Sự thật phơi bày và khoảng cách

Điều Anh Tưởng Là Đơn Phương

Sự thật phơi bày và khoảng cách

Điều Anh Tưởng Là Đơn Phương thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nghe vậy, Tịch Phong sững người.
Người đồng nghiệp kia thấy biểu cảm của cậu, liền nói: “Cậu thật sự không biết à? Tôi nhớ có người từng nói với cậu rồi mà.”
Tịch Phong vẻ mặt mơ hồ: “Tôi không nhớ nữa…”
Lúc nói câu này, cậu lại lờ mờ nhớ ra. Hình như đúng là có người từng buôn chuyện với cậu rằng ai đó trong công ty là gay. Nhưng lúc ấy mới vào làm chưa lâu, còn chưa nhớ hết tên với mặt mọi người nên nghe rồi thì quên luôn. Giờ nghe người này nhắc lại mới bừng tỉnh nhận ra, người được nói đến khi đó… chính là Hạ Vân Thanh.
Nghĩ đến đây, lông mày Tịch Phong liền cau lại.
Người đồng nghiệp nhỏ giọng nói: “Cậu không biết thật à? Anh ta vẫn luôn giấu cậu, chẳng lẽ là có ý gì với cậu? Có lợi dụng gì cậu không?”
Đầu óc Tịch Phong bỗng trở nên hỗn loạn, không chỉ ngạc nhiên mà còn có chút cảm xúc khó tả, có lẽ là… ngượng ngùng. Cậu không ngờ Hạ Vân Thanh lại là gay, cậu chỉ thấy hợp tính mà thôi. Nhưng hai người thân nhau đến vậy, chắc cả công ty sẽ nghĩ cậu cũng là gay.
Nghĩ đến đây, Tịch Phong lại cảm thấy bực bội.
Trước mặt đồng nghiệp, cậu không tiện bộc lộ quá nhiều cảm xúc, chỉ nói: “Không có gì, bọn tôi chỉ là bạn bè bình thường thôi.”
Nói rồi quay lưng bỏ đi.
Khi ở một mình, Tịch Phong càng nghĩ càng thấy khó chịu.
Nghĩ kỹ lại thì đúng là Hạ Vân Thanh có lúc hơi quá tỉ mỉ, không ra dáng đàn ông cho lắm. Cậu biết Hạ Vân Thanh có tính cẩn thận, sạch sẽ, mọi thứ lúc nào cũng phải gọn gàng tươm tất. Có lần cậu lỡ để nước canh dính tay đối phương, đưa giấy lau cho thì anh ta nhất quyết phải vào nhà vệ sinh rửa tay thật sạch.
Lần đó Tịch Phong đã thấy Hạ Vân Thanh hơi thiếu quyết đoán, không giống phong thái đàn ông nên có.
Giờ nhớ lại, có lẽ tất cả là vì Hạ Vân Thanh là gay.
Lông mày Tịch Phong càng nhíu chặt hơn. Chỉ cần nghĩ đến chuyện hai người thân thiết như vậy bị cả công ty nhìn thấy, không biết sau lưng bàn tán thế nào là cậu lại cảm thấy bực bội. Cậu không nhịn được trách Hạ Vân Thanh sao không nói sớm với mình, nhưng lại biết trách vậy thật vô lý vì cậu chưa từng hỏi anh ta có thích con gái hay không, vậy thì Hạ Vân Thanh cũng không có lý do gì để chủ động nói về xu hướng tính dục của mình.
Rõ ràng hôm qua còn gọi điện hẹn hôm nay cùng nhau ăn tối mà giờ Tịch Phong lại chẳng biết có nên đi hay không.
Trước giờ ăn trưa, Hạ Vân Thanh lại bất ngờ có mặt ở văn phòng Tịch Phong.
Anh mang đến ít nho khô do bạn gửi từ quê, vì lần trước Tịch Phong ăn thấy ngon còn chủ động hỏi thăm.
Tịch Phong là người không câu nệ, đã coi là bạn thì cũng không để ý mấy chuyện tiền bạc hay qua lại.
Hạ Vân Thanh cũng vì nghe cậu nói nên hôm nay mới chủ động mang tới.
Bình thường, Hạ Vân Thanh cũng hay đến đây.
Những đồng nghiệp làm cùng văn phòng với Tịch Phong vẫn lén lút chú ý nhưng chưa bao giờ dám nhìn chằm chằm hay công khai tò mò. Tịch Phong thì chưa từng bận tâm.
Nhưng hôm nay cậu lại rõ ràng cảm nhận được ánh mắt của mọi người xung quanh, thậm chí còn thấy mấy cô đồng nghiệp trẻ rì rầm bàn tán.
Tịch Phong bỗng nổi giận, nhưng không rõ là giận Hạ Vân Thanh hay giận những người kia.
Hạ Vân Thanh không nói nhiều, đặt đồ xuống liền định rời đi. Nhưng anh nhận ra sắc mặt Tịch Phong có vẻ cứng đờ, ngay cả lời cảm ơn của Tịch Phong nghe cũng gượng gạo.
Anh không hiểu chuyện gì đang xảy ra, theo bản năng muốn hỏi, nhưng thấy có người đang lén nhìn, cuối cùng lại nuốt lời định nói vào bụng.
Hạ Vân Thanh không như Tịch Phong, anh rất nhạy cảm với thái độ của người khác.
Anh đã làm ở công ty nhiều năm, luôn cẩn thận, nhưng cuối cùng vẫn bị phát hiện xu hướng tính dục của mình. Ba năm trước chia tay bạn trai, đối phương cứ dây dưa không dứt, thậm chí còn kéo anh ra giữa đường đòi hôn, rồi bị đồng nghiệp bắt gặp.
Rồi chuyện đó lan ra khắp nơi, cả công ty đều biết.
Từ đó, mọi người đối xử với anh khác hẳn, anh biết chứ. Đặc biệt là các đồng nghiệp nam, lúc đầu ai cũng lảng tránh cứ như thể chỉ cần nói chuyện với anh là cũng sẽ “bị lây gay” vậy.
Hạ Vân Thanh từng có giai đoạn trầm mặc, nhưng rồi cũng nghĩ thông suốt, sống theo cách riêng của mình. Cẩn trọng hơn, hạn chế tiếp xúc thân mật với mọi người.
Tịch Phong là người hiếm hoi chủ động đến gần anh trong nhiều năm.
Ban đầu, Hạ Vân Thanh từng nghi ngờ Tịch Phong cũng là gay. Nhưng sau khi nghe cậu kể chuyện tình cảm mới biết mình đã nghĩ quá lên rồi, Tịch Phong rõ ràng là một thẳng nam.
Đúng là Hạ Vân Thanh thích đàn ông, nhưng không phải cứ là đàn ông thì anh đều thích. Anh cũng có thể kết bạn, xây dựng các mối quan hệ xã hội bình thường như bao người khác. Nếu không phải bị phát hiện thì đến giờ anh vẫn là một người đàn ông trung niên điềm đạm và chững chạc trong mắt người khác chứ không phải một “gay” mà ai cũng tránh xa.
Mọi người hiểu lầm về gay, Hạ Vân Thanh biết nhưng anh chẳng thể làm gì.
Cho nên khi Tịch Phong chủ động tiếp cận, sau thời gian đầu do dự, anh đã dần thử mở lòng. Ở một khía cạnh nào đó, anh cũng chỉ là một người đàn ông trung niên độc thân bình thường, cũng cần có bạn bè. Dù phần lớn thời gian là nghe Tịch Phong than thở, nhưng đôi khi anh cũng chia sẻ đôi chút nỗi niềm – tất nhiên chỉ về công việc.
Sau khi đưa đồ cho Tịch Phong, Hạ Vân Thanh rời đi.
Tịch Phong ngồi tại chỗ, nhìn túi nho khô được gói cẩn thận, tâm trạng phức tạp.
Người đồng nghiệp ban sáng lại đi qua, nói: “Trưởng phòng Hạ lại mang đồ cho cậu à?”
Tịch Phong ngẩng lên nhìn vẻ mặt cười cợt của anh ta, thấy rõ có ý châm chọc. Cậu nén giận, cất đồ vào tủ, nói: “Không có gì.”
Chiều hôm đó, hộp thư chung của công ty nhận được một email mới. Một đồng nghiệp cùng phòng Tịch Phong mở ra xem – trong đó là một bức ảnh.
Một nữ đồng nghiệp nhìn thấy liền che miệng kêu lên ngạc nhiên: “Không phải là Tịch Phong với Trưởng phòng Hạ sao?”
Cả văn phòng lập tức ngẩng lên, có người tò mò còn bước lại gần, chen vào nhìn rồi nói với giọng đầy vẻ hóng chuyện: “Đúng rồi đó, trông cứ như vừa đi từ khách sạn ra vậy?”
Tịch Phong bật dậy, đi thẳng đến phía sau đồng nghiệp kia, đẩy mấy người đang xem ra một bên rồi nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính.
Bức ảnh đúng là cậu và Hạ Vân Thanh, khung cảnh là trước cửa một khách sạn. Cậu thì say khướt, còn Hạ Vân Thanh đang đỡ lấy cậu. Trông như đang đưa cậu vào trong. Đáng lẽ chỉ thấy bóng lưng, nhưng vì khi đó Hạ Vân Thanh hình như đang nói chuyện với nhân viên khách sạn nên quay mặt lại, để lộ rõ mặt nghiêng của cả hai người.
Tịch Phong nhìn tên khách sạn, lập tức nhớ ra đây chính là lần mình uống say đến bất tỉnh, Hạ Vân Thanh đưa cậu đến đó ở tạm một đêm. Đã là chuyện mấy tháng trước không ngờ lại bị ai đó chụp lại, giữ đến tận bây giờ, chờ đến khi anh và Hạ Vân Thanh thân thiết rồi mới tung email cho mọi người xem.
Mọi người trong văn phòng đều đang nhìn cậu. Cậu há miệng định nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn phải giải thích: “Đó là lần đi ăn tụ tập, tôi uống say, mấy người cũng chẳng thèm lo cho tôi, là trưởng phòng Hạ đưa tôi đến khách sạn nghỉ một đêm.”
Cậu biết càng giải thích thì người khác càng nghĩ cậu đang che giấu điều gì đó, nhưng nếu không nói lời nào thì lại càng trở nên kỳ lạ hơn.
Dù vậy, vẫn có một đồng nghiệp nam nhiều chuyện cười cợt: “Cậu uống say à? Vậy anh ta có làm gì cậu không đấy?”
Mọi người xung quanh đều nhịn cười không nổi, bật ra những tiếng cười khẽ.
Sắc mặt Tịch Phong lập tức sầm xuống, hừ lạnh một tiếng rồi quay lưng bỏ đi.
Một nữ đồng nghiệp lấy cùi chỏ thúc vào anh ta, khẽ trách: “Đừng nói bậy nữa.”
Những người còn lại thấy sắc mặt Tịch Phong khó coi, những người còn lại cũng lục tục giải tán.
Nhưng chỉ trong một buổi chiều ngắn ngủi, bức ảnh đó đã lan truyền khắp công ty, gần như ai cũng biết chuyện này.
Hạ Vân Thanh dĩ nhiên cũng không ngoại lệ.
Anh đã quen với việc bị người khác đàm tiếu sau lưng nên có thể đối mặt một cách bình thản. Nhưng khi nhìn thấy bức ảnh, anh lại bỗng nhiên lo lắng cho Tịch Phong.
Buổi tối hôm đó, Tịch Phong vẫn không hủy hẹn ăn tối.
Vừa ngồi xuống ở quán ăn nhỏ, Hạ Vân Thanh vừa định hỏi Tịch Phong có biết chuyện bức ảnh hay không thì đã thấy sắc mặt cậu trông u ám lạ thường.
Anh hơi sững lại, rồi hỏi: “Có người nói gì về bức ảnh sao?”
Tịch Phong ngẩng đầu nhìn anh, giọng nói nặng nề: “Anh thích đàn ông à?”
Giọng nói đó thực sự quá thiếu thiện cảm, khiến Hạ Vân Thanh cũng hơi ngẩn người, không vui đáp lại: “Đúng, tôi thích đàn ông. Tôi tưởng cậu biết rồi chứ.”
Tịch Phong nhíu mày, nói: “Tôi không biết. Nếu biết, tôi đã giữ khoảng cách với anh rồi.”
Trong khoảnh khắc đó, Hạ Vân Thanh cảm thấy như bị tát một cái giữa mặt, một cơn giận bất ngờ dâng trào. Nhưng sự điềm tĩnh của anh khiến anh không để cơn giận bộc phát ra ngoài, chỉ là vẻ mặt trở nên nghiêm nghị hơn: “Cậu có ý gì vậy?”
Lúc này trong lòng Tịch Phong vô cùng rối bời: “Anh thích đàn ông, vậy chẳng lẽ chúng ta không nên giữ khoảng cách sao? Dù tôi không biết, nhưng chính anh thì rõ điều đó hơn ai hết chứ?”
Tịch Phong vẫn đang giận vì chuyện bức ảnh, vì ánh mắt mọi người trong công ty nhìn mình, vì lúc chiều khi báo cáo công việc với trưởng phòng còn bị châm chọc vài câu. Khi đó, cậu đỏ mặt nhưng vẫn phải cố nhịn, thật sự ấm ức đến cực điểm.
Thế nên lúc này, cậu gần như không thể không trút giận lên người Hạ Vân Thanh. Nếu anh ta nói sớm với cậu về xu hướng tính dục của mình, thì cậu nhất định đã giữ khoảng cách.
Hạ Vân Thanh ngồi thẳng lưng, trong quán ăn nhỏ người ra người vào, tiếng ồn ào náo nhiệt bỗng trở nên xa xăm. Anh hít một hơi sâu để giữ bình tĩnh, hỏi lại: “Vì tôi thích đàn ông, nên tôi phải giữ khoảng cách với tất cả đàn ông sao?”
Tịch Phong đáp: “Không phải vậy sao? Nếu đổi lại là một người phụ nữ, ngày nào cũng tan làm đi ăn tối với tôi, anh nói xem người khác sẽ nghĩ gì về chúng tôi? Chẳng phải cũng sẽ hiểu lầm sao?”
Hạ Vân Thanh nhìn cậu, cuối cùng lạnh lùng nói: “Tôi thấy người hiểu lầm chỉ có anh thôi.”
Nói xong, anh đứng dậy, trước khi rời đi còn nói: “Sau này tôi sẽ không làm phiền cậu nữa.”