**Tên khác:** Bần Tăng Và Nàng
Thánh tăng bước chân trần giữa cõi hồng trần, vì ai mà buông bỏ Niết Bàn?
Quỷ ma đày đọa, liệu kiếp này có thoát khỏi lưới tình?
**Hoàng đế xuất gia x Đệ nhất họa thủy khuynh thành**
Trước lúc lâm chung, tiên đế cuối cùng cũng tìm lại được Thái tử thất lạc bấy lâu. Nhưng trớ trêu thay, người kế vị ngai vàng lại là một tăng nhân, tâm hồn hoàn toàn thoát tục, từ trong ra ngoài đều "Tứ Đại giai không". Dù Thái hậu có bày đủ mỹ nhân muôn sắc vào lục cung, tân đế vẫn không mảy may động lòng, thậm chí còn muốn giải tán hậu cung! Trong cơn tuyệt vọng, bà đành đưa Oánh Cơ – đệ nhất họa thủy khuynh thành của Cửu Vực Thập Nhị Quốc – vào cung, như một ván cược cuối cùng.
Vào tiết Bạch lộ, Oánh Cơ lần đầu diện kiến Không Phạn. Dưới gốc bồ đề cổ thụ, chàng nhắm mắt tựa đầu lên chồng tấu chương thế tục, áo cà sa thấm đẫm sương đêm. Khi đôi mắt trong veo như suối biếc mở ra, gọi tiếng "thí chủ" với giọng nói thanh thoát tựa sương mai đón nắng, nàng bỗng tự hỏi: Liệu Phật có độ được đôi tay vấy máu tanh của kẻ phàm trần như nàng?
Không Phạn vốn một lòng hướng Phật, nguyện phổ độ chúng sinh. Nhưng rồi, có một ngày, tăng y rơi xuống, chuỗi hạt Phật đứt đoạn. Chàng quay lưng lại với chư Phật, nhặt lên lưỡi dao lạnh lùng, che chắn cho nàng. Ngũ giới đã vỡ tan.
Một niệm thành Phật, một niệm đọa ma – ranh giới ấy mong manh đến nhường nào.
"Tình yêu, đôi khi là buông tay thành toàn, đôi khi lại là cướp đoạt, độc chiếm – không có thứ nào cao quý hơn. Và dẫu cho ánh đom đóm có le lói đến đâu, nó vẫn đủ sức thắp sáng một đoạn đường đời đầy giông bão."
Liệu 'Thánh tăng' có thể giữ vững giới luật, hay sẽ vì 'họa thủy' mà đọa vào bể ái? Liệu con thuyền tình yêu của họ có thể vượt qua sóng gió, tìm về bến Bồng Lai?
**Nhân vật chính:** Oánh Cơ, Không Phạn
**Một câu tóm tắt:** Một niệm thành Phật, một niệm đọa ma.
Truyện Đề Cử






