Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc
Chương 26: Dấu hiệu buông bỏ
Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đàn anh của Hạ Ngạn Hoài tốt nghiệp thạc sĩ Đại học Thịnh An, ra trường đi làm vài năm rồi chuyển hướng sang khởi nghiệp, sự nghiệp khá suôn sẻ. Huynh ấy tên là Triệu Khâm Diệu, từng có vài mối tình nhưng cũng không nhiều. Hiện tại đang trong giai đoạn khởi nghiệp, huynh ấy một thân một mình, không vướng bận hay bị ai ràng buộc.
Ban đầu, Triệu Khâm Diệu hỏi câu đó cũng không chắc chắn lắm, nhưng vừa nhìn thấy người đàn em có dung mạo xuất chúng, đẹp hơn cả Phan An của mình há hốc rồi lại im bặt, huynh ấy bỗng nhận ra…
?
Không đúng. Điều này thực sự có gì đó không ổn.
“Này Hạ Ngạn Hoài, cậu nói anh nghe thử xem nào?” Huynh ấy muốn xem thử anh chàng đẹp trai đến mức này còn có thể gặp phải vấn đề tình cảm gì.
Hạ Ngạn Hoài: “Em không có vấn đề tình cảm.”
Cũng không thể gọi là vấn đề tình cảm.
Nhưng lời anh nói không lọt tai Triệu Khâm Diệu, huynh ấy đã bắt đầu phân tích: “Dạo này anh không thấy cậu gần gũi với cô gái nào cả, cậu bận tối mắt tối mũi rồi, thời gian đâu mà nghĩ đến con gái? Mấy cô bé trong văn phòng dù rất ngưỡng mộ ngoại hình của cậu, nhưng anh nghe họ nói cậu không hợp làm bạn trai hay chồng, chỉ hợp để ngắm thôi. Gần đây cậu làm gì có chuyện gì…”
Hạ Ngạn Hoài: “Không phải gần đây…”
Vừa nói ra câu này, cậu lại cảm thấy có gì đó không ổn nên ngậm miệng lại.
Nhưng người đàn anh nhạy bén của cậu lại nhanh chóng nắm bắt được trọng điểm: “Là cậu thích người ta, nhưng người ta không thích cậu?”
Hạ Ngạn Hoài: “Anh à, anh đừng suy diễn nhiều quá được không?”
Triệu Khâm Diệu xua tay gạt phắt: “Không được, cậu không biết cậu quan trọng với cái văn phòng này thế nào đâu. Vấn đề của cậu mà không giải quyết được thì văn phòng này nguy to đấy!”
“Ngạn Hoài, chuyện theo đuổi con gái không phức tạp đến thế đâu. Cậu cũng không thể vì đã quen được người khác săn đón mà không chủ động với người cậu thích được, đúng không?” Khi nói lý thuyết, người ta thường nói say sưa không ngớt, “Cha mẹ đã ban cho cậu điều kiện trời phú ưu việt đến thế, nếu cậu còn không theo đuổi được con gái thì chỉ có thể nói là cậu chưa đủ tận tâm mà thôi…”
“Không phải em thích cô ấy, là…”
Triệu Khâm Diệu: “?”
Đến bước này rồi, bộ não của một trai thẳng tự nhiên cũng bắt đầu hoạt động hết công suất.
“Vậy là người ta thích cậu, tỏ tình với cậu nhưng cậu không đồng ý, sau đó lại cứ mãi vấn vương không dứt?”
Bầu không khí dường như ngưng lại mất hai giây nhưng lại dài dằng dặc như hàng thế kỷ.
Hạ Ngạn Hoài rõ ràng bị mạch suy nghĩ của Triệu Khâm Diệu làm cho chấn động, nhưng lại lập tức chuyển sang thở dài thườn thượt: “Anh, công việc của anh dạo này chưa đủ bận à?”
Triệu Khâm Diệu, vốn đang cảm thấy công việc quá tải đến mức muốn phát điên: “…”
Nhưng từ miệng Hạ Ngạn Hoài quả thật không moi được bất kỳ lời nào có giá trị. Triệu Khâm Diệu hơi thất vọng, cậu em này chẳng hé răng tâm sự với ai nửa lời. Tuy nhiên, với tư cách là đối tác khởi nghiệp cùng nhau, Triệu Khâm Diệu cảm thấy mình có nghĩa vụ quan tâm đến tâm trạng của người đàn em.
Cuối cùng huynh ấy nói: “Ngạn Hoài, đều là người trưởng thành rồi, có những chuyện nếu đã nghĩ thông suốt thì cứ mạnh dạn làm đi, đừng để cuối cùng bản thân phải hối tiếc.”
“Chúng ta cũng vừa mới hoàn thành một dự án, thời gian không còn eo hẹp như trước nữa. Tôi cho cậu mấy ngày nghỉ phép, tập trung giải quyết việc riêng, được chứ?”
Khi nói câu này, Triệu Khâm Diệu còn cảm thấy hơi chạnh lòng. Văn phòng này nếu thiếu đi Hạ Ngạn Hoài thì thật sự đổ gục mất.
Hạ Ngạn Hoài im lặng một lát, dường như đang thật sự suy nghĩ, nhưng rất nhanh, anh đã nói: “Không cần.”
Tiếp sau đó, anh nhìn thấy đàn anh của mình thở phào nhẹ nhõm.
“…”
Mùa đông ở thành phố Thịnh An mang đến cảm giác ẩm ướt và lạnh buốt, khiến thời gian như thể trôi chậm hơn hẳn, nhất là khi người ta bắt đầu lạc lối trong một vấn đề khó xử. Dạo gần đây, Hạ Ngạn Hoài thường xuyên nhớ đến một người, khiến cuộc sống của anh xuất hiện không ít phiền muộn.
Trong video đời thường mới nhất của Lạc Cẩm Hi lại xuất hiện anh chàng ngoại quốc mắt xanh đó. Cậu ta cao hơn Lạc Cẩm Hi rất nhiều, ngay cả trong video cũng có thể thấy rõ đôi mắt ấy chứa đựng tình ý nồng nàn dành cho cô. Ở dưới phần bình luận bắt đầu có người ra sức “đẩy thuyền” ủng hộ. Lạc Cẩm Hi hiện tại đã là một blogger chia sẻ cuộc sống và có một lượng người hâm mộ nhất định. Hạ Ngạn Hoài tin chắc rằng trước khi cô tạo tài khoản này, cô không hề nghĩ đến việc kiếm tiền mà chỉ đơn thuần muốn chia sẻ cuộc sống thường nhật của mình. Lạc Cẩm Hi không trả lời bất kỳ bình luận nào hỏi về mối quan hệ giữa cô và anh chàng kia. Trong nhiều năm quen biết, cô chưa bao giờ duy trì mối quan hệ mập mờ với bất kỳ người khác giới nào mà cô không có chút hứng thú. Ngay cả với Hạ Ngạn Hoài, cô cũng rất thẳng thắn tỏ tình. Chính vì đã hiểu cô quá rõ, nên anh tự nhiên cũng có thể nhận ra nhiều điểm tinh tế.
Đầu tháng Mười Hai, khí trời ở Thịnh An khô hanh và lạnh buốt, gió thổi vào mặt rát như dao cắt, khiến lòng người cảm thấy nặng trĩu. Dạo gần đây Hạ Ngạn Hoài ngủ không ngon giấc. Trùng hợp là dạo này Lư Tiêu đang trong giai đoạn tìm hiểu với một cô gái ở Thịnh An, cậu ta bất chấp khoảng cách địa lý, cứ chốc chốc lại chạy tới chạy lui liên tục. Kẻ rảnh rỗi thì hay thích quấy rầy bạn bè, bởi vậy, Hạ Ngạn Hoài đã phải gặp cậu ta không ít lần. Cũng may là hiện tại Lư Tiêu đã nhuộm lại tóc đen, nhìn thuận mắt hơn hẳn.
Hạ Ngạn Hoài nhìn bộ dạng say mê tình yêu của cậu ta cứ thao thao bất tuyệt nói về việc bạn gái tương lai của mình đáng yêu đến nhường nào, bỗng nhiên anh mở miệng: “Tôi có thể hỏi cậu một câu không?”
?
Lư Tiêu có chút bất ngờ: “Ồ, cậu mà cũng có chuyện cần tôi giải đáp sao?”
“Cậu có bao giờ đối với người mình thích…” Hạ Ngạn Hoài dừng lại một chút, “nảy sinh ham muốn sinh lý không?”
Câu hỏi rất thẳng thắn, thẳng thắn đến mức người anh em thân thiết ngồi đối diện anh cũng phải sững sờ.
Hạ Ngạn Hoài cũng cảm thấy câu hỏi này rất riêng tư, nhanh chóng nói thêm: “Không muốn trả lời thì thôi vậy.”
“Tất nhiên là có rồi,” Lư Tiêu nói ngay sau đó, thừa nhận một cách thẳng thắn, “Tôi đâu có ý định yêu đương trong sáng. Mà nói thật, kể cả tôi có ý định yêu đương trong sáng thì cũng chưa chắc người ta đã chịu đâu.”
“Nhưng nói đi cũng phải nói lại, có ham muốn sinh lý cũng không thể lúc nào cũng cứ thế mà nói ra. Nếu chỉ nói về chuyện chăn gối mà không nói đến tính cách, sở thích, ước mơ, thì tại sao nhất định phải là cô ấy chứ không phải ai khác? Người ta yêu cậu hay yêu thứ đó của cậu?”
Thô nhưng thật.
Lư Tiêu nói xong liền phản ứng lại: “Khoan đã, cậu đang có ham muốn sinh lý với ai vậy?”
“Không có.” Chính vì không có nên mới thấy phiền lòng.
Anh rất quan tâm, nhưng dường như không phải là kiểu quan tâm của một người yêu. Đối với Lạc Cẩm Hi, anh có một sự khoan dung và quan tâm rất lớn dành cho cô, sẵn sàng chăm sóc cô nhưng lại không hề nảy sinh chút ham muốn sinh lý nào khác. Vậy thì kiểu thích này rốt cuộc là gì đây?
“Vậy cậu hỏi cái này làm gì?” Lư Tiêu còn thấy hơi buồn cười, “Nếu đã tò mò đến thế thì thử yêu một lần đi chẳng phải sẽ biết ngay sao?”
“Hỏi cho biết vậy thôi.”
Lư Tiêu không biết hết chuyện riêng của bạn thân, lại còn vô tình chạm đúng chỗ nhạy cảm: “Hôm nay cậu lại hỏi tôi chuyện riêng tư thế này, cảm động thật đấy. Tôi còn tưởng cậu chỉ thích tâm sự với Lạc Cẩm Hi mà thôi chứ.”
“…”
Hạ Ngạn Hoài vốn là kiểu người như vậy, từ nhỏ đã thích tỏ vẻ lạnh lùng. Người khác từng nghĩ anh thích làm màu mè, sau này mới phát hiện ra dù anh có thích làm màu mè thì cũng đã làm màu mười mấy, hai mươi năm rồi, có lẽ trời sinh đã thế.
Lư Tiêu không moi thêm được bất cứ thông tin gì khác.
Hôm nay cậu ta bị cô nàng đang tìm hiểu cho leo cây, chợt nhớ đến người bạn thân này, biết Hạ Ngạn Hoài vẫn đang làm thêm giờ liền rất hào phóng đặt cơm cho tất cả mọi người có mặt trong văn phòng của anh. Không dưng lại được ăn cơm miễn phí, thế là đồng nghiệp của Hạ Ngạn Hoài liền đẩy anh ra tiếp đón vị khách hào phóng kia. Tán dóc một hồi đã nhắc tới chuyện tình cảm, vì đây là lần đầu tiên Hạ Ngạn Hoài chủ động đề cập đến vấn đề này nên Lư Tiêu cũng tiện thể được dịp lên tiếng, thế là nói luôn mồm, càng nói càng hăng say, cuối cùng còn tiện miệng khuyên nhủ vài câu. Chỉ là cậu ta nói toàn những lời vô nghĩa, có chẳng cũng chỉ có một câu nghe lọt tai.
“Nếu thật sự không dám chắc mình có thích người ta hay không thì cậu phải tiếp xúc nhiều hơn, chứ trốn tránh thì có ích gì? Yêu từ cái nhìn đầu tiên là yêu, mà bên nhau lâu ngày dần nảy sinh rung động cũng là yêu. Đừng để đến khi nhận ra rồi mới rúc đầu vào chăn mà hối hận.”
Nói xong, vị thần tình yêu họ Lư tên Tiêu liền đứng dậy phấn khởi ra về.
Tan làm, Hạ Ngạn Hoài là người cuối cùng rời văn phòng. Không gian xung quanh yên tĩnh đến mức chỉ có mỗi tiếng bước chân của chính anh. Anh đang miên man suy tư. Sau khi đèn tắt, trên hành lang chỉ còn lại chút ánh sáng mờ ảo, hắt lên khuôn mặt anh nửa sáng nửa tối, ẩn hiện trong màn đêm. Tiếng thang máy hoạt động trong không gian yên tĩnh bỗng trở nên chói tai đến lạ. Người đã thưa thớt, thang máy chạy xuống cũng nhanh hơn. Vừa bước ra khỏi thang máy, Hạ Ngạn Hoài tiện tay lướt mạng xã hội, bất ngờ nhìn thấy một ảnh đại diện và biệt danh đã lâu không thấy xuất hiện trên WeChat. Đầu ngón tay đang định lướt xuống bỗng khựng lại. Vào một đêm đông rất đỗi bình thường này, Hạ Ngạn Hoài chợt nhớ đến lời Lạc Cẩm Hi đã nói với anh cách đây khoảng nửa năm.
Cô nói: “Đợi tôi không thích cậu nữa, chúng ta hãy liên lạc lại nhé.”
Đợi đến khi cô đã ở trời Tây, Hạ Ngạn Hoài mới phát hiện mình đã bị cô chặn liên lạc.
Bây giờ anh bất ngờ được cô kéo ra khỏi danh sách chặn, dường như đã báo hiệu một điều rất rõ ràng: Cô đã buông bỏ rồi.
—
London mấy ngày nay tuyết rơi. Mỗi ngày Lạc Cẩm Hi ra ngoài đều sẽ mặc đủ ấm áp, nhưng sau khi hoàn thành một bài tập quay ngoại cảnh, cô vẫn bị cảm.
Khắp các con phố đã bắt đầu trang trí Giáng sinh, những bông tuyết trắng rơi xuống trong màn xanh đỏ của những món đồ trang trí trông rất đẹp mắt, tạo nên không khí Giáng sinh cận kề. Nhập gia tùy tục, năm nay Lạc Cẩm Hi cũng rất mong chờ kỳ nghỉ lễ này, vì khi đó cô sẽ được nghỉ. Người bình thường chẳng có ai lại không mong đến ngày nghỉ lễ; nếu có, vậy chắc không phải là người Trái Đất rồi.
Lạc Cẩm Hi khá thích những ngày tuyết rơi, tuy có hơi bất tiện nhưng nhìn chung vẫn rất đỗi lãng mạn. Nhớ cái hôm London đón trận tuyết đầu mùa, cô còn đặc biệt quay video đăng lên mạng xã hội để ghi lại khoảnh khắc ấy.
Cơn cảm lạnh nghiêm trọng đến mức khiến cô hoàn toàn mất khứu giác, thậm chí không cảm nhận được hương vị đồ ăn ra sao. Lạc Cẩm Hi vừa lục tung tủ tìm thuốc đã chuẩn bị sẵn, vừa nhắn tin xin lỗi những người bạn đã hẹn gặp vào cuối tuần này. Vốn dĩ cuối tuần này cô có một cuộc hẹn tụ tập, nhưng giờ vì lý do sức khỏe nên đành phải hủy hẹn. Nằm ở nhà một mình không tránh khỏi việc suy nghĩ miên man. Mũi đã nghẹt đến mức không ngủ được, Lạc Cẩm Hi lặng im cầm cốc nước ấm nhấp từng ngụm một.
Việc kéo Hạ Ngạn Hoài ra khỏi danh sách đen thực ra cũng là một ý nghĩ chợt lóe lên. Lúc đó, quả thực cô đã rất muốn nói chuyện với anh. Có lẽ khi bị ốm, tâm trạng con người cũng trở nên yếu mềm hơn hẳn. Thực ra Lạc Cẩm Hi không mạnh mẽ như cô tưởng, bấy lâu nay cô chỉ có thể chấp nhận khoảng cách giữa hai người đang ngày một xa thêm, nhưng không có nghĩa là cô đã hết tình cảm với anh. Thoát ra khỏi một mối quan hệ lâu hay mau còn tùy thuộc vào mỗi người. Tình cảm giữa cô và Hạ Ngạn Hoài đã được vun đắp hơn hai mươi năm, bình thường không liên lạc cũng không sao, nhưng nếu trở về làm bạn bè bình thường thì cô lại thấy khó chịu.
Nửa đêm mất ngủ vì ốm, lại không dám để cha mẹ biết mình đang vừa ốm sốt vừa nhớ nhà quay quắt, Lạc Cẩm Hi bèn kéo tên Hạ Ngạn Hoài ra khỏi danh sách chặn, muốn xem thử trạng thái của anh dạo gần đây thế nào. Nào ngờ, anh cài đặt hiển thị bài đăng trong ba ngày, mà ba ngày liền anh chẳng đăng lấy một dòng trạng thái nào cả. Cô bất lực, chỉ có thể mở xem lại nhật ký trò chuyện cũ của hai người trước đây. Xem được một lúc, sống mũi cô cay xè, hốc mắt cũng nóng ran. Nước mắt rơi xuống, cô đành bò dậy lấy giấy lau, cũng nhờ vậy mà mũi đã thông được đôi chút.
Sau khi bỏ chặn, Lạc Cẩm Hi đã băn khoăn do dự hồi lâu, cuối cùng không gửi tin nhắn hỏi thăm nhưng cũng chẳng chặn anh nữa, cứ để đó không liên lạc lại. Cô mơ màng ngủ vùi cả ngày, đến lúc tỉnh dậy, bụng đói cồn cào nên định bụng sẽ ra ngoài mua chút đồ ăn lót dạ. Không xem điện thoại, thế nên đương nhiên cô cũng không nhìn thấy một cuộc gọi nhỡ từ một số máy lạ trên điện thoại của mình.