Chương 25: Người yêu cũ

Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc

Chương 25: Người yêu cũ

Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vị trí Thư ký Hứa này thực sự không hề dễ dàng. Dù chỉ là thực tập sinh, nhưng Hứa Niệm Sênh giờ đây đã trở thành một người đa năng, việc gì cũng phải biết, việc gì cũng tự tay làm. Thế nhưng, ngày nào cô cũng bị cấp trên khiển trách. Làm thư ký cho tổng giám đốc, cấp trên trực tiếp của cô đương nhiên là Tống Mạch Xuyên. Ngoài công việc, anh đối xử với Hứa Niệm Sênh rất tốt, nhưng trong công việc lại vô cùng khắt khe. Tiểu Hứa từng nghĩ rằng đi làm sẽ thể hiện được bản lĩnh nơi công sở, nào ngờ chưa kịp khoe tài đã bị hiện thực tát cho một cái đau điếng.
Thỉnh thoảng, Hứa Niệm Sênh lại xui xẻo bị kéo đi làm bình phong, theo Tống Mạch Xuyên đi dự tiệc. Chỉ là, những buổi tiếp khách của Tống Mạch Xuyên thường có sự góp mặt của những nhân vật tiếng tăm mà cô chỉ nghe danh, chưa từng có cơ hội gặp mặt. Vì giáo sư hướng dẫn nghiên cứu của cô cũng là người nổi tiếng trong ngành kỹ thuật, nên mỗi lần theo sếp đi tiếp khách, thân phận của cô lại liên tục thay đổi từ “thư ký của Tống tổng” thành “học trò của giáo sư Trần”.
“…”
Đi cùng Tống Mạch Xuyên trong các bữa tiệc thông thường không chỉ có mỗi cô thư ký là Hứa Niệm Sênh, trợ lý Giang cũng thường xuyên có mặt. Thế nên, giữa một dàn đồng nghiệp dày dạn kinh nghiệm, vừa ăn nói lưu loát vừa giỏi xã giao như họ, Hứa Niệm Sênh nghiễm nhiên trở thành một đứa trẻ ngây ngô, ít nói.
?
Thật là hết nói nổi. Thà cho cô quay về gõ code còn hơn! Vả lại, trên đời này làm gì có công ty nào tuyển thư ký mà lại còn bắt người ta biết lập trình đâu?
Nhưng thói quen quả thực là một thứ đáng sợ. Dù mới thực tập chưa đầy ba tháng, Hứa Niệm Sênh đã kịp quen với nhịp độ công việc này. Chỉ là, đã là người trưởng thành, trong những cuộc tiếp khách xã giao sẽ không tránh được những câu đùa có ý trêu ghẹo. Theo chân sếp đi nhiều, cô đương nhiên cũng gặp phải vài tình huống khó xử.
Lúc này, Hứa Niệm Sênh đang ngồi trong phòng riêng của một nhà hàng. Bên trái cô là Tống Mạch Xuyên, bên phải là trợ lý Giang. Ngồi bên trái Tống Mạch Xuyên là một nữ tổng giám đốc xinh đẹp, dáng người chuẩn, nhan sắc rạng rỡ, lại có giọng nói nhẹ nhàng, thanh thoát. Một người phụ nữ đẹp toàn diện đến thế, đừng nói là đàn ông, ngay cả Hứa Niệm Sênh còn phải nuốt nước miếng. Không khó để nhận ra đối phương đang chủ động tán tỉnh Tống Mạch Xuyên, mấy vị quản lý cấp cao khác có mặt trong phòng cũng đều hùa theo để tạo cơ hội.
Ngồi nghe từ đầu buổi, Hứa Niệm Sênh phải cố gắng lắm mới không bật cười, ấy vậy mà lúc lén nhìn sang, cô lại thấy trợ lý Giang vẫn điềm nhiên, không hề lay chuyển. Mạnh mẽ vậy sao? Bẩm sinh không thích cười à? Thế là cô lén lút gõ một câu trên điện thoại rồi gửi đi: [Xin hỏi, điều gì khiến anh nhịn cười được vậy?]
Vài giây sau, Giang Tri Ngôn trả lời: [Lương tháng.]
Quả là một người đàn ông thật thà, không hề giả tạo.
Nữ tổng giám đốc kia thật sự đã để mắt đến Tống Mạch Xuyên, trong suốt cuộc trò chuyện vẫn luôn nhiệt tình hùa theo lời anh nói, ánh mắt còn dán chặt lấy anh. Giao tiếp bằng ánh mắt đôi khi chính là một loại ám thị, nhìn một cái thì không sao, nhưng nhìn nhiều thì có chuyện. Thấy Tống Mạch Xuyên cả buổi cứ ra sức né tránh ánh mắt của người ta, Hứa Niệm Sênh cúi đầu, nhịn cười đến mức đau cả bụng, chỉ có thể cố gắng hồi tưởng lại những chuyện buồn nhất trong hai mươi mấy năm cuộc đời mình. Thật là buồn cười.
Nhưng, hậu quả của việc cười trộm này là cô không dưng bị người ta đổ vạ lên đầu mình.
“An tổng đã quan tâm đến dự án này như thế, chi bằng để thư ký của tôi trực tiếp trình bày cho cô nghe nhé? Dự án này vẫn luôn do cô ấy theo dõi.”
Hứa Niệm Sênh đột nhiên bị điểm danh, ngơ ngác ngẩng đầu, nghe sếp nói, “Hứa Niệm Sênh, em trình bày cho An tổng nghe về dự án này đi.”
“…”
Cách Tống Mạch Xuyên ngồi giữa, cô và nữ tổng giám đốc của công ty đối tác ngỡ ngàng nhìn nhau. Đùa chứ, người đàn ông này có bệnh à?
Hứa Niệm Sênh đã phải cố gắng lắm mới trình bày được một đoạn ngắn gọn, trôi chảy mà không cần nhìn tài liệu, nhưng ngoài mặt là thế, trong lòng cô vẫn đang âm thầm chửi thầm sếp mình.
Đợi cô trình bày xong, Tống Mạch Xuyên tỏ ra rất chu đáo, ân cần rót thêm trà cho cô: “Nào, uống chút nước cho ấm họng.”
Hứa Niệm Sênh: “…”
Lại gì nữa đây?
Nhưng cô còn chưa kịp phản ứng thì một người ngồi phía đối diện bỗng nhiên mở miệng: “Tống tổng, thư ký của anh trông hơi khó gần nhỉ? Ai nấy đều uống rượu, sao chỉ có mình cô ấy uống trà vậy?”
Tống Mạch Xuyên liếc nhìn đối phương, vẻ mặt không hề lay chuyển, tiếp tục rót thêm trà cho Hứa Niệm Sênh, sau đó anh trả lời: “Cô ấy bị dị ứng rượu.”
Hứa Niệm Sênh: “?”
Sao tự nhiên lại cướp lời thoại của cô?
Thế rồi, cô bỗng phát hiện ra ánh mắt của những người trong phòng nhìn cô có gì đó không đúng lắm. Ngay cả vị An tổng vừa nãy còn nhìn Tống Mạch Xuyên bằng đôi mắt long lanh dường như cũng đã mất hứng rồi. Hứa Niệm Sênh bỗng hiểu ra: “…”
Ô hay, anh thật sự đổ vạ cho cô đấy à?
Chẳng lẽ cô lại chấp nhận để bầu không khí đông cứng thế này sao? Hừ, dĩ nhiên là không rồi!
Thế là Hứa Niệm Sênh mặt không đổi sắc, thản nhiên nhấc ấm trà, vừa nói cười vừa ân cần rót thêm trà cho trợ lý Giang đang ngồi phía bên tay phải của cô: “Anh Giang, vừa rồi anh cũng uống không ít rượu rồi nhỉ, nào, uống chút trà cho tỉnh táo chút nhé.”
Giang Tri Ngôn: “…”
Những người có mặt trong phòng, ban đầu thắc mắc mối quan hệ giữa Hứa Niệm Sênh và Tống Mạch Xuyên, bây giờ lại quay sang nghi ngờ mối quan hệ của cả ba người này.
Tan tiệc, lúc ngồi trên xe, Hứa Niệm Sênh bắt đầu bị sếp hỏi tội. Cô cùng Tống Mạch Xuyên ngồi ở ghế sau, Giang Tri Ngôn ngồi ở ghế phụ phía trước.
Vị Tống tổng nào đó trả lời tin nhắn trên điện thoại xong, quay sang nhìn cô thư ký nhỏ đang cúi thấp đầu giả bộ làm chim cút, bắt đầu chất vấn: “Vừa nãy trong bữa tiệc, em cười trông vui thật đấy nhỉ, Hứa Niệm Sênh?”
Hứa Niệm Sênh càng cúi thấp đầu hơn, tỏ ra rất thành thật, đáp lời: “Thực ra có một chuyện chú chưa biết rồi, tôi trời sinh đã có nụ cười tự nhiên ở khóe môi đấy chứ.”
Tống Mạch Xuyên: “Đâu? Tôi xem?”
Hứa Niệm Sênh: “…”
Cái người làm sếp này sao lại đi so đo chi li từng chút một thế nhỉ?
Cô thật sự ngẩng đầu lên. Dưới ánh đèn ấm áp trong xe, Tống Mạch Xuyên có thể nhìn thấy rõ khuôn mặt của cô. Phần lớn thời gian đi làm, Hứa Niệm Sênh đều để mặt mộc không trang điểm, hôm nay vì nhận lệnh phải cùng anh đi tiếp khách nên cô đã cất công dành mười mấy phút để trang điểm. Lớp son môi rất đẹp, cô lại còn đang cố chứng tỏ mình sinh ra đã có nụ cười tự nhiên ở khóe môi.
“Thôi được rồi,” Tống Mạch Xuyên mở lời, “Đã không giúp sếp giải quyết phiền toái thì thôi đi, đằng này em còn cười vui vẻ như thế, tự kiểm điểm lại xem.”
Hứa Niệm Sênh nghiêm túc gật đầu, ừ thì, dễ cười quá đúng là lỗi của cô thật.
Tài xế lái xe về tới gần công ty trước, cách khu chung cư Hứa Niệm Sênh ở rất gần. Cô xuống xe, vừa đi được mấy bước đã nghe thấy có tiếng ai gọi tên mình. Thực ra ban đầu cô không nghe thấy, đến khi nghe được thì nhìn trái nhìn phải lại chẳng thấy ai nên lại tiếp tục đi thẳng. Nhưng âm thanh ấy càng lúc càng rõ ràng buộc Hứa Niệm Sênh phải dừng bước. Xoay người lại, cô bất ngờ nhìn thấy một gương mặt mà cô tuyệt đối không thể ngờ tới.
Kha Dục Châu.
Người yêu cũ của Hứa Niệm Sênh, người đáng lẽ không nên xuất hiện trong cuộc đời cô thêm lần nào nữa.
Những năm tháng đại học luôn là quãng thời gian tươi đẹp nhất. Hứa Niệm Sênh học chuyên ngành kỹ thuật, nam ít nữ nhiều là chuyện hiển nhiên từ trước đến nay vẫn thế, cộng thêm cô có khuôn mặt xinh đẹp, tự nhiên số người theo đuổi cũng nhiều, giống như câu nói: “Khi hoa nở rộ, ong bướm sẽ tự đến”.
Hứa Niệm Sênh từng có rung động với Tống Mạch Xuyên khi còn thiếu nữ, nhưng cô không thể cứ mãi ấp ủ mối tình non trẻ ấy trong lòng mà không buông bỏ được. Thực ra trên đời này không có gì là không thể vượt qua, những điều tưởng chừng không thể vượt qua được, chết đi là sẽ hết.
Năm hai đại học, Hứa Niệm Sênh có hẹn hò qua loa với một người bạn trai. Vì sao lại nói là “qua loa”? Đối phương là đàn anh học trên cô một khóa, cao ráo đẹp trai, thích chơi bóng rổ, là nam thần được rất nhiều nữ sinh hâm mộ, trong việc theo đuổi cô cũng xem như khá nghiêm túc. Hứa Niệm Sênh biết thừa đối phương cũng khá nhiều chiêu trò khi tán gái, nhưng thanh niên trẻ tuổi yêu nhau đều như thế, làm sao tránh được chút chiêu trò, hơn nữa đối phương cũng đẹp trai, cũng hiểu lãng mạn. Vì bản thân cũng có chút thiện cảm với anh ta, nên khi Kha Dục Châu tỏ tình, Hứa Niệm Sênh liền đồng ý. Chuyện yêu đương tự bản thân nó đã là một điều rất đẹp, bên cạnh có thêm một người quan tâm lo lắng cho mình, cảm giác cũng không tệ.
Hai người hẹn hò mới được nửa tháng, phát triển tới mức nắm tay nhau. Một ngày cuối tuần nọ, Hứa Cẩm Ngôn cho tài xế lái xe tới đón cháu gái về nhà, Hứa Niệm Sênh vì thế không đi tàu điện ngầm như mọi khi. Thật trùng hợp, đi ngang qua cửa một khách sạn nọ, cô bắt gặp người bạn trai ban sáng còn nói những lời ngọt ngào với cô đang tay trong tay với một cô gái khác, ôm hôn say đắm.
“…”
Lúc đó cô còn nghĩ cho đối phương, sợ rằng anh ta còn có một người anh em song sinh khác, không hỏi rõ ràng lại hiểu nhầm anh ta, thế nên cô đã bảo tài xế dừng xe lại, lấy điện thoại bấm số của bạn trai. Kết quả cô nhìn thấy người ta móc điện thoại từ trong túi ra, nhìn lướt qua rồi lại nhét vào túi, tiếp tục ôm hôn thắm thiết.
Hứa Niệm Sênh ngồi trên xe nhìn đôi nam nữ kia tiếp tục ôm hôn rồi dắt nhau đi vào trong khách sạn. Theo lẽ thường, lúc đó cô nên xông tới bắt gian tại trận rồi dứt khoát chia tay, nhưng cậu mợ vẫn còn đang đợi cô về nhà ăn cơm, nghĩ bụng tình yêu cũng chẳng phải thứ gì quá to tát. Cứ xem như cô mắt nhắm mắt mở một lần đi vậy… à không, lần thứ hai.
Nửa tiếng sau đó, khi xe của Hứa Niệm Sênh vẫn chưa về tới nhà, Kha Dục Châu đã nhắn tin đến, lấy cớ vừa nãy anh ta có việc bận, điện thoại lại để chế độ im lặng nên không biết cô gọi. Hứa Niệm Sênh tính toán thời gian, xong chuyện rồi đấy à? Cô cũng không nói gì nhiều, chỉ gọi lại cho anh ta nói chia tay. Trước khi về tới nhà đã kịp hoàn thành việc chia tay, tâm trạng cô cũng thoải mái hẳn, cô chuyển điện thoại sang chế độ im lặng, vui vẻ về nhà ăn cơm.
Sau này, thằng nhóc đó hình như bị cô đá nên lên diễn đàn trường nói xấu Hứa Niệm Sênh. Thực ra cũng không phải do anh ta tự đăng, có lẽ là vì thất tình mượn rượu giải sầu, anh ta say xỉn khóc lóc rồi kể lể khiến người ta thương xót nên mới đăng bài thay anh ta. Bài đăng đó đại khái là tố cô là người bạc tình, yêu đương không có trách nhiệm, thậm chí còn gán cho cô một tin đồn thất thiệt, nói cô hai lòng, bắt cá nhiều tay. Hứa Niệm Sênh xưa nay vẫn luôn là người rất có lý lẽ, một khi cô đã muốn phản bác chuyện gì thì tuyệt đối sẽ phủi sạch, không để bản thân dính một vết nhơ. Cô chỉ lẳng lặng gửi cho anh ta một đoạn video cô quay được, bảo anh ta khôn hồn thì tự mình lên đăng bài đính chính và xin lỗi cô. Kha Dục Châu quả nhiên sốt ruột, chạy khắp nơi nhờ người đứng ra giúp mình hẹn gặp cô, thậm chí còn tới tận trước cửa lớp chặn người. Hứa Niệm Sênh bực quá, dứt khoát thuê một người bạn học khoa Văn viết lại toàn bộ câu chuyện rồi gửi lên diễn đàn trường, đính kèm bên dưới là một bức ảnh đã được làm mờ, che mặt nhưng quần áo thì không, một vài chi tiết trong bức ảnh cũng không giấu được, về cơ bản là muốn nhận ra rất dễ. Khoảng thời gian sau đó, anh chàng người yêu cũ của cô phải gọi là mất mặt ê chề, cũng không dám gây sự với Hứa Niệm Sênh nữa. Dù gì mọi chuyện cũng là do anh ta vu khống cô trước, coi như là tự chuốc họa vào thân. Đồng thời, anh ta cũng rất thắc mắc, không thể hiểu nổi vì sao cô lại vừa đúng lúc bắt quả tang được chuyện anh ta làm như thế.
Sau chuyện đó, Hứa Niệm Sênh cũng tạm thời mất hứng thú với đàn ông, hay nói chính xác hơn là mất hứng thú với đám đàn ông ngoài đời thực. Bây giờ cô đang học năm tư, theo lẽ thường, Kha Dục Châu đã tốt nghiệp được một năm rồi, việc anh ta đột nhiên xuất hiện trước mặt Hứa Niệm Sênh thật sự là một chuyện rất kỳ lạ. Cô dừng bước, ánh mắt cô rơi vào người yêu cũ.
Kha Dục Châu dường như không hề thấy ngượng vì những chuyện năm xưa, tươi cười chào cô: “Chào em, Sênh Sênh.”
“…”
Cô ngước mắt lên, nhìn người yêu cũ tuy vẫn đẹp trai nhưng rõ ràng không còn vẻ hào hoa như thời đi học, vẫn dành chút kiên nhẫn: “Có chuyện gì không?”
Kha Dục Châu hỏi: “Nghe nói em đã bảo lưu nghiên cứu sinh rồi, bây giờ đang thực tập ở Hành Xuyên hả?”
“Thì sao?” Hứa Niệm Sênh nhìn trời, trời tối đen, chắc chắn không thể nào có chuyện Kha Dục Châu đợi cô tới giờ này chỉ để hỏi mỗi chuyện đó.
“Hôm nay anh đến Hành Xuyên phỏng vấn rồi, biết đâu sau này chúng ta có thể trở thành đồng nghiệp.”
Hứa Niệm Sênh: “…”
Đừng có đùa! Bây giờ cô lập tức xoay người đi tìm Tống Mạch Xuyên, tận dụng cửa sau để van nài anh đừng tuyển cái thứ nghiệp chướng này vào làm chướng mắt cô.