Đêm Mất Điện Đẫm Máu
Chương 1: Lần chết đầu tiên
Đêm Mất Điện Đẫm Máu thuộc thể loại Khác, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Rào rào…
Ngoài cửa sổ, cơn mưa như trút nước, hệt như một con ngựa hoang cuồng loạn bị tuột dây cương.
Trong phòng, Lâm Duyệt như một chú mèo nhỏ mệt mỏi cuộn tròn trên chiếc ghế sofa cũ trong phòng khách. Tiếng mưa ngoài cửa sổ đã đánh thức cô khỏi giấc ngủ ngắn. Cô dụi dụi mắt, thẫn thờ nhìn màn hình TV vẫn đang bật.
Trong bản tin, nữ phát thanh viên với vẻ mặt nghiêm nghị, biểu cảm lạnh lùng như phủ một lớp sương giá, đang đọc một tin tức khiến người nghe phải rùng mình:
“Gần đây, một nữ bác sĩ tâm thần trong thành phố chúng ta đã bị sát hại khi đang trên đường về nhà sau giờ làm việc. Hung thủ hiện vẫn chưa bị bắt, cảnh sát đang nỗ lực truy tìm. Người dân khi ra ngoài cần chú ý an toàn, nếu thấy người đàn ông khả nghi, xin hãy kịp thời báo cảnh sát, hạn chế đi một mình…”
Nghe đến đây, Lâm Duyệt không khỏi rùng mình, như thể đột ngột rơi vào hầm băng lạnh giá. Tin tức kinh hoàng này khiến cô càng cảm nhận sâu sắc sự đen tối và khó lường của thế giới này.
“Nói! Rốt cuộc anh đã đi gặp con nào?!”
“Cô đang phát điên gì vậy?”
“Tôi phát điên? Gần đây luôn gọi điện cho người phụ nữ nào đó, anh tưởng tôi không biết à?!”
“Phụ nữ gì, lấy đâu ra phụ nữ nào hả?”
…
Tiếng cãi vã điên cuồng từ cặp vợ chồng nhà bên vọng lại. Tiếng đồ đạc vỡ và chửi bới đan xen nhau như lưỡi dao sắc bén, tàn nhẫn xé nát sự yên tĩnh của đêm tối. Tiếng sấm từ xa như đang điểm hồi chuông báo tử cho buổi đêm bất ổn này.
Lâm Duyệt nhíu mày, bực bội gãi đầu. Cô đã quá quen với những cuộc cãi vã của cặp vợ chồng nhà bên. Nhưng trong đêm mưa gió như thế này, tiếng cãi vã ấy lại trở nên chói tai, như tiếng còi chói tai xuyên thẳng vào tai.
Thôi.
Tất cả đều không quan trọng.
Ngày mai là lễ đính hôn của cô. Cô sắp đính hôn với bạn trai, một tháng nữa sẽ bước vào lễ đường, hiện thực hóa ước mơ hôn nhân của bao người.
Nghĩ vậy, trái tim lo lắng của Lâm Duyệt cũng phần nào bình tĩnh lại.
Cô vươn vai, ngẩng đầu nhìn trần nhà vàng ố đầy vết bẩn, trông như khuôn mặt của một ông lão phong sương. Trong đầu cô lặng lẽ vẽ ra cuộc sống tươi đẹp trong tương lai. Cô đã lên kế hoạch sẵn, sau khi kết hôn sẽ chuyển ra khỏi khu chung cư cũ này, rồi vợ chồng cùng mua một căn nhà ấm cúng, như một bến đỗ ấm áp giữa thành phố xa lạ này.
Mọi thứ sẽ phát triển theo hướng tốt đẹp.
Phụt.
Ngay lúc này, ánh đèn trong phòng như bị bóng tối nuốt chửng. Bốn phía lập tức chìm vào một màu đen đặc như mực, đưa tay ra cũng chẳng thấy năm ngón.
“Hả?”
Lâm Duyệt bị bóng tối đột ngột bao trùm dọa cô sững sờ, phải mất vài giây mới hoàn hồn. Khi mắt dần quen với bóng tối, cô đi đến công tắc đèn trong phòng, thử bật vài lần nhưng phát hiện cả căn phòng đều mất điện.
“Lại nhảy cầu dao rồi sao?”
Nơi Lâm Duyệt thuê ở là khu chung cư Hạnh Phúc ở thành phố Lăng Xuyên. Đây là khu chung cư cũ, hệ thống dây điện đã cũ kỹ như ông lão gần đất xa trời, việc nhảy cầu dao và mất điện là chuyện thường xuyên xảy ra.
Toàn bộ cầu dao tổng của các hộ dân đều được lắp đặt ở hành lang, tất cả cư dân đều có chìa khóa hộp cầu dao ngoài hành lang. Nếu bị nhảy cầu dao thì phải ra hành lang kiểm tra cầu dao của nhà mình. Thiết kế không hợp lý này cũng thường xuyên bị cư dân khiếu nại, nhưng việc cải tạo khu chung cư cũ vẫn còn lâu mới thực hiện, cư dân chỉ có thể tạm thời chịu đựng.
“Aizz…”
Thở dài một tiếng, không còn cách nào khác, Lâm Duyệt vươn vai, cầm điện thoại bật đèn pin, mang dép lê rồi đi ra ngoài.
Kẹt…
Điện thoại chiếu sáng một khu vực nhỏ phía trước. Khi mở cửa, hơi ẩm trong hành lang như sóng biển dâng trào ập thẳng vào mặt, Lâm Duyệt không khỏi rùng mình.
Cô ở phòng 405, cửa phòng đối diện với thang máy tầng bốn. Lúc này, đèn chỉ thị thang máy sáng, hiển thị con số 4, có vẻ như thang máy vừa dừng ở tầng này.
Lâm Duyệt không nghĩ nhiều mà đóng cửa lại, dựa vào ánh sáng yếu ớt như đom đóm từ điện thoại, mò mẫm trong hành lang tối như vực sâu địa ngục, thành thạo đi về phía hộp cầu dao ở cầu thang.
“Đèn cảm ứng trong hành lang cũng hỏng rồi à? Lạ thật…”
Trong hành lang tràn ngập mùi ẩm mốc nồng nặc khiến người ta khó chịu. Nước từ trần nhà liên tục nhỏ xuống, từng giọt lạnh lẽo rơi lên vai cô, như thể trời cao đang cố tình trêu đùa cô.
Hành lang vốn có đèn cảm ứng, nhưng hình như hôm nay chúng gặp sự cố nên hoàn toàn không hoạt động. Bóng tối dày đặc như một vực sâu không đáy. Tiếng bước chân của cô vang vọng giữa không gian im lặng chết chóc, trở thành âm thanh duy nhất trong màn đêm.
Khi cô vừa chạm vào hộp cầu dao, một luồng khí lạnh thấu xương bất ngờ ập đến sau lưng, như thể bị một cơn sóng ngầm dữ dội cuốn lấy.
Trước khi kịp quay đầu lại, một bàn tay mạnh mẽ từ phía sau bất ngờ vươn tới, bịt kín miệng cô!
Ngay sau đó, một lưỡi dao sắc bén chớp nhoáng lướt qua cổ cô.
“A…”
Cô thậm chí còn không kịp thốt ra bất kỳ lời kêu cứu nào. Máu tươi tuôn trào như suối, nhuộm đỏ một góc hành lang tối om!
Đau đớn.
Lạnh lẽo.
Lâm Duyệt nhìn máu từ cơ thể mình bắn lên tường, ý thức dần mơ hồ. Cơ thể cô từ từ ngã xuống nền nhà, đôi mắt tràn đầy sự không cam lòng, cố gắng nhìn rõ khuôn mặt của kẻ đã giết mình.
Nhưng… tất cả những gì cô thấy chỉ là bóng tối vô tận. Một vực sâu tăm tối nhấn chìm cô vào hư vô.
Linh hồn của Lâm Duyệt từ từ bay lên, rời khỏi thân xác của cô.
Cô nhìn xuống thi thể lạnh lẽo của chính mình, lòng ngập tràn nỗi sợ hãi và hoang mang.
… Tại sao lại như vậy? Ngày mai chính là ngày cô đính hôn. Cuộc sống đầy hứa hẹn của cô còn chưa bắt đầu, vậy mà giờ đây đã kết thúc, đột ngột như một pháo hoa rực rỡ chớp mắt đã lụi tàn.
Tuyệt vọng.
Nỗi tuyệt vọng cuộn trào như một cơn sóng dữ, nhấn chìm cô vào bóng tối vô tận. Nó bám chặt lấy cô, kéo cô xuống vực sâu không lối thoát.
Nỗi đau, sự căm hận, niềm thương tiếc…
Rất nhiều cảm xúc cùng nổi lên xoáy lấy tâm trí cô. Cô cảm thấy bản thân chẳng thể nào thở được, cơ thể như bị những cơn gió lạnh xé nát trên không trung.
…
Không biết bao lâu sau, linh hồn cô như bị ai đó túm lấy từ trong hố đen, rồi bị nhét trở lại vào một nơi nào đó.
Cô đột ngột mở mắt!
“Không…!”
Cô hét lên, bật dậy khỏi ghế sô pha, tim đập dữ dội như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
“Hộc… Hộc…”
Cô thở hổn hển, tham lam hít vào luồng không khí ẩm thấp trong phòng, cố gắng trấn an cơn hoảng loạn.
Rào rào…
Tiếng mưa rơi đập vào cửa kính, như thể đang nhắc nhở cô rằng tất cả không phải là mơ.
Tâm trí cô vẫn còn đang chìm đắm trong cảnh tượng bị cắt yết hầu đầy man rợ ấy. Nỗi sợ khổng lồ này nhất thời khiến cô khó mà bình tĩnh lại. Cùng với đó là cảm giác choáng váng, dạ dày cô quặn lại, một cảm giác buồn nôn mãnh liệt dâng lên.
“Ọe…”
Lâm Duyệt vội bịt miệng lại rồi chạy nhanh vào nhà vệ sinh, ghé vào bồn cầu nôn ra nước chua, vị axit dạ dày đắng chát khiến thực quản cô đau đớn. Tim cô đập nhanh đến mức như muốn bay ra ngoài, trong nhất thời dòng suy nghĩ vẫn chưa kịp trở về thực tại.
“Gần đây, một nữ bác sĩ tâm thần trong thành phố chúng ta đã bị sát hại khi đang trên đường về nhà sau giờ làm việc. Hung thủ hiện vẫn chưa bị bắt, cảnh sát đang nỗ lực truy tìm. Người dân khi ra ngoài…”
Tiếng phát thanh viên truyền hình vẫn vang lên từ TV ngoài phòng khách.
Giọng nói từ bản tin đó khiến sống lưng cô lạnh toát. Cô máy móc quay lại nhìn màn hình TV. Ngay khi nhìn thấy biểu cảm nghiêm túc của nữ phát thanh viên và nội dung bản tin, cô nhận ra mình đã từng nghe qua một lần vài phút trước.
“Chẳng lẽ… là ác mộng sao?”
Lúc này, căn hộ kế bên lại vang lên tiếng cãi vã quen thuộc.
“Nói! Rốt cuộc anh đã đi gặp con nào?!”
“Cô đang phát điên gì vậy?”
…
Tiếng cãi vã xen lẫn với tiếng đập vỡ đồ đạc. Khi Lâm Duyệt nghe được cuộc đối thoại quen thuộc kia thì cả người cô lạnh toát.
Cô ngồi bệt xuống sàn nhà vệ sinh, cảm thấy mọi chuyện đều quen thuộc đến đáng sợ.
“Bản tin… tiếng cãi vã… rồi sau đó là…”
Chưa kịp nói xong, bỗng nhiên “Phụt” một tiếng, bóng tối bao trùm toàn bộ căn phòng. Lâm Duyệt ngồi bên bệ bồn cầu, xung quanh là bóng đêm đen đặc.
Cô run rẩy mở điện thoại, trên màn hình hiển thị là ngày 31 tháng 7 năm 2024, 20:00. Lâm Duyệt phát hiện không có Wifi, xem ra không chỉ mất điện mà cả mạng cũng bị cắt.
Cô run rẩy bấm vào số điện thoại quen thuộc…
“Alo?” Giọng nói nam trầm ổn vang lên ở đầu dây bên kia giúp cô bớt căng thẳng phần nào.
“Hoài Xuyên, là em.”
Hoài Xuyên là vị hôn phu của Lâm Duyệt, cũng là người đầu tiên cô nghĩ đến trong đêm mưa mất điện tối tăm này.
“Bé yêu? Có chuyện gì thế?”
“Nhà em mất điện rồi, nhưng…”
“Mất điện? Có phải nhảy cầu dao không? Em thử ra ngoài kiểm tra xem, anh nhớ hộp cầu dao trong khu em là ở bên ngoài.”
“Nhưng… nhưng em không dám ra…” Lâm Duyệt nhìn bóng tối đen đặc trước mắt, trong đầu lại hiện lên hình ảnh bản thân bị cắt yết hầu mà chết, khiến cô bắt đầu run rẩy.
“Em nói tiếp đi.”
“Là thế này… Em, em cảm thấy hình như bên ngoài không được an toàn cho lắm. Không biết có phải ban nãy em nằm mơ hay không, em mơ thấy lúc mình đi ra ngoài kiểm tra cầu dao thì bị giết…” Lời còn chưa dứt, đầu dây bên kia đã vang lên tiếng cười ha ha: “Hahaha, bé cưng, em đáng yêu quá, chỉ là một giấc mơ thôi mà đã khiến em sợ đến thế này rồi.”
“Nhưng mà cảm giác đó vô cùng chân thật…” Lâm Duyệt bất giác sờ sờ cổ mình, như thể vẫn còn cảm nhận được sự lạnh lẽo của con dao khi cắt vào da thịt.
“Đừng lo lắng, nếu em thấy không yên tâm thì anh sẽ đến ngay. Nhưng em phải đợi một chút nhé? Anh vừa tan làm, để anh chạy từ công ty qua đó.”
“Được. Anh đi cẩn thận nhé.”
“Ừm.”
Lâm Duyệt nhìn thoáng qua cửa phòng, cúp điện thoại, thầm cầu nguyện rằng tất cả chỉ là một giấc mơ…
Nhưng ngay sau đó, một âm thanh đã chặn đứng dòng suy nghĩ của cô.
Cốc cốc cốc.
Có người… đang gõ cửa.