tai thật chặt, tiếng gõ cửa như những nhát búa tạ giáng thẳng vào tim, mỗi nhịp đều khiến cô nghẹt thở.
Cốc… cốc…
Không biết đã gõ bao lâu, cuối cùng tiếng gõ cửa ngừng bặt, chỉ còn tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ.
Lâm Duyệt ngẩng đầu nhìn về phía cánh cửa, hình như cô nghe thấy tiếng bước chân ai đó rời đi.
“Hắn đi rồi sao?”
Lâm Duyệt khó khăn vịn tường đứng dậy, chậm rãi bước đến gần cửa, nhìn qua mắt mèo. Lần này mắt mèo không bị che, cô thấy hành lang mờ mịt và ánh đèn thang máy ở cuối hành lang, hiển thị số 1, tức là thang máy đang dừng ở tầng một.
Mọi thứ yên ắng đến kỳ lạ, như thể chỉ là một buổi đêm vô cùng bình thường.
Lâm Duyệt bấm công tắc đèn, vẫn không có điện. Mà cầu dao điện lại nằm ngoài hành lang, cô không dám chắc tên đàn ông mặc áo mưa đã rời đi hay chưa nên cũng không dám tùy tiện ra ngoài mạo hiểm.
Nhìn qua mắt mèo, cầu thang tối mịt, đèn khẩn cấp màu xanh chỉ đủ le lói một góc. Cô hoàn toàn không nhìn rõ có ai ở đó hay không, tiến thoái lưỡng nan, nhất thời rơi vào thế bí.
“Vẫn là đừng ra ngoài thì hơn.”
Lâm Duyệt cúi đầu nhìn điện thoại, đồn cảnh sát gần chung cư Hạnh Phúc cách đây bốn con phố, cô đoán có lẽ cảnh sát sắp đến rồi.
Cô hít sâu một hơi, cố gắng giữ bình tĩnh. Không hiểu sao cô cứ có cảm giác mọi chuyện sẽ không đơn giản như vậy. Đối phương là một kẻ giết người máu lạnh, cực kỳ tàn nhẫn, hơn nữa vì lý do nào đó, hắn nhất định phải giết cô bằng được. Dù cô đã chuẩn bị kỹ càng, chẳng lẽ hắn lại không biết tìm cách khác sao?
“…”
Đúng lúc đó, tiếng chuông điện thoại của Lâm Duyệt bất ngờ vang lên, âm thanh chói tai đột ngột khiến cô giật bắn mình, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Cô hoảng hốt cúi đầu nhìn, chỉ thấy trên màn hình điện thoại hiện lên tên người gọi: Hoài Xuyên.