71. Chương 71: Khoảng thời gian ngắn ngủi

Điện Thờ - Thất Tiểu Hoàng Thúc

Chương 71: Khoảng thời gian ngắn ngủi

Điện Thờ - Thất Tiểu Hoàng Thúc thuộc thể loại Linh Dị, chương 71 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau Tết, đây là khoảng thời gian hiếm hoi mà Thi Nhiên có thể nghỉ ngơi giữa lịch trình bận rộn. Sau khi đến Giang Thành, cô lại lao vào công việc. Cuối tháng 2, bộ phim *Phi Dục* chính thức đóng máy. Do kinh phí eo hẹp, nhiều cảnh quay phải thực hiện vào đêm, khiến thời gian trò chuyện của hai người càng thêm hạn chế.
Nguyễn Nguyễn bên này cũng chẳng có lúc nào rảnh. Phim *Điện Thờ* mùa đầu tiên quay chóng vánh xong, đến hai tập cuối, cô phải leo dây cáp, mang theo vết bầm tím chỉ nghỉ được hai ngày đã phải tham gia ghi hình vài chương trình tạp kỹ.
Đều là khách mời chạy show, tranh thủ thời gian rảnh kiếm thêm thu nhập.
Tháng 3, tuần lễ thời trang bắt đầu. Thi Nhiên với tư cách đại diện được mời bay ra nước ngoài xem show, còn Nguyễn Nguyễn làm khách mời trong một chương trình tạp kỹ. Trên tường đài truyền hình treo poster của Thi Nhiên, Nguyễn Nguyễn khoác áo khoác, được trợ lý và vệ sĩ hộ tống bước nhanh qua, lướt mắt nhìn thoáng, lặng lẽ mỉm cười.
Tháng 4, Thi Nhiên ở Giang Thành xử lý công việc bị trì hoãn do quay *Phi Dục*, Nguyễn Nguyễn quay TVC quảng cáo đầu tiên.
Trong lúc nghỉ giải lao, nghe thấy nhiếp ảnh gia nổi tiếng trong giới vừa chỉnh thông số máy ảnh DSLR, vừa trò chuyện với trợ lý nhiếp ảnh.
Anh nói tuần trước chụp Thi Nhiên.
Nguyễn Nguyễn khẽ động tai, tò mò hỏi về chuyện hậu trường thương hiệu: "Cô ấy lại có hợp đồng đại diện à? Hay là chụp tạp chí?"
Nhiếp ảnh gia nhướng mày cười, lắc đầu, không nói thêm.
Trên đường từ Giang Thành về Thụ Thành, Nguyễn Nguyễn nhận được điện thoại của Chu Gia Phân, bảo bà ấy sắp đến Thụ Thành, có chuyến bay thẳng, đến nơi sẽ tìm cô. Cô hỏi số chuyến bay, bảo Ngô Mai ghi lại, đến lúc đó sẽ ra đón.
Về đến nhà, cô cất hết đồ của Thi Nhiên, chất đống vào phòng thay đồ rồi khóa lại.
Đang dọn dẹp thì Thi Nhiên vừa hay nhắn tin tới, cô liền gọi video. Thi Nhiên đang ăn bữa cơm dinh dưỡng, Nguyễn Nguyễn dựa điện thoại lên bàn, dọn dẹp tạp chí trên bàn trà—bìa sau đều là hình Thi Nhiên, lúc sạch sẽ, lúc cầu kỳ, lúc độc lập, lúc xinh đẹp đến nao lòng. Cô lật từng cuốn cho Thi Nhiên xem.
Thi Nhiên thỉnh thoảng liếc mắt, thỉnh thoảng lại ghé sát quan sát, gương mặt lạnh lùng ăn vài miếng salad, ánh mắt dần thả lỏng.
Trò chuyện một lát, Tiểu Hắc nhảy lên đùi Nguyễn Nguyễn, cô ôm nó, vừa bóp vuốt chân nhỏ vừa chỉ vào video hỏi: "Nhìn xem trong này là ai vậy?"
Thi Nhiên nghiêng đầu, nhướng mày với Tiểu Hắc.
"Là mẹ." Nguyễn Nguyễn cúi đầu nói với Tiểu Hắc, giọng điệu dỗ dành trẻ con tập nói.
Nói xong, Thi Nhiên dừng động tác, lòng cảm thấy phức tạp. Từ "mẹ" đã vắng bóng quá lâu, hơn nữa cô không thích trẻ con, chưa bao giờ nghĩ sẽ được gọi như vậy trên người mình.
Không biết cảm giác lúc này là không thích hay không ghét, nhưng tim cô như bị muối ngâm, hơi mặn.
Nguyễn Nguyễn trong màn hình bắt đầu cắt móng cho Tiểu Hắc, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn Thi Nhiên, khóe môi cong lên nụ cười.
Thi Nhiên cảm thấy mình như trở lại tuổi thơ chơi trò gia đình, cùng bạn bè mơ ước về một mái nhà. Tình yêu ngây ngô có lẽ là bởi luôn có người sẵn lòng cùng bạn say mê diễn vai mãi bên nhau.
Cô càng ngày càng thích cười, như thể có người tí hon ngồi xổm trong lòng cô vun đất, trồng hoa, cô không còn là chiếc bình phản chiếu và chứa đựng cảm xúc của người khác—trong đất của cô có giun đất, có mầm non, có gió xuân và mưa xuân.
Sắp nở rồi, hoa mùa hè.
Thi Nhiên nhìn Nguyễn Nguyễn trong video, nhẹ giọng nói: "Không phải mẹ."
"Hửm?"
"Chị là chủ của nó."
Nguyễn Nguyễn ôm Tiểu Hắc, cười tươi như hoa, lắc lắc móng vuốt của nó: "Vâng, thí chủ."
*Chữ "thí" trong "thí chủ" cũng là chữ "Thi" trong tên Thi Nhiên.
"Thí chủ?”
"Chủ nhân của Tiểu Hắc... Thi Nhiên." Nguyễn Nguyễn cười phì một tiếng.
Thi Nhiên khẽ nhếch môi cười, rồi dùng dĩa xiên một miếng bơ, nhai từ tốn. Nguyễn Nguyễn mỉm cười nhìn với chút ý cười còn vương.
"Khi nào rảnh, chị sẽ huấn luyện Tiểu Hắc làm mèo tuần tra." Thi Nhiên ăn xong, chậm rãi nói.
"Hả?"
"Ừ." Cô yêu cầu khá cao với chú mèo của họ, giống như từng yêu cầu nghiêm ngặt với cảnh sát mèo con.
"Nghe thấy chưa?" Nguyễn Nguyễn đưa tay gãi cằm Tiểu Hắc, thì thầm: "Mày không còn nhiều ngày vui vẻ đâu."
Thi Nhiên trong mắt mang nụ cười chỉ vào Nguyễn Nguyễn trong màn hình, Nguyễn Nguyễn nghiêng đầu làm nũng, khiến cô không khỏi bật cười. Sau đó hai người lưu luyến ngắt cuộc gọi video.
Nguyễn Nguyễn thả Tiểu Hắc ra, chống tay ra sau. Mẹ… mẹ nàng cũng sắp tới rồi.
Đã lâu không gặp.
Vào chiều thứ Sáu, sân bay Thụ Thành đông nghịt người. Lúc ấy, Nguyễn Nguyễn đang được Ngô Mai nhờ cậy tìm mối quan hệ, cô vừa gia nhập đoàn làm phim, đảm nhận vai nữ phụ. May mắn là đoàn phim chưa khởi quay, công ty đã bố trí thêm trợ lý hỗ trợ công việc thường ngày. Người trợ lý cầm bảng tên đứng đợi khá lâu mới thấy được cô.
Về đến Xuân Phong Loan, Nguyễn Nguyễn mở cửa, đưa đôi dép lê, nhưng chút sững sờ.
Không chỉ vì mẹ cô gầy đi, già đi nhiều, mà còn vì phía sau bà là Nguyễn Đống Lương đeo chiếc ba lô lớn.
Cô nhanh chóng trấn tĩnh, tiễn trợ lý ra về, nhận hành lý của mẹ và em trai, rồi mời họ vào nhà.
"Em không đi học à?" Nguyễn Nguyễn vừa đẩy hành lý vào phòng ngủ phụ vừa hỏi. Nơi đây vốn có chiếc bàn cô thường dùng để làm việc và học tập, nhưng trước khi mẹ đến, cô đã chuyển nó vào phòng ngủ chính. Giường đã được thay ga mới, phòng thoang thoảng mùi thơm thanh nhã.
"Nó dạo này không có tiết học, mẹ nghĩ đưa nó đến thăm con một chút, con cũng bận, có nó giúp đỡ cũng tiện hơn." Chu Gia Phân không ngừng quan sát căn phòng, ánh mắt lướt qua bộ đồ mặc nhà và đôi dép lông của Nguyễn Nguyễn. Đôi dép với lớp lông mềm mịn khiến cổ chân nàng trông đặc biệt xinh xắn. Mái tóc xoăn lớn được tạo kiểu cẩn thận, buông xuống vai, bóng mượt hơn cả lụa, toát lên dáng vẻ của người sống trong điều kiện sung túc.
Nguyễn Đống Lương từ lúc bước vào cửa vẫn không nói một lời. Với chiều cao hơn 1m8, dáng vẻ lại rụt rè, hai bên má hõm vào trông như vừa bị đấm hai cú.
Nguyễn Nguyễn khẽ cười, đưa tay buộc tóc ra sau, rồi trở vào phòng mặc thêm chiếc áo khoác. Sau đó, cô mang nước ra cho Chu Gia Phân và Nguyễn Đống Lương đang ngồi trên sofa.
"À, là đi cùng mẹ tái khám đúng không?" cô khéo léo đổi lý do. "Ở đây hai ngày trước đã nhé. Đợi đặt được lịch chuyên gia, chúng ta cùng đến bệnh viện Giang Thành."
"Nhưng trước đó chị không biết em sẽ đến, nhà không đủ phòng. Chị đặt khách sạn cho em nhé."
"Không phải có ba phòng ngủ sao?" Giọng Chu Gia Phân không nhỏ, quen rao hàng ở chợ, giọng khàn khàn.
"Ừm... phòng còn lại là phòng chứa đồ đạo cụ của con, không ở được." Nguyễn Nguyễn nhỏ giọng nói.
"Em ngủ sofa." Nguyễn Đống Lương cuối cùng cũng xoa xoa tay, lên tiếng.
Tiếng Thái Châu vốn dĩ khá giống tiếng phổ thông, chỉ có chút giọng địa phương, Nguyễn Đống Lương cố gắng phát âm tròn vành rõ chữ, vừa nói vừa dụi mắt.
"Thằng bé biết tiết kiệm, hiểu chuyện." Chu Gia Phân cười nói, lúc này mới cảm thấy hơi nóng, cởi áo khoác lông vũ ra, khoác lên hai cánh tay, dùng cổ áo quạt gió: "Con đừng tiêu thêm tiền nữa, kiếm tiền cũng không dễ dàng gì."
Nguyễn Nguyễn nói thời gian mình đi ghi hình mỗi ngày không cố định, ở cùng nhau có thể ảnh hưởng đến họ, nhưng Chu Gia Phân chẳng hề bận tâm, kiên quyết không ở khách sạn, nói người một nhà nào có đạo lý lại ở khách sạn.
Nguyễn Nguyễn cảm thấy không tiện lắm, nhưng nghĩ cũng không ở mấy ngày, bèn đồng ý.
Chu Gia Phân không chịu ngồi yên, lấy gà ta mang theo ra, vào bếp định nấu cơm cho Nguyễn Nguyễn ăn, vừa bật nước vừa lẩm bẩm: "Nhìn con gầy thế này, mẹ thấy trên tivi con cũng không gầy như vậy, gầy thế này làm sao đóng phim được, ai mà xem chứ?"
Nguyễn Nguyễn đi thắt tạp dề cho bà.
Tiểu Hắc đi theo, khiến Chu Gia Phân giật nảy mình, theo bản năng đá một cái: "Ôi chao, con mèo."
Nguyễn Nguyễn thót tim, may mà không đá trúng, vội vàng ngồi xổm xuống ôm lấy Tiểu Hắc, vuốt ve đầu nó trong lòng.
"Ôi chao, mẹ nói sao con gầy thế này, thứ này bẩn lắm." Chu Gia Phân chỉ tay, bĩu môi lắc đầu, lại quay người nấu cơm.
Nguyễn Nguyễn nhốt mấy con mèo con vào phòng ngủ, lúc đi ra thấy đèn phòng vệ sinh chưa tắt, tiện thể vào rửa tay.
Vừa bước vào, lại thấy nắp bồn cầu bị lật lên, có vài giọt chất lỏng không rõ là gì nhỏ giọt ra ngoài, không lau.
Nàng bỗng nhiên muốn nôn.
Tất cả ký ức ùa về: người bố thích vừa uống rượu vừa lấy tay quệt nước mũi, xì mũi xong không rửa tay; người em trai mãi mãi không biết lau sạch bệ bồn cầu.
Nàng sờ sờ thái dương, ánh mắt liếc về phía bồn rửa mặt, nơi đó có tuýp sữa rửa mặt Thi Nhiên đã dùng, cô vốn định dùng tiếp, để trên mặt cũng có mùi hương giống Thi Nhiên.
Nàng đưa tay cầm lấy tuýp sữa rửa mặt, bỗng dưng cảm thấy tầm nhìn như được gột rửa, trở nên trong trẻo hơn nhiều.