Sau khi tỉnh táo nhìn thấu bản chất của một vai phụ bị vứt bỏ trong vở kịch đời, tôi – người chị gái từng im lặng chịu đựng – quyết định lên tiếng. Cùng em trai, tôi bất ngờ trở thành tâm điểm chỉ trích của cả mạng xã hội khi tham gia một chương trình thực tế phơi bày sự thật phũ phàng về gia đình trọng nam khinh nữ. Tôi chất vấn: “Hồi nhỏ, cùng ăn mì tôm, chỉ có bát em là có trứng, còn tôi thì không!” Em trai lạnh lùng phản pháo: “Bởi vì chị dị ứng với trứng.” Tôi tiếp tục: “Vậy còn chuyện nuôi thỏ? Tôi không dọn vệ sinh, bị bố mẹ đánh đòn, còn em thì chẳng sao?” Em trai bật cười, phẫn nộ: “Không phải vì chị không dọn, mà vì chị đã lừa tôi rằng phân thỏ là kẹo chocolate! Tôi ăn cả đống hạt, đi vệ sinh ra từng viên tròn như kẹo – chị còn nhớ không? Ai mới là người phải chịu tổn thương ở đây?!” Mạng xã hội bùng nổ. Người thì xót xa: [Đừng trách nữa, thằng bé sống sót đến giờ là kỳ tích rồi!] Ảnh đế nổi tiếng bất ngờ lên tiếng: [Bao giờ mới có người đào tạo tôi chăm chút như chị ấy đào tạo em trai chứ? Chị ấy – thật sự quá tuyệt vời.] Dân mạng lập tức phản ứng: [Anh bị yêu đương hoa mắt rồi phải không? Tỉnh lại đi, đây không phải phim ngôn tình!] Một câu chuyện vừa đắng cay, vừa hài hước, vừa khiến người ta phải đặt lại câu hỏi: Giữa yêu thương và thiên vị, rốt cuộc ranh giới nằm ở đâu?