38. Chương 38: Anh không phải là đang ghen đó chứ?

Đỉnh Cấp Chó Điên Alpha Liều Mạng Đánh Dấu Tôi

Chương 38: Anh không phải là đang ghen đó chứ?

Đỉnh Cấp Chó Điên Alpha Liều Mạng Đánh Dấu Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Vết thương ở đâu ra?"
Trên vùng bụng săn chắc của cậu có một mảng vết roi, đến nay vẫn còn tím bầm. Mấy ngày nay, thời gian Lục Thừa An ngủ còn không nhiều bằng lúc cậu tỉnh táo, vết thương vì thế mà chẳng thể hồi phục hoàn toàn.
Tám ngày trôi qua, những vết roi ở bụng dưới và sau lưng vẫn còn hằn rõ, trông thật đáng sợ.
Mỗi lần tay Cảnh Thượng siết lấy eo cậu, Lục Thừa An đều đau đến run rẩy.
Mỗi lúc như vậy Cảnh Thượng đều sẽ nói: "Hóa ra cậu cũng biết đau à, vậy sao cậu chỉ run mà không lên tiếng, kêu ra đi Lục Thừa An."
Đúng là đồ ngốc.
"Thích ở đâu ra thì ở đó ra, liên quan quái gì đến anh."
Lục Thừa An hờn dỗi, không thèm để ý, cũng chẳng muốn nhìn hắn, mệt mỏi, một tay vịn vai Cảnh Thượng, một tay vịn đầu gối hắn, trời đã tối mịt mà vẫn chưa nghe chó Cảnh hé răng một lời vừa ý, tức đến nghiến răng ken két, dốc sức nói:
"Tôi không muốn nói mấy lời dễ nghe với anh, anh đừng có mà ép tôi phát điên... Nếu chỉ vì tôi nói móc anh vài câu mà anh lại nổi giận thì tôi thật sự xem thường anh đấy."
[Mẹ nó, sao trên đời lại có cái thứ ngu ngốc đến thế. Con trai thượng tướng cái quái gì mà tâm địa hẹp hòi chẳng bằng một hạt cát... @¢%〔』〖〗#*@&〗〕#¥@&...]
Lục Thừa An ngoài miệng thì cãi, trong lòng lại càng chửi rủa thậm tệ hơn, không chỉ chúc hắn chết sớm mà còn chúc hắn xuất tinh sớm.
Cảnh Thượng lạnh lùng nói: "Có một thời gian cậu thường xuyên gấp mấy bông hồng giấy xấu xí trong lớp, hóa ra là để tặng Cố Văn. Đùa giỡn với tôi vui lắm sao?"
"..."
Lục Thừa An im miệng không chửi nữa.
Cảnh Thượng cười lạnh: "Đồ dối trá, cậu gan lắm sao?"
"..."
Lục Thừa An ngừng cử động, dù vẫn đang bị ép cúi đầu. Cậu rướn người tới, hôn lấy hắn, chặn miệng hắn lại.
Nhưng trong lòng cậu lại nghĩ: [Hồng giấy với chả hồng giấy, ngay cả hoa hồng đỏ tôi tặng anh ngày lễ Tình nhân cũng là nhặt từ bên cạnh thùng rác đó, anh mà biết được chắc tức chết mất...]
Cậu nhận ra hơi thở Cảnh Thượng đang nặng dần, thô ráp, báo hiệu cơn giận sắp bùng phát. Lục Thừa An khựng lại, chưa hiểu chuyện gì nhưng cơ thể đã run lên dữ dội.
"Lục, Thừa, An." Cảnh Thượng rít qua kẽ răng, giọng điệu đầy hiểm độc:
"Cậu thật sự đáng chết."
-
"Đáng chết! Thật sự quá đáng, thầy Cố - phì phì phì, Cố Văn sao hắn lại là hạng người như thế chứ."
Cao Mộc Tê vỗ ngực, lè lưỡi ra, ra vẻ muốn nôn ọe xuống đất, vẻ mặt ghê tởm vô cùng.
"Hắn ta vậy mà lại có thể l*m t*nh với học sinh. Đã vậy còn mấy người cùng lúc! Mẹ nó, đúng là không thể nhìn mặt mà bắt hình dong."
Giữa tháng tư, thời tiết nóng lên, Giang Đoan vừa đánh xong một trận bóng ở sân, mồ hôi nhễ nhại. Cậu ta vén vạt áo thun lên vai, giật lấy quyển sách trong tay Cao Mộc Tê phe phẩy vào mặt, cười khẩy:
"Mày thật sự cho rằng giáo viên trong trường này có mấy người tốt đẹp sao? Lợi dụng chức trách giáo viên, khiến học sinh rung động rồi cam tâm tình nguyện trèo lên giường, đây chỉ là bản năng thú tính nguyên thủy tầm thường nhất đang trỗi dậy mà thôi. Ai mà chẳng có, chẳng có gì lạ."
"Nếu không phải có tin tức rò rỉ, lần này bị đuổi phải là Lục Thừa An. Cố Văn thì có kẻ bề trên bảo kê. Mày không thấy trường đã viết sẵn thông báo khiển trách cái tên nhóc rác rưởi kia rồi à? Hiệu trưởng chắc chắn biết rõ mọi chuyện."
Một trường trung học thôi mà đã đen tối đến thế, chứ chưa nói đến đại học hay xã hội.
Cao Mộc Tê kinh ngạc đến mức không thốt nên lời: "Khốn nạn thật..."
Nửa tháng trước, ngày 30 tháng 3, Cố Văn đột nhiên nhập viện, không thể tiếp tục dạy ba lớp mình phụ trách.
Tối hôm đó liền có tin đồn rằng anh ta bị pheromone của ai đó kích thích quá độ mà phải nhập viện, bởi vì bị bắt quả tang ngay tại văn phòng.
Chuyện này nghe vô lý quá, chẳng ai tin.
Nhưng tin đồn còn chưa kịp lan ra, ngày hôm sau lại gặp cái nắng nóng bất thường, như thể thần mặt trời đang nổi cơn thịnh nộ vậy.
Là con người, ai mà chẳng có lúc ốm đau, Cố Văn bị bệnh nhập viện chỉ là chuyện nhỏ nhặt mà thôi. Nhưng anh ta trước nay vẫn là một giáo viên tốt, mối quan hệ với học sinh khá tốt.
Sau khi tan học vào ngày 1/4, có học sinh đến thăm anh ta, mang giỏ hoa, mua trái cây để thể hiện sự quan tâm.
Ngoài thân phận giáo viên, Cố Văn càng giống một người anh trai tâm lý. Chẳng cần bao lâu, rất nhiều học sinh đã vô thức muốn tâm sự với thầy. Lần này đến viện cũng thế, không ai đi cùng, tất cả đều tự mình đến. Ai cũng chuẩn bị những lời thật lòng muốn nói.
Nhưng vừa vào thì thấy lúc nào cũng có giáo viên khác, thậm chí cả hiệu trưởng ở đó.
Ban đầu, ai cũng nghĩ là thăm bệnh bình thường, nhưng số lần lặp lại thì thấy khác lạ.
Khi có một tin tức chấn động nói rằng người bị bắt quả tang cùng Cố Văn chính là Lục Thừa An, mà kẻ bắt tại trận chính là Cảnh Thượng, chẳng biết từ đâu mà lan đến trường Liên Minh Tinh Tế.
Các giáo viên họp bàn bạc đối sách suốt nhiều ngày, sau khi hiệu trưởng gật đầu, bản thông báo đã soạn sẵn về việc đuổi học Lục Thừa An vì hành vi không đứng đắn.
Còn chưa kịp đăng lên, đã trở thành một tờ giấy lộn.
Tờ giấy trắng mực đen kia lặng lẽ nằm trên bàn, như thể đang buông lời chế nhạo và mỉa mai tàn nhẫn đối với những nỗ lực của họ trong mấy ngày qua.
Khác với quyết định ban đầu của họ là đổ hết mọi tội lỗi lên đầu Lục Thừa An, thì tin tức chấn động hơn từ trên trời rơi xuống lại là:
Cố Văn với tư cách là giáo viên, đã cố gắng dụ dỗ Lục Thừa An khi đó còn chưa thành niên.
Sắc mặt hiệu trưởng vẫn không hề thay đổi, coi loại lời đồn này chẳng đáng bận tâm. Phương án B đã chuẩn bị xong, chỉ chờ một cuộc điện thoại.
"Thành thật đi thôi, hiệu trưởng Cố."
Giọng Cảnh Từ trong điện thoại lạnh như băng.
"Cố Văn là con trai ông. Cảnh Thượng là con trai tôi."
Mặt hiệu trưởng lập tức biến sắc. Trong câu "con trai tôi" gần như là lời cảnh cáo, ông ta thoáng muốn tháo chạy, nhưng làm hiệu trưởng mấy chục năm, đã thấy không ít nhân vật lớn, cũng không đến mức sợ mất vía.
Ông ta nói: "...Ngài Mục."
"Tôi họ Cảnh." Cảnh Từ lạnh nhạt.
"...Ngài Cảnh, chuyện này không liên quan đến Cảnh thiếu gia, chỉ là một học sinh họ Lục mà thôi." Hiệu trưởng giải thích
"Ngài chắc chắn không quen biết cậu ta, đứa trẻ này rất tồi tệ, Cảnh thiếu gia vô cùng ghét cậu ta..."
"Tôi quen biết tiểu Lục." Cảnh Từ cắt ngang lời ông ta, nói:
"Cảnh Thượng thích đứa trẻ đó, nó không phải đã nói với các vị một cách rất nghiêm túc rồi sao?"
Hai chữ "nói với" được ông ta nói ra như một lời cảnh cáo ngầm.
Hiệu trưởng Cố điên cuồng nhớ lại tất cả những cảnh tượng đã xảy ra ngày hôm đó.
"Nó là đồ của tôi -"
"Đồ của tôi."
"Của tôi."
"Của tôi... là của tôi."
Đó tuyệt đối không phải là kiểu chiếm hữu giả tạo dành cho một món đồ tầm thường.
Sau khi điện thoại bị ngắt, hiệu trưởng rệu rã buông thõng hai tay, vẻ mặt vô cùng nặng nề.
Mà những chuyện thú vị hơn thì cứ thế nối đuôi nhau mà đến.
Nghe nói Cố Văn muốn cùng người khác làm chuyện đó, tin này như một trận cuồng phong quét ngang toàn bộ ngôi trường. Một nam sinh Alpha đầu tiên xông thẳng vào văn phòng, chất vấn:
"Thầy Cố, không phải thầy đang yêu đương với em sao? Em và thầy đã ở bên nhau 2 năm, thầy lại ngoại tình với học sinh khác ngay dưới mí mắt em?"
"Thảo nào mấy hôm nay em gọi điện quan tâm thầy, mà thầy cứ luôn ra vẻ không có thời gian, rất bận rộn. Cố Văn, vướng phải chuyện thế này thầy không thể đối phó nổi nữa rồi phải không."
Học sinh này là một trong ba lớp do Cố Văn phụ trách.
Cậu ta rất đau lòng, nhưng cậu ta cũng không kịp cảm nhận thêm nhiều đau lòng và thất vọng hơn, thì học sinh thứ hai đã xuất hiện.
Đó là một Beta.
Nếu Lục Thừa An có mặt ở đó, cậu chắc chắn sẽ nhận ra Beta này chính là học sinh bị bệnh đi bên cạnh Cố Văn cái lần cậu trốn dưới lầu dạy học để lén nhìn anh ta.
Và lúc đó Cố Văn đã dịu dàng dùng mu bàn tay vuốt lên trán cậu ta, thử nhiệt độ cơ thể cậu ta.
Cuối cùng còn nói một câu: "Đúng là khá nóng."
Khiến Beta kia xấu hổ trách yêu.
Còn có cả Omega nữa. Học sinh này có lẽ Lục Thừa An vẫn còn ấn tượng.
Có lần Lục Thừa An gõ cửa tìm Cố Văn, chưa đợi Cố Văn nói mời vào, cậu đã trực tiếp đẩy cửa vào một cách bất lịch sự. Học sinh đang hỏi Cố Văn bài tập chính là Omega này.
Lúc đó cậu ta còn trừng mắt với Lục Thừa An, khiến Lục Thừa An rất khó chịu.
Thật ra Lục Thừa An đã nhìn thấy ngón tay họ chạm vào nhau một cách mờ ám, chỉ là không để ý mà thôi.
Không biết cụ thể có mấy người, nhưng những thiếu niên này không nghi ngờ gì, đều tin rằng mình đang yêu đương với Cố Văn, một tình yêu đơn thuần và tốt đẹp.
Cái loại mà vừa tốt nghiệp sẽ kết hôn ngay.
Loạn, quá loạn rồi.
Toàn trường ầm ĩ như cái chợ.
Hai người trong cuộc khác - cũng là nạn nhân - Lục Thừa An và Cảnh Thượng đã nửa tháng không xuất hiện ở trường, nhưng toàn thể trường học vẫn loạn thành một nồi cháo theo cách riêng của nó, dư luận không thể kiểm soát được.
"Mẹ nó chấn động thật sự, bây giờ đầu óc tao vẫn còn hỗn loạn cả lên đây này."
Mặc dù sự việc đã lên men nhiều ngày, nhưng dung lượng não bộ của Cao Mộc Tê vẫn không thể giúp cậu ta xử lý ổn thỏa chuyện này, bèn điên cuồng gãi đầu.
Giang Đoan lấy sách vỗ bốp vào đầu cậu ta, bình phẩm một câu: "Đồ vô dụng."
Sắc mặt đột nhiên trở nên nặng nề, giọng điệu gần như thì thầm:
"Tên nhóc rác rưởi đó nửa tháng không đến trường, Cảnh Thượng cũng nửa tháng không đến trường. Trong những lời đồn đó nói Lục Thừa An bị Cảnh Thượng đưa đi... Tiếc thật, đây không phải lần đầu rồi."
"Hả?! Không phải... Ý mày là ai là lần đầu cơ?" Cao Mộc Tê ngu ngơ hỏi.
"Cái tên nhóc rác rưởi đó chứ ai."
"Sao mày cứ nhớ thương nó làm gì nhỉ - Đù má, đù má đù má, đợi đã đợi đã ý của mày là Lục Thừa An và Cảnh Thượng đã làm chuyện đó rồi á?" Cao Mộc Tê mắt trợn tròn xoe.
Giang Đoan đảo mắt: "Đồ, ngu."
"Không phải chứ, mày thật sự đang nhớ thương cái tên nhóc rác rưởi đó sao? Nó thích Cảnh thiếu gia mà!"
"Cảnh Thượng lại không thích nó." Giang Đoan lầm bầm nói:
"Hơn nữa Lục Thừa An mẹ nó, còn sắp trèo lên giường của Cố Văn rồi, bây giờ mày còn cảm thấy nó chết mê chết mệt Cảnh Thượng nữa sao? Đồ ngu cũng nhìn ra được là giả dối mà."
"Đồ ngu."
Nguyên Tầm đảo mắt, rồi thu dọn sách vở bỏ học, như thể ở cùng hai người này nữa, cậu ta cũng sẽ biến thành đồng phạm.
Vì thế cần phải tạo bằng chứng ngoại phạm.
Cao Mộc Tê cảm thấy đầu óc càng thêm hỗn loạn, ôm đầu nói: "Cố Văn có thể dùng chức trách của giáo viên để khiến Lục Thừa An cắn câu, vậy chứ mày thì dùng cái gì?"
Giang Đoan cười: "Tao có tiền mà."
-
"Anh có tiền thì hay ho lắm sao! Đồ nhà giàu chết tiệt, ai mà thèm! Anh mua nhiều thế này làm sao tôi làm cho hết được?"
Lục Thừa An tức giận ngồi trên tấm thảm trong phòng ngủ, bên cạnh chất đống giấy cao ngót nghét hai mét, đó là nguyên liệu để gấp hoa hồng giấy, bên cạnh còn có các vật liệu khác cũng nhiều không kém gì đống giấy cao hai mét kia, chiếm không gian còn lớn hơn cả chiếc giường ngủ.
"Tôi đã gấp cho anh 99 cành rồi, anh còn muốn thế nào nữa hả?!"
Những nguyên liệu này như một con quái vật ăn thịt người, Lục Thừa An gấp đến mức suy sụp, muốn duỗi chân duỗi tay nằm lăn ra đất ăn vạ, chỉ thẳng vào mặt Cảnh Thượng mà chửi ầm lên.
Cậu không được phép mặc quần áo, cứ thế phơi bày hết ra trước mắt Cảnh Thượng.
Cảnh Thượng ngồi trên ghế sofa, mặt không biểu cảm, cũng chẳng làm gì khác, chỉ nhìn Lục Thừa An gấp hoa hồng giấy.
Nghe thấy tiếng kháng nghị, hắn lạnh lùng đá vào cái thùng đặt cạnh chân.
Một tiếng "cốp" nhẹ vang lên, bình thường thì chẳng có gì lạ, nhưng lại khiến Lục Thừa An như một phản xạ có điều kiện mà chống tay xuống đất lùi lại nửa mét, ngây người, vừa kinh ngạc vừa hoài nghi.
Thứ khiến Lục Thừa An suy sụp và tuyệt vọng hơn cả nguyên liệu gấp hoa hồng giấy chính là những món đồ chơi gần như chứa đầy trong cái thùng mà Cảnh Thượng vừa đá.
Sau khi hoàn hồn, cậu lập tức cúi đầu, ra sức cầm chiếc kéo nhỏ chỉ dùng để cắt giấy, cắt tỉa cánh hoa, cành lá, miệng còn nói rất nhanh, giọng điệu lấy lòng, giả bộ ngoan ngoãn:
"Đang gấp đây anh Cảnh, anh xem tay em có ngừng lúc nào đâu ạ. Tức giận hại thân, đừng giận mà anh Cảnh, đừng giận đừng giận đừng giận..."
[Mẹ nó đồ thúi tha]
Ánh nắng rọi vào cửa sổ vàng rực, trong phòng ngủ sáng bừng.
Trong lòng Lục Thừa An hận đến chết đi được, nhưng bề ngoài lại không dám có một chút từ chối nào.
Tất cả đều là kinh nghiệm quý báu sau khi đã nếm đủ mùi đau thương.
Cũng may là cậu đã quen co được giãn được rồi, nếu không thì hoặc là bị hành hạ đến chết, hoặc là vì không đánh lại được mà tức chết.
Sau khi điên cuồng chửi rủa trong lòng một hồi lâu, Lục Thừa An đột nhiên không biết nghĩ thế nào, cả người chợt khựng lại, ngờ vực ngẩng mặt lên, nhìn chằm chằm vào Cảnh Thượng với vẻ càng ngờ vực hơn.
Cậu khẽ nheo mắt lại: "Anh không phải là đang ghen đó chứ?"