Điều Anh Tưởng Là Đơn Phương
Chậu Cây, Cơn Mưa và Quyết Định
Điều Anh Tưởng Là Đơn Phương thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tịch Phong giúp Hạ Vân Thanh đẩy xe đến khu vực đỗ xe ven đường, nhưng cuối cùng chiếc xe vẫn không khởi động được.
Khi Hạ Vân Thanh lại xuống xe, anh cầm theo một cây dù, mở ra rồi bước đến bên cạnh Tịch Phong che dù cho cậu, nói: “Trước tiên tìm chỗ trú mưa đã.”
Hai người che chung một cây dù chạy về phía cổng chính của công ty. Thật ra cây dù cũng chẳng giúp được là bao, cả hai người đều đã ướt đẫm.
Tóc ướt của Tịch Phong bết vào má, cậu nhìn Hạ Vân Thanh.
Nhưng Hạ Vân Thanh lại lảng tránh ánh mắt cậu, nhìn về phía con phố vẫn đang mưa xối xả.
Không khí có chút ngượng nghịu.
Tịch Phong có chút ngơ ngác nhìn mưa lớn trên phố, lúc quay đầu lại thì chú ý thấy da Hạ Vân Thanh đã trắng bệch vì dính mưa, trắng bệch gần như trong suốt, hơi thở anh cũng có vẻ dồn dập. Chiếc áo ướt dính chặt vào người, hiện rõ đường cong lồng ngực phập phồng, xương quai xanh rõ ràng và yết hầu nhô cao.
Nhận thức được mình đang nhìn chằm chằm vào đâu, Tịch Phong giật mình tỉnh táo, như thể bị bỏng, bất chấp cơn mưa lớn ngoài trời mà vội vã chạy đi.
Hạ Vân Thanh đứng sững, không ngăn cậu lại, chỉ nhìn Tịch Phong chạy đi trong mưa như thể trốn chạy ôn dịch, cuối cùng xoay người trở lại công ty.
Anh có quần áo khô ở văn phòng, không thể chịu nổi cảnh toàn thân ướt sũng mà về nhà như thế được.
Tối hôm đó, sau khi tắm rửa thay đồ ngủ, Tịch Phong ngồi thẫn thờ trên giường, nhớ lại chuyện buổi chiều, đưa tay ôm lấy đầu.
Cậu cảm thấy mình sắp phát điên đến nơi, bởi vì cậu không biết phải đối mặt với Hạ Vân Thanh thế nào, thậm chí còn không thể định rõ cảm xúc của mình dành cho anh ấy là gì, điều này khiến cậu khi đứng trước Hạ Vân Thanh trở nên lúng túng như một kẻ khờ.
Hôm sau đi làm, Tịch Phong đặc biệt chú ý đến vị trí Hạ Vân Thanh đỗ xe hôm qua, phát hiện xe đã không còn ở đó, không biết đã được ai đó kéo đi từ lúc nào.
Khi đến văn phòng, Tịch Phong phát hiện trên bàn làm việc của mình có thêm một chậu cây, rõ ràng hôm qua vẫn chưa có. Cậu mơ hồ nhìn quanh quất, lúc quay lại chỗ ngồi thì để ý thấy trên chậu cây có buộc một chiếc nơ ruy băng.
Đây là một món quà.
Gần như ngay lập tức, Tịch Phong nghĩ đến Hạ Vân Thanh. Cậu tưởng rằng đây là món quà mà Hạ Vân Thanh tặng để xin lỗi chuyện hôm qua. Tâm trạng lập tức vui vẻ hẳn lên, đồng thời cũng theo bản năng muốn giấu chậu cây đi, sợ người khác nhìn thấy. Cậu không muốn đồng nghiệp hiểu lầm quan hệ giữa mình và Hạ Vân Thanh.
Lấy điện thoại ra, phân vân không biết có nên nhắn tin hỏi Hạ Vân Thanh không. Gõ được vài chữ, Tịch Phong lại thấy mình hơi ngốc nghếch, bèn đặt điện thoại xuống bên cạnh.
Cậu cúi đầu nhìn chậu cây cậu đặt dưới chân, trong đó cây xanh tươi tốt. Đột nhiên nghĩ đến việc chỗ này không có ánh sáng, liệu cây có bị héo úa không. Cậu muốn nhấc lên nhưng lại sợ người khác nhìn thấy.
Đang do dự thì có người đứng cạnh, cất tiếng gọi: “Anh Phong.”
Tịch Phong ngẩng đầu, thấy đó là một nữ thực tập sinh trẻ. Cô ấy tên là Từ Thanh, là bạn học của cô thực tập sinh mà Tịch Phong từng theo đuổi trước đây. Giờ cô gái đó đã nghỉ việc, còn Từ Thanh thì ở lại công ty.
Trước kia, để theo đuổi cô gái kia, Tịch Phong từng mời cô ấy đi ăn không ít lần, mà gần như lần nào cô ấy cũng kéo Từ Thanh đi cùng, nên dần dần hai người cũng quen biết.
Từ Thanh không đẹp bằng cô bạn học, nhưng cũng rất dễ nhìn, lúc này cô mỉm cười đứng trước bàn làm việc của Tịch Phong, hỏi: “Anh thấy chậu trầu bà em tặng chưa?”
Tịch Phong ngẩn ra: “Là em tặng sao?”
Từ Thanh cúi đầu nhìn thấy chậu cây bị cậu đặt dưới chân, vội nói: “Đừng để ở đó, chỗ đó không có ánh sáng đâu.”
Tịch Phong đành phải đặt chậu cây lên lại bàn.
Từ Thanh vuốt ve lá cây, nói với cậu: “Trước đây anh từng hỏi em về chậu trầu bà trên bàn làm việc của em, nói là muốn có một chậu đúng không?”
Chuyện này chính bản thân Tịch Phong cũng gần như quên mất, giờ nghe nhắc mới chợt nhớ ra, khi cô gái kia còn làm, cậu chỉ tiện miệng tìm chuyện để nói chuyện, không ngờ Từ Thanh lại để ý.
Từ Thanh cười nói: “Thế nào? Trưa nay mời em ăn cơm nhé?”
Cô gái đã mở lời như vậy, Tịch Phong tất nhiên không thể từ chối, đành cười đáp lại: “Tất nhiên rồi, phải mời chứ.”
Có vẻ như Từ Thanh có cảm tình với Tịch Phong.
Sau khi Từ Thanh đi, đồng nghiệp ngồi gần bên nháy mắt trêu chọc, nhưng Tịch Phong chỉ cười gượng, không thực sự vui vẻ. Lúc đó cậu nhận ra mình đang nghĩ, thì ra chậu cây đó không phải do Hạ Vân Thanh tặng.
Thực ra điều kiện của Từ Thanh cũng không tệ, dù không thật sự xinh đẹp, nhưng với một chàng trai trẻ mới ra xã hội như Tịch Phong, không có xe, không có nhà, theo đuổi một cô gái quá đẹp vốn dĩ đã không thực tế. Như cô gái trước kia, dù miệng thì gọi cậu là “Anh Phong” nhưng đến khi hết kỳ thực tập thì đi luôn, chẳng còn liên lạc gì.
Nếu Tịch Phong thật sự muốn yêu một người có thể đi đến cuối cùng, thì kiểu người như Từ Thanh lại phù hợp hơn.
Trước giờ, Tịch Phong luôn thất bại trên con đường tình cảm, giờ có một cô gái chủ động thể hiện thiện cảm với mình, đáng lẽ cậu nên thử nghiêm túc tìm hiểu.
Nhưng không hiểu sao, Tịch Phong lại do dự, hay nói đúng hơn là lòng dạ không yên.
Buổi trưa ăn cơm, Tịch Phong đưa Từ Thanh đến một nhà hàng xa công ty hơn một chút, để tránh gặp đồng nghiệp, hai người ăn trưa trong không khí khá vui vẻ.
Từ Thanh không nói thẳng, nhưng thái độ cô ấy rất rõ ràng, thời gian trước ở công ty tiếp xúc đã khiến cô ấy bắt đầu để ý Tịch Phong. Dù bây giờ cậu vẫn còn trẻ, chưa có điều kiện, nhưng chẳng phải tuổi trẻ chính là vốn quý nhất sao?
Ăn xong, hai người vừa nói vừa cười đi về phía thang máy. Từ Thanh đi trước, Tịch Phong theo sau, khi vào trong, cậu mới thấy Hạ Vân Thanh cũng đang ở đó.
Có lẽ Hạ Vân Thanh đến trước, đang đứng tựa vào tường, không hề nhìn Tịch Phong dù chỉ một cái.
Nụ cười trên mặt Tịch Phong lập tức tắt hẳn.
Có lẽ là vẻ mặt cậu ấy quá lộ liễu, Từ Thanh không hiểu, nhìn Hạ Vân Thanh một cái rồi nhẹ giọng hỏi: “Sao vậy anh?”
Tin đồn Hạ Vân Thanh thầm yêu Tịch Phong, trước kia lúc Từ Thanh còn là thực tập sinh thì chưa từng nghe đến. Sau này dù có ở lại, nhưng tin đồn giữa họ cũng đã lắng xuống, nên cô không biết gì.
Tịch Phong lắc đầu nói: “Không có gì.”
Thang máy từ từ đi lên.
Bất chợt, Hạ Vân Thanh giơ tay che miệng ho mấy tiếng.
Tịch Phong không nhịn được hỏi: “Anh bị cảm cúm sao?”
Hôm qua dính mưa, dù sau đó Hạ Vân Thanh đã lau khô người và thay quần áo, nhưng dạo gần đây sức khỏe anh không được tốt, nên cuối cùng vẫn bị cảm.
Dù Hạ Vân Thanh không muốn nói chuyện với Tịch Phong, nhưng vì hôm qua cậu đã giúp mình dưới mưa, giờ lại quan tâm mình, nên vẫn đáp: “Không sao đâu, không nghiêm trọng lắm.”
Từ Thanh đứng một bên lặng lẽ quan sát cả hai, cảm thấy không khí có chút ngượng nghịu.
Quả thực là ngượng, Tịch Phong nhận ra khi Hạ Vân Thanh nói chuyện cũng không nhìn mình dù chỉ một cái, cậu cũng không biết có nên tiếp tục nói nữa không, đành quay đầu nhìn thẳng về phía trước.
Tấm gương bên trong thang máy phản chiếu hình ảnh của mọi người, Tịch Phong nhìn bóng Hạ Vân Thanh trong gương, trong lòng cậu nghĩ sao mọi chuyện lại ra nông nỗi này.
Nếu thực sự truy tìm nguyên nhân, thì chỉ có thể trách chính mình. Nhưng cậu vẫn thường viện cớ cho bản thân, như việc Hạ Vân Thanh không thẳng thắn về giới tính của mình ngay từ đầu, ví dụ như… đúng rồi, chính là chuyện đó. Nếu biết sớm hơn, cậu đã tránh tiếp xúc thân mật quá mức, thì đã không đến mức này.
Đang suy nghĩ miên man như vậy, Tịch Phong bỗng nhận ra Hạ Vân Thanh liếc nhìn Từ Thanh.
Đó là ánh nhìn đánh giá, như thể đang dò xét. Tại sao Hạ Vân Thanh lại nhìn Từ Thanh? Nếu là một người đàn ông bình thường nhìn phụ nữ thì không có gì đáng nói, nhưng chẳng phải Hạ Vân Thanh là gay sao?
Vậy ánh nhìn đó là sao? Lẽ nào… anh nhìn Từ Thanh là vì cậu?
Nghĩ đến đây, Tịch Phong bỗng nhiên tỉnh ngộ. Dù Hạ Vân Thanh không thừa nhận, nhưng từ trước đến nay Hạ Vân Thanh luôn đặc biệt quan tâm cậu, chẳng phải vì anh ấy thích cậu sao? Giờ cậu gần như đã chắc chắn điều đó.
Nhưng Hạ Vân Thanh sẽ không thừa nhận.
Bởi vì cậu đã làm tổn thương Hạ Vân Thanh, nên anh ấy mới rút lui, không dễ dàng đến gần cậu nữa. Chuyến đi dã ngoại lần đó, Tịch Phong hoàn toàn không nhớ mình đã làm gì.
Dù lời Hạ Vân Thanh là thật, rằng cậu đã hôn anh, thì chắc chắn là do cậu say đến mức không còn biết trời đất là gì, nhầm Hạ Vân Thanh thành người khác, hoặc là phụ nữ.
Mà việc Hạ Vân Thanh đánh cậu, chọc giận cậu, chắc cũng là vì sợ bị tổn thương lần nữa.
Nghĩ đến đây, những điều giằng xé bấy lâu trong lòng cuối cùng cũng được gỡ bỏ. Tịch Phong nghĩ mình sao có thể là gay được chứ? Mình sẽ không thích đàn ông đâu, nếu không phải say mèm thì đời nào mình đi hôn một người đàn ông.
Thôi được rồi, khi đó mình đã quá thô lỗ. Dù Hạ Vân Thanh có giấu giếm, nhưng chính mình mới là người đã buông lời cay nghiệt trước. Cậu không muốn tiếp tục duy trì mối quan hệ gượng gạo này nữa, nó sẽ khiến cậu mãi bận tâm. Nếu có thể, thì cứ coi như đồng nghiệp bình thường là được rồi.
Cậu quyết định sẽ nhún nhường, xin lỗi Hạ Vân Thanh, sau đó thử hẹn hò với Từ Thanh, như vậy sẽ tránh được lời đồn đại, rồi mọi chuyện sẽ được giải quyết êm đẹp.
Vừa mới hạ quyết tâm xong, thang máy đã đến tầng làm việc của Tịch Phong.
Từ Thanh cười nói: “Đến rồi, chúng ta đi thôi.”
Tịch Phong liếc nhìn Hạ Vân Thanh, quyết định buổi chiều sẽ tìm anh, rồi cùng Từ Thanh rời khỏi thang máy.