Đỉnh Cấp Chó Điên Alpha Liều Mạng Đánh Dấu Tôi
Chương 74: Ngày mai và tương lai
Đỉnh Cấp Chó Điên Alpha Liều Mạng Đánh Dấu Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 74 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Nguyên soái!"
Điền Tân với vũ khí trang bị đầy đủ, vội vàng bước xuống từ một chiếc xe bọc thép. Phía sau ông còn có thêm vài chiếc xe bọc thép khác. Bộ quân phục đen tuyền hòa lẫn vào màn đêm, khiến họ toát lên vẻ lạnh lùng.
"Nguyên soái, ngài bị thương rồi!"
Điền Tân quỳ xuống, kiểm tra vết thương do đạn bắn ở ngực Mục Hàn Vân, vô cùng lo lắng, định tiến hành sơ cứu khẩn cấp.
Mục Hàn Vân gạt tay ông ta ra, loạng choạng đứng dậy. Nơi đây đã không còn mùi pheromone tựa như hủy diệt cả trời đất của Cảnh Từ nữa, nhưng cú đánh mà Cảnh Từ gây ra không phải là ảo ảnh, mà là sự thật hiển hiện.
Còi báo động nhấp nháy điên cuồng, hú vang khắp nơi.
"Dữ liệu thí nghiệm gần 30 năm của Liên Minh Tinh Tế đã bị kẻ đào tẩu Cảnh Từ đánh cắp, tất cả mọi người nghe lệnh-"
Lồng ngực Mục Hàn Vân đẫm máu, nhưng khi ông ta ban lệnh quân sự, giọng vẫn mạnh mẽ, đầy nội lực, như thể ông ta chưa từng trúng đạn.
Đội quân đặc biệt được triệu tập đến bảo vệ Nguyên soái Mục Hàn Vân đồng thanh đáp: "Rõ!"
"Sống phải thấy người, chết phải thấy xác."
"Rõ!"
Sắc mặt Mục Hàn Vân trắng bệch, ông ta ôm ngực kìm nén cơn đau, tiếp tục ban lệnh quân sự:
"Cảnh Thượng, giết hại liên tiếp hai thường dân, đã bỏ trốn. Truy bắt. Bắt hắn về đây để chịu sự phán xét của pháp luật Liên Minh Tinh Tế, cho dù là án tử hình hay bất cứ hình phạt nào khác, đó đều là tội hắn đáng phải nhận."
"-Rõ!"
Những người đó đến nhanh như chớp, đi cũng vội vã, cuối cùng khoảng đất trống trải này chỉ còn lại Mục Hàn Vân và Điền Tân. Điền Tân bất giác nhìn về phía khu vườn nhà họ Lục, nơi từng um tùm cỏ dại, giờ đây đã được trồng đầy hoa hồng đỏ rực. Nơi đó có hai người: một là Lục Thừa An, một là Cảnh Thượng. Nhưng Mục Hàn Vân dường như bị thương quá nặng nên không nhìn thấy họ, Điền Tân mấp máy môi định nói.
"Điền Tân."
"Có!"
"Đi truy bắt Cảnh Từ..." Thân hình Mục Hàn Vân có chút loạng choạng.
"Hãy hộ tống cậu ấy rời đi."
Không chỉ vậy, ông ta còn nói rõ cả tuyến đường.
"..." Điền Tân nhận lệnh quân sự, không hề nghi ngờ: "Rõ!"
Mãi cho đến khi Điền Tân cũng biến mất khuất bóng, Mục Hàn Vân mới tự mình tiến hành sơ cứu khẩn cấp giữa tiếng còi xe cứu thương inh ỏi từ xa. Ông ta đối diện với khoảng không đen kịt trống rỗng, nói:
"Kẻ nào làm Cảnh Từ bị thương, ta chắc chắn sẽ không tha thứ. Lần sau gặp lại, ta sẽ không còn giữ được lý trí nữa... ngươi chắc chắn sẽ phải chết dưới tay ta. Mau chạy đi... Tiểu Cảnh."
.....
Nguyên soái Mục Hàn Vân lừng danh, sau khi bị bắn một phát chí mạng ngay giữa tim, vậy mà vẫn có thể liên tiếp ban hai lệnh quân sự mà không ngất đi, gắng gượng cho đến khi xe cứu thương đến nơi. Sau đó, ông ta chỉ nghỉ ngơi ở bệnh viện hai ngày liền mang theo vết thương lên đường truy tìm tung tích của Cảnh Từ, như thể nhất quyết phải bắt Cảnh Từ về hành hạ một cách tàn nhẫn, vô nhân đạo rồi băm vằm thành trăm mảnh.
Trong vô số những ngày tháng sau này, không một ngày nào Lục Thừa An không cố gắng hồi tưởng lại vào rạng sáng ngày 7 tháng 7, cũng như tất cả những chuyện đã xảy ra kể từ ngày hôm đó. Cậu có lý do để nghi ngờ tim của Mục Hàn Vân nằm ở bên phải, nếu không thì ông ta không thể nào sống sót được; ông ta có lợi hại đến mấy cũng chỉ là xác thịt người thường. Cảnh Từ, người đã chung chăn chung gối với ông ta 30 năm... không thể nào không biết điều này.
Lúc đó, hai tiếng súng vang lên, Cảnh Từ nói với Mục Hàn Vân rằng ông ta đã thua, cầm theo cái gọi là bí mật thí nghiệm 30 năm của Liên Minh Tinh Tế, bước đi trong hoàng hôn, nghênh đón tiếng còi báo động vang vọng mà cứ thế ra đi. Nhìn bóng lưng gầy gò của ông, Lục Thừa An lại nhớ đến bí mật mà Cảnh Từ đã đến nói cho cậu biết mấy ngày trước.
Chuỗi gen pheromone của ông bẩm sinh đã bị đứt đoạn. Đây là một khiếm khuyết, nhưng cũng là một ưu thế. Tuy nhiên, ngoài những điều này, Cảnh Từ đã yên lặng ngồi bên cạnh cậu và nói:
"Tiểu Cảnh nhập học sớm hơn cháu hai năm, nhưng nó lại nghỉ học mất hai năm. Sau đó các con trở thành bạn cùng lớp."
Lục Thừa An nói: "Cháu biết."
Nghe vậy, Cảnh Từ khẽ cười, nói: "Xem ra là các con đã có giao ước từ trước."
"Tiểu Lục, cháu và tiểu Cảnh đều là những đứa trẻ ngoan, các con rất giỏi giang. Nhưng... nếu năm đó tiểu Cảnh nghỉ học mà gặp phải Mục Hàn Vân của bây giờ, kế hoạch của nó sẽ không thể thành công."
Cảnh Từ nói với bầu trời xanh bao la có thể dung chứa cả thế giới:
"Lúc đó Mục Hàn Vân vẫn còn lý trí."
"Tại sao bây giờ ông ta lại không còn nữa?"
Cảnh Từ không trả lời, chỉ có một nét bi ai vương trên khóe mắt.
Lục Thừa An liền hỏi: "Ông ta đã bị dùng làm vật thí nghiệm phải không ạ?"
"Ai nói cho cháu biết?" Cảnh Từ kinh ngạc pha lẫn nghi ngờ.
"Cháu đoán thôi ạ," Lục Thừa An nói.
Sau đó, lúc họ chia tay, Lục Thừa An hỏi Cảnh Từ, rằng Cảnh Thượng có biết bản thân rất có thể sẽ không sống quá 90 tuổi không. Cảnh Từ nói: "Ta chưa từng nói với nó."
"Nhưng nó đoán được."
Lúc ông đi về phía nhà họ Mục, giữa đường đã dừng lại một chút, quay đầu lại, đôi mắt màu tím nhạt hơn rất nhiều so với Cảnh Thượng kia, như ẩn chứa một khối lưu ly vô cùng trong suốt:
"Những đứa trẻ trưởng thành sớm thường không mấy vui vẻ. Cháu và tiểu Cảnh đều sống một cuộc sống không hạnh phúc."
"Ta rất xin lỗi."
Từ ngày biết chuyện, Lục Thừa An chưa bao giờ cho rằng Mục Hàn Vân là một người tốt, cậu sợ ông ta. Mục Hàn Vân cao lớn, quyền thế ngút trời, giống như một con dã thú ngang tàng, tự tung tự tác. Ông ta nói sao thì người khác phải nghe lời răm rắp như vậy, không dung thứ cho dù chỉ nửa điểm chống đối. Vì vậy, Lục Thừa An hoàn toàn không thể liên kết được câu chuyện "Cảnh Thượng nghỉ học được Mục Hàn Vân ngầm cho phép" mà Cảnh Từ nói, với câu chuyện "Cảnh Thượng thích gì ông ta liền hủy diệt thứ đó" của lúc này. Cũng như cậu không thể tin được, sau khi Cảnh Từ "bỏ trốn", Mục Hàn Vân đáng lẽ nên giết cả cậu và Cảnh Thượng để giải tỏa mối hận trong lòng. Nhưng ông ta lại làm như không thấy họ, còn ban lệnh cho người của mình rằng Cảnh Thượng bỏ trốn cần phải truy bắt về. Những nghi vấn chồng chất. Những mâu thuẫn này rời rạc, vỡ vụn; Lục Thừa An chưa từng đối mặt với những điều phức tạp như vậy, cậu chỉ là một thiếu niên vừa tròn 18 tuổi, không thể gỡ rối được. Mà những nội dung hỗn loạn này dần dần bị một hình ảnh khác thay thế, chiếm lấy vô số giấc mơ của Lục Thừa An trong suốt mười năm tiếp theo.
Mái vòm kính của vườn hồng đỏ rực chìm vào lòng đất, khi gió nhẹ thổi qua, hương hoa hồng nồng nàn ùa vào mũi. Chúng rất thơm. Thơm đến mức khiến người ta nghi ngờ sự chân thực, sợ hãi sau này liệu có còn được ngửi thấy nữa không. Thế nhưng Cảnh Thượng lại khàn giọng nói: "Không thơm bằng pheromone của em."
Pheromone của Cảnh Từ quá lợi hại, Lục Thừa An suốt nửa ngày không thể tự chủ cử động được. Cậu quỳ gối trên mặt đất, gần như gục hẳn vào lòng Cảnh Thượng. Lúc Cảnh Thượng nói câu này, cậu vẫn chưa hiểu lắm. Bởi vì cậu không hề mở miệng, tại sao anh ấy lại nói như vậy? Một lát sau cậu mới nhận ra, là tiếng lòng cậu đang thưởng thức hương thơm của hoa hồng.
Bên cạnh vườn hồng có một gò đất nhỏ, đó là mộ của 'Lục Thừa An'. Lúc Cảnh Thượng ôm Lục Thừa An vào đây để tránh xa Cảnh Từ, anh đã nhìn thấy rồi. Nhưng anh không dám nhìn thẳng vào đó. Pheromone mùi rượu Romanée-Conti như dòng nước bao bọc Lục Thừa An.
Lục Thừa An gọi: "Cảnh Thượng..."
"Ừm."
"... Em không hiểu."
"Không sao đâu," Cảnh Thượng nói. "Lục Thừa An, tôi chỉ cần em hiểu, Lục Lâm Kỳ và người kia, đều là do tôi giết."
Lục Thừa An rất bình tĩnh nhìn anh, không nói gì.
Cảnh Thượng nâng mặt cậu lên, để cậu nhìn thấy sự nghiêm túc trong mắt mình:
"Em nghe tôi nói đây Lục Thừa An, tôi là con trai độc nhất của Nguyên soái, không ai dám làm gì tôi. Người có quyền lực, một khi cảm thấy có nguy hiểm có thể trực tiếp bắn chết thường dân, không cần phải báo trước lý do."
Lục Thừa An: "Nhưng anh không có quyền lực."
"Phải. Nhưng cha tôi là..."
Đến cuối cùng, Cảnh Thượng vẫn phải dùng đến lợi ích từ thân phận mà Mục Hàn Vân mang lại cho mình, đây mới là điều đau đớn nhất. Anh dùng tay áo lau đi gương mặt và bàn tay dính đầy bụi đất, nước mắt của Lục Thừa An.
"Tôi không có quyền lực, cho nên tiếp theo đây tôi sẽ vì sợ hãi mà lựa chọn trốn tránh trách nhiệm pháp lý rồi bỏ trốn. Hai mạng người này không liên quan gì đến em, nhớ kỹ nhé?"
"Bây giờ tôi không có cách nào mang em đi cùng, không hề an toàn. Em cứ ở lại đây trước, em có thể sẽ bị điều tra, nhưng chỉ cần em nói người đó là do tôi giết, thì sẽ không sao cả. Em nhất định phải khẳng định là do tôi giết, chính tôi đã giết người đó, Lục Thừa An."
"Tôi sẽ quay lại tìm em... tôi nhất định sẽ quay lại tìm em."
Lục Thừa An im lặng mở to mắt, nước mắt giàn giụa, nói: "Cảnh Thượng..."
"Ừm."
"Em không hiểu."
"Không sao đâu."
"Em không biết... chúng ta đã làm sai điều gì. Em nghĩ mãi cũng không hiểu được. Tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này..."
"..."
Cảnh Thượng siết chặt nắm đấm kìm nén, trong tròng trắng mắt đã hằn lên đầy tơ máu đỏ. Ngón tay anh co giật một cách không kiểm soát, lại không dám thật sự dùng sức, sợ sẽ nắm Lục Thừa An quá chặt, khiến cậu đau. Bất chợt, anh khẽ cúi đầu, khẽ cụp mắt xuống, một giọt nước mắt từ mi dưới của anh ngưng tụ lại rồi "bộp" một tiếng rơi xuống. Sau đó, anh dường như không thể chịu đựng được nữa, mãnh liệt siết chặt lấy Lục Thừa An vào lòng, như thể muốn khảm cậu vào tận xương tủy.
"Hoa hồng chúng ta trồng rất đẹp, phải không?" Cảnh Thượng vùi sâu mặt vào bên cổ Lục Thừa An, giọng nói nghèn nghẹn truyền ra, khiến người ta ngỡ như anh đang nức nở: "Hoa hồng sẽ tiếp tục nở, ngày mai và cả tương lai cũng sẽ ôm lấy em."
"Lục Thừa An... Lục Thừa An."
"Lục Thừa An, Lục Thừa An..."
Cái tên này như thể có ma lực, Cảnh Thượng gọi thế nào cũng vẫn cảm thấy không đủ, vòng tay ôm Lục Thừa An của anh chưa từng nới lỏng dù chỉ nửa giây.
"Lục Thừa An."
"Tôi phải đi lưu vong rồi."
"... Chúc anh tự do."
Anh buông Lục Thừa An ra, đôi mắt màu tím sẫm hoe đỏ không dám chớp dù chỉ một cái mà nhìn vào gương mặt cậu. Trong đôi mắt ấy như thể đang in hằn một câu nói:
Tôi nguyện dùng một đời lưu vong, dùng cái chết để đổi lấy tự do cho em.
.....
Tin Cảnh Từ bỏ trốn, Cảnh Thượng trốn tội lan nhanh như cháy rừng, chỉ đợi trời sáng, "tai tiếng" ấy sẽ lan truyền khắp thiên hạ, khiến Nguyên soái Mục Hàn Vân mất hết thể diện. Thời gian không còn nhiều. Cảnh Thượng rời khỏi Lục Thừa An, xoay người bỏ chạy. Chạy được mười mét, bờ vai anh lại run lên rồi dừng phắt lại tại chỗ, nắm đấm vang lên tiếng "rắc rắc". Sau đó như thể đã hạ quyết tâm nào đó, anh lại chạy về quỳ xuống nắm lấy vai Lục Thừa An, dùng một vẻ mặt vô cùng hung tợn, đáng sợ mà đối diện với người trước mắt.
"Em nhớ kỹ cho tôi điều này, Lục Thừa An, tự do của em chỉ là tạm thời. Tôi sẽ trở về, tôi tuyệt đối sẽ sống sót trở về," Cảnh Thượng hung hãn nói. "Cho nên em đừng tưởng rằng bắt đầu từ hôm nay em đã thoát khỏi tôi. Tôi có thể cho em tự do, cũng có thể hủy đi tự do của em."
"Em phải đợi tôi trở về. Tôi một năm không về thì em phải đợi tôi một năm. Tôi mười năm không về thì em phải đợi tôi mười năm."
"Nếu em dám cưới vợ sinh con, hoặc dám gả cho bất kỳ người nào khác..."
"Lục Thừa An, bên cạnh không được có người khác, tôi cảnh cáo em là không được có người khác!"
Anh còn muốn nói nữa, cả người như đã đến bờ vực của sự điên loạn.
Lục Thừa An khẽ cười, rất nhẹ, nghiêng người hôn lên môi anh, đem cả vị mặn chát của nước mắt truyền sang. Như chuồn chuồn lướt nước, chạm vào rồi tách ra ngay.
"... Em biết mà," Lục Thừa An thấp giọng trả lời.
Cả vườn hoa hồng đỏ rực vì không có người chăm sóc, sẽ nhanh chóng chết sạch, không còn một cây nào. Mà ngày mai và cả tương lai của Lục Thừa An, đang lao về một phương xa vô định, không biết ngày trở về.