Chương 40: Nhiếp ảnh gia họ Tống

Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc

Chương 40: Nhiếp ảnh gia họ Tống

Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc thuộc thể loại Linh Dị, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hứa Niệm Sênh ngồi một lúc lâu, cảm giác bị giữ chặt cổ tay mới dần tan biến. Tống Mạch Xuyên như chợt bừng tỉnh rồi buông tay ra. Anh ngả lưng vào ghế sô pha, nhắm mắt lại, trông anh rất thư thái.
Hứa Niệm Sênh không nói gì, chỉ im lặng ngồi bên cạnh anh. Vì Tống Mạch Xuyên nhắm mắt, nên ánh mắt cô rất tự nhiên dừng lại trên gương mặt anh. Gương mặt này của Tống Mạch Xuyên, có ngắm thêm vài lần nữa cũng chẳng thiệt thòi gì. Hứa Niệm Sênh bây giờ đơn giản chỉ là một người đang thưởng thức cái đẹp. Sau khi Tống Mạch Xuyên nhắm mắt, cô mới phát hiện ra làn da của người đàn ông này đẹp đến mức cô không nói nên lời. Bình thường anh dùng loại mỹ phẩm dưỡng da nào vậy nhỉ? Hay là người làm sếp như anh bình thường cũng sẽ đi thẩm mỹ viện chăm sóc da? Chắc không thể nào là đẹp tự nhiên được nhỉ?
Ngồi một lúc, Tống Mạch Xuyên đột nhiên mở mắt. Lúc đó Hứa Niệm Sênh còn đang suy nghĩ khả năng Tống Mạch Xuyên đến thẩm mỹ viện chăm sóc da là bao nhiêu phần trăm, bất ngờ chạm phải ánh mắt anh ở cự ly rất gần.
“Em nhìn cái gì?” Tống Mạch Xuyên hỏi.
Hứa Niệm Sênh im lặng một lúc rồi hỏi: “Bình thường anh dùng mỹ phẩm dưỡng da gì vậy?”
Tống Mạch Xuyên: “…”
Tiểu Hứa cũng không biết tại sao, cô như thể vừa chọc trúng điểm cười của Tống Mạch Xuyên, vừa dứt lời anh lại cười. Anh cười rất tươi. Cô nghĩ mãi cũng chẳng tài nào hiểu nổi.
Một lúc sau Tống Mạch Xuyên mới nói: “Em nghỉ ngơi sớm đi, ngủ sớm dậy sớm tốt hơn bất cứ thứ gì.”
Điều này chẳng khác nào đang bảo cô rằng “muốn đạt thành tích tốt thì phải cố gắng học tập” vậy.
Hứa Niệm Sênh vẫn ừ một tiếng đáp lời, đứng dậy mang đĩa trái cây về bếp, tiện tay rót cho Tống Mạch Xuyên một cốc nước, rồi tự mình ôm máy tính bảng về phòng. Nằm trên giường Hứa Niệm Sênh mới nhớ ra, cô chưa nói với Tống Mạch Xuyên chuyện ngày mai sẽ chuyển đi. Dù sao anh ấy cũng đã tiếp đãi cô mấy ngày qua, muốn về nhà thì vẫn phải chào anh một tiếng. Chỉ là vừa nãy cô đã nghe thấy tiếng Tống Mạch Xuyên về phòng và đóng cửa, bây giờ không tiện làm phiền anh nữa. Để mai nói cũng được. Nghĩ đến đây, Hứa Niệm Sênh yên tâm nhắm mắt lại.
Nhưng sáng hôm sau vừa mở mắt, cô giúp việc đã nói cho cô biết một chuyện, Tống Mạch Xuyên hôm nay có chuyến bay nên đã dậy từ lâu rồi. Hứa Niệm Sênh đương nhiên không cảm thấy Tống Mạch Xuyên có nghĩa vụ phải báo cáo cô điều gì, chỉ là những điều cô định nói trực tiếp, giờ đành phải nhắn tin cho anh.
Hôm nay đi làm cứ như đi nghỉ phép có lương vậy, Hứa Niệm Sênh rảnh rỗi đến mức chạy đi làm chân chạy vặt cho các tiền bối trong phòng. Đến chiều thì có người bên phòng nhân sự đến tìm Hứa Niệm Sênh làm thủ tục nghỉ việc. Thủ tục nghỉ việc của thực tập sinh rất đơn giản, cũng được giải quyết rất nhanh gọn, làm xong Hứa Niệm Sênh ngồi tại chỗ làm việc của mình, khẽ ngồi lại hoài niệm một chút.
Thư ký Vương thở dài: “Thật ghen tị với bọn trẻ các em, vẫn là làm sinh viên tốt hơn.”
Hứa Niệm Sênh: “Chị ơi, luận văn của em để chị viết, em đi làm thay chị nhé!”
Thư ký Vương: “…”
Thế thì không cần đâu.
Mặc dù công việc thực tập ở Hành Xuyên quả thực rất tốt, nhưng cũng không ngăn được Tiểu Hứa vừa hết giờ làm là lập tức đứng dậy chuồn lẹ. Trong nửa năm đi làm, cô đã bày biện một số đồ trang trí nhỏ trên bàn làm việc, cả những món quà nhỏ ngày lễ mà bộ phận hậu cần công ty phát cũng được cô dọn dẹp sạch sẽ, chủ trương không để lại chút gì. Hành Xuyên cũng khá chu đáo khi, Hứa Niệm Sênh nghỉ việc, bộ phận hậu cần thậm chí còn gửi tặng quà chia tay.
Hứa Niệm Sênh: “…”
Cũng chu đáo phết nhỉ.
Lúc tan làm bước ra khỏi thang máy, thấy Lý Tư Cửu và Lý Nhất Nhiên vừa đi công tác bên ngoài về, xem ra họ vẫn phải tiếp tục tăng ca. Gần đây các thực tập sinh làm việc rất liều mạng, có lẽ cũng giống như nước đến chân mới nhảy lúc gần thi cuối kỳ ở trường vậy, nhưng không còn cách nào khác, cạnh tranh thì vẫn phải cạnh tranh thôi. Khi Hứa Niệm Sênh chạm mặt họ, cô còn chào hỏi một tiếng. Dù sao cũng từng là đồng nghiệp.
Lý Nhất Nhiên thẳng thắn nói: “Nghe nói cậu còn định học lên cao học hả?”
Hứa Niệm Sênh gật đầu.
Lý Tư Cửu ánh mắt phức tạp: “Bảo sao ngày nào cậu cũng lạc quan thế, chẳng lo lắng gì về suất chuyển chính thức cả, hóa ra là căn bản không cần.”
Điều này càng làm nổi bật sự nực cười của email tố cáo mấy ngày trước.
Hứa Niệm Sênh cười ha hả: “Các cậu cố lên nhé.”
Nhưng khi cô định đi, Lý Tư Cửu đột nhiên gọi cô lại: “Hứa Niệm Sênh, cậu có biết ai đã tố cáo cậu không?”
Hứa Niệm Sênh khựng lại một chút, đây đúng là một câu hỏi hay. Cô cũng không biết tại sao bọn họ ai nấy đều tò mò chuyện cô có biết hay không đến thế. Cô cũng không nói thẳng toẹt ra, chỉ nhàn nhạt đáp lại một câu: “Không quan trọng nữa.”
Chốn công sở thực ra là một xã hội thu nhỏ phức tạp, chuyện bị đồng nghiệp ngáng chân cũng là chuyện thường tình. Hứa Niệm Sênh không phải không thù dai, chỉ là cô đã biết được quỹ đạo phát triển đã định sẵn cho mình, một kẻ tiểu nhân thì không đáng để cô lãng phí quá nhiều tâm tư so đo.
Bước ra khỏi Hành Xuyên, Hứa Niệm Sênh trở về nhà Tống Mạch Xuyên. Tối nay cô giúp việc không đến nấu cơm, buổi sáng cô đã dặn trước rồi, bây giờ cô quay về cũng chỉ để thu dọn hành lý mà thôi, bữa tối cô sẽ về nhà ăn. Buổi trưa cô đã nhắn tin cho Tống Mạch Xuyên, nhưng anh vẫn chưa trả lời, không biết có phải bận đến mức không có thời gian xem điện thoại không.
Hứa Niệm Sênh bắt taxi thẳng về nhà, vừa kịp lúc bữa ăn bắt đầu. Đã mấy ngày không được ôm ấp em họ, thằng bé hơi không nhận ra cô, nhưng bế một lúc thì lại thân thiết như chưa từng xa cách với Hứa Niệm Sênh. Đứa trẻ khoảng bốn tháng tuổi, nó thì hiểu gì đâu, biết ê a biết khóc là giỏi lắm rồi.
Hứa Niệm Sênh vẫn rất tự biết mình biết ta, ăn cơm xong cô mới nói với hai người chuyện phòng trọ bị mất trộm gần đây. Sau đó cô bị Hứa Cẩm Ngôn phê bình suốt nửa tiếng đồng hồ, trong đó, việc che giấu thông tin là tội lỗi lớn nhất của cô. Tô Tiểu cũng nhìn cô với ánh mắt không đồng tình, thuận tiện bồi thêm vài lời. Cảm giác như bị một cặp đôi nam nữ phối hợp mắng vậy.
Hứa Niệm Sênh: “…”
“Chẳng phải đều giải quyết xong rồi sao ạ…” Tiếng ngụy biện rất nhỏ, nhưng cũng không ngăn được việc cô bị mắng.
Hứa Cẩm Ngôn hỏi cô: “Vậy mấy ngày nay cháu ở đâu? Đừng nói với cậu là chỗ đó đã bị trộm dòm ngó rồi mà cháu vẫn còn gan ở lại đấy nhé.”
Hứa Niệm Sênh nói dối không chớp mắt: “Khách sạn ạ.”
“Đồ đạc đã lấy lại được hết chưa?”
Hứa Niệm Sênh: “Vẫn còn một số đã bị bán đi rồi, bên cảnh sát đang điều tra, còn có tìm được tiếp hay không thì không biết ạ.”
Hứa Cẩm Ngôn tặc lưỡi một tiếng, chắc là mắng mỏ xong rồi, bắt đầu hỏi chuyện khác, “Cháu tự báo cảnh sát à?”
Anh ấy nhìn cháu gái lớn lên, tâm lý của một người cậu vẫn còn đó, chuyện gì cũng quen miệng hỏi han vài câu.
“Không phải, Tống Mạch Xuyên giúp cháu ạ.”
Không biết tại sao, sau khi Hứa Niệm Sênh nói xong câu này, hai người lớn trước mặt cô đột nhiên im lặng. Một lát sau, Hứa Niệm Sênh nghe cậu cô lạnh lùng cười khẩy một tiếng: “Được lắm, hóa ra thằng nhóc đó cũng biết chuyện này, tối qua ngồi với nhau mấy tiếng đồng hồ mà câm như hến không hé răng nửa lời, miệng kín như bưng gớm nhỉ.”
Hứa Niệm Sênh: “…”
Cô đương nhiên không đến mức thiếu nghĩa khí để Tống Mạch Xuyên gánh tội thay mình, cô nói với cậu ruột là do cô bảo Tống Mạch Xuyên đừng nói.
Tiếc là Hứa Cẩm Ngôn lại có lý lẽ riêng của mình.
“Cháu nhờ cậu ta cái gì là chuyện của hai người, cậu ta giấu cậu là chuyện của cậu với cậu ta, cháu đừng quản.”
“…”
Làm người lớn đúng là vậy, giận thì giận thật, nhưng Hứa Niệm Sênh bây giờ lành lặn ngồi ở nhà, chuyện cũng qua rồi, cũng chẳng giận được lâu. Hứa Niệm Sênh là một đứa trẻ được cưng chiều từ bé, đương nhiên biết cách nắm bắt tâm lý phụ huynh. Cô không sao là được rồi.
Hứa Cẩm Ngôn lại hỏi cô mất những gì, kết cục là chuyển khoản bảo cô mua lại đồ mới. Tình thân đúng là được phát huy rực rỡ nhờ vào tiền bạc, Hứa Niệm Sênh ngay lập tức nhanh miệng chúc Hứa tổng làm ăn phát tài. Hứa Cẩm Ngôn lạnh lùng cười bảo cô ở nhà ngoan ngoãn vài ngày. Chuyện tốt như vậy Hứa Niệm Sênh sao dám từ chối?
Đến tối Hứa Niệm Sênh mới thấy Tống Mạch Xuyên trả lời tin nhắn, anh cũng không nói gì nhiều, chỉ bảo cô ở nhà nghỉ ngơi thật tốt. Cô đã kể cho anh nghe những gì cô nói với Hứa Cẩm Ngôn tối nay, cũng kể phản ứng của Hứa Cẩm Ngôn, như để tiêm phòng trước cho anh. Tiện thể còn nhấn mạnh chuyện cô nói với cậu mình là mấy ngày nay ở khách sạn, tránh để Tống Mạch Xuyên lúc nói chuyện với Hứa Cẩm Ngôn lại lỡ lời.
Cô gửi mấy tin nhắn liền, hồi lâu sau, Tống Mạch Xuyên bên kia trả lời bằng tin nhắn thoại. Hứa Niệm Sênh mở ra nghe, bên kia truyền đến giọng nói mang ý cười của Tống Mạch Xuyên: “Sênh Sênh, em thế này có tính là đang tìm anh mớm cung không đấy?”
Người này nói chuyện sao mà thẳng thắn thế? Hứa Niệm Sênh không biết trả lời thế nào, bèn gửi lại một cái meme.
Sau khi kết thúc cuộc sống làm công ăn lương, Hứa Niệm Sênh nằm ườn ở nhà cảm thấy rất thoải mái. Ban ngày vợ chồng Hứa Cẩm Ngôn đi làm, ở nhà chỉ có cô và em bé bốn tháng tuổi, bé Nguyên Đán cũng không phải do Hứa Niệm Sênh chăm sóc chính, cô chỉ thỉnh thoảng xuống lầu trêu em họ một lát rồi thôi. Ông bà ngoại của em bé cũng thỉnh thoảng ghé thăm. Trong nhà có thêm một nhóc tì như vậy, quả thực náo nhiệt hơn hẳn.
Chỉ là sau khi nằm không một tuần ở nhà, Hứa Niệm Sênh đành phải quay về trường, chẳng qua là vì hạn nộp luận văn đang đến gần thôi mà. Hứa Niệm Sênh hoàn thành bản thảo đầu tiên gửi cho giáo viên hướng dẫn, giáo viên cũng nhanh chóng đưa ra ý kiến sửa đổi.
Cuối tháng Tư sẽ là buổi bảo vệ đồ án tốt nghiệp. Cũng vào khoảng cuối tháng Tư sẽ chụp ảnh kỷ yếu tốt nghiệp. Chỉ là không biết cái nào sẽ diễn ra trước, cái nào sau.
Hứa Cẩm Ngôn biết cô phải về trường cũng gật đầu tỏ vẻ nghiêm túc: “Cháu nên về đi, ngày nào đi làm về cũng thấy cháu nằm trên sô pha cậu thấy ngứa mắt không chịu nổi.”
Hứa Niệm Sênh: “…”
Đồng chí Tiểu Hứa rời khỏi nhà một cách vô cùng “mượt mà”. Nhưng vừa về trường vẫn có rất nhiều cảm xúc lẫn lộn, gần một học kỳ không ăn cơm căng tin trường, ít nhiều cũng có chút nhớ nhung.
Hứa Niệm Sênh cũng đã lâu không tụ tập cùng bạn cùng phòng. Diệp Điềm Điềm vừa kết thúc vòng phỏng vấn không lâu, hiện đang đợi kết quả trúng tuyển, nhưng xem ra đã nắm chắc phần thắng trong tay. Trịnh Văn Tĩnh và Phương Mạn đều đang trong thời gian thực tập, vì chuyện luận văn nên cả hai đều định nghỉ việc trong thời gian tới, đợi bảo vệ đồ án xong sẽ tìm việc mới. Vừa tốt nghiệp, có chút mông lung trong việc lựa chọn công việc cũng là chuyện bình thường. Ai từng đi làm thuê rồi cũng sẽ phát điên mà thôi.
Lúc Hứa Niệm Sênh đang sửa luận văn, Diệp Điềm Điềm vừa mới gửi báo cáo đề tài cho giáo viên hướng dẫn, từ trên người cô ấy toát ra một sự bình thản khó tả. Không chỉ Hứa Niệm Sênh, hai người bạn cùng phòng kia cũng bị lây, trở nên lề mề. Mọi người đều biết, khi chỉ có mình chưa hoàn thành thì sẽ rất lo lắng, nhưng khi phát hiện xung quanh có người cũng đang “bãi công” như mình, thậm chí tiến độ còn chậm hơn mình, thì cảm giác lập tức khác hẳn. Luận văn tốt nghiệp của sinh viên đại học, chỉ cần đừng quá nực cười thì đều có thể tốt nghiệp thuận lợi. Các thầy cô cũng biết sinh viên viết ra những thứ “rác rưởi” gì mà.
Hứa Niệm Sênh còn nhớ trước khi các anh chị khóa trên bảo vệ, một vị giáo viên khá có uy tín trong khoa đã khuyên mọi người đi nghe bảo vệ với lời lẽ như sau: “Chào mừng các bạn đến chứng kiến chủ nghĩa hiện thực huyền ảo, xem các anh chị khóa trên của các bạn coi CNKI (cơ sở dữ liệu học thuật Trung Quốc) là “thượng tôn”, tiện thể phê phán người đi trước như thế nào.”
Năm nay những người tạo ra “chủ nghĩa hiện thực huyền ảo” đã trở thành lứa bọn họ. Hứa Niệm Sênh ít nhiều cũng thấy hơi ngại, nhưng để tốt nghiệp, mọi người đành phải mỗi người nỗ lực chắp vá một chút.
Diệp Điềm Điềm gần đây ngày nào cũng thức đến hai giờ sáng, chạy deadline là vậy, chuyên ngành của họ không phải chỉ viết chữ là tốt nghiệp được, có những thứ tốn mười ngày nửa tháng cũng chưa chắc đã làm ra xong. Đối mặt với tình huống này, mọi người cũng chỉ có thể nhìn nhau với ánh mắt đầy đồng cảm.
Sau khi Hứa Niệm Sênh về trường sinh hoạt lại điều độ hơn rất nhiều, hơn nữa sau khi nghỉ việc ở Hành Xuyên, tuy ít liên lạc với đồng nghiệp cũ, nhưng cô vẫn biết được danh sách những người được chuyển chính thức. Vốn dĩ chỉ có ba suất chính thức, về sau đột nhiên lại thêm hai suất nữa, cuối cùng có năm người được giữ lại. Không có Chu Kiêu, đúng như dự đoán, cậu ta đã trượt. Nghe nói sau đó cậu ta còn đặc biệt đi hỏi nguyên nhân bị đánh trượt, lúc đó cậu ta hỏi ngay trước mặt mọi người, lãnh đạo của cậu ta là Chu Thụy Bách nghe vậy chỉ đáp: “Tiêu chuẩn đánh giá trước đó đã nói với các cậu rồi, nếu còn thắc mắc gì thì có thể tìm tôi nói chuyện riêng.”
Chu Kiêu có lẽ cảm thấy không phục, cậu ta cảm thấy thực lực của mình là đủ, nhất quyết đòi người ta nói ngay tại chỗ.
Chu Thụy Bách đáp lại, anh ta nhìn thẳng đối phương mà nói: “Tôi nghĩ trong lòng cậu tự rõ.”
Cậu ta câm nín không thôi chưa đủ, những người khác nghe xong hình như cũng hiểu ra vấn đề là gì.
Những chuyện này đều là Lý Tư Cửu kể lại cho Hứa Niệm Sênh, cô ấy cũng được nhận vào làm chính thức rồi, nói với Hứa Niệm Sênh những chuyện này có lẽ là muốn hóng chuyện xem Chu Kiêu có phải là người gửi email nặc danh hay không. Lúc này Hứa Niệm Sênh không còn úp mở nữa, cô đưa ra câu trả lời khẳng định. Lý Tư Cửu nhận được câu trả lời khẳng định thì kinh ngạc một hồi lâu, hỏi lại cô: [Chẳng phải trước đó cậu ta còn theo đuổi cậu sao?]
Chỉ có thể nói lòng người khó đoán.
Hứa Niệm Sênh vừa chat vừa lướt danh sách bạn bè, bỗng nhiên phát hiện sau khi nghỉ việc, cô và Tống Mạch Xuyên hình như chưa nói chuyện với nhau lần nào kể từ đó. Bấm vào cửa sổ chat của hai người, trước kia khi đi làm, hầu như ngày nào cô cũng có việc cần trao đổi với sếp, nên lịch sử trò chuyện cơ bản là dày đặc mỗi ngày. Sau khi nghỉ việc, vòng tròn cuộc sống của họ cơ bản không còn điểm giao nhau, cũng chẳng còn cần thiết phải trò chuyện nữa. Cũng chẳng lạ, họ vốn dĩ không giống những người cùng một thế giới. Nói ra thì, Hứa Niệm Sênh còn phải cảm ơn Tống Mạch Xuyên ngày trước đã từ chối dứt khoát như vậy, giả sử lúc đó anh thực sự buông xuôi mà đồng ý, cô cũng không dám tưởng tượng hơn ba năm sau ngày hôm nay, mối quan hệ giữa họ sẽ như thế nào. Tình yêu không ngang hàng, thường kết thúc bằng bi kịch. Đây là một thực tế mà Hứa Niệm Sênh đã nhận ra. Tống Mạch Xuyên không nói gì khác, anh quả thực là một người tốt. Hứa Niệm Sênh cũng không nhớ mình đã phát cho Tống Mạch Xuyên bao nhiêu “thẻ người tốt” trong lòng nữa. Cô tuyệt đối công nhận nhân phẩm của Tống Mạch Xuyên, nhưng nếu anh làm bạn đời thì sẽ như thế nào, ai biết được chứ.
Ngoại trừ nỗi lo âu tốt nghiệp ra thì Hứa Niệm Sênh vẫn khá vui vẻ, không có mấy tiết học, chuyện tuyển thẳng nghiên cứu sinh đã khiến cô sứt đầu mẻ trán hồi năm ba rồi, thực tập tốt nghiệp cũng rất may mắn nhờ mối quan hệ của giáo viên hướng dẫn, được bỏ qua khâu phỏng vấn và vào thẳng công ty, nửa năm thực tập cũng không thể nói là hoàn toàn không thu hoạch được gì cả. Chỉ cần qua tháng Tư, Hứa Niệm Sênh gần như có thể nghỉ hè, một kỳ nghỉ hè vô lo vô nghĩ. Chỉ là trước khi nghỉ hè, vẫn còn một khoảng thời gian “sống không bằng chết”.
Bản thảo lần hai của Hứa Niệm Sênh bị giáo viên trả lại, nêu ra vài vấn đề và yêu cầu sửa lại. Cô chỉ muốn chết quách cho xong, không dám nghĩ ba năm cao học sắp tới cô phải sống thế nào. Trong nhóm chat với mấy anh chị nghiên cứu sinh và tiến sĩ, cơ bản ngày nào cũng thấy họ kêu khóc thảm thiết, không phải về luận văn thì cũng là số liệu, hoặc đủ thứ Hứa Niệm Sênh chưa hiểu lắm. Luận văn qua nhiều lần sửa đổi, cuối cùng giáo viên hướng dẫn cũng chấp nhận cho qua, sau đó là hiệu đính và in ấn, chuẩn bị bảo vệ.
Ngày bảo vệ và chụp ảnh kỷ yếu đều đã được ấn định, đều vào cuối tuần, thứ Bảy bảo vệ xong thì Chủ nhật chụp kỷ yếu. Chuyện chụp ảnh kỷ yếu này phải nói với gia đình, Hứa Niệm Sênh bèn hỏi cậu cô có thời gian đến không.
Hứa Cẩm Ngôn hỏi rõ thời gian xong liền nói: “Đi chứ, cậu và mợ cùng Tiểu Nguyên Đán sẽ đi chụp ảnh gia đình cùng cháu.”
Hứa Niệm Sênh: “…”
Tiểu Nguyên Đán sắp năm tháng tuổi phen này phải chịu khổ rồi.
Hứa Cẩm Ngôn còn nói thêm: “Mợ cháu hỏi có cần thuê thợ trang điểm cho cháu không, sáng hôm chụp kỷ yếu chắc là sẽ rất luống cuống tay chân nhỉ?”
Hứa Niệm Sênh: “…Không cần đâu ạ?”
Cô thực sự chưa nghĩ đến chuyện này, nhưng lúc này đúng là đã có rất nhiều người liên hệ thợ trang điểm rồi, đa số thuê các đàn em khéo tay trong trường hoặc bạn cùng khóa nhưng không chụp cùng ngày với mình.
Hai người từng trải nói với cô: “Hay là cứ thuê một người đi? Ảnh tốt nghiệp cũng quan trọng lắm mà.”
Cuối cùng mợ cô cam đoan sẽ thuê cho cô một thợ trang điểm cực kỳ đáng tin cậy.
Hứa Niệm Sênh nghĩ cũng phải, tuy sau này cô còn có thể học lên nghiên cứu sinh, nhưng mỗi giai đoạn đều có ý nghĩa riêng của nó, trong ảnh đương nhiên phải xinh đẹp.
Sau khi thông báo xong chuyện ảnh kỷ yếu, Hứa Niệm Sênh chuyên tâm chuẩn bị cho buổi bảo vệ tốt nghiệp. Chưa nói đến những chuyện khác, trước khi phải “nói hươu nói vượn” trước mặt một đám chuyên gia ai cũng sẽ có chút áp lực. Không chỉ mình cô, cả phòng ký túc xá trông trạng thái tinh thần đều không được bình thường cho lắm. Trịnh Văn Tĩnh đang học thuộc lòng từng chữ bản mẫu xin lỗi dùng khi bảo vệ đồ án trên mạng, chỉ cần ngày mai các thầy cô nói một chữ “không”, cô ấy sẽ bắt đầu “biểu diễn” bài xin lỗi (phiên bản rap). Một mình học thuộc chưa đủ, Trịnh Văn Tĩnh vô cùng hào phóng gửi tài liệu xin lỗi mình đã soạn vào nhóm, ban phúc cho bạn cùng phòng. Hứa Niệm Sênh cảm thấy rất có lý, nhận được liền cố gắng đọc thuộc cả hai bài.
Thế nhưng, đến khi thực sự đứng lên bục, cô mới thật sự có cảm giác đầu óc trống rỗng. Tuy nhiên, Hứa Niệm Sênh xưa nay không phải người sợ sân khấu, ba năm đầu đại học vì thành tích cô không biết đã phải nỗ lực lên bục bao nhiêu lần, sau đó các loại phỏng vấn rồi trong thời gian thực tập, kinh nghiệm thuyết trình dự án cũng không hề ít. Buổi bảo vệ đồ án của cô diễn ra rất thuận lợi, các thầy cô trong khoa đa số đều có ấn tượng với cô, luận văn của Hứa Niệm Sênh được trình bày quy củ, cô cũng đã bỏ tâm sức viết một cách nghiêm túc, nhìn tình hình buổi bảo vệ tại hiện trường, cô cảm thấy chắc là ổn. Quả nhiên, tối đó danh sách kết quả bảo vệ đợt một được công bố, cả phòng đều đậu. Mọi người vui mừng khôn xiết, nếu không phải hôm sau còn phải dậy sớm trang điểm để chụp kỷ yếu thì các cô đã đi chơi ăn mừng rồi.
Sáng hôm sau khi chuông báo thức reo, Hứa Niệm Sênh vẫn còn mơ màng, sau khi cô tỉnh dậy không lâu, phòng ký túc xá cũng náo nhiệt hẳn lên. Bản thân Phương Mạn là một cao thủ trang điểm, bình thường có hoạt động gì cô ấy phần lớn đều tự trang điểm, kỹ thuật rất điêu luyện. Hứa Niệm Sênh thậm chí còn có chút thời gian để đợi thợ trang điểm vào trường. Mợ cô đã gửi thông tin liên hệ của thợ trang điểm cho cô từ trước, trước đó cô chỉ trao đổi với người ta về thời gian và địa điểm ký túc xá. Bây giờ người ta gửi tin nhắn nói rằng sắp đến rồi. Hứa Niệm Sênh tưởng là một người đến, ai ngờ lại đến cả một ê-kíp nhỏ.
“…”
Có cần phải đáng tin cậy quá mức thế không.
Không chỉ cô, ba người bạn cùng phòng khác thấy mấy người bước vào cũng ngẩn ra. Hứa Niệm Sênh chỉ biết im lặng. Đôi khi cô cảm thấy thật sự bất lực.
Cuối cùng ê-kíp trang điểm không chỉ lo xong phần trang điểm làm tóc cho Hứa Niệm Sênh, mà tiện tay làm luôn tóc cho ba cô bạn cùng phòng của cô, vì thấy không thuận mắt nên còn sửa lại lớp trang điểm cho họ nữa. Cuối cùng phòng ký túc xá có bốn “mỹ nhân” vừa mới “ra lò”. Ảnh tập thể được chụp từ rất sớm, Hứa Niệm Sênh vừa tiễn thợ trang điểm xong thì cũng sắp đến giờ tập trung, lúc này Hứa Cẩm Ngôn nhắn tin nói bọn họ đang trên đường đến rồi. Đi trên đường đâu đâu cũng thấy áo cử nhân.
Hứa Niệm Sênh và bạn cùng phòng đến địa điểm tập trung, gần như cùng lúc đó Hứa Cẩm Ngôn gọi điện đến, nói đã đến cổng trường. Xe bên ngoài muốn vào trường phải có giấy phép, Hứa Niệm Sênh đã chụp ảnh giấy phép gửi cho cậu mình từ trước rồi, trên giấy phép còn ghi rõ biển số xe. Chỉ có điều, vào được bên trong rồi thì còn phải tìm người. Xung quanh toàn là áo cử nhân, nhìn ai cũng thấy giống ai.
Hứa Niệm Sênh chỉ đạo qua điện thoại một hồi lâu, bản thân cô cũng rất nỗ lực tìm xe, không biết hôm nay cậu mình đi xe gì nhỉ, Hứa Cẩm Ngôn ở đầu dây bên kia đã nói:“Cháu tìm bọn cậu đi, hôm nay đi chiếc Volvo màu xanh dương kia kìa, màu sắc dễ nhận ra lắm đúng không nào?”
Dễ nhận thì đúng là dễ nhận, Hứa Niệm Sênh nhìn quanh một vòng là thấy ngay chiếc xe. Hứa Cẩm Ngôn đã xuống xe, đang ngó nghiêng ở phía đầu xe, một tay ôm bó hoa to, tay kia cầm điện thoại nói chuyện với Hứa Niệm Sênh. Hôm nay anh ấy đã chải chuốt kỹ lưỡng, ăn mặc phải gọi là đẹp trai ngời ngời, tay ôm hoa, cộng thêm màu sắc chiếc xe kia, thu hút không ít ánh nhìn của mọi người.
“…”
Thế này với khổng tước xòe đuôi có gì khác nhau?
“Cháu thấy cậu rồi.” Hứa Niệm Sênh nói.
Cô chạy chậm lại để đến gần, trên đường còn vẫy tay chào về phía Hứa Cẩm Ngôn.
Hứa Cẩm Ngôn cũng thấy cô, quay người gọi những người trên xe xuống, trước tiên là Tô Tiểu bế em bé xuống xe. Điều này Hứa Niệm Sênh không hề bất ngờ. Cho đến khi cô nhìn thấy sau đó, trên xe lại có thêm một người nữa bước xuống. Là Tống Mạch Xuyên. Hứa Niệm Sênh sững sờ, người đã đi đến trước mặt rồi mà cô vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Không đợi cô mở miệng hỏi, Hứa Cẩm Ngôn đã nhét bó hoa vào tay cô, chủ động khoe công: “Thế nào, nhiếp ảnh gia cũng sắp xếp chu đáo cho cháu rồi đấy, có bất ngờ không, có ngạc nhiên không nào?”
Hứa Niệm Sênh: “…”
Lúc này cô mới để ý lúc Tống Mạch Xuyên xuống xe trên tay còn cầm theo máy ảnh.
“Cậu bảo Tống Mạch Xuyên đến làm nhiếp ảnh gia á?” Hứa Niệm Sênh vẫn không dám tin xác nhận lại với cậu mình một lần nữa.
“Sao thế? Cậu ta chụp ảnh đẹp lắm, hôm nay lại chẳng có việc gì quan trọng, qua đây đi dạo trường học coi như để thư giãn,” Hứa Cẩm Ngôn nói với giọng điệu hiển nhiên như thể đó là điều đương nhiên, “Hơn nữa cái thằng nhóc đó ấy à, nếu không thích đến thì sẽ từ chối, cần gì cháu phải thông cảm cho cậu ta?”
“Làm như cậu bắt nạt cậu ta không bằng.” Hứa Cẩm Ngôn lẩm bẩm.
Hứa Niệm Sênh còn định nói gì đó, kết quả vừa ngước mắt lên thì thấy Tống Mạch Xuyên lại cúi người lấy ra một bó hoa từ trong xe, sau đó mới đi về phía cô. Anh trao bó hoa cho cô, khẽ cười: “Chúc mừng tốt nghiệp.”
Tống Mạch Xuyên hôm nay ăn mặc có phần thoải mái hơn, thoạt nhìn cũng chẳng khác sinh viên đại học là bao, rất khác so với vẻ ngoài veston, giày da chỉnh tề, lúc nào cũng bày mưu tính kế thường thấy ở công ty. Hứa Niệm Sênh cảm thấy mắt mình bị nụ cười của anh làm chói mắt đi một chút, phản ứng chậm nửa nhịp mới nhận lấy bó hoa. Trong tay cô ôm hai bó hoa, bó nào cũng tinh xảo. Bó của Hứa Cẩm Ngôn chắc là do vợ anh ấy chọn, tông màu hồng, được phối rất nhiều loại hoa. Bó của Tống Mạch Xuyên tặng là tông màu tím, cũng được phối nhiều loại hoa.
Hứa Cẩm Ngôn nói: “Cậu đã nói cậu mua hoa rồi, cái thằng nhóc kia cứ nhất định phải tự mình tặng thêm một bó, tiền như lá mít vậy đấy.”
“…”