Dịu Dàng Triền Miên - Du Lãm
Chương 21: Thiêu thân lao vào lửa
Dịu Dàng Triền Miên - Du Lãm thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tết năm nay chẳng khác gì mọi năm.
Ngoại trừ việc phải gặp gỡ liên tục hết người này đến người khác.
Lúc từ nhà dì Tống đi ra, thấy Quý Nghiên Thư cười toe toét định sang nhà tiếp theo, Quý Yên vỗ trán ngao ngán thở dài: “Mẹ, con đi không nổi nữa.”
Quý Nghiên Thư liếc mắt một cái là đã hiểu rõ cô: “Con đừng có mà giả bộ nữa, hôm nay những người này đều phải gặp. Con không gặp, sao người ta biết con trông như thế nào, đến lúc muốn giới thiệu đối tượng, làm sao mà tâng bốc con lên tận mây xanh được.”
Ngay cả một từ ngữ thời thượng như “tâng bốc lên tận mây xanh” mà cũng nói ra được, Quý Yên kéo tay Quý Nghiên Thư, đành bất đắc dĩ thương lượng: “Từ mùng một Tết đến mùng ba Tết, đủ rồi chứ mẹ?”
“Chưa đủ, ngày mai còn phải gặp nữa.” Nói xong Quý Nghiên Thư liếc cô một cái: “Lần trước con đã hứa với mẹ là Tết sẽ dẫn người yêu về, người thì không dẫn về được, vậy thì mẹ đành dẫn con đi gặp gỡ người khác.”
Quý Yên đành chịu thua.
Chiều mùng bốn Tết, cô theo Quý Nghiên Thư đến quận Đông Thành gặp người ta. Lúc ăn cơm, Quý Yên thật sự không thể chịu đựng nổi việc bị hỏi đi hỏi lại suốt bốn ngày liên tục về công việc, lương bổng, rồi lại hỏi đến đối tượng. Cô tìm cớ ra ngoài hít thở không khí.
Khu vực này vẫn còn những ngôi nhà cổ từ thế kỷ trước. Thế hệ lớn tuổi hoài niệm điều xưa cũ, dù đã xây nhà mới nhưng vẫn bỏ tiền tu sửa nhà cổ, và những người già không thích ở nhà mới thì vẫn chọn ở lại đó.
Trời dần tối, ánh hoàng hôn nhuộm đỏ khắp mặt đất, trên khoảng sân rộng lớn, nhiều đứa trẻ đang nô đùa.
Quý Yên tìm một chiếc ghế dài không có người ngồi xuống, lặng lẽ ngắm nhìn.
Điện thoại của Vương Tuyển gọi đến đúng lúc này.
Nhìn cái tên đang nhảy múa trên màn hình, Quý Yên thoáng giật mình, nhưng tiếng nô đùa của trẻ con lúc vẳng xa, lúc vẳng gần, lại kéo cô trở về thực tại. Cô vội vàng nghe máy.
Đợi đến khi cuộc gọi được kết nối, cô lại thầm mắng mình, vội vàng làm gì chứ. Thế là, cô giữ im lặng.
Giọng nói lạnh lùng của Vương Tuyển truyền đến từ đầu dây bên kia: “Đang làm gì thế?”
Quý Yên cúi đầu nhìn sàn nhà một lát, rồi lại ngẩng lên nhìn đám trẻ con đang chơi đùa cách đó không xa, nói: “Đang ngắm trẻ con.”
Bên kia im lặng.
Một lúc sau, Quý Yên vẫn không đợi được anh ấy trả lời, bèn hỏi: “Có chuyện gì không ạ?”
Giọng Vương Tuyển không chút gợn sóng: “Khi nào em định về lại Thâm Thành?”
“Ừm…” Cô suy nghĩ một lát, “Chắc là chiều mai ạ?”
Bên kia lại im lặng.
Quý Yên đợi một lúc, thấy anh không lên tiếng. Ánh mắt lướt qua thấy Quý Nghiên Thư đang đi tới, cô sợ Quý Nghiên Thư nhận ra điều gì đó, vội vàng nói: “Em có chút việc, nói chuyện sau nhé.”
Sắp cúp máy rồi, cô mới nhớ ra vẫn chưa tự mình chúc mừng năm mới anh. Thế là lại vội vàng nói thêm một câu: “Chúc mừng năm mới.”
Cúp điện thoại, cô thở phào nhẹ nhõm, chủ động bước về phía Quý Nghiên Thư.
Quý Nghiên Thư hỏi: “Nói chuyện điện thoại với ai thế?”
Quý Yên bình thản nói dối: “Sếp của con, giục giã tiến độ công việc.”
“Sếp gì mà lạ lùng vậy, không biết hôm nay là Tết à.” Ngay sau đó bà lại chuyển chủ đề: “Con cũng thật là, chẳng phải đang trò chuyện vui vẻ sao? Sao lại chạy ra ngoài, về lại với mẹ đi, mọi người đang hỏi con kìa…”
Quý Yên thở dài một tiếng, đành mặc cho Quý Nghiên Thư kéo đi về phía ngôi nhà cổ.
Nhìn màn hình hiển thị cuộc gọi đã kết thúc, Vương Tuyển khẽ nhướng mày, rồi nhấn vào chi tiết cuộc gọi.
Tổng thời gian cuộc gọi chưa đến một phút.
Đúng lúc này, không đợi anh kịp suy nghĩ nhiều, ngoài cửa nghe thấy tiếng gõ cửa. Vương Tuyển lặng lẽ tắt màn hình điện thoại, rồi quay người lại.
Mở cửa ra, Khương Diệp đang định đưa tay lên gõ thì anh lùi lại một bước, Khương Diệp cũng vừa kịp dừng tay.
Anh bình tĩnh liếc nhìn Khương Diệp một cái.
Khương Diệp cười hề hề: “Tổng giám đốc Tào đang đợi đấy, là cậu đòi hẹn gặp ở Quảng Thành, tôi khó khăn lắm mới hẹn gặp được anh ấy, cậu đừng có mà đột nhiên bận việc đấy nhé.”
Vương Tuyển “ừ” một tiếng, không nói thêm lời nào.
Khương Diệp thấy anh như vậy, vừa nhấn nút thang máy đi xuống, vừa hỏi: “Vừa mới gọi điện cho ai thế?”
Vương Tuyển không đáp lời.
Khương Diệp cười hề hề: “Tôi nhớ hình như Quý Yên là người Quảng Thành.”
Giây tiếp theo, một ánh mắt lạnh lùng lập tức hướng về phía anh ta. May mà cửa thang máy vừa mở ra, Khương Diệp cũng không trêu chọc anh nữa, nói: “Nhanh lên, không chỉ lịch trình của cậu bận rộn đâu, người ta cũng bận lắm, chúng ta đừng làm lỡ việc của nhau.”
Tổng giám đốc Tào mà Khương Diệp nhắc đến, tên đầy đủ là Tào Định Bạc, là Phó tổng giám đốc của Hoa Ngân Capital. Hai năm trước vẫn luôn có ý định lôi kéo Vương Tuyển về làm việc tại Bộ phận đầu tư vốn cổ phần tư nhân của Hoa Ngân Capital, nhưng tiếc là liên tục gặp trở ngại.
Ba người ngồi nói chuyện gần ba tiếng đồng hồ, cuộc trò chuyện này mới miễn cưỡng đi đến hồi kết.
Tiễn Tào Định Bạc xong, Khương Diệp mở một chai rượu vang đỏ mới, rót vào bình decanter* một lát, rồi rót cho Vương Tuyển một ly, nói: “Thế nào? Người ta đủ thành ý chứ?”
Bình decanter*: Bình dùng để cho rượu vang “thở”
Vương Tuyển hoàn toàn không còn vẻ hoạt ngôn như lúc trò chuyện ban nãy, anh im lặng không nói.
Dù sao thì mọi chuyện cũng gần như đã an bài. Đầu tháng ba, Vương Tuyển sẽ thôi việc ở công ty chứng khoán Quảng Hoa, cuối tháng sẽ nhận chức tại Hoa Ngân Capital.
Nghĩ đến các loại đồ cổ và tranh chữ sắp có được, trong lòng Khương Diệp vô cùng vui vẻ, cũng không quấy rầy Vương Tuyển đang trầm mặc nữa. Anh ta cuộn mình trên ghế sofa, một tay cầm ly rượu vang đỏ, một tay cầm bình decanter, định bụng không say không về.
Ngược lại, Vương Tuyển có vẻ chán nản hơn nhiều. Anh cầm ly rượu vang đỏ khẽ lắc, không uống cũng không nói gì, lông mày nhíu chặt, dường như có vấn đề khó quyết định đang khiến anh phiền lòng.
Cứ ngồi yên như vậy nửa tiếng đồng hồ, Khương Diệp đã mở chai rượu vang đỏ thứ ba, đang cầm Coca pha rượu vang. Ly của Vương Tuyển vẫn chưa hề đụng đến.
Lúc trò chuyện ban nãy, anh cũng không uống nhiều, vẫn luôn uống trà cùng Tào Định Bạc.
Mãi cho đến khi mọi chuyện bàn bạc xong, Tào Định Bạc cũng đã rời đi, anh vẫn không đụng một giọt rượu.
Mí mắt Khương Diệp trĩu xuống, nửa tỉnh nửa mê, cầm chai rượu gõ gõ vào bàn: “Nghĩ gì vậy?”
Vương Tuyển hờ hững liếc nhìn anh ta một cái.
Khương Diệp lưỡi líu lại: “Ban nãy đã thấy cậu trông có vẻ nặng lòng rồi, có muốn đi gặp ai đó không? Đi đi, dù sao chẳng mấy chốc cậu phải về Bắc Thành rồi, cũng nên đi chào tạm biệt cho tử tế.”
Dứt lời, Khương Diệp ợ một cái, rồi ôm chai rượu vang đỏ dựa vào ghế sofa ngủ khò khò.
Vương Tuyển đành bất đắc dĩ lấy cho anh ta một cái chăn, dọn dẹp mấy chai rượu và ly xung quanh. Một lúc sau, anh đứng trong phòng khách, nghĩ tới nghĩ lui, rồi cầm điện thoại lên xem. Còn mười phút nữa là đến mười một giờ.
Khách sạn mà Khương Diệp sắp xếp không xa đường Hoa Quý, đi bộ qua đó khoảng nửa tiếng đồng hồ.
Anh xoa trán, nhớ lại giọng điệu vội vàng che giấu của Quý Yên trong điện thoại ban nãy, không do dự thêm nữa, anh cầm lấy điện thoại trên bàn và chiếc áo khoác treo trên giá gỗ, rồi bước ra ngoài.
Khi điện thoại đổ chuông, Quý Yên đang nghe Quý Nghiên Thư cằn nhằn.
“Con nói xem năm nay con đã 28 tuổi rồi, không, tính tuổi mụ thì cũng đã 29 rồi. Ở những nơi khác, con đã 30 tuổi rồi đấy.”
Quý Yên nghe không lọt tai cho lắm, không phải mới 28 thôi sao, sao lại thành 30 rồi.
“Mẹ, con…”
Lời còn chưa dứt, điện thoại đã đổ chuông.
Quý Yên thở dài một tiếng, đang định cầm điện thoại lên xem ai gọi đến, không ngờ, Quý Nghiên Thư đã nhanh hơn cô một bước.
Bà giật lấy điện thoại, thấy trên màn hình là một dãy số lạ, bà có chút thất vọng.
Quý Yên giơ tay ra: “Mẹ, đưa điện thoại cho con.”
Bà đưa lại rất nhanh, kèm theo một câu hỏi: “Cái người tên WJ lần trước đâu rồi?”
Quý Yên cầm điện thoại đi ra ngoài, giả vờ như không nghe thấy tiếng hỏi phía sau lưng.
Chính vì lúc nãy Quý Nghiên Thư ra ngoài tìm cô đã nhắc nhở Quý Yên, cô sợ Vương Tuyển lại gọi điện đến bị Quý Nghiên Thư bắt gặp, nên dứt khoát xóa tên Vương Tuyển trong danh bạ, còn xóa cả lịch sử cuộc gọi.
Nhưng dù sao cũng là lịch sử cuộc gọi suốt hơn hai năm. Trước khi xóa, cô đã chụp màn hình lưu trữ rồi tải lên bộ nhớ đám mây.
Không thể nói rõ là vì lý do gì, rõ ràng đã quyết định sau Tết sẽ nói lời tạm biệt với anh, nhưng trong thâm tâm cuối cùng vẫn không nỡ. Giống như sợi dây gai đã bị tước ra, dù có vuốt lại từng sợi, vẫn sẽ còn dấu vết.
Đây không phải là một dấu hiệu tốt. Nhưng tạm thời cô không nghĩ ra được cách giải quyết nào tốt hơn. Dù sao ván cờ vẫn chưa tàn, vẫn có thể kéo dài thêm một chút nữa.
Quý Yên tự an ủi mình như vậy.
Sợ Quý Nghiên Thư phát hiện, Quý Yên không dám nhận điện thoại trong sân, mà đi ra ngoài hẳn mới dám nghe máy.
Vừa kết nối, lần này cô không đợi Vương Tuyển nói, mà chủ động giải thích trước: “Ban nãy em có chút việc.”
Vương Tuyển nói: “Không sao.”
Cô đi dọc theo con phố, thỉnh thoảng liếc nhìn xung quanh, hỏi: “Anh gọi điện có việc gì tìm em sao?”
Nếu không thì sao anh lại đột nhiên gọi điện, mà còn cách nhau hơn ba tiếng đồng hồ. Tần suất này trước đây chưa từng có.
“Bây giờ em có tiện không?” Đầu dây bên kia hỏi với giọng điệu điềm tĩnh.
“Chắc là tiện ạ,” Quý Yên quay đầu nhìn lại phía sau, thấy mình đã đi ngày càng xa nhà, cô dừng lại, nói: “Vừa mới đi chúc Tết về.”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc.
Quý Yên đi đến ngã tư có vạch kẻ đường, đi sang bên kia đường, rồi chậm rãi đi về.
Đầu dây bên kia điện thoại vẫn im lặng.
Anh đúng là quán triệt đến cùng sự im lặng mà.
Còn một đoạn đường nữa mới về đến nhà, vừa hay tối nay ăn hơi nhiều, Quý Yên đi rất chậm, nhân tiện cũng kiên nhẫn chờ đợi hồi âm từ anh.
Hai phút sau, giọng nói của Vương Tuyển đột nhiên vang lên: “Tôi đang ở gần Trần Gia Từ.”
Quý Yên nhất thời không hiểu, nói đùa: “Anh ở đó làm gì, có pháo hoa để xem sao ạ?”
Đầu dây bên kia cười trầm trầm, trả lời rất nghiêm túc: “Tôi muốn xem pháo hoa, nhưng phải đợi thêm một lúc nữa.”
“Ồ, vậy anh cứ từ từ đợi nhé.”
Cuộc gọi kết thúc tại đây.
Đi đến cửa nhà, vừa định đẩy cửa vào, Quý Yên đột nhiên nghĩ ra điều gì đó.
Khoan đã, ban nãy trong điện thoại, Vương Tuyển nói gì nhỉ?
Anh nói anh đang ở Trần Gia Từ.
Không đúng, Trần Gia Từ!
Bàn tay đang lơ lửng giữa không trung khẽ run rẩy, Quý Yên thu tay lại, lấy điện thoại ra, tìm số của Vương Tuyển.
Có nên gọi lại không?
Lỡ như anh nói đùa thì sao, Tết nhất, anh không ở Bắc Thành lại chạy đến Quảng Thành làm gì chứ?
Nhưng, nếu lúc này anh thật sự đang ở gần Trần Gia Từ, vậy thì…
Quý Yên không dám nghĩ tiếp.
Chuyện này thật sự vượt quá nhận thức trước đây của cô về anh. Nói là đảo lộn cũng không ngoa.
Rất nhanh sau đó, cô lại bình tĩnh trở lại.
Nếu Vương Tuyển thật sự ở Quảng Thành, anh tuyệt đối không thể vô duyên vô cớ đến đây, càng không thể nói là đến tìm cô.
Chắc là anh có việc gì đó cần đến đây xử lý, tình cờ nhớ đến cô, nên mới có hai cuộc gọi hôm nay. Như vậy mới đúng với con người của anh hơn.
Quý Yên lại tỉnh táo, bàn tay còn run rẩy ban nãy, bây giờ đã không còn run nữa.
“Sao con đứng ở cửa mà không vào?”
Cửa đột nhiên được mở từ bên trong, Quý Nghiên Thư khó hiểu nhìn cô.
Bộ não của Quý Yên vận hành với tốc độ chóng mặt, gần như chỉ trong mười giây.
Cô nói: “Mẹ, bên Dung Dung xảy ra chút chuyện, con phải qua đón cậu ấy.”
Nghe nói Giang Dung Dã xảy ra chuyện, Quý Nghiên Thư vội hỏi: “Con bé làm sao thế?”
“Hôm nay cậu ấy đi họp lớp cấp ba, không cẩn thận uống nhiều quá, bạn học của cậu ấy vừa gọi điện bảo con qua xem sao.”
“Có cần mẹ bảo bố con đi cùng không?”
“Không cần đâu ạ, con qua đón cậu ấy là được rồi. Tối nay con ở lại bên đó không về nữa, mẹ và bố nghỉ ngơi sớm đi.”
Sau khi tạm biệt Quý Nghiên Thư, Quý Yên băng qua đường, việc đầu tiên là lấy điện thoại ra gọi cho Giang Dung Dã, nhờ cô ấy giúp mình nói dối Quý Nghiên Thư.
Đầu dây bên kia, Giang Dung Dã nghe xong đầu đuôi câu chuyện, lắc đầu thở dài: “Chị gái ơi, cậu năm nay 28 tuổi rồi, chứ đâu phải học sinh cấp ba, sao yêu đương mà cũng phải giấu giếm bố mẹ thế?”
Quý Yên tránh đám đông, nói: “Nếu thật sự đang yêu đương thì tớ cần gì phải giấu?”
Giang Dung Dã nghẹn lời, rồi lại nói: “Cậu cũng thật là, người ta chỉ cần một cuộc điện thoại là có thể gọi cậu đi ngay trong đêm, có đáng không?”
Có đáng không?
Quý Yên nhìn người đàn ông cách đó không xa.
Mãi vẫn không có câu trả lời.
Màn đêm mờ ảo, gió lạnh thổi qua, vẻ mặt anh hờ hững, cứ thế lặng lẽ cùng cô, cách một đám đông, cách một khoảng không, nhìn nhau từ xa.
Cô khẽ thở dài, rồi bước về phía anh.
Khi đến trước mặt anh, Quý Yên ngẩng đầu, nhìn sâu vào đôi mắt đen thẳm của anh.
Vương Tuyển đang đứng ngay trước mặt cô, ở một nơi mà cô có thể chạm tới, thế là đủ rồi.
Bây giờ mà hỏi có đáng hay không, chẳng khác nào là thừa thãi.
Khoảnh khắc này, cô dường như đã hiểu được ý nghĩa của việc thiêu thân lao vào lửa.
Cô gần như đồng cảm sâu sắc.