Đỉnh Cấp Chó Điên Alpha Liều Mạng Đánh Dấu Tôi
Chương 9: Lần đầu tiên bất giác dừng bước
Đỉnh Cấp Chó Điên Alpha Liều Mạng Đánh Dấu Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Ê! Sao tự nhiên cậu lại chạy mất vậy? Cậu bé ơi? Lần trước vội quá tôi vẫn chưa kịp hỏi tên cậu... à, tôi là Trình Phỉ Bạch!!!"
Nửa người Trình Phỉ Bạch nhoài ra khỏi cửa sổ xe, dáng người thon gọn, dứt khoát. Mái tóc đuôi ngựa cao ngang eo rơi xuống trước vai, cô tiện tay vuốt tóc ra sau, xòe tay vẻ khó hiểu.
Cô không hiểu nổi tại sao Lục Thừa An giây trước còn đang cười tủm tỉm, giây sau đã co giò bỏ chạy.
Đến đầu cũng chẳng ngoái lại.
Cứ như gặp phải ôn thần.
Con mèo nhỏ bị bỏ lại ở cửa còn bị gió từ xe phả tới làm loạng choạng, lắc đầu tìm hướng, kêu "meo meo" hai tiếng, ngửi thấy mùi quen thuộc thì lon ton chạy về phía Lục Thừa An.
Vừa chạy vừa cà nhắc...
Cửa lớn nhà họ Lục đóng chặt, bên trong không có lấy một ánh đèn.
Tối om.
"... Lạ thật." Trình Phỉ Bạch nghĩ mãi không ra, cô nhún vai ngồi lại vào ghế lái. Vừa quay đầu lại, cô giật nảy mình.
"Ối giời ơi!"
Cô nhìn Cảnh Thượng: "Này sao thế? Mặt vừa đen vừa khó chịu thế kia."
"..."
Cảnh Thượng không trả lời, lặng thinh không đáp. Nhưng ánh mắt hắn nhìn thẳng về phía trước, đong đầy vẻ âm u lạnh lẽo, cho thấy tâm trạng hắn đang cực kỳ tệ.
Cực kỳ tệ.
"Ồ, hình như tôi hiểu rồi." Trình Phỉ Bạch liếc nhìn biệt thự nhà Mục, rồi lại nhìn sang nhà họ Lục.
"Vừa rồi cậu nhóc đó là bạn cậu à? Ôi trời, hóa ra trùng hợp vậy. Nếu sớm biết, tôi đã không phải vòng vo, tìm lâu như vậy làm gì. Tiểu Cảnh, nói cậu nghe, tôi tìm thằng nhóc đó từ lâu rồi..."
"Mà hai người đang giận nhau à?" Dù Trình Phỉ Bạch nói gì Cảnh Thượng cũng không đáp nửa lời, cô tò mò.
"Cậu chọc người ta giận à?"
"Cô lắm lời quá." Cảnh Thượng lên tiếng.
"Vâng, thiếu gia." Trình Phỉ Bạch gật đầu, thờ ơ vuốt mái tóc đuôi ngựa, cười như không cười, nói:
"Sau này nếu Thượng tướng đồng ý cho cậu vào quân đội rèn luyện, thì đừng để rơi vào tay tôi. Tôi đảm bảo sẽ huấn luyện cậu sống dở chết dở."
Cảnh Thượng mở cửa xe bước xuống.
"Rầm!"
"Thừa An, con va đâu à? Sao bất cẩn vậy?" Bạn của Lục Lâm Kỳ còn chưa về, vừa thấy Lục Thừa An hấp tấp chạy vào rồi vấp cầu thang ngã cái bịch, liền lo lắng hỏi.
"Không sao không sao ạ." Lục Thừa An tùy ý xua tay, nhe răng nhếch mép xoa đầu gối. Sau khi đứng dậy, cậu cảm thấy tay hơi ươn ướt.
Một vệt sữa, nhơn nhớt.
Thậm chí còn đặc hơn cả sữa.
Kỷ Mạc dặn dò: "Con trai à, lau cầu thang đi."
Lục Thừa An đáp: "Vâng ạ."
Cậu lại xoa đầu gối, xoa theo chiều kim đồng hồ rồi lại xoa ngược chiều kim đồng hồ, sau đó vào nhà tắm lấy cây lau nhà.
Nhớ lại ánh mắt Cảnh Thượng nhìn mình lúc nãy, cậu chỉ muốn bật cười khẩy.
Hừ, chính miệng mày dơ bẩn trước còn bày đặt lườm tao, sớm muộn gì tao cũng xé nát cái miệng đó.
Để đối phó với một kẻ như Cảnh Thượng, thích hợp nhất là dùng chiêu dây dưa không dứt để làm hắn ghê tởm. Né tránh, không nhìn mặt hắn trong thời gian dài không phải là phong cách của Lục Thừa An.
Có điều, cậu phớt lờ Cảnh Thượng không phải vì tức giận. Từ nhỏ đến lớn, những lời lẽ bẩn thỉu cậu nghe đã quen rồi, nhiều đến như sóng biển vỗ bờ. Nghe mãi rồi cũng thành vô cảm.
Chỉ thấy buồn cười mà thôi.
Lần này có hơi khác một chút, cùng lắm là Cảnh Thượng cũng hùa theo đám người kia nói về ba mẹ cậu, chẳng có gì to tát. Tên đó vốn dĩ là loại người như vậy, đâu phải hôm nay mới gặp.
Lục Thừa An đưa tay sờ mặt.
Xước rồi. Không thể để Cảnh Thượng nhìn kỹ được.
Cậu còn phải dựa vào khuôn mặt này để đi gây sự nữa chứ.
Cây lau nhà đen sì, nửa ướt nửa khô, được kéo từ bậc thang tầng hai xuống, lau đi vết bẩn. Lục Thừa An làm việc vô cùng chăm chỉ.
Bạn của Lục Lâm Kỳ nói: "Đứa nhỏ này cũng ngoan phết. Lâm Kỳ, cậu là Beta, Kỷ Mạc là Omega, mà sinh ra được Alpha thì xác suất vốn thấp lắm. Thật may mắn."
Đúng vậy. Nghe câu này, trong lòng Lục Thừa An theo bản năng tự chế giễu:
Cho nên tôi mới chỉ phân hóa thành một Alpha hạng B mà thôi.
Thiên phú do gen là chiếc khóa xiềng không bao giờ có thể thay đổi.
Lục Thừa An mãi mãi là loại hàng rẻ tiền, kém chất lượng.
.........
"...Một Alpha hạ đẳng, thì làm sao xứng đáng làm bạn tôi?"
Trong phòng khách nhà Mục, Cảnh Thượng lạnh giọng đáp lại Trình Phỉ Bạch, từng chữ như thể bị anh nghiến nát trong miệng rồi mới phun ra:
"Trình thiếu tướng, ăn nói cẩn trọng."
Cảnh Thượng nhấn mạnh: "Tên hạ tiện đó không phải bạn tôi. Chỉ là một thứ rác rưởi mang hình người mà thôi."
Trình Phỉ Bạch há hốc miệng, đầu đầy dấu hỏi chấm.
Lúc chưa vào cửa, cô hỏi Cảnh Thượng có phải là bạn với Lục Thừa An không, Cảnh Thượng phớt lờ rồi bỏ xe đi thẳng. Sau khi vào nhà, Mục Hàn Vân thấy sắc mặt Cảnh Thượng liền hỏi có chuyện gì. Trình Phỉ Bạch vốn thẳng tính nên buột miệng nói tiểu thiếu gia cãi nhau với bạn.
Không ngờ Cảnh Thượng đột nhiên lật mặt.
... Cũng không hẳn là đột nhiên, mặt vị thiếu gia này vốn đã khó chịu từ đầu rồi.
Mấy năm gần đây cô không mấy khi về nhà, toàn ở trong quân đội giao chiến với binh lính và thổ phỉ. Đánh xa thì so hỏa lực, đánh gần thì so sức chiến đấu tay đôi, tuyệt đối không nói lời thừa thãi.
Trình Phỉ Bạch đâu có hiểu mấy thứ lằng nhằng rối rắm này. Nói chuyện nhất thiết phải là một nghệ thuật hay sao?
Không phải bạn thì thôi chứ, có cần phải nói cậu nhóc nhà người ta như vậy không?
Đúng là ngứa đòn mà.
"Được rồi, Cảnh thiếu."
Trình Phỉ Bạch tiện tay chào hắn một cái kiểu quân đội để bày tỏ lời xin lỗi. Sau đó cô nghiêm mặt lại đối diện với Mục Hàn Vân, động tác chào chuẩn không cần chỉnh: "Thượng tướng, có nhiệm vụ cần báo cáo."
Mục Hàn Vân nói: "Vào thư phòng."
"Rõ!" Trình Phỉ Bạch đi theo sau.
Mục Hàn Vân: "Cảnh Từ."
Cảnh Từ đang ngồi uống trà trong phòng khách, nghe gọi thì thở dài, không đặt tách trà xuống: "Hai người cứ nói đi. Em không tiện nghe."
Mục Hàn Vân: "Qua đây."
"... Được rồi." Cảnh Từ day day cổ tay trái, chiếc vòng siết chặt vào da. Ông đứng dậy đi đến bên cạnh Mục Hàn Vân.
Cảnh Thượng ở lại một mình trong phòng khách, dáng người thẳng tắp, nhìn theo hướng họ đi vào thư phòng. Một lúc lâu sau, hắn mới cụp mắt nhìn xuống đất.
"Thằng nhóc nhà bên cạnh vậy mà thật sự không đến làm phiền cậu nữa."
Điền Tân bước vào, vô cùng cảm khái: "Tốt lắm. Bớt đi một phiền phức lớn."
Ban đầu còn tưởng là lạt mềm buộc chặt, Điền Tân đã bật cười. Sau này đưa Cảnh Thượng đi tham gia đủ các loại tiệc tùng, sự kiện, chỉ cần xe đi ngang qua nhà họ Lục, Lục Thừa An chắc chắn sẽ quay mặt bỏ chạy.
Đến mặt cũng không cho nhìn. Thái độ kiên quyết như thể từ nay về sau sẽ không bao giờ qua lại nữa.
Điền Tân hỏi: "Thượng tướng ở trong thư phòng à?"
Cảnh Thượng: "Ừ."
Trên tay Điền Tân cầm một túi hồ sơ bằng da bò được niêm phong, cũng thong thả bước lên lầu.
.......
Lúc nghe thấy tiếng động cơ xe nhà bên cạnh từ từ khởi động, đã là 9 giờ tối. Trời vẫn còn sớm, Lục Thừa An không ngủ được, cậu ngồi ở cửa đếm sao trên trời.
Rồi cậu phát hiện chiếc xe đã chào hỏi mình hôm nay, lại một lần nữa dừng trước mặt.
"Nhóc vẫn còn ở đây à, cậu bé." Đèn xe chiếu sáng con đường phía trước, Trình Phỉ Bạch gác tay lên cửa sổ xe, cười nói.
Lục Thừa An nhìn sang ghế phụ của cô trước tiên. Người ngồi đó thoải mái mời cậu nhìn: "Đại vương mặt lạnh không có ở đây đâu."
Đại vương mặt lạnh...
Lục Thừa An bật cười khúc khích: "Tôi tên là Lục Thừa An. Hôm trước thấy tỷ mang súng tôi đã đoán tỷ chắc chắn là quân nhân rồi. Không ngờ còn được làm việc với Mục Thượng tướng, tỷ lợi hại thật."
"Cái đó đâu tính là cùng làm việc, tôi là cấp dưới! Chỉ biết nghe lệnh mà thôi."
Trình Phỉ Bạch bất giác nhớ lại câu "cẩn thận lời nói" mà Cảnh Thượng đã dặn hôm nay, bây giờ cảm thấy rất có lý. Quả thật phải nói năng thận trọng, dù sao đang đứng trước cửa nhà Thượng tướng.
Cô đùa: "Đừng tưởng cậu giúp tôi thì tôi không dám một phát súng bắn bay cậu nhé."
"Ồ." Lục Thừa An không hiểu, cũng chẳng sợ chết, nói với vẻ mong chờ: "Vậy hôm nay tỷ có mang súng không?"
"Tôi mà tới nhà Thượng tướng còn dám mang súng, tôi sống được mấy mạng đây? Tôi điên rồi hay cậu điên rồi?!"
Trình Phỉ Bạch trừng mắt, giọng vô thức to lên, lập tức lại láo liên nhìn quanh như kẻ trộm, vội vàng hạ giọng:
"Trời ạ, không thể nói chuyện với cậu nữa, nói thêm tí nữa là hại tôi mất mạng luôn."
Bánh xe lăn lên mười phân, cô lại thắng gấp, nghiêng người về phía trước, lấy tay che miệng bên phía nhà họ Mục, ra vẻ như vậy là có thể thì thầm nói chuyện bí mật với Lục Thừa An để dỗ cậu nhóc vui vẻ. Cô hạ giọng hỏi:
"Lần sau gặp sẽ cho cậu xem. Cậu thích loại súng nào?"
"Vâng ạ, thiếu tướng tỷ tỷ~" Lục Thừa An nhìn thấy huy hiệu trên áo của Trình Phỉ Bạch, quả nhiên vui vẻ hẳn lên, miệng ngọt xớt nói:
"Súng nào cũng được ạ. Có được sờ không ạ?"
Xã hội ABO có sáu loại giới tính, khá phức tạp, nhưng khi xưng hô vẫn ưu tiên dựa theo nam nữ ban đầu.
Trình Phỉ Bạch là Alpha, có "của quý", có thể đánh dấu, có thể tạo kết, có thể làm người khác mang thai. Nhưng vẫn phải gọi là "tỷ".
Trình Phỉ Bạch gật đầu: "Đương nhiên. Nhưng mà trường của các cậu không phải là nên có tiết thực hành bắn súng sao... Ê, mèo con."
Con mèo nhỏ "đột nhập bất thành" vào nhà họ Lục, giờ dính chặt bên chân Lục Thừa An, cái mũi còn phát ra tiếng như còi báo động, "grừ grừ grừ" kêu rền. Thật ra, Lục Thừa An bị ghét đến mức tim nhói nhói.
Đã ghét rồi mà còn cứ bám, logic gì đây?
"Nó thật sự thích cậu đó." Trình Phỉ Bạch nói.
"...Hả?" Lục Thừa An mơ hồ, xác nhận lại: "Nó rất ghét tôi. Nó cứ gừ gừ mãi mà."
"Đúng vậy, nó gừ gừ chính là thích cậu đó. Cậu xem nó thả lỏng chưa kìa, mắt to cũng híp lại rồi. Ai nói với cậu làm vậy là có ý ghét cậu thế?"
...........
【Tin mới nhất — tên đáng ghét Lục Thừa An hôm nay đã theo đuổi được Cảnh thiếu chưa? Không những không theo đuổi được, mà cậu ta còn không thèm theo nữa!】
Gần đây, không khí ở trường cao trung Liên Minh Tinh Tế vô cùng ảm đạm. Bất kể là môn học hay hoạt động gì cũng đều diễn ra cực kỳ nhàm chán, chỉ vì trong trường thiếu mất nhân vật chính để mọi người tiêu khiển. Lục Thừa An đã hai tuần không đến trường, cứ như nghỉ học luôn rồi.
Người cảm thấy không quen nhất chính là đám Giang Đoan. Bọn họ đã sỉ nhục Lục Thừa An suốt ba năm, bây giờ đột nhiên không được mắng người, mà có mắng cũng không thể thuận miệng như khi mắng Lục Thừa An được, bực đến mức khóe miệng nổi cả mụn nước.
"Haizz. A... Chán quá đi." Cao Mộc Tê than một tiếng.
Giang Đoan ngáp dài: "Chán thật."
Những lời này chỉ dám nói sau lưng, không dám nói trước mặt Cảnh Thượng. Kể từ lúc Lục Thừa An trốn biệt không gặp ai, thẻ cơm của Cảnh Thượng cũng như bánh bao thịt ném cho chó, một đi không trở lại, hắn đã hai tuần không ăn trưa.
Hơn nữa, số lần hắn mở miệng ngày càng ít đi trông thấy. Mỗi lần nói chuyện đều là bảo mấy người Giang Đoan cút đi, bởi vì Giang Đoan và Cao Mộc Tê cứ luôn hỏi hắn trưa nay ăn gì, để họ nhờ người mang về.
Chỉ có Nguyên Tầm, từ đầu đến cuối chỉ hỏi một lần, sau đó chẳng quan tâm đến ai nữa.
Một bữa không ăn cũng không chết đói được.
Có một khoảnh khắc, Giang Đoan vậy mà lại rất muốn Lục Thừa An mau chóng quay lại, cho dù cậu ta có đáng ghê tởm hơn nữa cũng không sao. Không phải để mắng cậu ta, mà hắn chỉ cảm thấy một cách khó hiểu rằng nếu Lục Thừa An ở đây, tâm trạng của Cảnh Thượng có lẽ sẽ tốt hơn một chút.
"Anh Cảnh —— anh Cảnh anh Cảnh—— anh Cảnh anh Cảnh anh Cảnh anh Cảnh——" Từ phía xa, một giọng nói trong trẻo đã xa cách nhiều ngày, vang lên như một giấc mơ.
Lục Thừa An chạy tới như bay.
Tựa như đang lao về phía người yêu không còn nhiều thời gian nên càng thêm trân trọng.
Giang Đoan thấy rất rõ, Cảnh Thượng, người trước nay luôn giữ thái độ chán ghét với chủ nhân của giọng nói này, lần đầu tiên đã bất giác dừng bước.
Hắn quay người lại, nhìn về phía Lục Thừa An.