Tám năm. Tám năm đằng đẵng, Ôn Sơ sống như một cái bóng, một bản sao không hoàn hảo của Tề Viện. Từ ánh mắt, nụ cười đến từng cử chỉ, cô tỉ mỉ học theo, cam chịu lẩn khuất trong màn đêm của sự so sánh, chỉ để làm nền cho một người khác. Cô đã chịu đựng đủ rồi.
Khi cuối cùng, cô chạm tới ngưỡng cửa của tự do, có thể đứng trên sân khấu mang tên mình, số phận lại giáng thêm một đòn chí mạng. Người đàn ông cô ngỡ rằng yêu cô hơn cả sinh mệnh, hóa ra, trong sâu thẳm ánh mắt anh ta, vẫn chỉ là nỗi ám ảnh mang tên Tề Viện. Suốt tám năm qua, cô chưa từng là chính mình trong mắt anh, mà chỉ là một thế thân hoàn hảo đến đáng sợ.
Khoảnh khắc sự thật phũ phàng ấy vỡ òa, thế giới của Ôn Sơ sụp đổ không tiếng động.
***
Năm tháng trôi qua, ánh hào quang rực rỡ cuối cùng cũng thuộc về Ôn Sơ. Đêm trao giải Ảnh hậu, tên cô vang vọng khắp khán phòng, trên mọi màn hình lớn nhỏ. Tiếng reo hò, những tràng pháo tay như sấm dậy, tất cả chỉ dành cho cô.
Giữa biển người chúc tụng, cô lạnh lùng bắt gặp ánh nhìn tuyệt vọng của người đàn ông từng chà đạp trái tim mình, bàn tay anh ta run rẩy đưa về phía cô. Nhưng Ôn Sơ chỉ khẽ cười, thản nhiên nắm lấy một bàn tay khác, kiên quyết rẽ sang một lối đi mới.
***
Cố Trình, nửa đời đầu sống trong kiêu ngạo tột cùng, nửa đời sau lại hóa thành một kẻ điên, chìm đắm trong hối hận và khao khát được quỳ gối xin tha thứ từ người phụ nữ anh từng xem nhẹ.
Một câu chuyện về sự trả thù ngọt ngào, khi một cô gái kiên cường bước ra từ cái bóng của người khác để tìm thấy vinh quang và tình yêu đích thực. Xa được bao nhiêu, cút đến đó bấy nhiêu!
Truyện Đề Cử






