Đêm Nay Em Ở Đức Linh Cáp
Chương 1: Cậu Sắp Chết Rồi
Đêm Nay Em Ở Đức Linh Cáp thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Quyển 1: Thế giới sắc vàng
"Đêm nay em không quan tâm nhân loại, em chỉ nhớ chị."
— Nhật Ký – Hải Tử
Chương 1: Cậu sắp chết rồi
"Tận cùng nơi thảo nguyên đôi tay em trống rỗng, lúc bi thương nắm chẳng chặt giọt lệ rơi."
Trì Niệm ngồi khoanh chân trên nắp ca-pô chiếc xe hơi, điếu thuốc chuyển từ tay trái sang tay phải. Trong khung cảnh hoang mạc hùng vĩ nhuộm màu hoàng hôn, cậu lại một lần nữa đọc thầm bài thơ đó.
Điện thoại của Trì Niệm chỉ còn 40% pin, nhưng không có sóng.
Chiếc ba lô bên người chứa toàn bộ tài sản của cậu: một chiếc áo khoác dày, nửa chai nước khoáng, một phần ba gói bánh quy, chứng minh thư, la bàn đã hỏng, thẻ ngân hàng chỉ còn hai vạn tệ cùng mấy trăm tệ tiền mặt.
Trì Niệm cũng không biết mọi chuyện lại thành ra thế này.
Nhưng có lẽ như thế mới đúng với mong muốn của cậu.
Cậu có mặt ở đây, hoàn toàn là để tìm chết.
Một ngày trước ở Golmud, Trì Niệm tìm tới một cửa hàng sửa xe địa phương mua một chiếc xe cũ sắp hỏng. Người ta có lẽ thấy cậu không phải kẻ ngốc thì cũng là người đầu óc có vấn đề, nên cũng chẳng nhân cơ hội mà hét giá.
Trì Niệm lái xe theo mấy chiếc minibus du lịch dọc theo quốc lộ tiến về phía trước. Phong cảnh nơi cao nguyên lúc đầu còn khiến người ta thấy mới lạ, nhưng ngắm lâu rồi, phóng tầm mắt chỉ thấy toàn đá vụn và những ngọn núi nhỏ bị gió thổi khô lặp đi lặp lại. Lòng Trì Niệm cũng dần dần chết lặng, giống như động tác lái xe của cậu vậy.
Trì Niệm đã quên khi đó cậu nghĩ gì, dường như chẳng còn chuyện gì có thể thu hút sự chú ý của cậu được nữa.
Mới đầu điện thoại còn hiện chút sóng yếu ớt, sau khi từ quốc lộ rẽ vào hoang mạc, sóng chập chờn rồi biến thành mạng E, không lâu sau thì hiện luôn dòng chữ "không có dịch vụ".
Đường đá cứng ngắc, thỉnh thoảng gặp những đụn cát rời rạc khiến chiếc xe cũ gầm thấp di chuyển hết sức khó khăn. Kiên trì được khoảng nửa tiếng đồng hồ sau, bánh trước chiếc xe rách nát của Trì Niệm "xì" một tiếng rồi hoàn toàn đình công, chính thức tuyên bố chuyến đi của cậu kết thúc bằng việc dừng lại ở một nơi không tên.
Cốp sau xe không có bánh thay thế và cũng không có đồ nghề, có vẻ như một tín hiệu định trước nào đó đã mách bảo cậu phải dừng lại ở nơi này.
Có lẽ còn có đường khác, nhưng Trì Niệm không muốn đi tiếp nữa.
Cậu tự nhủ rằng "thôi thì cứ thế này đi".
Trì Niệm không mặc áo khoác, gió nơi cao nguyên sắc lạnh. Lúc xuống xe, cậu còn bị ánh mặt trời nóng rực chiếu rọi khắp người. Cậu lấy bật lửa và bao thuốc, tựa vào mui xe, suy nghĩ trong chốc lát rồi ngồi hẳn lên nắp ca-pô. "Cạch" một tiếng, ngọn lửa xanh lam lóe sáng rồi lại vụt tắt.
Hút được một phần ba điếu thuốc, Trì Niệm nghĩ: Đệt, sớm muộn gì mình cũng đánh chết cái thằng cháu trai đó.
Hút hết điếu thứ hai, Trì Niệm lại thay đổi suy nghĩ, cậu thấy giờ này, cảnh này, có tính toán thêm nữa cũng vô dụng.
Cậu cũng không nghĩ đến việc quay về Bắc Kinh.
Giờ đã là 6 giờ 37 phút chiều.
Cuối tháng bảy, trời Thanh Hải tối muộn, thêm một tiếng đồng hồ nữa chưa chắc đã đợi được mặt trời lặn.
Nhưng Trì Niệm đã có thể thấy trước kết cục của mình.
Nhiệt độ trên cao nguyên giảm nhanh. Đợi mặt trời khuất núi, hoang mạc sẽ nhanh chóng trở lạnh. Chiếc áo khoác của Trì Niệm hoàn toàn không thể chống chọi được gió rét. Cậu ngồi trong xe cũng vô dụng, trong xe hay ngoài xe cũng đều như nhau. Cùng với gió lạnh, còn có sự thiếu dưỡng khí. Cậu sẽ ở trong hoàn cảnh như thế, mơ màng thiếp đi, sau đó sẽ chết cóng hoặc ngạt thở mà thôi.
Ở một nơi không bóng người, Trì Niệm có phân biệt được đông tây nam bắc cũng chẳng có tác dụng gì. Xe của cậu đã hỏng, đi bộ thì chẳng đi được bao xa. Giữa đường còn có thể gặp phải bầy sói hoang, đến lúc ấy lại càng gay go hơn, nói không chừng đến thi thể cũng chẳng còn nguyên vẹn.
Trì Niệm quyết định khoanh tay chờ chết.
Lúc lên máy bay tới Tây Bắc, cậu có gửi tin nhắn cho mẹ, đại ý là sẽ không về nhà nữa đâu. Gửi xong, máy bay hạ cánh, Trì Niệm rút sim, cũng không biết liệu mẹ có bỏ chặn cậu hay không.
Có lẽ với bố mẹ, từ khoảnh khắc bước chân ra khỏi cửa nhà, "Trì Niệm" đã trở thành một kẻ mất tích.
Trì Niệm rít một hơi thuốc, hi vọng lúc xem tin tức liên quan trên tivi, mẹ có thể nhớ tới mình.
Cuộc đời của cậu cho đến ngày hôm nay, không biết đã được bao nhiêu bạn học, bạn bè ngưỡng mộ rồi.
Bố Trì Niệm tới Bắc Kinh mưu sinh, tốt nghiệp chuyên ngành vào đầu những năm chín mươi. Thời sinh viên, ông quen biết rồi nên duyên với mẹ cậu. Hai người cùng nhau tay trắng lập nghiệp, dốc sức làm lụng để có được mấy ngôi nhà, mấy chiếc xe. Hiện tại bố cậu là tổng giám đốc của một công ty niêm yết. Từ khi ra đời, Trì Niệm đã có hộ khẩu Bắc Kinh và điều kiện sống đầy đủ.
Về việc học, Trì Niệm không mấy chí tiến thủ. Từ nhỏ đến lớn, cậu chỉ là một học sinh trung bình, môn toán quá tệ, có học thêm đến mấy cũng không cải thiện được. Cũng may thiên phú nghệ thuật của cậu không tồi chút nào, bố mẹ cũng tôn trọng. Hồi cấp ba, Trì Niệm chọn con đường thi nghệ thuật, về sau đỗ vào học viện mĩ thuật, thành tích ấy thế mà còn đứng đầu chuyên ngành.
Gia đình hòa thuận, tình đầu trắc trở, vừa đau vừa hạnh phúc, thành tích chuyên ngành xuất sắc.
Ấy chính là cuộc sống bình dị trong thế giới của Trì Niệm.
Nếu như không xảy ra chuyện ngoài ý muốn, năm nay Trì Niệm sẽ tốt nghiệp đại học, sau đó sẽ tìm việc ở bảo tàng nghệ thuật hay bảo tàng bình thường, tiếp tục bám trụ tại Bắc Kinh. Hoặc là theo cách thứ hai, bất chấp nguy hiểm, bất chấp việc bố mẹ họ hàng thấy mất mặt, công khai xu hướng tính dục với gia đình, tiếp đó, cùng bạn trai cậu yêu sâu sắc mở một phòng triển lãm tranh ảnh.
Có lẽ bởi cậu chưa từng trải qua trắc trở, nên lúc tốt nghiệp, vận mệnh đã giáng cho cậu một đòn trời giáng.
Cậu chọn con đường thứ hai.
Màn công khai xu hướng tính dục quá khốc liệt. Đúng như dự tính, Trì Niệm bị bố mẹ với quan niệm bảo thủ đuổi ra khỏi nhà. Song chỉ vỏn vẹn bốn ngày sau đó, người bạn trai yêu từ độ cấp ba đến giờ cuỗm mất số tiền ban đầu Trì Niệm tích lũy để hai người cùng nhau khởi nghiệp, im hơi lặng tiếng vứt bỏ cậu cùng một mớ hỗn độn tại khách sạn.
Thậm chí còn không cho cậu ở tiếp.
Sau khi bạn trai rời đi, Trì Niệm không tiền, không nhà, cũng chẳng còn ai yêu thương nữa.
Cậu dọn đến một nhà trọ nhỏ bé, nằm trong căn phòng sơ sài, bám bụi, đếm số dư trong thẻ ngân hàng xem còn có thể chống đỡ được đến bao giờ. Khi ấy, Trì Niệm đột nhiên nhớ đến ông thầy bói mà cậu gặp được hồi năm mười hai tuổi, khi leo núi Hương Sơn.
Ông thầy bói nhìn là biết lừa tiền kia, lại dở dở ương ương muốn giúp cậu "thoát nạn". Trì Niệm trông ông ta áo quần tả tơi, gầy gò hết mức bèn mềm lòng, bỏ tiền ra nhờ ông ta xem tướng tay cho. Lão lừa đảo đó nói rằng "mệnh cậu có một ngọn núi không qua được", bảo cậu "cẩn thận mặt trời hướng Tây Bắc".
Khi ấy, Trì Niệm chỉ cười cho qua chuyện, không hề để trong lòng.
Giờ khắc này, tâm nguội ý lạnh, lại thấy hơi tin vào sự sắp đặt của số phận. Nghĩ đi nghĩ lại hai câu nói ấy của lão lừa đảo, Trì Niệm nghịch điện thoại, nhân lúc điện thoại sắp hết pin, cậu mua một vé máy bay giá rẻ đi Đôn Hoàng.
Mặt trời hướng Tây Bắc.
Vậy thì xem sao? Dù sao cũng chẳng thể đen đủi hơn hiện tại nữa rồi.
Trì Niệm không đi theo đoàn. Cậu tới một nơi, rồi mua vé xe dùng một lần, đợi một ngày để tiêu hết sạch tiền.
Ngồi tàu hỏa đi Golmud, tới bồn địa Tsaidam, Hy Nhĩ hoang vắng chỉ còn trong gang tấc. Lúc mua chiếc xe kia, Trì Niệm nghĩ bụng: tàm tạm thôi là được, vô vị.
Bố mẹ không thấu hiểu thật vô vị, bạn trai phản bội thật vô vị, bị lừa mất tiền cũng thật vô vị.
Quá khứ vô vị, tương lai... lại càng như thế.
Vậy nên chi bằng chấm dứt ở đây.
Có nuối tiếc không?
Cái gì cũng nuối tiếc, vậy thì coi như không tiếc nuối gì cả.
Đợi đến khi Trì Niệm chỉ còn hai điếu thuốc, mặt trời đã có dấu hiệu sắp lặn.
Giữa hoang mạc, đá vụn bị gió thổi lăn đầy đất. Trì Niệm vuốt mặt, nhổ bỏ cát chui vào miệng rồi dụi dụi mắt. Không cần nhìn gương chiếu hậu, cậu cũng biết giờ khắc này mình mặt khô mắt đỏ, vừa thảm thương lại vừa sa sút tinh thần.
Nơi này đến cỏ cũng chẳng có, chỉ còn lại một mảnh hoang vu tiêu điều. Mặt trời chói chang chiếu rọi lên mỗi một triền núi lởm chởm.
Cảnh tượng tráng lệ mà bao la xiết bao.
Song đất trời cớ sao không chứa nổi nỗi mất mát của cậu?
Phải kết thúc tại đây, Trì Niệm lại đột nhiên thấy giận. Cậu nhìn chằm chằm bật lửa trong tay, hồi lâu sau mới ngước mắt nhìn về phương xa. Rặng núi sừng sững nhô lên phía đường chân trời, như đang "dán mắt" lên Trì Niệm.
Trong không khí có vị mặn, giờ khắc này núi và biển gần nhau biết bao.
Trì Niệm nhảy xuống nắp ca-pô cũ kỹ, một tay kẹp thuốc, quay đầu liếc nhìn chiếc ba lô bị mình lục lọi lung tung.
Chẳng cần phải đem gì nữa, có bỏ ở đây rồi bị gió cát nhấn chìm thì cũng là chuyện sau khi cậu chết. Trì Niệm nghĩ vậy bèn ngậm thuốc, vắt áo lên vai rồi đi về phía trước.
Gió càng lúc càng lớn, rất nhanh đã san bằng dấu chân của cậu.
Hút quá nhiều thuốc nên cổ họng khô khốc. Trì Niệm có cảm giác cả người cậu từ trong ra ngoài đều sắp bị đốt cháy. Cậu giống như một sao Hỏa, càng đi nhanh, nhiệt độ càng lan rộng khắp toàn thân, mãi đến khi nuốt chửng chính mình.
Trì Niệm dừng bước, ném điếu thuốc chưa hút hết xuống mặt đất rồi dùng chân giẫm lên.
Lời bạn trai cũ từng nói vang vọng bên tai cậu, chẳng hề đúng lúc: "Là em yêu cầu cao, gì cũng muốn cuối cùng lại trắng tay! Em muốn anh ở bên em, còn muốn anh có sự nghiệp, nhưng bản thân em thì sao? Rời xa bố mẹ em chẳng có gì cả!"
Mình bị điên rồi sao, Trì Niệm tự cười nhạo nghĩ, thế mà cậu còn thấy anh ta nói có lý ra phết.
Có điều dù sao bố mẹ cũng không cần cậu nữa.
Bố cậu bảo cậu cút, mẹ thì cứ khóc mãi. Một gia đình nhỏ đã từng hòa thuận và ấm áp, vì cậu mà tan nát. Sau khi rời nhà, liên tiếp nhận được mấy cuộc gọi mắng chửi từ bố mẹ và họ hàng, Trì Niệm chẳng còn dám nghe điện thoại của bố mẹ nữa.
Cậu một lòng theo ý mình để đi đến hiện tại. Nhớ tới nước mắt của mẹ, nơi sâu thẳm trong lòng bắt đầu dấy lên sự hối hận.
Nhưng hối hận có tác dụng gì chăng?
Xe của Trì Niệm dừng giữa đống đá nơi hoang mạc, cách đó mấy trăm mét, không thể khởi động được nữa.
Cậu sầu não ngồi xổm xuống rồi vò tóc, nước mắt chẳng hề báo trước lăn dài, thấm ướt cả một mảng đất nho nhỏ. Dưới tầm mắt mịt mờ, màu của đá cũng trở nên đậm hơn, cảm giác ẩm ướt càng lúc càng lan rộng.
Trì Niệm không ngừng lau nước mắt trên mặt, bên tai cậu bắt đầu ù đi, mắt cũng không còn nhìn rõ nữa.
Sau lưng bị mặt trời chiếu rọi đến phát đau.
Tiếng động cơ... cậu bắt đầu xuất hiện ảo giác rồi sao?
Nhưng âm thanh ấy càng lúc càng gần, gần như thể vang lên ngay bên tai cậu.
Tiếp đó, Trì Niệm ngửi thấy mùi xăng.
"Này." Từ xung quanh vọng lại tiếng người không rõ: "Cậu ở đấy làm gì thế?"
Tiếng phổ thông pha chút khẩu âm không rõ của vùng nào đó, giọng điệu trầm thấp, không đến mức lần đầu nghe đã thấy cực kỳ bắt tai, nhưng đúng thực không phải ảo giác của Trì Niệm.
Trì Niệm ngơ ngác ôm mặt, cậu không muốn để người khác phát hiện nước mắt cùng vẻ thất thố của mình. Khi cậu dang kẽ tay ra, chút bụi đất dính hết lên mặt, sau đó Trì Niệm đột nhiên trông thấy một chiếc Jeep được "ngụy trang" thành màu quân đội.
"Có ổn không?" Ai đó ló đầu ra từ cửa sổ xe bên ghế lái.
Trì Niệm không đáp lời.
Người nọ đeo kính râm và mặt nạ chống tia tử ngoại, đặc trưng của cao nguyên. Anh ta trầm ngâm như thể đang phân tích xem cậu là kẻ lang thang hay đã "mất hồn mất vía". Một lúc sau, anh ta dứt khoát mở cửa xe rồi nhảy xuống...
Chân rất dài, được bọc bên trong lớp quần cargo đen.
Đế đôi giày Dr Martens của anh khá nặng. Lúc đi tới chỗ Trì Niệm, mỗi một bước là để lại một dấu chân kiên cố. Gió so với lúc trước thổi mạnh hơn, mang theo cả hơi lạnh của đêm đen sắp tới, ấy vậy mà dấu chân anh chẳng hề biến mất.
Trì Niệm còn đang ngồi xổm, mãi đến khi người ấy đi tới trước mặt cậu rồi kéo mặt nạ xuống.
Bờ môi mỏng mà sắc bén nở một nụ cười ấm áp. Dáng người cao, mấy sợi tóc con hơi xoăn rủ trước đầu mày, đôi mắt xinh đẹp cong thành vầng trăng khuyết bên dưới gọng kính râm.
Đến tìm cậu à, thế thì có vẻ nên chào hỏi một tiếng nhỉ?
Trong lòng Trì Niệm dấy lên cảm giác vui sướng khi được cứu. Nước mắt cậu còn để lại vệt trắng ngổn ngang trên mặt. Cậu đang định đứng dậy lại đột nhiên không cử động được.
... Đệt.
Ngồi xổm lâu quá, chân tê mất rồi.
Trì Niệm ngẩng đầu, cậu đoán vẻ mặt mình lúc này nhất định rất khó coi.
Nhưng tiếp đó, người ấy chẳng hề kinh ngạc, vươn tay ra với cậu: "Tê chân à? Nào, tôi kéo cậu đứng dậy."
*Chú thích:
1. Hoang mạc (戈壁): một kiểu địa hình hoang mạc mà nền đất cứng được bao phủ bởi cát thô và sỏi đá, thường phân bố ở Tân Cương, Thanh Hải, Cam Túc, Nội Mông Cổ và Tây Tạng. Kiểu địa hình này khác với sa mạc thông thường.
2. Golmud: thành phố cấp phó địa khu thuộc Châu tự trị dân tộc Mông Cổ và dân tộc Tạng Hải Tây, tỉnh Thanh Hải, Trung Quốc.
3. Hy Nhĩ (Khả Khả Tây Lý): một khu vực bị cô lập ở phía Tây Bắc Thanh Hải – Thanh Tạng, Trung Quốc