Ngày ta lên kiệu hoa gả cho vị tướng quân tàn phế, cả kinh thành nín thở chờ xem một trò cười kịch tính. Đích tỷ của ta – người từng công khai từ hôn chàng ngay giữa đại điện – còn cố tình gửi đến một "hạ lễ" đầy nhục nhã: một cây gậy chống cùng lời nhắn đầy mỉa mai: "Nhớ chăm sóc phu quân cho thật tốt." Phụ thân nổi trận lôi đình, chỉ thẳng mặt ta mà mắng nhiếc: "Ngươi đã làm mất sạch thể diện của Tô gia!" Ta không khóc, cũng chẳng oán than. Ta chỉ lặng lẽ dìu người nam nhân bị cả thiên hạ ruồng bỏ ấy, từng bước, từng bước trở về phủ tướng quân tiêu điều. Chẳng ai ngờ được, ba năm sau... Người nam nhân từng bị coi là phế nhân ấy lại khoác lên mình chiến giáp rực lửa, mang theo chiến công hiển hách chấn động vạn dặm, hiên ngang đứng giữa Kim Loan điện. Uy danh của chàng khiến cả triều đình phải kiêng dè. Khi Thánh thượng muốn ban đích tỷ của ta cho chàng làm thiếp, trước sự chứng kiến của trăm quan văn võ, chàng đã quỳ xuống. Giọng nói trầm ổn nhưng đanh thép vang vọng khắp đại điện: "Vi thần... đời này kiếp này, chỉ cần một mình chính thê." Cả đại điện rúng động. Còn đích tỷ của ta, gương mặt kiêu ngạo năm nào giờ đây chỉ còn lại một sắc trắng bệch tàn tạ.