Năm ba tuổi, khi tôi còn đang tay lấm chân bùn cho heo ăn, một đạo sĩ què bỗng nhiên xuất hiện, nhìn chằm chằm vào tôi và phán rằng: "Số mệnh cô nương cao quý không thể tả!" Tôi chỉ thầm nghĩ, chắc hẳn gã bị đánh què chân vì tội nói nhảm. Mười ba năm sau, cái "số mệnh cao quý" ấy cuối cùng cũng lộ diện... theo một cách không ngờ. Cha mẹ ruột của tôi, vị Thừa tướng quyền uy và phu nhân cao quý, tìm đến. Họ không phải để đón tôi về hưởng vinh hoa, mà là để tôi thay thế "thiên kim giả", gả cho tên tiểu vương gia hoang dâm vô độ nhất kinh thành, làm kế thê! Chỉ một tháng trước ngày xuất giá định mệnh, đúng vào yến tiệc mừng sinh nhật Hoàng thượng, tôi đã làm một chuyện động trời. Với con dao mổ heo sáng loáng trong tay, tôi lao thẳng về phía long ỷ, mang theo tâm thế sẵn sàng bỏ mạng. Mũi dao lướt qua, một vệt máu tươi ròng ròng trên cánh tay. Nhưng đôi mắt tôi không hề sợ hãi, mà rực sáng lên vì phấn khích. Tôi nhìn thẳng vào phụ thân Thừa tướng đang tái mét mặt mày, cất giọng đầy kích động: "Phụ thân! Nữ nhi đã nhẫn nhục chịu đựng, khổ luyện đao pháp mổ heo suốt mười ba năm. Cuối cùng, con đã giết được *tên cẩu Hoàng đế* mà người hằng căm ghét rồi!" "Bộ long bào mà mẫu thân thêu theo lệnh người, con cũng đã cẩn thận giấu vào ngăn bí mật." "Tám ngàn lượng sính lễ người nhận khi gả nữ nhi, con đã dùng toàn bộ để chiêu mộ tử sĩ, mở đường cho huynh trưởng lên ngôi Thái tử." "Chỉ cần người hạ lệnh một tiếng, chúng ta sẽ cùng nhau lật đổ ngai vàng, đưa người lên ngôi Cửu Ngũ Chí Tôn!"