Lần đầu gặp gỡ, ánh mắt Trần Tây Thụy chỉ thoáng lướt qua anh. Người đàn ông ấy có cốt cách hơn người, ngũ quan đoan chính, nhưng ẩn sau vẻ ngoài hào hoa ấy, là khí chất của kẻ tiểu tư sản vừa ích kỷ lại vừa bạc bẽo. Lần thứ hai gặp lại, Trần Tây Thụy bạo dạn ghé sát vào cửa sổ xe anh, cười tươi rói hỏi: “Anh ơi, xe anh lái là hãng gì thế ạ?” Phó Yến Khâm nhìn cô gái trước mặt. Ánh mắt cô sáng rực, lời nói chân thành, nhưng đáy mắt lại ẩn chứa sự từng trải non nớt. Anh không biết cô thật sự ngốc nghếch, hay là một cao thủ tình trường đang giả nai. Anh khẽ cười khẩy: “Mặt không đủ xinh, dáng cũng chẳng đủ chuẩn. Cô bé à, tôi khuyên em nên làm những chuyện trong khả năng của mình thì hơn.” Thế nhưng, trong những năm tháng dây dưa không dứt ấy, Phó Yến Khâm đã không chỉ một lần nhen nhóm ý định cưới cô về nhà. Để rồi khi anh nhận ra mình muốn níu giữ, Trần Tây Thụy đã rời xa từ rất nhiều năm về trước. Trần Tây Thụy tin rằng cuộc đời mình là một chuỗi những thử nghiệm và sai lầm không ngừng. Kỳ thi đại học, cô mơ hồ chọn ngành y. Thầy giáo bảo cô thiếu tư duy lâm sàng, không phải là người có tố chất làm bác sĩ. Không sao, cô tin mình có thể học được, từng bước một. Cô đã trải qua hai mối tình chẳng đi đến đâu. Mối tình đầu ngây ngô khờ dại, lời hứa quá đẹp vì tuổi đời còn quá trẻ; mối tình thứ hai đau đến khắc cốt ghi tâm, biến một cô gái vô tư lự thành một thiếu nữ chất chứa mộng mơ và nỗi niềm. May thay, tương lai còn dài, và cô vẫn còn trẻ. Và đây là câu chuyện về hành trình ấy: một cô gái lên phương Bắc, xoay vần giữa tình yêu và những va vấp, để rồi lột xác trở thành một nữ bác sĩ trưởng khoa đầy bản lĩnh.