Đỉnh Cấp Chó Điên Alpha Liều Mạng Đánh Dấu Tôi
Chương 67: Tôi Cố Tình Hôn Anh
Đỉnh Cấp Chó Điên Alpha Liều Mạng Đánh Dấu Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 67 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ba ngày nữa là đến kỳ thi đại học, hôm nay là ngày cuối cùng các học sinh của trường Trung học Liên Minh Tinh Tế đến trường.
Cả khu lớp học của khối 12 vô cùng nhốn nháo, ồn ào hơn cả chợ rau buổi sáng.
Có người xé sách ngoài hành lang, ném những mảnh giấy vụn bay lả tả như bông tuyết từ trên cao xuống.
Lục Thừa An thì không có sách, ba năm qua cậu đã sớm chẳng biết vứt sách đi đâu rồi.
Cậu quan sát sự cuồng nhiệt của đám thiếu niên với thái độ lạnh lùng, thờ ơ.
Lá cây du càng thêm tươi tốt, Lục Thừa An đưa tay ngắt hai chiếc lá, vò trong kẽ tay cho chúng ứa nhựa, rồi đưa lên mũi ngửi mùi hương kỳ lạ của thực vật.
Mấy ngày trước, lần đầu tiên Cảnh Thượng thẳng thắn nói ra từ "yêu" cao cả, rõ ràng hắn không hề có ý đùa giỡn.
Khoảnh khắc ấy, Lục Thừa An cảm thấy nếu cậu buông lời mắng chửi thì đó cũng là một sự sỉ nhục, bất kính đối với "tình yêu".
Mà một người như cậu, ngay cả tư cách sỉ nhục tình yêu cũng không có.
Vậy nên cậu đã im lặng một lúc lâu, thờ ơ dời mắt đi, không hề đáp lại lời của Cảnh Thượng.
Cứ như là cậu hoàn toàn không nghe thấy, lại cứ như là Cảnh Thượng chưa từng nói ra.
Nhưng điều kỳ diệu là kể từ ngày hôm đó, mối quan hệ giữa hai người không còn gươm tuốt vỏ, cung giương tên, một mất một còn như trước nữa.
Có lẽ Lục Thừa An nể tình bộ dạng nửa sống nửa chết của Cảnh Thượng nên không còn nổi cáu với hắn, chỉ thỉnh thoảng đôi lúc lại đứng cách xa hắn 5m để hắn không nghe thấy tiếng lòng của mình.
Bây giờ Cảnh Thượng bảo cậu đứng gần đến đâu, cậu cũng có thể đứng gần đến đó. Dù rằng lúc đến gần sẽ mất kiên nhẫn mà lẩm bẩm chửi một câu "chó Cảnh vừa dính người vừa làm màu", nhưng hành động lại rất khoan dung.
"... Lục Thừa An!"
Người được gọi hơi sững lại, tay phải bất giác đưa tay lên sờ ngực trái. Nghe thấy tiếng gọi, Lục Thừa An chớp mắt, nhìn sang bên cạnh.
Lâm Mộc Mộc chậm rãi bước tới, đưa cho Lục Thừa An một tấm thiệp mừng: "Tốt nghiệp vui vẻ nhé."
"Tôi không chuẩn bị gì cả." Lục Thừa An giơ hai bàn tay trống không lên, trên đó chỉ có mười ngón tay thon dài. Cậu nói với vẻ ngượng ngùng khó tả.
Nhìn vẻ mặt ngại ngùng của cậu, Lâm Mộc Mộc bật cười: "Chỉ là một tấm thiệp thôi mà, không chuẩn bị thì thôi chứ. Với lại, tớ thích cậu, chứ cậu có thích tớ đâu. Trong lòng cậu không có tớ là chuyện đương nhiên, nếu không cậu và Cảnh Thượng ở bên nhau mà trong lòng vẫn có tớ thì thành tra nam mất rồi."
Lâm Mộc Mộc cụp mắt, bĩu môi nói: "Tớ không làm kẻ thứ ba đâu."
"..."
Lục Thừa An cười vô tâm: "Vậy thì thiệp của cậu tôi cũng không nhận được, dù sao tôi và Cảnh Thượng đang ở bên nhau, nhận quà của người khác chẳng phải là đa tình, hai lòng sao."
Cậu học theo Lâm Mộc Mộc, nhếch mép: "Tôi ghét anh ta, nhưng tôi không làm tra nam."
"..."
Cuối cùng, Lục Thừa An là người không nhịn được mà phá lên cười ha hả đầu tiên, giật lấy tấm thiệp mừng đang run rẩy trong tay Lâm Mộc Mộc, chấp nhận nó như một thiện ý giữa những người bạn học.
Cậu liếc nhìn nội dung tấm thiệp:
Chúc Lục Thừa An tiền đồ sáng lạn, đường đời bằng phẳng.
"Cảm ơn nhé" Lục Thừa An nói.
Lâm Mộc Mộc vui vẻ: "Ừm!"
Gần đây Lâm Mộc Mộc khá áp lực, anh trai cậu ta đã thật sự phải vào bệnh viện tâm thần, hơn nữa còn bị thương ngón tay ở trong đó. Sau này muốn có lại một bàn tay hoàn chỉnh, chỉ có thể dùng ngón tay máy y tế của Liên Minh Tinh Tế để hỗ trợ.
Ngày nay, công nghệ nghiên cứu và phát triển chi giả cơ học đã vô cùng thành công. Trước khi lắp đặt, bệnh viện sẽ trích xuất DNA máu và pheromone của người cần nó để đảm bảo khớp tuyệt đối.
Đợi đến khi người dùng hoàn toàn quen thuộc với nó, chi giả cơ học thậm chí còn có thể mang lại sự tiện lợi hơn cả chi gốc.
Bởi vì nó là máy móc, có thể tải dữ liệu vào trong, muốn gì nó đều có thể điều phối. Độ linh hoạt có thể lên đến hơn 100%, nhiều khi người lắp chi giả sẽ quên mất chúng là đồ giả.
Thậm chí có người còn nói, nếu được lựa chọn lần thứ hai, họ sẽ cảm thấy mất đi chi gốc cũng có thể là một loại may mắn.
Mặc dù Lục Thừa An không hiểu nổi logic phản bội lại cơ thể xương thịt của chính mình, bởi vì cậu rất yêu cơ thể mình, mỗi một tấc da đều là báu vật, nhưng cậu không thể không thừa nhận rằng, y học cơ khí hiện nay đã gần như hoàn hảo.
Dĩ nhiên, điều đó chỉ dành cho người có tiền.
"Cậu định thi trường nào?" Lục Thừa An hỏi.
"Tớ muốn làm bác sĩ" Lâm Mộc Mộc trầm ngâm một lát rồi nghiêm túc nói
"Lục Thừa An, tớ nói cậu nghe, mấy hôm trước anh tớ đã làm một cuộc kiểm tra toàn diện rất chi tiết... Không biết tại sao, chuỗi gen của anh ấy có chút bất thường."
"Chuỗi gen sinh học của mọi người là một chuỗi xoắn kép hoàn chỉnh, của anh ấy cũng vậy. Nhưng ở một đoạn nào đó lại bị lặp lại và chồng chéo lên nhau, một đoạn rất nhỏ, không dễ nhận thấy." Cậu ta nhìn Lục Thừa An, dường như muốn trút bỏ áp lực bao ngày qua nên đã kể hết mọi chuyện
"Bác sĩ nói không có vấn đề gì, vì chuỗi gen của mỗi người đều không giống nhau, những đoạn chuỗi gen lặp lại, rất nhỏ kia sẽ không ảnh hưởng đến bất kỳ tình trạng sức khỏe nào. Nhưng tớ luôn cảm thấy... tớ không nói nên lời, tớ chỉ cảm thấy..."
"Một cộng một bằng hai mà" Lục Thừa An đột nhiên nói, vô cùng khó hiểu.
Lâm Mộc Mộc: "Hả?"
Lục Thừa An không nhìn Lâm Mộc Mộc, cau mày, như thể đang lẩm bẩm một mình những lời còn khó hiểu hơn:
"Trong gen của mỗi người đều ẩn chứa những nhân tố xấu, bởi vì được trường học dạy dỗ, được pháp luật xã hội ràng buộc nên phần lớn người ta mới có thể sống như người bình thường, trở thành người tốt... Nhưng nếu cái nhân tố xấu đó bị phóng đại, bị lặp lại trong chuỗi gen thì sao?"
Giữa ban ngày, mặt trời trên cao gay gắt, nhưng Lâm Mộc Mộc lại cảm thấy như rơi vào hầm băng.
Cậu ta nói: "Lục Thừa An... Điều cậu vừa nói, chính là thứ tớ đã suy nghĩ rất nhiều ngày nhưng không thể diễn tả thành lời."
Gương mặt của người chỉ lớn hơn Lục Thừa An một tháng tuổi hiện lên nỗi đau buồn tiếc nuối của một người thực sự trưởng thành
"Hồi đó rốt cuộc tại sao cậu lại không học hành tử tế chứ, cậu thông minh thật đấy."
Chỉ từ vài lời nói rời rạc của Lâm Mộc Mộc, cậu đã chỉ ra được "một cộng một bằng hai", một điều vô cùng đơn giản nhưng Lâm Mộc Mộc, một học sinh được thầy cô yêu mến, thành tích đứng đầu lại không thể tổng kết ra được.
"Hả?"
Lục Thừa An ngẩng đầu lên, dường như vừa hoàn hồn sau cơn trầm tư, cậu bật cười một tiếng đầy bất lực, vỗ vỗ vai Lâm Mộc Mộc
"Tôi nói bừa thôi. Cậu vì bế tắc nên mới thấy tôi nói có lý. Chẳng liên quan gì đến việc học hay không học đâu. Chuỗi gen của một người, nếu ngay từ đầu sinh ra đã dị dạng, sau khi hòa hợp với toàn bộ cơ thể mà không ảnh hưởng sức khỏe thì thôi. Nhưng nếu gen bị biến dị về sau... nặng thì có thể chết người đấy. Cậu còn muốn sống thêm vài năm không?"
"Anh trai cậu rõ ràng là bẩm sinh rồi, chỉ là trước đây chưa từng làm kiểm tra kỹ nên không biết thôi. Nếu không thì chuyện chuỗi gen lặp lại kinh khủng đến thế, cậu nghĩ sẽ được coi là chuyện nhỏ sao? Anh trai cậu sớm đã bị Liên Minh Tinh Tế bắt đi nghiên cứu rồi ấy chứ."
Cậu lại chỉ tiếc rèn sắt không thành thép mà vỗ mạnh lên cánh tay Lâm Mộc Mộc: "Lời của tôi mà cậu cũng nghiêm túc suy nghĩ, cậu cũng gan thật đấy."
Sau đó không nhịn được mà nói đùa một câu: "Tôi chỉ hy vọng đợi đến lúc cậu thật sự làm bác sĩ, đừng có càng chữa lại càng khiến anh trai cậu tàn phế là được, dọa chết người ta đó."
"..."
Lâm Mộc Mộc mím môi nắm chặt tay, xấu hổ đến mức đỏ bừng cả mặt: "Cậu... Tớ..."
"Cậu cái gì mà cậu, tớ cái gì mà tớ, nói cậu có một câu mà còn không vui à." Lục Thừa An thở dài, xua tay nói
"Không nói với cậu nữa, anh Cảnh còn đang truyền dịch ở phòng y tế, tớ đi tìm anh ấy đây~"
Lâm Mộc Mộc vội vàng hét lên hỏi: "Vậy cậu muốn thi trường nào?"
Đây là một câu hỏi mà trước đây Lục Thừa An chưa từng suy nghĩ tới, bởi vì cậu biết mình sẽ không đăng ký, càng không tham gia kỳ thi đại học.
Giờ đây đã ghi danh xong xuôi, Lục Thừa An một tay đút túi quần đi về phía góc cầu thang, bóng lưng cao gầy, gió nhẹ thổi bay vạt áo. Dường như ngay cả ánh mặt trời hôm nay cũng đặc biệt ưu ái cậu, khiến xung quanh cậu lấp lánh ánh vàng.
Cậu không quay đầu lại, vẫy tay với Lâm Mộc Mộc một cách chẳng mấy bận tâm, hờ hững nói:
"Tôi à... trường quân đội đi."
Hai ngày nay Cảnh Thượng đều ở phòng y tế truyền dịch kháng viêm. Giống như mấy hôm trước cố tình ép hắn uống nước khiến hắn phải chạy vào nhà vệ sinh liên tục, lần này Lục Thừa An lại kiếm cớ ép Cảnh Thượng đến phòng y tế, không đi thì cậu la hét ầm ĩ.
Đợi đến khi Cảnh Thượng thật sự đến phòng y tế truyền dịch, Lục Thừa An lại không ở cạnh nữa, nói là về lớp học hành ngoan ngoãn, nhưng thực ra lại chạy lung tung khắp trường.
Kết cục thì cuối cùng cũng chọc cho Cảnh Thượng nổi điên, buổi tối trên giường liền bị hắn giày vò một cách hung ác, Lục Thừa An lúc này mới chịu ngoan ngoãn.
Cậu đảm bảo hôm nay vừa tan học sẽ xuống lầu ngay lập tức, ngoan ngoãn ở bên cạnh hắn.
Mấy tháng trước, bác sĩ ở phòng y tế hễ thấy Lục Thừa An đến mua thuốc là biết chắc nhân vật nổi đình nổi đám của trường lại mang một thân đầy thương tích, lúc đi chỉ hận không thể dọn sạch nửa phòng y tế.
Sau đó, giữa cậu và Cố Văn, vị thầy giáo Cố trước đây, đã xảy ra một vài chuyện, tin đồn lan đi ầm ĩ. Ai ai cũng chà đạp, chửi rủa cậu học sinh hư hỏng Lục Thừa An đến mức chẳng ra gì.
Nhưng tất cả mọi người đều quên rằng lúc đó cậu thực chất chỉ là một đứa trẻ vị thành niên, những đứa trẻ ở độ tuổi này tâm trí rất dễ bị lung lay mà bị thầy giáo trưởng thành, chín chắn dụ dỗ.
Mọi người đều mong Lục Thừa An bị đuổi học.
Hôm nay nhìn thấy Lục Thừa An từ trong ánh nắng bước tới, tràn đầy vẻ thanh xuân niên thiếu, ngông cuồng phóng khoáng, nữ bác sĩ đứng từ xa trông thấy, nỗi áy náy chất chứa hai ngày qua trong lòng càng lúc càng đậm đặc.
Cô cảm thấy buồn nôn vì mình đã từng ngấm ngầm giúp đỡ Cố Văn, người "thầy giáo tốt" kia, thậm chí có một khoảnh khắc cô cảm thấy bản thân mình lúc đó thật không thể tha thứ.
"Chào chị bác sĩ ạ" Lục Thừa An cười chào hỏi, nhưng mắt lại liếc vào trong tìm kiếm trước
"Em tìm anh Cảnh của em."
"Ồ, Cảnh thiếu vừa mới rút kim truyền, đi vào nhà vệ sinh rồi" nữ bác sĩ không dám nhìn vào mắt cậu.
Đang nói thì Cảnh Thượng xuất hiện ở cửa, gọi tên Lục Thừa An. Tay hắn sau khi rửa vẫn chưa khô, nước vẫn còn nhỏ giọt, rõ ràng là không mang theo khăn giấy.
"Lục Thừa An."
"Dạ!" Lục Thừa An cao giọng đáp, trong giọng nói tràn đầy vẻ vui vẻ.
Cậu thuận miệng chào tạm biệt nữ bác sĩ, xoay người đi tìm Cảnh Thượng, thành thạo rút hai tờ khăn giấy từ trong túi ra, kéo tay hắn qua, vừa lau vừa lẩm bẩm phàn nàn
"Giấy mấy trăm đồng một tờ cứ thế lãng phí trên tay anh, người có tiền đúng là đáng ăn đòn mà."
Cảnh Thượng "hừ" một tiếng nói: "Cậu có thể để tay tôi tự khô mà, đâu phải không được."
Bàn tay Cảnh Thượng dán một miếng băng y tế màu trắng đục, ngăn cho chỗ vết kim không bị chảy máu và tiếp xúc với vi khuẩn trong không khí.
Lục Thừa An lau sạch tay hắn xong liền hất mạnh tay hắn ra, chỉ vào mặt hắn mắng:
"Chó Cảnh, anh được hời rồi còn ra vẻ đi."
Lúc Điền Tân đến đón hai vị thiếu gia rời khỏi ngôi trường đã gắn bó ba năm, ông cứ ngỡ họ sẽ có chút hụt hẫng, nhưng hai người này hoàn toàn không có chút buồn bã nào trong ngày tốt nghiệp, đúng là chẳng có một tí lương tâm nào.
Họ ngồi ở hàng ghế sau, người một câu kẻ một câu công kích, châm chọc nhau.
Cuối cùng Lục Thừa An tức quá hóa giận mà ra tay "bạo hành gia đình" với Cảnh Thượng, còn Cảnh Thượng thì sừng sững bất động, mặt lạnh như tiền mặc cho cậu ta đánh mắng.
Ngay cả một câu thiếu kiên nhẫn "Cậu quậy đủ chưa" cũng không thốt ra, dường như Cảnh Thượng sinh ra đã là cái bao cát trút giận của Lục Thừa An.
Quá đỗi kỳ lạ.
Đi ngang qua một tiệm hoa giữa đường, Lục Thừa An bảo Điền Tân dừng xe, trừng mắt lườm Cảnh Thượng rồi hừ một tiếng rõ to, sau đó cậu hất cằm, hùng hổ mở cửa xe đi mua hoa hồng lửa.
Dù cho gần như ngày nào cũng gặp mặt, có thể quan sát ở cự ly gần, Điền Tân vẫn không tài nào hiểu nổi rốt cuộc hai người này ở bên nhau theo kiểu gì.
Về đến nhà, Điền Tân bỏ xe chạy thục mạng, để phòng ngừa bản thân bị lây bệnh tâm thần.
Vốn dĩ Lục Thừa An và Cảnh Thượng đang vai kề vai đi từ gara vào biệt thự, đi được nửa đường Lục Thừa An mới nhớ ra vừa nãy cãi nhau hăng quá, lại còn động tay động chân suốt quãng đường, cậu đã bỏ quên bó hoa 99 đóa hồng ở ghế sau xe.
Trước khi quay người lại lấy, Lục Thừa An bực bội nói: "Tặng cho anh mà cũng quên được, sau này tôi sẽ không tặng cho anh nữa!"
Nghe thấy lời đảm bảo "Lần sau tuyệt đối sẽ không quên nữa" từ Cảnh Thượng phía sau, cậu đắc ý nhướng mày, ngân nga một giai điệu vui vẻ đi lấy hoa hồng.
Lúc quay lại, phát hiện Cảnh Thượng chưa vào nhà, Lục Thừa An chậm rãi bước tới, thấy hắn đang ngồi trên bậc thềm hành lang, một tay dường như không biết phải làm sao mà cứ duỗi ra rồi rụt lại, cẩn thận chạm vào 'Lục Thừa An'.
Mấy ngày gần đây 'Lục Thừa An' đều ở nhà họ Mục, không chỉ được ăn no, chơi đùa thỏa thích, mà chỗ chơi đùa còn rộng rãi.
Chỉ có điều, 'Lục Thừa An' biết có một khoảng thời gian vì Cảnh Thượng luôn bắt nạt Lục Thừa An nên nó có thù với hắn, muốn cào nhưng khổ nỗi lại toàn bại trận, vì vậy nó chẳng bao giờ cho chó Cảnh sắc mặt tốt.
Gần đây nó dường như cảm nhận được Lục Thừa An hình như không còn ghét Cảnh Thượng nhiều đến thế nữa, lại bắt đầu ngửi mùi của hắn, muốn thiết lập lại lòng tin.
"Meo~"
Lục Thừa An bước tới, ngồi xuống bên cạnh Cảnh Thượng, bá đạo kéo 'Lục Thừa An' về phía chân mình:
"Không được sờ mèo nhỏ của tôi."
"Meo meo~"
"Là nó tự chui qua đây" Cảnh Thượng nghiêm túc nói.
Lục Thừa An: "Chỉ có chó con mới tin anh."
"Meo~ meo~"
'Lục Thừa An' phát ra tiếng gừ gừ thoải mái trong cổ họng, vẫy đuôi, dùng sống lưng cọ vào lòng bàn tay Lục Thừa An, sướng đến mức kêu lên hai tiếng khe khẽ.
Sau đó đầu nó tự động đưa về phía trước, cọ vào người Cảnh Thượng đang ở bên cạnh.
"Hừ, tin chưa" bàn tay to của Cảnh Thượng ôm trọn lấy đầu con mèo, nhìn Lục Thừa An nói
"Chó con."
Lục Thừa An: "..."
"Mẹ nó... Chậc, ông đây lười chấp nhặt với anh, chó con thì chó con!"
Lục Thừa An đặt bó hoa hồng sang một bên trước, bế con mèo nhỏ lên đùi, bàn tay đang sờ đầu nó của Cảnh Thượng liền tự động di chuyển theo.
Lục Thừa An liếc mắt một cái, không biết là đang nhìn 'Lục Thừa An' hay là nhìn đôi bàn tay với những khớp xương đều đặn đang dán băng y tế của Cảnh Thượng.
Rồi sau đó, cậu đột nhiên cúi đầu xuống hôn lên đôi bàn tay ấy.
Đôi môi ấm nóng khẽ hôn lên vết thương dưới lớp băng y tế, nhẹ tựa chuồn chuồn đạp nước. Thế nhưng lại khiến Cảnh Thượng cảm giác như có một sức mạnh nặng tựa ngàn cân, khiến hắn đờ người ra tại chỗ, không dám động đậy.
Lục Thừa An ngồi thẳng dậy, thản nhiên nhìn lên trời, nói: "Tôi không có hôn anh đâu. Tôi định hôn đầu mèo con mà, ai bảo anh đúng lúc đang sờ nó. Hôn lệch thôi."
Cảnh Thượng vẫn không động đậy gì.
Xào xạc...
Một cơn gió thổi qua, trong bó hồng tạm đặt nghiêng bên cạnh rơi ra một tấm thiệp.
Mỗi lần mua hoa, chủ tiệm đều bỏ vào một tấm thiệp nhỏ xinh xắn với những lời chúc phúc khác nhau.
【Tình yêu không phải là một ván cờ, mà là sự cộng sinh.】
Lục Thừa An nhặt tấm thiệp lên, hai giây sau dời tầm mắt đi, cứ như không thấy trên đó viết gì mà cầm nó quạt quạt vào má, như thể chê nóng mà phe phẩy cho mát:
"Thôi được rồi, là tôi hôn anh."
Cậu nói: "Là tôi cố tình hôn anh."