Vưu Tình – đóa hoa hồng nhung kiêu sa của Đại học Bắc Thành, dung mạo tuyệt trần nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo tựa băng giá. Mang danh thiên kim tiểu thư nhà hào môn, thế nhưng cô lại phải tự mình xoay sở từng đồng học phí, giữ kín những bí mật không thể bật mí. Trái ngược hoàn toàn là Lương Tây Triều, cậu Năm nhà họ Lương – gia tộc thư hương lừng lẫy. Bao đời con cháu đều ôn văn nho nhã, chỉ riêng anh là một dị biệt khó thuần. Nuông chiều từ bé, Lương Tây Triều ngạo mạn, phong lưu, hành sự bất kham, coi trời bằng vung. Định mệnh sắp đặt, năm Vưu Tình mười chín tuổi, cơn mưa đêm tầm tã đã đưa đẩy cô đến trước chiếc Maybach mang biển số Bắc A mà cô đã chờ đợi trong tuyệt vọng. Thân ảnh cô đơn, ướt đẫm mưa lạnh, chật vật tiến về phía người đàn ông vừa bước ra từ xe. Ánh mắt anh – sắc bén tựa chim ưng, lạnh lùng xuyên thấu mọi toan tính, như thể đã sớm lột trần mọi che đậy của cô. Một thoáng hối hận len lỏi trong tim Vưu Tình. Cô vừa định quay lưng bỏ chạy, cổ tay đã bị giữ chặt, cả người lảo đảo ngã vào vòng tay ấm nóng. Bàn tay anh chậm rãi lau đi giọt mưa trên má, giọng trầm thấp đầy uy lực vang lên: “Chạy đi đâu? Thứ em muốn, tôi không cho em được sao?” Vưu Tình thừa biết mối quan hệ này ngay từ đầu đã định sẵn không có kết quả. Cô luôn giữ lấy lý trí, chủ động nói lời chia tay. Lương Tây Triều nghe xong, tức đến bật cười, nheo mắt, ngón tay thon dài chậm rãi miết nhẹ lên vành môi cô: “Tôi đã cho phép em đi rồi sao?” Đối diện với ánh mắt chiếm hữu của anh, Vưu Tình bình thản mà cương quyết tuyên bố: “Lương Tây Triều, tôi thích anh, và cũng lợi dụng anh.” Một câu chuyện tình yêu đầy gai góc, nơi hai trái tim không hoàn hảo phải đối mặt với những toan tính, sự chiếm hữu cưỡng ép và hành trình "truy thê" đầy chông gai. Từ những va chạm thể xác ban đầu (Song Xử), liệu họ có thể tìm thấy con đường đến trái tim nhau, xây dựng một tình yêu dựa trên sự tôn trọng và bao dung thực sự? **Hào môn thế gia | Yêu sâu sắc | Thiên chi kiêu tử | Đấu trí đấu tình | Từ thể xác đến trái tim | Cưỡng ép chiếm đoạt | Truy thê**