Đêm Mất Điện Đẫm Máu
Chương 50: Kết cục
Đêm Mất Điện Đẫm Máu thuộc thể loại Khác, chương 50 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“…”
“Chắc cô cũng nhận ra rồi, mỗi lần lặp lại, tình trạng cơ thể cô lại càng tệ hơn, thời gian của cô không còn nhiều nữa. Nếu nhân cách chính biến mất thì những nhân cách còn lại sẽ tranh giành quyền kiểm soát cơ thể. Khi không còn cô kìm hãm, những nhân cách phụ chúng tôi không chắc có thể khống chế được K. Cô cũng biết mà, hắn là một tên sát nhân cực kỳ nguy hiểm, người thứ tư mà hắn giết, có lẽ chính là cô, Lâm Duyệt.”
“Bây giờ cô sẽ chọn như thế nào đây, Lâm Duyệt, tôi thật sự rất tò mò.”
Giọng của cô giáo vang lên bên tai, Lâm Duyệt ngồi bệt dưới đất, chìm trong im lặng.
Cô im lặng rất lâu, như thể đây là những giây phút cuối cùng của cuộc đời mình.
Cô nhắm mắt lại, những ký ức từng bị lãng quên lần lượt hiện về trong đầu. Cô nhớ đến tuổi thơ hạnh phúc, cũng nhớ đến những tháng ngày bị ngược đãi, nhớ đến quãng thời gian học sinh bình thường và cuối cùng là những biến cố phá vỡ sự bình yên đó.
Cô không thể oán trách ông trời, bởi dường như tất cả mọi thứ là số phận của cô. Cô đã bước đi suốt hơn hai mươi năm, thân đầy thương tích, mệt mỏi đến tột cùng, như thể đã không còn đủ can đảm để bước tiếp nữa.
“… Cảm ơn mọi người, cảm ơn mọi người đã ở bên tôi suốt chặng đường dài như vậy.” Lâm Duyệt vừa nói vừa đưa tay về phía Tiểu Nguyệt Lượng.
Đứa bé đáng yêu ấy vẫn chưa hiểu được những câu chuyện của người lớn, cô bé chỉ biết khi đau thì cứ khóc thật to.
Cô bé chạy đến bên cạnh Lâm Duyệt, Lâm Duyệt xoa đầu cô bé, cô bé cười khúc khích, ánh mắt trong veo như suối nguồn, thuần khiết tựa vầng trăng trên cao.
Nếu có thể, cô hy vọng đôi mắt của Tiểu Nguyệt Lượng mãi mãi ngập tràn ánh sáng, hy vọng cô bé chưa từng nếm trải nỗi đau trần thế.
“Nếu có thể chọn lại… thì ngày hôm đó, tôi nhất định sẽ không chạy ra khỏi nhà…” Lâm Duyệt vừa vuốt tóc Tiểu Nguyệt Lượng, vừa lẩm bẩm.
Cô giáo cũng nghe thấy lời Lâm Duyệt nhưng không nói gì, chỉ đứng yên trong phòng khách, dõi mắt nhìn cô, chờ đợi quyết định của cô. Cô ấy luôn là người ngoài cuộc, có lẽ ngay cả lúc đưa ra quyết định cuối cùng này, cô ấy vẫn là như thế.
“… Hãy để tôi suy nghĩ thêm một chút.” Lâm Duyệt ngẩng đầu nhìn cô giáo.
Cô giáo gật đầu, ánh mắt nhìn Lâm Duyệt dịu dàng hơn: “Được.”
Cô quay người, đi về phía cửa phòng 401. Khi cô vừa mở cửa thì Lâm Duyệt gọi lại: “Cô giáo…”
Cô ấy khẽ nghiêng người, nhìn về phía Lâm Duyệt.
“Cảm ơn cô.”
Lâm Duyệt ngồi trong hành lang khẽ mỉm cười, ánh mắt tràn đầy sự biết ơn.
Cô giáo suy nghĩ một chút, rồi dùng giọng nói nhẹ như làn khói mỏng, để lại một câu: “Người cô nên cảm ơn không phải tôi, mà là Tiểu Nguyệt Lượng và Lưu Linh. Tôi chỉ là người ngoài cuộc mà thôi.”
Cô đẩy cửa bước ra ngoài, khi cánh cửa khép lại, Tiểu Nguyệt Lượng bên cạnh Lâm Duyệt cũng biến mất, thân thể cô bé như hóa thành vô số ánh sáng mờ ảo, cuối cùng tan biến, tựa như những vì sao lấp lánh trên bầu trời.
Sau khi nhìn Tiểu Nguyệt Lượng tan biến, Lâm Duyệt ngẩng đầu nhìn trần nhà, hít một hơi thật sâu, dựa tường đứng dậy, bước về phía phòng ngủ của căn hộ 401.
Cánh cửa khẽ kẹt một tiếng…
Khi cô đẩy cánh cửa phòng khép hờ, cô nhìn thấy hai người thân thuộc nhất với cô – bố mẹ.
Rèm cửa trong phòng được kéo lại, căn phòng tối mờ rất thích hợp cho giấc ngủ sâu. Lâm Duyệt bước tới bên giường, nhìn hai người đang ngủ say trên giường, lồng ngực họ phập phồng nhịp nhàng, chăn đắp mềm mại, nét mặt an yên, dường như đang chìm vào giấc ngủ rất ngon.
Cả hai trông chỉ khoảng hơn ba mươi tuổi, tóc đen óng ả, trên mặt không một nếp nhăn, gương mặt họ vẫn y hệt như lúc Lâm Duyệt sáu tuổi. Thời gian trong căn hộ 401 dường như mãi dừng lại ở khoảnh khắc đó, khoảnh khắc chưa có cãi vã, khi đôi vợ chồng ấy vẫn là một cặp đôi bình thường nhưng hạnh phúc, nuôi dưỡng một cô con gái đáng yêu, sống trong một khu dân cư yên bình, lòng luôn hướng tới một ngày mai tràn đầy hy vọng…
“Ngủ đi… ngủ một giấc thật ngon, rồi mọi thứ sẽ ổn thôi.”
Lâm Duyệt cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên trán mẹ, bà khẽ thì thầm như đang nói mớ, rồi xoay mình ngủ tiếp.
Lâm Duyệt nhìn bố mẹ thời còn trẻ đang ngủ say, không khỏi nở một nụ cười ấm áp.
Cô rón rén rời khỏi phòng ngủ. Khoảnh khắc ấy, trong lòng cô dâng lên sự bình yên đã lâu chưa từng có. Cô khép cửa phòng lại, rồi quay người bước về phía nhà bếp.
Vào đến bếp, cô thành thạo với tay lên giỏ đựng đồ trên nóc tủ lạnh, tìm thấy một chiếc bật lửa.
Bi kịch của tôi đều xảy ra vào những ngày mưa.
Nếu vậy, chi bằng dùng một mồi lửa để kết thúc tất cả…
Lâm Duyệt nghĩ vậy, bật chiếc bật lửa lên, ánh lửa soi sáng gương mặt cô, phản chiếu trong đôi mắt khiến ánh nhìn của cô thêm một vẻ sáng mờ dịu.
Cô cầm bật lửa bước ra phòng khách, dùng nó để đốt rèm cửa, đệm ghế sofa, chậu cây trong phòng khách… tất cả những gì có thể cháy, cô đều đốt sạch.
Ngọn lửa nhỏ dần lớn lên, rồi kết nối thành từng mảng.
Lửa gặp vật dễ cháy thì bùng lên mạnh mẽ như cỏ dại lan tràn, điên cuồng bốc cháy.
Lâm Duyệt lặng lẽ buông chiếc bật lửa. Đứng giữa biển lửa, cô nhắm mắt lại, cảm nhận cái nóng bao trùm lấy mình, khói đặc ngột ngạt như lần cô chết trước đây. Khi đó, cô tràn đầy oán hận và sợ hãi, nhưng giờ đây, cô đã bình thản lựa chọn kết thúc cho riêng mình.
“Tôi là kẻ có tội, tôi đã giết chết ba người. Tôi tồn tại trên thế gian này, mang theo tội lỗi, mang theo hận thù… nhưng giờ đây, tôi sẽ chuộc lại tất cả tội lỗi của mình…”
Lâm Duyệt nhắm mắt, lẩm bẩm, như thể đang nói với chính mình, cũng như đang nói với các nhân cách khác trong cơ thể mình.
Lách tách…
Ngọn lửa nhanh chóng lan rộng, nuốt trọn mọi ngóc ngách của căn hộ 401.
Lâm Duyệt đứng trong biển lửa, bị khói đặc nuốt chửng. Cho đến giây phút cuối cùng, ý thức của cô cũng tan biến theo làn khói cay nồng ấy.
…
Trong thế giới thực.
Bíp… bíp… bíp
Trong phòng ICU, tiếng còi cảnh báo từ máy móc cạnh giường của bệnh nhân hôn mê đột nhiên vang lên dồn dập, âm thanh này đã thu hút sự chú ý của các y tá trong trạm trực.
Các nhân viên y tế khoác áo blouse trắng vội vã chạy đến bên bệnh nhân hôn mê. Bác sĩ chính nhìn vào máy theo dõi nhịp tim, phát hiện đường sóng điện tim đã biến thành một đường thẳng. Phản ứng đầu tiên của họ là cấp cứu! Họ vây quanh giường bệnh, tiêm adrenaline cho bệnh nhân, đồng thời sử dụng máy khử rung tim để cấp cứu. Nhưng cơ thể cô gái nằm trên giường lại dần dần lạnh đi, cho đến cuối cùng, một giọt nước mắt chảy từ khóe mi cô, nhỏ xuống gối, để lại một vệt ẩm ướt ấm áp. Đó là dấu vết cuối cùng cô để lại trên cõi đời này.
“Thế nào rồi bác sĩ? Tình trạng của Lâm Duyệt có chuyển biến gì không?”
Khi thấy bác sĩ bước ra, mấy cảnh sát trẻ đứng ngoài ICU vội vã chạy tới: “Cô ấy đã nằm ICU bảy ngày rồi, có chuyển biến gì không?”
Bác sĩ không nói gì, chỉ lắc đầu.
Y tá bên cạnh giải thích ngắn gọn: “Khoảng năm phút trước, bệnh nhân bất ngờ ngừng tim. Chúng tôi đã tiêm adrenaline và dùng máy khử rung tim nhưng không có hiệu quả. Đến 20 giờ, chúng tôi chính thức tuyên bố bệnh nhân Lâm Duyệt đã tử vong.”
Nghe được tin này, mấy cảnh sát trẻ không nói gì, chỉ quay đầu nhìn ra hành lang.
Cách đó vài bước, Hoài Xuyên mặc cảnh phục đang đứng trước cửa sổ hành lang, khuôn mặt trầm tư nhìn ra bầu trời đêm u ám.
“Đội trưởng, tên sát nhân đó đã chết rồi…”
“Cũng coi như một mạng đổi một mạng, chỉ tiếc là chị dâu không thể quay về được…”
“Kẻ giết người đó chết là đáng, mạng của ả làm sao xứng với mạng của bác sĩ Tô Nhu được chứ!”
…
Mấy cảnh sát trẻ líu ríu bàn tán, còn Hoài Xuyên thì không nói gì.
Những người kia biết điều lặng lẽ rời đi, để lại một chút không gian yên tĩnh cho anh.
“…”
Anh nhìn bầu trời âm u một lúc lâu rồi cúi đầu, rút điện thoại ra.
Màn hình khóa điện thoại là ảnh một cô gái mặc váy đỏ, tươi cười rạng rỡ nhìn vào ống kính, tay tạo dáng hình chữ V. Đó là vị hôn thê của anh, bác sĩ Tô Nhu. Trong ảnh, cô rạng rỡ như đóa hoa mùa hạ.
Nhưng sau khi mở khóa, hình nền bên trong lại là ảnh một cô gái khác mặc bộ đồ bệnh nhân, đang ngồi trên giường bệnh.
Cô gái đó gương mặt tái nhợt tựa vào gối, mái tóc đen xõa sau lưng. Cả người gầy gò yếu ớt như chiếc lá sắp rụng trong gió thu, nhưng lại mang một vẻ đẹp mong manh, “bệnh so Tây Thi trội vài phân”. Cô nhìn về phía ống kính, rõ ràng nhận ra có người đang chụp trộm nhưng lại không hề giận dữ, mà ngược lại còn mỉm cười dịu dàng, đẹp như chiếc lá thu rơi.
Hoài Xuyên thở dài.
“Mình đã quá tham lam rồi…”
Đúng lúc này, điện thoại reo lên. Hoài Xuyên nặng nề bắt máy. Đầu dây bên kia vang lên giọng một nữ nhân viên chăm sóc khách hàng: “Xin chào, đây có phải là chủ thuê bao 1532xxxx038 không ạ? Chúng tôi là China Mobile, hiện đang có gói cước thoại muốn giới thiệu đến quý khách…”
“Tôi không rảnh.”
Hoài Xuyên khó chịu cúp máy, cất điện thoại vào túi. Anh ta hai tay đút túi đi về phía cuối hành lang. Tiếng bước chân đơn độc vang vọng mãi nơi cuối hành lang, cho đến khi bóng dáng anh ta bị bóng tối nuốt trọn.
Hết