1805. Chương 1805: Hậu quả

Đinh Nhị Cẩu Liệp Diễm Nhân Sinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 1805 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

CHƯƠNG 1770: HẬU QUẢ.
-Lúc đó, tôi khuyên ông không nên động đến hắn, nhưng tôi không biết ai đứng sau hỗ trợ ông nên ông cứ phải động đến hắn. Trọng Hải bây giờ là phó bí thư thành ủy, còn Ấn Thiên Hoa là trụ cột do Trọng Phong Dương để lại tại tỉnh. Tôi nghe nói Đinh Trường Sinh mỗi năm đều đến nhà Trọng Phong Dương chúc Tết, và Trọng Phong Dương rất coi trọng Đinh Trường Sinh. Bây giờ thì Thạch Ái Quốc cũng đã trở thành thường vụ Tỉnh ủy rồi. Ông đếm xem, Đinh Trường Sinh hiện tại có bốn vị thường vụ ủy viên đứng sau rồi đấy…
Những lời của La Bàn Hạ xem như là vuốt đuôi, chẳng giúp ích gì cho Uông Minh Hạo.
La Bàn Hạ không nói thì còn đỡ, vừa nói như vậy, sắc mặt Uông Minh Hạo thật sự không tốt. Ông đã biết rõ như vậy, tại sao không nói sớm? Đến lúc này nói những lời này thì còn có ý nghĩa gì?
Khi La Bàn Hạ và Uông Minh Hạo đang nói chuyện thì điện thoại từ văn phòng ban kỷ luật thanh tra reo, báo rằng tỉnh ủy bí thư Lý Thiết Cương đã đến.
La Bàn Hạ và Uông Minh Hạo liền đứng dậy, đúng lúc xe của Lý Thiết Cương chạy vào大院 thành ủy. La Bàn Hạ nhanh tay kéo cửa xe ra.
-Lý bí thư, hoan nghênh đến Hồ Châu thị sát.
La Bàn Hạ cười nói.
-À… Bàn Hạ, ông nói trái với lương tâm rồi. Tôi biết mình là người loại gì, thiên hạ nói tôi đến đâu là có điềm xấu đến đó, nên ai muốn chào đón tôi? Ông lại nói hoan nghênh tôi, có lẽ là nói trái với lương tâm đó.
Lý Thiết Cương cũng không vì La Bàn Hạ là bí thư thành ủy mà nể mặt.
Nhưng họ có thể vui đùa với nhau vì La Bàn Hạ trước đây cũng là bí thư ban kỷ luật thanh tra, rất quen thuộc với Lý Thiết Cương.
Lúc này Uông Minh Hạo cũng tiến lên thăm hỏi nói:
-Lý bí thư, hoan nghênh a.
-Chào ông…
Lý Thiết Cương rất lãnh đạm đáp lại, rồi hướng thẳng vào đại sảnh đi đến. Điều này làm cho Uông Minh Hạo có cảm giác không ổn…
Lý Thiết Cương làm việc rất hiệu quả, không thích những kẻ tâm địa gian giảo. Ông không đến văn phòng bí thư La Bàn Hạ, mà đến thẳng văn phòng Uông Minh Hạo. Nhìn như vậy, La Bàn Hạ càng thêm chắc chắn, xem ra quả thật là vì Uông Minh Hạo mà đến.
Ba người ngồi vào chỗ của mình, thư ký mang trà lên rồi đóng cửa đi ra ngoài.
Lý Thiết Cương bưng chén trà lên uống một ngụm, đặt chén trà xuống, nhìn Uông Minh Hạo và hỏi:
-Ông là bí thư ban kỷ luật thanh tra thành phố, Bàn Hạ… ông cũng xuất thân từ bí thư ban kỷ luật thanh tra, còn tôi hiện tại cũng là bí thư ban kỷ luật thanh tra. Ngồi đây có ba bí thư ban kỷ luật thanh tra, tôi thấy chúng ta nói chút chuyện có lẽ có độ tin cậy tương đối cao đấy…
-Đúng…đúng.
La Bàn Hạ và Uông Minh Hạo cũng không biết Lý Thiết Cương mở đầu như vậy đến cùng là có ý gì.
-Đã là như vậy, chúng ta trước tiên nói về chuyện của Đinh Trường Sinh đi. Tôi đối với Đinh Trường Sinh cũng có biết một chút. Nói thật, tôi thấy hắn không có vấn đề gì cả. Còn Minh Hạo, ông nói đi, ông phát hiện vấn đề gì mà kiên trì điều tra Đinh Trường Sinh? Tôi nhớ tôi đã từng gọi điện cho ông, báo là ngừng việc điều tra, nhưng ông vẫn kiên trì. Chỉ nói vậy thôi, có thu hoạch được gì chưa?
Lý Thiết Cương như không đếm xỉa tới, ngắn ngủn mấy câu đã chứng tỏ Uông Minh Hạo kháng mệnh bất tuân. La Bàn Hạ người ngoài cuộc nghe được cũng chói tai.
-Lý bí thư, Đinh Trường Sinh người này tại thành phố Hồ Châu mọi người tương đối biết rõ. Kỳ thật hắn chính là một tên côn đồ, không có nhiều bổn sự. Tôi yêu cầu điều tra hắn vì thật sự đã phát hiện ra manh mối, về phương diện quan hệ nam nữ rất là bê bối. Vì vậy…
-Tôi muốn nghe kết quả.
Lý Thiết Cương mặt không biểu lộ nói.
-Um…
Uông Minh Hạo thật sự không biết nên nói sao.
-Có phải là tạm thời chưa có kết luận?
-Um…là như vậy này…
Uông Minh Hạo gắng đáp.
-Minh Hạo, ông không phải là ngày đầu tiên làm bí thư ban kỷ luật thanh tra. Ban kỷ luật thanh tra thành phố Bạch Sơn cũng cáo trạng với tôi, nói rằng chưa được thành phố Bạch Sơn đồng ý, ông đã bắt giữ một nữ chủ nhiệm thôn của Bạch Sơn, dẫn đến thôn trang khiếu nại. Ông nói đi, người đàn bà kia cùng Đinh Trường Sinh có mối quan hệ gì?
Lý Thiết Cương mặt lạnh hỏi.
-Không có quan hệ gì. Chúng tôi có manh mối là người đàn bà kia cùng Đinh Trường Sinh có một đứa bé, nhưng sau khi kiểm tra ADN thì không phải con của Đinh Trường Sinh. Về phần Đinh Trường Sinh có cùng người đàn bà kia quan hệ gì, chúng tôi tạm thời chưa có chứng cứ.
Nếu là nói chuyện giữa các bí thư ban kỷ luật thanh tra, Uông Minh Hạo dứt khoát coi như lợn chết không sợ nước sôi. Không có chứng cứ chính là không có chứng cứ, chứ nói loanh quanh cũng không lừa gạt được Lý Thiết Cương.
-Uông Minh Hạo, nói như vậy là ông điều tra cuối cùng cũng không tra được gì, đúng không?
Lý Thiết Cương cúi đầu hỏi.
-Đúng như vậy. Công tác của tôi không làm tốt, đây là sai của tôi.
-Uông Minh Hạo a Uông Minh Hạo, ông thật làm cho tôi đẹp mặt đấy. Lời của tôi ông không nghe, tôi còn tưởng ông là người chí công vô tư, phát hiện nghe được bóng gió thì điều tra. Ông làm tôi giật mình. Ông đã làm công tác tại ban kỷ luật thanh tra nhiều năm như vậy, đến bây giờ vẫn như không thành thạo. Tôi rất thất vọng…
La Bàn Hạ không dám chen vào nói. Việc này không liên quan đến mình, mình tới đây chỉ là dẫn Uông Minh Hạo ra "pháp trường", nên im lặng là vàng.
Nhưng Lý Thiết Cương không có ý định để La Bàn Hạ ngồi chơi làm người ngoài cuộc.
-Bàn Hạ, vừa rồi Minh Hạo nói Đinh Trường Sinh không có nhiều năng lực, chỉ là tên côn đồ thôi. Tôi nghĩ, ông là bí thư thành ủy, vậy thì đánh giá Đinh Trường Sinh như thế nào? Tôi nghe nói ông đề nghị hắn lên làm trợ lý cho chủ tịch thành phố. Vậy hãy giải thích đi…
Lý Thiết Cương không hổ là lão bí thư Kỷ ủy, miệng lưỡi sắc sảo, không có chút tình cảm.
La Bàn Hạ còn tưởng rằng mình sẽ không sao, cuối cùng lại nện vào chính mình, còn là dẫn lời của Uông Minh Hạo. Bây giờ nói gì cũng không tốt.
Uông Minh Hạo nói Đinh Trường Sinh là tên côn đồ, không có bổn sự, nhưng mình một tay lại đưa hắn lên vị trí trợ lý chủ tịch. Đây không phải mâu thuẫn sao? Uông Minh Hạo a Uông Minh Hạo, ngươi thật đúng là ị trên đầu ta… La Bàn Hạ trong lòng mắng.
-Um… Đinh Trường Sinh vẫn còn có chút năng lực, chỉ là cách đối nhân xử thế có chút trái thường, có chút vô lại. Minh Hạo nói là ý này, đúng không Minh Hạo?
La Bàn Hạ nhìn về phía Uông Minh Hạo, lại chuyền trái bóng qua cho Uông Minh Hạo.