47. Chương 47: Sự xuất hiện của Lưu Linh

Đêm Mất Điện Đẫm Máu

Chương 47: Sự xuất hiện của Lưu Linh

Đêm Mất Điện Đẫm Máu thuộc thể loại Khác, chương 47 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nghe thấy lời cô giáo, Lâm Duyệt không kìm được mà run rẩy.
Trong tâm trí cô, dường như có vô số dòng điện chạy qua, những âm thanh “lách tách” không ngừng vang lên. Mỗi lần như vậy, cô lại cảm thấy hai bên thái dương như bị kim châm, sau đó toàn thân run rẩy, cơ thể cứng đờ, thậm chí còn mất kiểm soát đại tiểu tiện, hôn mê, nôn mửa,...
Cô khóc lóc van xin, cầu xin tha thứ, nhưng không ai có thể cảm nhận được nỗi đau của cô. Trong căn phòng không có cửa sổ ấy, cô như một phạm nhân bị trói chặt tay chân, chỉ chờ đợi từng đợt trị liệu bằng điện giật nối tiếp nhau.
Lâm Duyệt run rẩy ôm lấy cánh tay mình, chỉ cảm thấy một cảm giác nghẹt thở đè nặng trong lồng ngực.
“Thời gian đó, phần lớn là Tiểu Nguyệt Lượng gánh chịu những lần bị điện giật thay cô.” Giọng cô giáo nặng nề: “Con bé là nhân cách chịu khổ thay cho cô. Mặc dù Tiểu Nguyệt Lượng không hiểu tại sao mỗi lần mở mắt ra đều thấy mình bị trói trên ghế điện, nhưng con bé đã thay cô chịu đựng toàn bộ nỗi đau từ điện giật. Đó cũng là ý nghĩa tồn tại của con bé…”
Cô giáo thở dài một tiếng, rồi vẫy tay gọi Tiểu Nguyệt Lượng đến bên mình.
Tiểu Nguyệt Lượng ngoan ngoãn chạy đến cạnh cô, mỉm cười dịu dàng. Cô giáo giơ tay xoa nhẹ đầu Tiểu Nguyệt Lượng đáng yêu.
“Trong khoảng thời gian điều trị đó, Lâm Duyệt, cô đã sinh ra nhân cách thứ hai.”
“Là… Lưu Linh sao?” Lâm Duyệt ngẩng đầu nhìn cô giáo.
“Đúng vậy. Cô còn nhớ thân phận của cô ấy không?”
“Cô ấy là bác sĩ.”
“Đúng vậy, nói chính xác hơn là một bác sĩ tâm thần. Trong lòng cô bắt đầu nghi ngờ liệu pháp điện giật. Từng lần điều trị khiến cơ thể cô ngày một suy kiệt. Hơn nữa, thuốc ông ta kê khiến cô trở nên yếu ớt, béo lên, buồn nôn, nôn mửa, rụng tóc… Dần dần, trong lòng cô bắt đầu nảy sinh sự nghi ngờ với cả giới bác sĩ, và từ đó hình thành nên nhân cách thứ hai – chính là bác sĩ Lưu Linh. Cô tưởng tượng ra một người như vậy sẽ xuất hiện, giúp cô trốn thoát khỏi tay ông bác sĩ già kia và nói với bố mẹ rằng cô đã khỏi bệnh, có thể sống một cuộc sống bình thường. Nhưng cô lại không tin tưởng bác sĩ trong thế giới thực, vì vậy trong thế giới nội tâm của cô, đã xuất hiện một bác sĩ nữ chuyên nghiệp, đáng tin cậy và dịu dàng – Lưu Linh.”
Đúng vậy. Chính vào thời điểm ấy, Lưu Linh đã ra đời.
Khoảnh khắc đầu tiên khi Lưu Linh mở mắt, là khi cô bị trói trên ghế điện, bị điện giật.
Lâm Duyệt thở dài, cô nhớ lại lời Lưu Linh đã nói lúc nãy ở ban công phòng 405…
[Xin lỗi, Lâm Duyệt, Tiểu Nguyệt Lượng xuất hiện trước tôi, nên tôi không thể vào thế giới của cô bé. Nhưng cô thì khác, cô là nhân cách chủ, nên có thể vào được.]
Lưu Linh là nhân cách thứ hai của cô, cô ấy không thể vào thế giới của nhân cách đầu tiên, bởi vì trải nghiệm của Tiểu Nguyệt Lượng hoàn toàn khác với cô ấy, và con bé xuất hiện sớm hơn.
Trong thế giới này, Lưu Linh và Tiểu Nguyệt Lượng là hàng xóm của Lâm Duyệt, họ sống ngay cạnh phòng của Lâm Duyệt, giống như các nhân cách phụ sống trong cơ thể cô vậy, luôn âm thầm bảo vệ nhân cách chính tội nghiệp này.
“Sau khi Lưu Linh xuất hiện, tình trạng của cô đã có chuyển biến rõ rệt.” Cô giáo bổ sung thêm: “Lưu Linh là bác sĩ giỏi, cô ấy có thể trả lời trôi chảy mọi câu hỏi trong các bài trắc nghiệm tâm thần phân liệt. Cô ấy biết phải thể hiện như thế nào để khiến ông bác sĩ già tin rằng cô đã hồi phục. Trong mỗi lần khám bệnh và tái khám, chính là Lưu Linh xuất hiện, cô ấy kiểm soát cơ thể cô, tích cực hợp tác trong mọi cuộc kiểm tra tâm lý. Cô ấy trông rất phối hợp với việc điều trị, nên chẳng bao lâu sau, cô đã được xuất viện.”
“Nói vậy… Lưu Linh thực sự đã làm một việc tốt.”
“Đúng, cô ấy giúp cô rời khỏi trung tâm điều trị, tạm thời quay về bên bố mẹ và bắt đầu thử tiếp tục việc học ở trường trung học.” Cô giáo mỉm cười nhẹ nhàng, khuôn mặt toát lên sự dịu dàng: “Còn nhớ lần đầu tiên cô gặp Hoài Xuyên không, Lâm Duyệt?”
“Tôi nhớ. Đó là vào một ngày mưa…” Lâm Duyệt nhìn về phía ban công phòng 401, ngắm nhìn bầu trời âm u ngoài kia, tâm trí cô cũng trôi dạt về miền ký ức xa xăm.
Hôm đó là một ngày mưa, bầu trời u ám, mưa như trút nước đổ xuống. Cô ướt sũng, run rẩy bước đi trong mưa, toàn thân ướt đẫm, tóc dính chặt vào da đầu, quần áo cũng bị nước mưa làm ướt sũng.
Thế nhưng, cô lại không cầm một chiếc ô nào để che chắn cho bản thân, cứ thẫn thờ bước đi trong màn mưa, dường như chẳng bận tâm điều gì.
Đúng lúc ấy, Hoài Xuyên xuất hiện trước mặt cô. Anh cầm một chiếc ô lớn, từ từ bước đến, ánh mắt dịu dàng như nước. Khi thấy cô, trong mắt anh thoáng hiện lên một tia kinh ngạc, nhưng lập tức chuyển thành sự quan tâm. Anh bước đến bên cạnh cô, nhẹ nhàng đưa chiếc ô che lên đầu cô, chắn đi những hạt mưa đang xối xả.
“Sao em không mang ô?”
Lúc đó, giọng nói của anh tràn đầy sự quan tâm.
Cô ngẩng đầu lên, nhìn vào đôi mắt anh, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp. Ánh mắt của anh dịu dàng đến mức dường như có thể nhìn thấu sự yếu đuối sâu thẳm trong lòng cô.
Khoảnh khắc ấy, cô cảm thấy mình như đã gặp được người dịu dàng và tốt bụng nhất trên thế gian này.
Sự xuất hiện của anh khiến cô phần nào thay đổi cái nhìn với sự bất công của số phận, khiến cô một lần nữa nhen nhóm hy vọng vào cuộc sống.
“Lâm Duyệt, trả lời tôi, cô còn nhớ tại sao hôm đó cô lại đi dưới mưa không?” Giọng cô giáo kéo Lâm Duyệt trở lại thực tại, cắt đứt dòng hồi tưởng của cô.
Lâm Duyệt thu ánh mắt từ ngoài cửa sổ về, quay đầu nhìn cô giáo. Trong mắt cô có chút mơ hồ, dường như vẫn chưa hiểu rõ câu hỏi của cô giáo.
“Hãy nghĩ kỹ đi, Lâm Duyệt, cô sẽ nhớ ra thôi…” Giọng cô giáo nhẹ nhàng như dòng suối, mềm mại và dịu dàng, dẫn dắt dòng ký ức của Lâm Duyệt.
“Tôi…” Lâm Duyệt khẽ nhíu mày, cố gắng nhớ lại khung cảnh ngày xưa.
“Hôm đó, tại sao cô không mang ô, lại còn đi bộ trên con đường nhỏ đó?” Giọng cô giáo một lần nữa vang lên, mang theo một thứ sức mạnh đặc biệt, khiến ký ức trong đầu Lâm Duyệt dần trở nên rõ ràng.
Bị cô giáo gặng hỏi, Lâm Duyệt nhắm mắt lại, cảm thấy tai như ù đi, trong đầu dần hiện ra khung cảnh ngày mưa hiu quạnh đó. Cô đứng trong mưa, toàn thân ướt sũng, lại chẳng có chút ý định tránh né nào, ánh mắt trống rỗng vô hồn, dường như đã mất đi linh hồn.
“Vì… tôi muốn rửa sạch một vài thứ…” Lâm Duyệt nhíu mày, lẩm bẩm như đang nói mơ, giọng nói mang theo chút bất lực và buồn bã.
Bên tai cô một lần nữa vang lên tiếng mưa rơi của ngày hôm đó. Đồng thời, dường như cô còn cảm nhận được cái lạnh từ những giọt mưa đập vào người.
“Tôi muốn rửa sạch một vài thứ…”
Cô giáo gật đầu: “Trả lời tôi, cô muốn rửa sạch cái gì?”
“Rửa sạch… máu.”
Lâm Duyệt đột ngột mở to mắt, nhìn về phía cô giáo.
Cô giáo không nói gì, cô biết Lâm Duyệt đã nhớ lại những ký ức bị chôn giấu kia.
“Tôi… tôi muốn rửa sạch máu trên người…”
“Máu của ai? Lâm Duyệt, chẳng phải hôm đó bố mẹ cô đã đón cô từ trung tâm điều trị về nhà sao? Tại sao lại có máu? Đó là máu của cô sao?”
“Không… không phải…” Lâm Duyệt lắc đầu, đau đớn dùng tay ôm lấy đầu, móng tay cào mạnh vào da đầu khiến cô đau nhói, cảm giác nghẹt thở trào lên cổ họng: “Không phải… không phải máu của tôi…”
Trong đầu cô hiện lên một hình ảnh…
Đó là một buổi chiều muộn mưa gió.
Ngoài cửa sấm sét ầm ầm, mây đen giăng kín trời, gió điên cuồng gào thét, những giọt mưa dội mạnh xuống cửa sổ vang lên những âm thanh giòn giã.
Trong phòng ánh đèn mờ mờ, không khí vô cùng căng thẳng và áp lực.
Cô lẳng lặng đứng trong bếp, tay nắm chặt con dao phay, ánh mắt lạnh lùng mà kiên định. Ánh mắt cô dừng lại trên hai thi thể nằm dưới chân. Họ nằm trong vũng máu, đều đã tắt thở. Tường bếp, bếp từ, máy hút mùi và lò vi sóng đều dính đầy máu, tạo thành một cảnh tượng cực kỳ ghê rợn.
Tí tách…
Cô lẳng lặng đứng đó, tựa như thời gian đã ngừng lại. Trên mặt cô dính đầy máu tươi, máu chảy dọc xuống theo khuôn mặt tái nhợt của cô, để lại những vệt máu. Tóc cô ướt nhẹp dính vào da đầu, bốc lên mùi máu tanh tưởi. Cơ thể cô hơi run lên, tựa như đang nỗ lực khống chế cảm xúc của mình.
Dầu trong nồi vẫn đang sủi phát ra những tiếng xèo xèo, trong không khí tràn ngập mùi khói dầu. Vốn là mẹ muốn làm một bữa tối thật hoành tráng, nhưng giờ phút này lại trở thành một cơn ác mộng thực sự. Đêm nay, định sẵn sẽ chẳng có ai cùng ăn cơm, chỉ còn lại cái chết và nỗi sợ hãi làm bạn đồng hành.
“Là…. máu của bố và mẹ.” Lâm Duyệt nói xong, nước mắt như dòng lũ tuôn rơi, nhỏ giọt xuống chân, lã chã rơi xuống nền.
Đôi vai cô khẽ run lên, tiếng nức nở vang ra từ tận sâu trong cổ họng. Ban đầu là những tiếng khóc kìm nén, như thể sợ đánh thức điều gì đó. Thế nhưng, cùng với cảm xúc không ngừng dâng trào, tiếng khóc ấy dần trở nên lớn hơn, cuối cùng biến tiếng khóc nức nở thành tiếng gào khóc.
Cơ thể cô như bị rút hết sức lực, mềm nhũn dựa vào tường, hai tay bấu chặt lấy vạt áo, như thể chỉ có làm vậy mới có thể ngăn mình khỏi ngã xuống. Nước mắt làm tầm nhìn mờ đi khiến thế giới trước mắt cô trở nên mờ ảo.
“Là máu của bố mẹ… tất cả đều là máu…” Giọng cô nghẹn ngào, mang theo nỗi bi thương và đau đớn vô tận.
Mỗi một chữ đều giống như một con dao đâm sâu vào tận tim cô. Cô nhớ lại cái ngày mưa đáng sợ ấy, máu hòa cùng nước mưa chảy dọc xuống chân, nhuộm đỏ cả một góc thế giới. Cô muốn dùng nước mưa rửa sạch vết máu trên người, song lại phát hiện mùi máu tanh nồng ấy vĩnh viễn chẳng thể tiêu tán.
“Tôi đi trong mưa, tôi muốn rửa hết những vết máu đó…”
Cô khóc lóc thảm thiết đến mức cơ thể run lên bần bật, mỗi lần hít thở đều trở nên vô cùng khó khăn. Cô há miệng hít lấy từng ngụm không khí lạnh buốt, hy vọng có thể nhờ đó làm dịu đi nỗi đau trong lòng. Nhưng cho dù cô có khóc thế nào đi nữa, những người đã chết cũng không thể nghe thấy. Sinh mệnh của họ đã biến mất, chỉ còn lại mình cô đơn độc đối mặt với thế giới tàn nhẫn này.
Cô giáo lặng lẽ nghe Lâm Duyệt khóc nức nở, rơi vào trầm mặc.