Đoá Tường Vi Rung Động
Chương 12: Trên Trái Đất này không tìm được người con gái con thích à?
Đoá Tường Vi Rung Động thuộc thể loại Ngôn Tình, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hứa Niệm Sênh, với vẻ mặt buồn rười rượi, biến nỗi ấm ức thành động lực ăn uống, ăn ngon lành, thậm chí còn ợ một tiếng rất vô ý.
Hai người ăn không nhiều, nhưng Tống Mạch Xuyên, sau ba năm, một lần nữa mời cô gái nhỏ đi ăn, lúc gọi món đã gọi hơi nhiều, ăn không hết được. Hứa Niệm Sênh tiếc nuối ngồi nhìn những con cua lông và tôm hùm lớn hầu như chưa động đũa. Người ta thường nói, không trải qua cảnh quản lý gia đình thì không biết giá cả sinh hoạt. Nhưng dù không, một người trưởng thành có tư duy bình thường cũng phải hiểu rằng lãng phí như vậy là không nên chút nào.
Tống Mạch Xuyên dường như biết cô đang nghĩ gì, anh gọi nhân viên phục vụ: “Làm ơn đóng gói lại giúp tôi.”
Hứa Niệm Sênh ngẩng đầu, “Tống tổng, sếp lớn như chú cũng gói đồ ăn thừa mang về sao?”
“Hứa Niệm Sênh, em có hiểu lầm gì về hai từ “sếp lớn” không vậy?” Tống Mạch Xuyên từ tốn nói thêm: “Tiền của sếp cũng không phải tự nhiên mà có, đừng gán cho người ta một hình tượng xa rời thực tế như vậy.”
Hứa Niệm Sênh: “…”
Trong ấn tượng của cô, gia đình Tống Mạch Xuyên quả thực rất giàu có. Lúc mới quen, cô không để tâm lắm, chỉ thấy anh đúng là một công tử nhà giàu không thiếu thốn gì. Sau này, khi đã lên đại học và được nghe nói đến nhà họ Tống, cô mới nhận ra khoảng cách giữa hai người là bao xa. Không chỉ là khoảng cách về tuổi tác và kiến thức, đó còn là rào cản giữa các tầng lớp. Dù rằng hiện tại cô có một người cậu sở hữu công ty niêm yết, rào cản giữa cô và Tống Mạch Xuyên này vẫn tồn tại. Bởi lẽ giữa các công ty niêm yết với nhau cũng có sự khác biệt, mà thế lực đứng sau Tống Mạch Xuyên còn phức tạp hơn nhiều so với vẻ bề ngoài.
“Đang ngẩn ngơ gì vậy?” Tống Mạch Xuyên hỏi cô, “Có muốn uống gì không?”
Người trưởng thành hỏi uống gì, thường sẽ có phân nửa là mời rượu. Nhưng Hứa Niệm Sênh không nghĩ theo hướng đó, Tống Mạch Xuyên rõ ràng cũng không có ý đó.
“Uống trà trái cây không?” Cô đột nhiên hỏi.
Tống Mạch Xuyên khựng lại, rồi cười: “Sao vậy, mời tôi à?”
“Có qua có lại.” Hứa Niệm Sênh nói vậy, rồi mở điện thoại đặt đồ uống từ tiệm trà sữa gần đó.
Cô không biết Tống Mạch Xuyên có uống trà sữa hay những thứ tương tự không, nên đã chọn quán có cả cà phê lẫn trà trái cây.
Tống Mạch Xuyên: “Gọi giống của em đi.”
Hứa Niệm Sênh: “?”
“Tôi ít khi uống, cứ chọn theo khẩu vị của em là được.”
Mười phút sau, trên tay mỗi người cầm một ly trà trái cây bước ra khỏi tiệm trà sữa. Tống Mạch Xuyên còn xách một túi hải sản được gói lại từ nhà hàng lúc nãy, dù được đóng gói khá đẹp mắt, nhưng không thể phủ nhận đó là đồ ăn thừa của họ.
Hứa Niệm Sênh ngập ngừng hỏi: “Tống tổng, chú định làm gì với cái này?”
“Em nói cái này à?” Tống Mạch Xuyên nâng cao túi đựng đồ ăn, “Cậu của em vẫn đang tăng ca, tôi mang qua làm đồ ăn khuya cho cậu ấy.”
Chỉ một câu nói đã thành công khiến Hứa Niệm Sênh im lặng.
Một lúc lâu sau, cô khó khăn nhếch mép: “Tình cảm của hai người thật tốt.”
Không biết anh có nhận ra ẩn ý trong lời cô không, chỉ khẽ mỉm cười: “Đi thôi, tôi đưa em về.”
Hứa Niệm Sênh vừa mới được ông chủ đãi một bữa no nê, bây giờ làm sao dám để anh đưa về nữa chứ.
“Tống tổng, tôi ở gần đây thôi, đi có mấy phút là tới rồi,” Hứa Niệm Sênh sợ anh không tin, kiễng chân chỉ vào khu chung cư bên cạnh, “Đằng kia, cậu út đã giúp tôi thuê một căn ở đó.”
Tống Mạch Xuyên không biết có phải không hiểu ý người khác không, “Ừm” một tiếng: “Tôi đưa em qua đó.”
Mấy phút đi bộ thì cần gì phải đưa đón chứ? Hứa Niệm Sênh nhếch mép, “Tống tổng, không cần phiền thế đâu.”
Tống Mạch Xuyên đột nhiên “chậc” một tiếng: “Vừa ăn no uống say, quay đầu đã không nhận người rồi à?”
Hứa Niệm Sênh thật không hiểu Tống Mạch Xuyên bị làm sao nữa. Ba năm trước, sau khi cô tỏ tình với anh nhưng thất bại, cả hai đã ngầm hiểu với nhau mà giữ khoảng cách. Bây giờ mặc dù cô làm việc ở công ty anh, nhưng nói cho cùng, giữa họ, duy trì sự lịch sự vừa phải là đủ rồi.
Đoạn đường về chỉ mất vài phút, Hứa Niệm Sênh cũng chẳng muốn đôi co thêm cho tốn lời, đành đi thêm vài bước với Tống Mạch Xuyên, cuối cùng mỉm cười chào tạm biệt ông chủ.
Còn Tống Mạch Xuyên quay đầu xe, lái đến Công nghệ Viễn Hàng. Văn phòng tổng giám đốc vẫn sáng đèn, Hứa Cẩm Ngôn đang dán mắt vào màn hình máy tính, tiếng chuột và bàn phím vang lên lách cách. Làm ông chủ cũng chẳng dễ dàng gì.
Tống Mạch Xuyên bước vào, giờ tan làm nên ngay cả việc thông báo cũng được bỏ qua.
“Đến rồi à?” Hứa Cẩm Ngôn ngẩng đầu lên, nhìn thấy túi đồ ăn Tống Mạch Xuyên đặt trên bàn, lộ ra vẻ cảm động: “Đúng là huynh đệ tốt, biết tôi còn chưa ăn tối.”
Tống Mạch Xuyên thản nhiên thừa nhận: “Đồ ăn thừa của tôi, gói lại mang cho cậu đấy.”
Hứa Cẩm Ngôn mở túi ra, thốt lên: “Ô? Hải sản cơ à? Ăn sang thế?”
Nói là đồ ăn thừa, nhưng thực tế lúc gói lại hầu như chưa động đũa đến. Tống Mạch Xuyên thậm chí còn dặn phục vụ hâm nóng trước rồi mới gói, cho nên bây giờ vẫn còn nóng hổi.
“Nhân viên đâu hết?”
Hứa Cẩm Ngôn đáp: “Tan làm rồi, vừa về trước khi cậu đến một chút thôi.”
Lúc này anh ấy mới chợt để ý đến ly trà trái cây trên tay Tống Mạch Xuyên: “Từ bao giờ cậu bắt đầu uống mấy thứ nước ngọt khé cổ này thế?”
“Cũng ngon mà.” Tống Mạch Xuyên nói vậy.
“Ngon á, tôi không tin.” Giọng nói ngang tàng vang lên: “Trừ khi cậu cho tôi uống thử một ngụm.”
“Tự đặt đi.”
Tống Mạch Xuyên không ở lại lâu, nói vài ba câu rồi lập tức rời đi. Lần này, anh không về căn hộ riêng mà quay về nhà họ Tống.
Chưa vào đến cửa đã nghe thấy tiếng mẹ anh thở dài thườn thượt: “Ông xã, con trai mình đến giờ vẫn không chịu yêu đương, ông nói xem có khi nào nó có vấn đề sinh lý gì không?”
“…”
Biết thế thì thà đừng về còn hơn.
“Bố, mẹ, con về rồi.” Tống Mạch Xuyên lên tiếng, sau đó cúi người thay giày.
Bà Triệu đang nói xấu con trai thì bị bắt quả tang, thế nhưng vẫn không hề lúng túng. Ngược lại, bà còn dựng lên dáng vẻ của một bà mẹ chồng khó tính.
“Tôi còn nói không biết là ai về, hóa ra là Tống đại thiếu gia à, lạc đường ở ngoài kia bao nhiêu ngày, cuối cùng cũng tìm được đường về nhà rồi sao?”
Tống Mạch Xuyên: “Mẹ, dạo này con bận quá…”
Bà Triệu mỉa mai: “Phải rồi, phải rồi, phải rồi, con là bận nhất.”
Tống Mạch Xuyên: “…Mẹ, bớt lướt mạng đi ạ.”
Ông Tống đang tưới hoa bên cạnh, giả vờ như không nghe thấy gì, không muốn trở thành một trong những đối tượng bị vợ “tấn công”.
“Bảo con yêu đương thì không chịu, xem mắt cũng không thích, nếu con không thích con gái thì nói sớm đi, bố mẹ chưa già đến mức không chịu nổi cú sốc này đâu.”
Tống Mạch Xuyên: “…Con không thích đàn ông.”
“Thế thì lạ thật đấy,” Bà Triệu cẩn thận đánh giá anh một lượt, “Mặt mũi thì ưa nhìn, điều kiện gia đình tốt, gen chẳng có vấn đề gì, cho dù con không biết tán gái thì cũng phải có người tán con chứ. Hồi cấp ba con nhận thư tình, bố mẹ coi như không thấy, ai dè đã hai mươi tám tuổi đầu rồi mà vẫn độc thân. Làm sao, trên Trái Đất này không tìm được người mà con thích à?”
Bà Triệu là luật sư, vẫn chưa nghỉ hưu, thi thoảng có nhận vài vụ án. Đấu võ mồm với đám đông đối với bà là chuyện nhỏ, huống hồ là trách mắng đứa con trai lớn đầu to xác mà không tự biết thân biết phận của mình.
Tống Mạch Xuyên mở miệng định thanh minh, kết quả mẹ anh tao nhã đứng dậy, đưa cho anh một tấm danh thiếp: “Ba rưỡi chiều mai ở nhà hàng Bảo Lai, con gái nhà chú Tần.”
“Nếu con còn cho người ta leo cây nữa, mẹ sẽ sinh thêm đứa thứ hai cho con tự nuôi, trai hay gái gì cũng được hết.”
“…”
Ông Tống đang tưới hoa: “???”