Đêm Mất Điện Đẫm Máu
Chương 29: Danh sách tử vong
Đêm Mất Điện Đẫm Máu thuộc thể loại Khác, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Đây là… nhà của kẻ giết người sao?”
“Ừm, hình như còn đơn sơ hơn tưởng tượng một chút.”
Hai người bước vào phòng khách. Lâm Duyệt không dám bật đèn phòng khách của căn hộ 404, bèn bật đèn pin điện thoại lên. Cô muốn xem rốt cuộc trên tấm bảng đặt trong phòng khách ghi những gì.
“…”
Khi ánh sáng điện thoại chiếu lên bảng, Lâm Duyệt và Lưu Linh đồng thời sững người!
Họ kinh hoàng phát hiện tấm bảng viết tay dán chi chít ảnh của rất nhiều người. Mỗi bức ảnh đều được đánh dấu bằng những mũi tên đỏ thể hiện mối quan hệ phức tạp giữa các cá nhân. Điều khiến người ta rợn gáy hơn cả là, bên cạnh mỗi bức ảnh đều có ghi chú thông tin cơ bản và tình hình gần đây của từng người!
“Cái này là gì vậy?” Lâm Duyệt hỏi, giọng run rẩy.
“Có vẻ như tên sát nhân ở phòng 404 vẫn luôn theo dõi và điều tra những người này…” Mặt Lưu Linh trắng bệch như tờ giấy.
Tất cả các bức ảnh trên tấm bảng đều là ảnh chụp lén, kỹ thuật chụp rất tinh vi, gần như đều có vật che chắn hoặc được chụp từ một bên khiến cho người trong ảnh hoàn toàn không hay biết mình đang bị theo dõi.
Mà người trong ảnh lại đều là những người họ vô cùng quen thuộc – Tô Nhu bị giết vào tối qua, cả nhà ba người phòng 401, bản thân Lâm Duyệt phòng 405, Lưu Linh phòng 403, thậm chí là cả bạn trai của cô, Hoài Xuyên. Đến cả ảnh của bảo vệ khu chung cư là Vương Kiến cũng có ở đây!
Hai người nhìn nhau không thốt nên lời, trong lòng tràn đầy sợ hãi và nghi hoặc về những thông tin phức tạp được viết bằng bút lông đỏ, thể hiện rõ mối quan hệ chằng chịt giữa những người này. Trong đó, ảnh của Tô Nhu, Hoài Xuyên, Lưu Linh, Lâm Duyệt và Tiểu Nguyệt Lượng đều bị đánh dấu chéo. Vết mực đỏ trông như dấu hiệu của cái chết. Người viết những dấu chéo này dường như mang đầy thù hận, hận không thể lập tức giết chết tất cả những người bị đánh dấu đó.
Lâm Duyệt và Lưu Linh nhìn thấy ảnh của mình bị kẻ giết người dán lên bảng, và cả những người mà họ thậm chí không quen biết lắm cũng bị liệt vào danh sách này, hai người mãi không thể hoàn hồn. Nghĩ đến việc đối phương là một tên sát nhân đang lẩn trốn, trong lòng lại dâng lên từng đợt ớn lạnh.
“Cái… cái điều hòa này lạnh quá, để tôi chỉnh lại nhiệt độ một chút…” Lưu Linh lắp bắp, đi tới bên cạnh điều hòa rồi tắt nó đi.
Một tiếng “tít” vang lên, cánh quạt của điều hòa khép lại, nhưng dù đã tắt, cái lạnh trong người họ vẫn không hề thuyên giảm. Ngược lại, trong lòng hai cô gái chỉ còn lại sự sợ hãi và lạnh lẽo tột cùng.
“Có vẻ hắn đã để ý tới chúng ta từ lâu rồi…” Lâm Duyệt nhìn những dòng chữ đỏ trên bảng, lẩm bẩm: “Lưu Linh, hắn muốn giết cô có lẽ không chỉ vì cô từng thấy hắn xuất hiện ở ban công phòng 404. Tôi đoán… ngay từ đầu hắn đã có ý định giết chúng ta.”
Lâm Duyệt cảm thấy lông tơ toàn thân dựng đứng.
Tuy sớm đã biết người đàn ông ở phòng 404 là một tên sát nhân hung ác, nhưng khi tận mắt nhìn thấy ảnh của mình bị hắn dán lên bảng, Lâm Duyệt chỉ cảm thấy một cơn lạnh buốt từ gan bàn chân chạy thẳng lên đỉnh đầu, tim như bị một bàn tay vô hình bóp chặt, nỗi sợ hãi cuồn cuộn ập đến khiến cô không kìm được mà run rẩy.
“Cô… có từng đắc tội với hắn không?” Lưu Linh lo lắng nhìn Lâm Duyệt.
Lâm Duyệt ra sức lắc đầu, giọng cũng run lên vì sợ hãi: “Tôi thậm chí chưa từng gặp hắn, tôi cũng không biết tại sao hắn lại đưa tôi vào danh sách phải bị giết.”
“Cô xem, hình như ba người này là gia đình sống ở phòng 401…” Lưu Linh đưa tay run rẩy chỉ vào ba bức ảnh dán trên tấm bảng.
Lâm Duyệt nhìn theo ánh mắt cô, phát hiện kẻ giết người ở phòng 404 không chỉ chụp lén ảnh của cả nhà ba người phòng 401, mà còn ghi chú chi tiết thông tin về họ ngay bên cạnh – người đàn ông tên là Lâm Lập Hoằng, người phụ nữ tên là Trần Huyên, họ có một cô con gái, chính là bé gái được gọi là Tiểu Nguyệt Lượng, tên thật là Lâm Nhạc Nhạc. Dường như tên sát nhân đã điều tra thông tin cực kỳ kỹ lưỡng về ba người họ, còn đánh dấu trên ảnh của cả ba người bằng những dấu chéo đỏ ghê rợn.
Đây là lần đầu tiên Lâm Duyệt biết được tên thật của cả nhà phòng 401. Trước đây từng nhiều lần gặp họ trong thang máy, nhưng cũng chỉ là quen biết sơ qua, cô chỉ biết tên gọi thân mật của bé gái là Tiểu Nguyệt Lượng.
Trong ấn tượng của Lâm Duyệt, gia đình ba người này đều là người hiền lành thành thật. Tuy đôi khi có nghe thấy tiếng cãi vã từ căn hộ bên cạnh, nhưng nhìn thế nào họ cũng không giống kẻ hung ác. Họ cũng giống như Lâm Duyệt, chỉ là những con người bình thường giữa biển người mà thôi.
Nhưng vì sao những người hết sức bình thường như vậy cũng trở thành mục tiêu của tên sát nhân? Chẳng lẽ hắn ra tay một cách bừa bãi, không phân biệt đối tượng? Hay nói cách khác, tất cả cư dân tầng bốn của tòa B khu chung cư Hạnh Phúc đều đã trở thành mục tiêu của hắn? Hắn vốn không hề chọn lọc đối tượng, mà chỉ đơn thuần dùng cách cực đoan này để trút bỏ cơn giận dữ điên loạn trong lòng cùng với tính cách phản xã hội không thể kiểm soát?
Nếu nghĩ như vậy thì cũng không phải là không có khả năng, dù sao bọn họ đều sống ở tầng bốn tòa B của khu chung cư Hạnh Phúc, là những mục tiêu mà hắn dễ dàng tiếp cận nhất.
Nhưng mà…
Vì sao cả Hoài Xuyên cũng xuất hiện trên đó?
Ánh mắt Lâm Duyệt chăm chú nhìn vào tấm ảnh của Hoài Xuyên được dán trên tấm bảng, suy nghĩ rối loạn, rơi vào trầm tư.
Trong ảnh, Hoài Xuyên mặc sơ mi trắng, quần dài đen, thắt cà vạt tinh tế, đang ngồi nghiêm chỉnh trong một quán cà phê. Góc chụp từ một bên, cho thấy Hoài Xuyên trông như thể lúc đó anh đang bàn chuyện gì đó quan trọng với ai đó, và có lẽ, kẻ ngồi ở bàn bên cạnh chính là tên sát nhân điên loạn đó.
Hắn đã lén chụp Hoài Xuyên, và từ đó đã theo dõi anh với ý đồ xấu xa.