Thẩm Kiều – một cái tên đẹp nhưng lại gắn liền với sự khinh miệt. Cậu là phế nhân với đôi chân tàn phế, mái tóc dài buông xõa như con gái, cùng gương mặt đẹp đến mức khó lòng phân biệt nam hay nữ. Cậu giống như một đóa hồng kiều diễm đang độ nở rộ, nhưng càng khoe sắc thì tử khí lại càng nặng nề bao trùm.
Em gái cậu không thể chịu đựng nổi, nhìn cậu bằng ánh mắt căm ghét, thẳng thừng đuổi cậu cút khỏi nhà. Mẹ cậu, lạnh lùng tuyên bố: "Thẩm Kiều, mày hai mươi mốt tuổi rồi. Nhà họ Thẩm đã nuôi mày đủ lâu, giờ mày tự lo thân mình đi."
Và thế là, cả cậu cùng chiếc xe lăn đều bị đẩy ra đường, bơ vơ giữa thế giới khắc nghiệt.
Cùng lúc đó, ở một thế giới khác, Lục Đình – kẻ đã trèo lên từ núi thây biển máu, tuổi còn trẻ nhưng đã nắm trọn quyền lực trong tay gia tộc Lục. Hắn là một tên điên chính cống trong mắt người ngoài, một bá chủ tàn nhẫn. Ngày đầu tiên về nước, trong bữa tiệc mừng thọ của bà ngoại, bà lão vốn hiền hòa lại nổi giận lôi đình, đuổi hắn đi không thương tiếc, vứt món quà đắt giá vào thùng rác.
Một đóa hồng kiều diễm mang tử khí, một bá chủ tàn nhẫn bị cả gia đình chối bỏ. Khi hai số phận bị ruồng rẫy này giao thoa, liệu họ sẽ tìm thấy ánh sáng hay cùng nhau chìm vào bóng tối?
Truyện Đề Cử






