Diêu Viễn Chẳng Xa Xôi

Diêu Viễn Chẳng Xa Xôi

Lục Hữu Gian
0.0(0 đánh giá)
Hoàn thành
0.0/ 10(Chưa có đánh giá)
104
Chương
5
Lượt xem
3
Thể loại
**Tên truyện:** Diêu Viễn chẳng xa xôi **Tác giả:** Lục Hữu Gian **Thể loại:** Ngôn tình, hiện đại, công sở, tinh anh trong nghề **Độ dài:** 104 chương + 06 ngoại truyện **Xếp chữ:** Trầu **Giới thiệu:** Diêu Viễn – nữ Tiến sĩ tài ba với thành quả nghiên cứu đột phá, đã dùng chính công trình của mình để góp vốn, thành lập Ba Quang, một công ty công nghệ lõi tiên phong trong các ngành công nghiệp mũi nhọn. Ba Quang không chỉ là một doanh nghiệp, mà còn là biểu tượng của sự kiên cường và tài năng. Thương Kha, một nhà đầu tư theo trường phái giá trị, tinh hoa của giới tài chính, đã sớm để mắt đến Ba Quang. Anh ngỏ ý rót vốn, nhưng Ba Quang lại nhã nhặn khước từ, bởi họ không hề thiếu tiền. Thế nhưng, khi tình cờ chứng kiến Diêu Viễn tỏa sáng trên bục diễn thuyết tại một hội nghị thượng đỉnh, sự chú ý của Thương Kha không còn đơn thuần là công việc. Anh muốn làm quen, nhưng chỉ kịp thoáng thấy bóng lưng cô khuất dạng trong dòng người vội vã. Định mệnh trêu ngươi, hay là sự sắp đặt của duyên phận? Trên chuyến bay từ Thượng Hải đến Athens, hai con người xa lạ lại ngẫu nhiên ngồi cạnh nhau. Anh hỏi cô có phải đến Santorini nghỉ mát không, cô thản nhiên đáp: "Không phải, đi buôn hàng xách tay." Anh ngỏ ý xin WeChat để tiện "mua hàng", nhưng điện thoại cô lại... hết pin. Tại Santorini, trong một ván poker định mệnh, họ lại chạm mặt. Thương Kha đưa Diêu Viễn về khách sạn. Trên đường đi, một cuộc điện thoại bất ngờ khiến tâm trạng cô trùng xuống. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ lái xe đưa cô đi hóng gió. Đêm khuya, đường phố vắng tanh, chiếc xe lao vun vút, hai nam nữ độc thân nơi đất khách quê người, nhịp tim dồn dập... Mọi yếu tố cho một đêm định mệnh, một sự mập mờ đầy cám dỗ, dường như đã hội tụ đủ. Bản năng trỗi dậy, cô vươn tay, khẽ vuốt ve những đường nét cơ bắp đều đặn, rắn rỏi trên cánh tay anh, thì thầm: “Anh thơm quá, ngay từ lần đầu gặp mặt tôi đã muốn chạm vào anh.” Anh đáp lại, ánh mắt sâu thẳm: “Lần đầu gặp em, tôi đã muốn đưa tiền cho em.” Sau khi trở về nước, cô chấp nhận lời hẹn hò. Cô nói: “Tôi đã lùi một bước rồi, có phải anh cũng nên lùi một bước, thỏa mãn đôi chút dục vọng của tôi không?” Anh hỏi ngược lại: “Em muốn tôi thỏa mãn em thế nào?” Cô mỉm cười đầy ẩn ý: “Lái xe đến chỗ không có người đi.” Một cuộc tình đầy trí tuệ, thách thức và những màn đấu khẩu sắc bén giữa hai con người kiệt xuất, liệu sẽ đưa họ đến đâu? --- **(*) Chú thích tên truyện:** Tên gốc “Dao Viễn Bất Viễn” (遥远不远) là một cách chơi chữ đồng âm của tác giả. Từ “Dao viễn” (遥远) có nghĩa là xa xôi, phát âm giống với tên nữ chính “Diêu Viễn” (姚远). Tựa đề mang hai tầng nghĩa: Vừa ám chỉ khoảng cách địa lý tuy xa mà gần, vừa ẩn ý rằng Diêu Viễn thực ra không hề xa cách đến thế, hoặc đơn giản là chẳng hề xa xôi.

Truyện Đề Cử