Chương 5: Anh Ấy Rất Đẹp Trai, Anh Ấy Cũng Là Cảnh Sát!

Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông

Chương 5: Anh Ấy Rất Đẹp Trai, Anh Ấy Cũng Là Cảnh Sát!

Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lúc về nhà, cậu chỉ mang mỗi thuốc mà không có dứa. Lẫm Đông bị vị thuốc buổi trưa làm cho đắng ngắt đến nỗi thở không ra hơi, vội vàng chạy ra quầy hàng rong ở đầu làng mua một quả dứa đã gọt sẵn. Buổi chiều, cậu còn chút sức lực, dọn dẹp được một căn phòng, nhưng chiếc giường trong phòng lại bị hỏng, vừa nằm xuống đã sập.
Mấy món đồ đạc cũ nát này đáng lẽ nên vứt đi, nhưng tìm người đến khiêng lại là cả một việc lớn. Lẫm Đông nghĩ thôi đã thấy phiền, sự hăng hái ban đầu biến mất, uống xong thuốc liền gục đầu xuống ngủ luôn, ngủ một giấc đến tận trưa hôm sau. Các triệu chứng cảm gần như đã biến mất, chỉ còn lại cảm giác ê ẩm của người vừa ốm dậy.
Lẫm Đông xem điện thoại, Bạch Nhất đã sắp xếp công việc đâu ra đó. Nghĩ đến chỗ thuốc còn lại trong tủ lạnh, Lẫm Đông lại lái xe về Ngõ Tình Thiên, bịt mũi uống hết một bát, phần còn lại thì thật sự không muốn uống thêm nữa. Thấy giọng cậu đã không còn khàn, Bạch Nhất cũng không ngăn cậu đi làm nữa. Lẫm Đông đi theo một chuyến hàng, giữa đường thì nhận được điện thoại của ông chủ quán bar “Vũ Lâm Tình”.
“A Đông à, hôm nay cậu nhất định phải đến giúp anh vụ này!”
Ông chủ quán bar họ Hướng, cũng có thể xem là một ông chú trung niên có phong thái nghệ sĩ, trước kia làm ăn ở thành phố Tiêu Lưu, là một trong những doanh nhân đầu tiên đến thị trấn Sa Vũ tìm kiếm cơ hội. Nét đặc sắc của “Vũ Lâm Tình” là các buổi biểu diễn của ban nhạc, ông chủ Hướng mời được khá nhiều nhạc công nước ngoài. Các nhạc công tính tình phóng khoáng, mỗi ngày một ý, muốn làm gì thì làm, đợt cúm này đã đánh gục hàng loạt nhạc công. Từ hôm kia, đội hình biểu diễn không có ai thay thế. Kết quả hôm nay, ca sĩ chính và tay guitar đang tập luyện thì lại đánh nhau, những người khác cũng tham gia vào, tay guitar mặt mũi bầm dập, tuyên bố nghỉ việc ngay lập tức.
Ông chủ Hướng không thể mượn tay guitar từ quán đối thủ, mà không có tay guitar thì tối nay không thể biểu diễn được. Lẫm Đông từng làm khách mời đến chơi nhạc ở “Vũ Lâm Tình” vài lần, nhận được phản hồi rất tốt, vậy nên ông ta mới nóng lòng đến mời cậu giúp đỡ.
“Tôi…” Lẫm Đông muốn nói mình vẫn đang bị cảm, đi đến đâu cũng dễ lây bệnh cho người khác, nhưng ông chủ Hướng nói nhanh như gió, chỉ thiếu điều van xin đủ kiểu. Cậu thở dài, đành giải thích tình hình của mình: “Anh Hướng, mấy hôm trước em bị cảm, có lẽ không thích hợp cho lắm…”
“Không sao!” Ông chủ Hướng “hào phóng” nói: “Anh cũng bị cảm đây, chẳng phải vẫn ổn sao! Anh nghe giọng cậu không có vấn đề gì mà, đã uống thuốc rồi đúng không?”
“Vâng, uống hai ngày rồi.”
“Thanh niên sức đề kháng tốt, uống vài viên thuốc là khỏi ngay ấy mà!” Ông chủ nhỏ này tính toán rất kỹ: “A Đông, lần này vất vả cho cậu rồi, anh sẽ trả lương gấp đôi, cậu đến sớm chút, chỗ anh còn có thuốc đặc trị cảm cúm nữa đó.”
Ban ngày ngủ quá nhiều, Lẫm Đông biết mình không ngủ được là lại nghĩ ngợi lung tung về chuyện của Hàn Cừ, thôi thì đến “Vũ Lâm Tình” để giết thời gian vậy.
Chiều tối, sau khi ký giấy tờ xong ở một công trường, Lẫm Đông về lại Ngõ Tình Thiên. Cửa tủ lạnh mở ra rồi lại đóng vào ba lần, bệnh lười biếng đột nhiên bùng phát, cậu thầm nghĩ mình đã uống nhiều rồi, không thiếu bát này đâu. Cậu đeo khẩu trang, vuốt tóc tạo kiểu, trên đường đi Lẫm Đông vẫn đang tự thuyết phục mình: Mình khỏi rồi, thuốc nào cũng có ba phần độc, tấm lòng của Hàn Cừ, cứ coi như mình đã nhận rồi vậy.
………….
“Anh ơi, anh bị bệnh à?” Nghe thấy Hàn Cừ hắt hơi, cậu bé lo lắng lao đến, “Anh ơi, anh khó chịu lắm hả?”
Hàn Cừ cười nói: “Đâu dễ khó chịu đến vậy, anh không có bị bệnh.”
Đây là trường Calis, nằm trên một ngọn núi ở ngoại ô thị trấn Sa Vũ, có tính chất tương tự như viện phúc lợi trong nước. Chiến loạn ở nước M gây ra biết bao nhiêu bi kịch cho nhiều gia đình. Trẻ em mất người thân sau chiến tranh được tập trung lại, đưa vào các trường học công ích, vừa sinh sống và học tập tại đó.
Trường Calis do một người nước ngoài tên là Calis và chính quyền địa phương thị trấn Sa Vũ thành lập, nhận viện trợ xã hội. Các tình nguyện viên trổ hết tài năng, mỗi người một sở trường, tìm đủ mọi cách để gây quỹ cho trường. Đồ dệt thủ công của thị trấn Sa Vũ rất nổi tiếng, những chiếc mũ, đệm, quần áo… do tình nguyện viên làm ra, cộng thêm danh nghĩa của trường học, có thể đổi lấy một khoản tiền nhỏ.
Lúc này, Hàn Cừ đang cầm trên tay một chiếc mũ len đan dở, dành cho trẻ con, màu đỏ tươi, móc hoa văn ngũ sắc, trông rất vui mắt.
Luke đi tới, cười lớn: “Anh Hàn, tay cầm súng của anh mà lại biết đan cái thứ này!”
Hàn Cừ ướm thử chiếc mũ len lên đầu cậu bé, khiêm tốn nói: “Chỉ biết sơ sơ một chút thôi.”
Luke là người thô kệch, không hiểu gì về đồ thủ công, nhưng rất tôn trọng các tình nguyện viên làm đồ dệt kiếm tiền cho trường học. Anh ta vụng về khen ngợi một tràng nhưng chẳng đâu vào đâu, lại khiến cậu bé sợ hãi nấp sau lưng Hàn Cừ. Luke cười ha hả, ngồi xuống trêu cậu bé: “Nhóc con này, sợ tôi à? Là tôi giúp nhóc đưa chú Hàn đến đây đấy nhé!”
Hàn Cừ xoa đầu cậu bé như an ủi, cậu bé rụt rè nói: “Là anh.”
“Thế tôi thì sao?” Luke chỉ vào mình.
Giọng cậu bé càng nhỏ hơn: “Là, là ông.”
Luke tức đến bốc khói: “Nhóc học tiếng Hán với ai thế hả!”
Lần này cậu bé không bị dọa nữa, ngược lại còn cười: “Là anh Đông Đông.”
Hàn Cừ nhướn mày, Luke phẫn nộ phẩy tay: “Tôi phải đi tìm ông Calis của mấy nhóc mới được, sao có thể dạy trẻ con linh tinh như vậy chứ!”
Luke vừa đi, cậu bé lại sà vào lòng Hàn Cừ: “Anh ơi, mũ này tặng cho em thật ạ?”
“Thật mà, lần trước chẳng phải đã hứa với em là sẽ tặng mũ cho em sao?” Hàn Cừ ước lượng chiều cao của cậu bé, vui mừng nói: “Cao nhanh phết nhỉ.”
Cậu bé đắc ý ưỡn ngực: “Không lớn nhanh thì không kịp mất!”
Hàn Cừ ngẩng đầu, “Hửm?”
Cậu bé đột nhiên đứng nghiêm: “Anh ơi, em muốn lớn thật nhanh, cao như anh vậy, em cũng muốn làm cảnh sát!”
Ánh mắt Hàn Cừ khẽ lay động, một lát sau, anh cong khóe môi: “Được thôi.”
Cậu bé này tên là Tề Tuệ, đã mất tất cả người thân trong chiến loạn. Năm đó, Hàn Cừ đến nước M thực hiện nhiệm vụ, đã cứu Tề Tuệ giữa khói lửa chiến tranh. Nhưng anh không thể đưa Tề Tuệ đến nơi an toàn thực sự, nên đã tạm thời giấu cậu bé trong một ngôi nhà bỏ hoang.
Chiến tranh mỗi ngày đã cướp đi sinh mạng của rất nhiều trẻ em vô tội. Hàn Cừ còn nhiệm vụ trên người, Tề Tuệ có thể sống sót hay không, anh chỉ đành phó mặc cho số phận.
Tề Tuệ ôm chân Hàn Cừ khóc lớn không ngừng, cậu bé còn quá nhỏ để hiểu tại sao Hàn Cừ không tiếp tục bảo vệ mình. Hàn Cừ đành lòng đặt cậu bé xuống đất, cậu bé nghẹn ngào lôi từ trong chiếc túi vải rách nát ra một chiếc mũ len bẩn đến mức không nhìn ra màu sắc ban đầu, nói với Hàn Cừ một tràng tiếng nước M không ngừng.
Hàn Cừ hiểu một chút tiếng nước M, nghe ra đại ý Tề Tuệ nói rằng, đây là chiếc mũ cậu bé đội từ nhỏ, do mẹ cậu bé tự tay đan, là báu vật duy nhất của cậu bé. Bây giờ cậu bé tặng báu vật này lại cho Hàn Cừ, xem như là quà đáp ơn cứu mạng.
Vì nhiệm vụ nằm vùng gian khổ đó, Hàn Cừ buộc phải tôi luyện trái tim mình trở nên cứng rắn và tàn nhẫn. Nhưng vào khoảnh khắc ấy, khi cầm chiếc mũ nhỏ bé trên tay, lồng ngực anh cũng chợt mềm đi một chút. Anh ngồi xuống, ôm Tề Tuệ vào lòng, nói với cậu bé rằng, hy vọng cậu bé có thể mạnh mẽ sống sót, nếu còn có thể gặp lại, anh sẽ tặng cho Tề Tuệ một chiếc mũ len mới.
Trong một thời gian dài sau đó, Hàn Cừ không biết Tề Tuệ sống chết ra sao. Lý Đông Trì đã hứa sẽ tìm kiếm giúp. Ngay trước khi Hàn Cừ nhận lời mời đến nước M, Lý Đông Trì đã vênh váo đắc ý gọi điện báo tin: “Tìm thấy đứa trẻ rồi, sống rất tốt! Ở Thị trấn Sa Vũ có nhiều doanh nhân người Hoa, trường học dạy tiếng Hán, thằng bé này đã biết nói tiếng Hán rồi.”
Tề Tuệ gặp lại Hàn Cừ, nhất quyết không chịu nói một câu tiếng M nào, chỉ khoe khoang vốn tiếng Hán vụng về của mình. Chiếc mũ nhất thời không làm xong ngay được, Hàn Cừ bèn làm từ từ: “Anh Đông Đông là thầy giáo của em à?”
Hình như Tề Tuệ rất thích anh Đông Đông này, vừa nhắc đến là mắt liền sáng bừng lên: “Anh ấy rất đẹp trai, anh ấy cũng là cảnh sát!”
Tề Tuệ vừa nói vừa múa tay múa chân, còn kéo Hàn Cừ ra hành lang xem bức tường tri ân. Trong khung kính có ảnh và lời giới thiệu ngắn gọn của nhiều người, có người là nhà tài trợ, có người là tình nguyện viên xuất sắc. Tề Tuệ nhón chân, cố sức chỉ tay vào một tấm ảnh trong đó: “Anh Đông Đông!”
Đó rõ ràng là ảnh của Lẫm Đông, không phải kiểu ảnh thẻ trang trọng. Lẫm Đông đang chỉ vào một cuốn sách, nói gì đó với bọn trẻ. Ống kính chụp được mặt nghiêng của cậu, trông rất gầy, với vài nét sắc sảo. Hàn Cừ từng nghe không ít đánh giá về Lẫm Đông trong giới giải trí, có lời khen tiếng chê lẫn lộn, nhưng về ngoại hình của Lẫm Đông thì lại rất ít người chê bai. Cậu thuộc kiểu người có khung xương đẹp điển hình, dù gầy cũng có nét đẹp riêng của người gầy.
Tề Tuệ muốn khen Lẫm Đông, nhưng vốn từ vựng của cậu bé thực sự không nhiều, lại không muốn nói tiếng nước M với Hàn Cừ. Vậy nên nó vội đến mức toát cả mồ hôi mà vẫn nhiệt tình vỗ tay.
“Được rồi được rồi, không vội.” Hàn Cừ bị chọc cười: “Em cũng xem phim của anh Đông Đông à?”
Tề Tuệ gật đầu lia lịa, nói là xem trên điện thoại của chị Bạch Thiểm. Chị Bạch Thiểm là bạn của anh Đông Đông, rất nhiều bạn nhỏ đã xem. “Em chính là vì anh Vũ Phong nên mới muốn làm cảnh sát đó!”
Hàn Cừ giả vờ ghen tị: “Ồ, hóa ra không phải vì anh à?”
Tề Tuệ ngớ người: “Không phải không phải! Anh là tốt nhất!” Nhưng do dự một lát, cậu nhóc lại bĩu môi: “Anh Vũ Phong cũng rất tốt.”
Trêu tiếp nữa chắc Tề Tuệ sẽ khóc mất, Hàn Cừ cười, chuyển chủ đề: “Sao không thấy anh Đông Đông của em đâu?”
“Anh Đông Đông là ông chủ lớn, có rất nhiều xe tải, bận lắm!” Tề Tuệ lắc đầu nguầy nguậy: “Em lớn lên cũng đi lái xe tải cho anh Đông Đông.”
“Rốt cuộc là em muốn làm cảnh sát hay là lái xe tải?” Hàn Cừ lại không nhịn được trêu.
Ai ngờ Tề Tuệ trả lời không chê vào đâu được, phát âm còn ra vẻ người lớn lắm: “Người lớn mới phải lựa chọn, trẻ con muốn tất cả!”
Hàn Cừ nói: “Lại là anh Đông Đông dạy sao?”
Tề Tuệ rất đắc ý: “Hì!”
Hoàng hôn buông xuống, Hàn Cừ tạm biệt Tề Tuệ, anh hứa mấy hôm nữa lại đến. Ánh mắt Tề Tuệ tràn đầy mong đợi: “Ai nói dối người đó là cún con nhé! Em giới thiệu anh với anh Đông Đông làm quen nha!”
Hàn Cừ vẫy tay: “Được thôi.”
Luke bị bọn trẻ trêu chọc cả buổi chiều, vừa lên xe liền lấy lại vẻ uy nghiêm của một vị Tổng cục trưởng cục trị an: “Tối nay chúng ta có một đợt hành động ở phố chợ đêm, có hứng thú đến xem không?”
“Người đã sắp xếp xong xuôi cả rồi chứ?” Hàn Cừ hỏi rất thoải mái: “Sẽ không vồ hụt như lần trước đấy chứ?”
“Chậc, chuyện cười sao có thể để các anh xem hai lần được?”
Chuyện cười không xem được hai lần, nhưng cùng một người thì chưa chắc. Hoạt động trị an hiện tại của Thị trấn Sa Vũ, trong mắt những người từng trải qua sóng gió thì đều là chuyện nhỏ nhặt. Phố chợ đêm có người bán súng trái phép, tháng trước Luke đã nhận được tin mật báo, cài người vào đó. Trước khi hành động, vừa đúng lúc Hàn Cừ và những người khác được mời đến giao lưu, Luke muốn trổ tài, liền mời nhóm Hàn Cừ đến phố chợ đêm. Ai ngờ hôm đó thuộc hạ mắc lỗi, để cá lớn trốn thoát, Luke vô cùng tức giận. Lần này đã chuẩn bị đầy đủ, đương nhiên anh ta sẽ không bỏ qua cơ hội này để lấy lại thể diện trước mặt Hàn Cừ rồi.
Phố chợ đêm đèn đỏ rượu xanh, tiếng nhạc vang trời phát ra từ các quán bar. Người của cục trị an đã bao vây quán bar nơi nghi phạm đang ở, chỉ chờ Luke ra lệnh là có thể bắt người. Hàn Cừ rất nể mặt Luke, ngồi cùng trong chiếc xe cảnh sát ngụy trang. Xe cảnh sát đỗ bên ngoài “Vũ Lâm Tình”, vừa hay giám sát được quán bar đang bị bao vây.
Tiếng guitar dồn dập từ “Vũ Lâm Tình” truyền ra, dường như là một đoạn solo. Hàn Cừ nghe tiếng nhìn sang, cảnh tượng lần trước đến đây hiện rõ trước mắt anh. Có lẽ là do tâm lý, tiếng nhạc ồn ào, hỗn tạp cả con phố này dường như đều bị tiếng guitar kia lấn át đi, giống như một dòng nước trong trẻo tách ra từ dòng nước đục đang chảy cuồn cuộn, chỉ có tiếng guitar này là khác biệt.
Rõ ràng là Luke không cho rằng tiếng guitar này có gì khác biệt, nghe vào tai đều là tiếng quỷ khóc sói gào hỗn độn. Nhưng thấy Hàn Cừ đang nhìn chằm chằm vào cửa “Vũ Lâm Tình”, có vẻ rất hứng thú, Luke cười nói: “Quán này tuân thủ quy tắc, ông chủ Hướng rất biết điều, chỉ kiếm tiền nên kiếm của ông ta. Ừm? Lần trước có phải anh đã đến quán này không?”
Hàn Cừ gật đầu: “Rượu không tệ.”
Luke được gợi ý: “Vậy lát nữa xong việc, chúng ta lên ‘Vũ Lâm Tình’ mở tiệc ăn mừng!”
Hàn Cừ biết tối nay không thể mở tiệc ăn mừng được, cười nói: “Nghe theo anh vậy.”
Quả nhiên, việc bắt giữ tuy rất thuận lợi, nhưng phần tử tội phạm vẫn còn khí thế ngạo mạn, còn có mấy con cá lọt lưới. Luke vừa bận giải quyết hậu quả vừa bận khoe khoang với các cảnh sát nước ngoài, sớm đã quên bẵng chuyện tiệc ăn mừng.
Hiện trường không có chỗ nào cần Hàn Cừ, thấy Luke hô hào cũng gần xong, anh tách khỏi đám đông, một mình đến “Vũ Lâm Tình”.