**Mô tả hấp dẫn:** Lục Từ An suốt đời sống như một lời hứa không thể bội ước. Người đời ngợi ca hạnh phúc viên mãn của người vợ được yêu thương, có gia đình êm ấm, con cháu đề huề. Nhưng khi ông ấy lâm chung, ông lại trì hoãn từng giây phút, như thể còn vương vấn điều gì chưa trọn. Mãi đến khi đứa cháu trao cho ông một nhành lan Tố Tâm, ông mới khép mắt, mỉm cười nhẹ nhàng—đó là loài hoa mà kỹ nữ tài sắc Ôn Kiều yêu thích nhất. Suốt bao năm, người vợ tưởng chồng mình đã không hối tiếc chút nào, nào ngờ trong lòng hắn lại giấu kín bóng hình của kẻ không thể có. Năm tháng trôi qua, khi hai người tái ngộ sau ba năm chung sống, Lục Từ An giương giương tự đắc: *"Ngày đó ta không nạp thiếp, e rằng bị nàng siết chặt suốt đời."* Người vợ nhìn ông, lặng lẽ trả lời: *"Chàng thích Ôn Kiều, vậy nạp nàng ấy vào phủ đi."* Lời vừa dứt, sự ngạc nhiên của ông như tan biến dưới ánh mắt sắc bén của nàng—và cả ký ức về tờ hòa ly thư đêm tân hôn năm ấy.