Đêm khuya và 'ung thư thẳng nam'

Điều Anh Tưởng Là Đơn Phương

Đêm khuya và 'ung thư thẳng nam'

Điều Anh Tưởng Là Đơn Phương thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bữa tối diễn ra cùng vài đồng nghiệp trong công ty. Hạ Vân Thanh, trưởng phòng tài vụ, chịu trách nhiệm quản lý toàn bộ chi phí ăn ở, đi lại cho chuyến công tác này, sau đó sẽ báo cáo về công ty để thanh toán.
Sau bữa ăn, có người đề nghị đi hát karaoke, nhưng phó giám đốc rõ ràng không mấy hứng thú. Ông nói mọi người đã mệt mỏi cả ngày rồi, để hôm khác hẵng đi, thế là cả bảy người cùng nhau đi bộ từ nhà hàng về khách sạn.
Tịch Phong không tìm được cơ hội ở riêng với Hạ Vân Thanh, bởi lẽ suốt quãng đường, Hạ Vân Thanh luôn trò chuyện với hai đồng nghiệp nữ. Dù chủ yếu là hai cô ấy nói, còn Hạ Vân Thanh chỉ im lặng lắng nghe.
Tịch Phong đành phải bước chậm lại, đi phía sau Hạ Vân Thanh, lén nhìn bóng lưng của anh.
Dù Hạ Vân Thanh không quay đầu lại, anh vẫn cảm nhận được ánh mắt chăm chú của Tịch Phong. Trong lòng anh luôn cảm thấy không thoải mái, việc trò chuyện với hai cô đồng nghiệp cũng chẳng mấy chuyên tâm.
Về tới khách sạn, Tịch Phong lại theo sau Hạ Vân Thanh vào phòng. Cậu đưa tay khóa cửa, phát ra một tiếng 'cạch' rất khẽ.
Hạ Vân Thanh vừa bật đèn phòng, liền quay lại liếc nhìn cậu một cái.
Tịch Phong không hiểu sao lại cảm thấy tiếng khóa cửa đó như mang theo một ám chỉ kỳ lạ nào đó.
Hạ Vân Thanh đi đến bên vali, ngồi xuống bắt đầu sắp xếp đồ đạc.
Tịch Phong bật tivi, ngồi bên giường lơ đãng chuyển kênh, nhưng ánh mắt cậu vẫn không ngừng liếc về phía lưng Hạ Vân Thanh. Cậu hơi tò mò không biết anh đang sắp xếp thứ gì mà mãi không xong. Dù sao cũng chỉ đi công tác vài ngày chứ có phải dọn nhà đâu, làm gì có nhiều đồ đến thế? Nhưng những thắc mắc này, cậu lại không tiện mở miệng hỏi.
Hạ Vân Thanh sắp xếp một hồi lâu cuối cùng cũng đứng dậy, nhìn Tịch Phong hỏi: “Cậu muốn đi tắm không? Nếu không thì tôi vào trước.”
Tịch Phong đáp: “Anh tắm trước đi, tôi không vội.”
Thế là Hạ Vân Thanh ôm đồ ngủ đi vào phòng tắm.
Lúc này, Tịch Phong mới cởi giày, chống hai tay lên giường, ngửa người ra sau để thư giãn cổ và cơ thể. Cậu liếc nhìn thời gian hiện trên góc phải màn hình tivi — đã 9 giờ tối rồi.
Trong phòng tắm thỉnh thoảng vang lên vài âm thanh nhỏ. Hơn mười phút sau, cuối cùng mới nghe thấy tiếng vòi sen được mở, nước ào ào xối xuống bồn tắm.
Cậu nhìn chằm chằm trần nhà, tâm trí bắt đầu mơ màng.
Hình ảnh cơ thể trắng trẻo có phần mảnh mai của Hạ Vân Thanh mà cậu từng thấy và chạm vào đêm đó lại hiện lên trong đầu. Tịch Phong hoàn toàn chìm vào mộng tưởng, nhưng rồi những ý nghĩ đó cũng dần tan biến theo tiếng nước chảy liên tục từ trong phòng tắm.
Tịch Phong nhìn lại đồng hồ trên điện thoại, đã 9 giờ 50 rồi. Hạ Vân Thanh đúng là tắm quá lâu. Cậu nghĩ, đàn ông mà sống quá tinh tế, trong lòng dễ lệch lạc theo hướng không bình thường. Tất nhiên, Hạ Vân Thanh có là kiểu “ẻo lả” thì cậu cũng chịu thôi, ít ra anh vẫn là một người đàn ông trưởng thành đàng hoàng, lại còn mê mẩn mấy thứ mềm mại.
Tắm gần một tiếng đồng hồ, Hạ Vân Thanh cuối cùng cũng bước ra khỏi phòng tắm. Vừa ra, anh liền thấy Tịch Phong đang đờ đẫn nhìn trần nhà. Anh không nói gì, đi đến bàn trang điểm, bắt đầu thoa kem dưỡng lên mặt.
Không phải vì sống cầu kỳ, mà là do da anh khô. Mỗi lần rửa mặt xong, anh đều có thói quen bôi kem dưỡng, nếu không sẽ cảm thấy da mặt căng khó chịu.
Trong lúc này, Hạ Vân Thanh nhìn thấy Tịch Phong đang nhìn mình qua gương. Trong lòng anh có chút tức tối, nhưng không tiện thể hiện ra ngoài, đành đẩy nhanh tốc độ. Sau khi thoa xong, anh quay sang bảo: “Cậu đi tắm đi.”
Tịch Phong nói: “Được.” Dù sao cũng ở lại nhiều ngày, cậu có qua loa đến mấy cũng phải giữ vệ sinh cơ bản. Trước khi vào phòng tắm, cậu còn tiện tay cầm theo một chiếc quần lót sạch.
Trong phòng tắm vẫn còn hơi nước và thoang thoảng mùi sữa tắm ngọt ngào. Lúc nãy lướt qua Hạ Vân Thanh, cậu đã ngửi thấy hương thơm này từ người anh.
Cậu đưa tay chuẩn bị đóng cửa thì đột nhiên nghe thấy chuông điện thoại của Hạ Vân Thanh vang lên.
Tiếng chuông vừa reo lên liền được bắt máy. Hạ Vân Thanh nói: “Alo? Phó tổng ạ?”
Tịch Phong khựng lại động tác đóng cửa, tựa đầu vào khung cửa, lặng lẽ lắng nghe nội dung cuộc gọi.
“Giờ ạ?” Hạ Vân Thanh có vẻ ngạc nhiên, nhưng nhanh chóng đáp: “Vâng, anh gửi địa chỉ cho tôi nhé.”
Tịch Phong lập tức nảy ra vài liên tưởng kỳ quặc, nhưng rồi cũng nhanh chóng tự phủ nhận.
Hạ Vân Thanh vẫn đang nói chuyện điện thoại: “Vâng, tôi đến ngay.” Rồi anh cúp máy.
Tịch Phong đứng ở cửa suy nghĩ một lát, liên hệ với nội dung vừa nghe được, cảm thấy giống hệt như phó tổng gọi Hạ Vân Thanh ra ngoài giữa đêm. Nghĩ đến đây, cậu lập tức không thể kiềm chế, mở cửa phòng tắm bước ra ngoài.
Khi Tịch Phong trở lại phòng, Hạ Vân Thanh đã thay quần áo, đang ngồi bên giường thay quần dài. Quần ngủ mới cởi đến nửa chừng, để lộ hai bắp đùi trắng muốt. Thấy Tịch Phong đột ngột bước ra, anh theo phản xạ liền muốn che lại.
Tịch Phong thấy rồi cũng chỉ giả vờ như không thấy, cố gắng ép ánh mắt dừng lại ở mặt anh, hỏi: “Giờ này mà còn muốn ra ngoài?”
Hạ Vân Thanh cắn răng, nhanh chóng thay quần dài, đứng dậy kéo khóa, cài nút, rồi nói: “Phó tổng nhờ tôi đi lấy giúp tài liệu, mai có thể dùng đến trong hội chợ.”
Tịch Phong hỏi tiếp: “Lấy ở đâu?”
Hạ Vân Thanh cúi người nhặt điện thoại trên giường, thấy phó tổng đã gửi địa chỉ, rồi nói: “Trong thành phố thôi, tôi sẽ bắt xe qua đó.”
Tịch Phong lập tức nói: “Tôi đi cùng anh.”
Hạ Vân Thanh không cần nghĩ cũng đã từ chối: “Không cần.”
Thấy Hạ Vân Thanh đang xỏ tất, Tịch Phong cũng vội vàng quay lại giường mang giày và tất.
Hạ Vân Thanh đứng dậy, lấy ví và thẻ phòng bỏ vào túi áo, nói: “Thật sự không cần đâu, cậu ở lại nghỉ ngơi sớm một chút đi.” Nói xong liền bước ra ngoài.
Tịch Phong vội đuổi theo, đóng mạnh cửa phòng rồi giữ lấy cánh tay Hạ Vân Thanh ngoài hành lang.
“Buông tay!” Hạ Vân Thanh rất khó chịu với kiểu cư xử áp đặt và cứng rắn này.
Tịch Phong lập tức buông tay, nhưng vẫn tiếp tục bước theo anh đến thang máy: “Tôi đi cùng anh, khuya rồi để anh đi một mình tôi không yên tâm.”
Hạ Vân Thanh bấm thang máy, lạnh lùng đáp hai chữ: “Thần kinh!”
Tịch Phong đưa tay chạm ngực mình, nói: “Đúng vậy, chắc là tương tư thành bệnh rồi.”
Nghe xong câu đó, Hạ Vân Thanh cũng không kìm được muốn đưa tay che ngực. Anh cảm thấy mình hoặc là sẽ bị Tịch Phong làm tức chết, hoặc là sẽ buồn nôn chết.
Trong thang máy không có ai.
Hai người một trước một sau bước vào. Tịch Phong bấm tầng 1. Khi cửa thang máy từ từ khép lại, Hạ Vân Thanh nhìn Tịch Phong nói: “Gần đây tôi thấy một thuật ngữ trên mạng, dùng để miêu tả cậu rất chuẩn.”
Tịch Phong hứng thú hỏi: “Là gì vậy?”
Hạ Vân Thanh nói: “Ung thư thẳng nam.”
Tịch Phong cũng từng nghe qua từ đó, biết không phải là từ khen ngợi, nhưng cậu cũng không tức giận vì điều đó. Ban đầu cậu định nói không đến mức là “ung thư”, cùng lắm là có chút tư tưởng gia trưởng, nhưng nghĩ một lúc lại thôi, đổi giọng: “Tôi thẳng chỗ nào? Vì anh mà tôi đã ‘cong’ rồi mà.”
Lại một lần nữa, cảm giác nghẹn ngực trào dâng. Hạ Vân Thanh cố gắng chịu đựng, không nói gì thêm với Tịch Phong.
Ra khỏi khách sạn, Hạ Vân Thanh vẫy một chiếc xe taxi ở ven đường.
Anh không tiếp tục từ chối Tịch Phong nữa. Thực ra, anh không biết phải từ chối thế nào, bởi vì anh đã tỏ rõ thái độ, nhưng đối phương rõ ràng không tiếp nhận, hoặc là cố tình không tiếp nhận.
Sau khi lên xe, Hạ Vân Thanh đọc địa chỉ mà phó tổng gửi cho tài xế.
Tịch Phong ngồi bên cạnh anh, hỏi: “Tài liệu gì mà quan trọng vậy? Không thể để tôi hoặc Tiểu Châu đi lấy sao?” (Tiểu Châu chính là cậu trai trẻ đi công tác cùng nhóm).
Hạ Vân Thanh không đáp, chỉ liếc nhìn đồng hồ trên điện thoại.
Tịch Phong bỗng ghé sát vào tai anh hỏi: “Phó tổng không ở khách sạn đúng không?”
Hạ Vân Thanh phản xạ định tránh né, nhưng khi nghe câu hỏi ấy, anh lại quay sang nhìn cậu: “Sao cậu biết?”
Tịch Phong nói: “Lúc ăn tối tôi nghe ông ấy gọi điện, hình như hẹn gặp ai đó, là phụ nữ thì phải. Sau đó ông ta không chịu đi hát nữa.”
Hạ Vân Thanh thực ra cũng đã đoán được phần nào, nhưng giờ anh hạ giọng nói với Tịch Phong: “Đừng nói linh tinh.”
Tịch Phong cười: “Tôi chỉ nói với mình anh thôi, yên tâm.”
Hạ Vân Thanh không biết nên đáp thế nào, đành nhìn thẳng phía trước.
Tịch Phong nhìn nghiêng gương mặt anh, nói: “Tôi biết anh vẫn còn quan tâm tôi.”
Tài xế lúc này liếc nhìn họ qua gương chiếu hậu.
Hạ Vân Thanh nhanh chóng nhận ra ánh mắt đó, không khỏi dịch người sang bên cạnh, muốn tránh xa Tịch Phong hơn một chút. Nhưng Tịch Phong lại không để anh rời xa, cũng dịch mông theo sát, cố bám gần hơn chút nữa.
Đến nơi, Tịch Phong chủ động trả tiền xe. Hạ Vân Thanh tranh thủ mở cửa bước xuống trước.
Tịch Phong trả tiền xong liền bước theo, phát hiện họ đang đứng cạnh bức tường ngoài của một khu dân cư. Chỉ có một cột đèn đường ở đằng xa, xung quanh tối om, không có ai qua lại. Bên kia con đường rộng lớn là một tòa cao ốc thương mại, địa chỉ mà phó tổng gửi chính là ở phía đối diện tòa nhà đó, nhưng nơi này lại không có ai chờ họ cả.
Hạ Vân Thanh đã lấy điện thoại ra gọi, vừa nói chuyện vừa đi về phía trước để liên lạc với người cần lấy tài liệu.