Đoá Tường Vi Rung Động
Chương 23: Mẹ tròn con vuông
Đoá Tường Vi Rung Động thuộc thể loại Ngôn Tình, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khoảnh khắc đó, tai Hứa Niệm Sênh ù đi, mấy giây sau, đầu óc cô mới kịp định thần lại. Thật lòng mà nói, cô từng thử tưởng tượng cảnh mợ Tô Tiểu lâm bồn sẽ diễn ra thế nào. Lẽ ra họ phải theo đúng kế hoạch, đến ngày dự sinh thì mang theo túi đồ đã chuẩn bị sẵn mà nhập viện, chứ không phải là lúc hai mợ cháu đang vui vẻ tản bộ thì em bé lại vội vã đòi chào đời sớm để đón Tết Dương lịch như thế này.
Hứa Niệm Sênh nhanh chóng phản ứng kịp thời, cô đỡ lấy Tô Tiểu: “Mợ ơi, bây giờ mợ còn đi được không? Chúng ta về nhà trước đã.”
Tô Tiểu cũng giữ được sự bình tĩnh đáng ngạc nhiên, cô lôi điện thoại ra gọi cho bệnh viện, thông báo rõ tình hình hiện tại, báo bệnh viện chuẩn bị sẵn sàng đón mình nhập viện. Hôm nay là ngày lễ, ngoài đường chắc chắn kẹt xe, chờ xe cứu thương tới còn mất nhiều thời gian hơn nếu tự mình di chuyển.
“Không sao đâu, sẽ ổn thôi…” Hứa Niệm Sênh thì thầm, cũng không biết là đang động viên mợ út hay là tự khích lệ chính mình.
Tô Tiểu vừa liên lạc xong với bệnh viện thì bấm số gọi cho tài xế riêng của gia đình. Nhưng đúng lúc cuộc gọi sắp được kết nối thì điện thoại của Hứa Niệm Sênh bỗng đổ chuông, là Tống Mạch Xuyên gọi đến. Vừa bắt máy, Hứa Niệm Sênh liền chẳng kịp giữ phép tắc xưng hô nữa, cô nói nhanh: “Tống Mạch Xuyên, mợ tôi vỡ ối rồi.”
Tống Mạch Xuyên nghe xong vội hỏi: “Bây giờ hai người đang ở đâu?”
Hứa Niệm Sênh vội nhìn bảng số nhà gần nhất, đọc nhanh cho anh nghe.
Tống Mạch Xuyên nói: “Tôi đến ngay.”
Hứa Niệm Sênh đã cúp máy, Tô Tiểu vẫn chưa gọi được cho tài xế. Đợi khi tài xế bắt máy, cô ấy nói nhanh, dặn anh ta tới nhà lấy túi đồ đi sinh, rồi cùng cô bảo mẫu xuất phát tới bệnh viện.
Tống Mạch Xuyên rất am hiểu các tuyến đường quanh khu này, khi anh gọi điện tới, anh đã ở ngay trước cổng nhà họ rồi, thế nên rất nhanh sau đó, xe anh đã lăn bánh đến ngay trước mặt họ.
Đến khi thật sự đối diện tình huống sinh nở, Hứa Niệm Sênh mới cảm nhận rõ sự căng thẳng. Trong khi Tô Tiểu vẫn giữ được bình tĩnh thì hai tay cô đã run bần bật.
Tống Mạch Xuyên xuống xe cùng Hứa Niệm Sênh dìu Tô Tiểu lên xe, sau đó quay sang dặn cô: “Gọi điện báo cho cậu em đi.”
Giọng anh rất điềm tĩnh, trái ngược hoàn toàn với vẻ hoảng hốt của Hứa Niệm Sênh. Nhưng Hứa Cẩm Ngôn chắc là đang bận, có gọi thế nào cũng không bắt máy.
Đường phố hôm nay quả thực đông nghịt xe cộ. Trên đường tới bệnh viện, Tống Mạch Xuyên suýt chút nữa còn vượt đèn đỏ. Nhưng ít nhất họ còn may mắn, cùng một con đường, làn xe bên kia tắc nghẽn nghiêm trọng, còn làn đường họ đi thì đỡ hơn. Giữa đường gặp cảnh sát giao thông, nghe nói xe chở sản phụ đi sinh, cảnh sát lập tức dùng xe chuyên dụng đi trước hỗ trợ dẫn đường cho họ. Sắc mặt Tô Tiểu càng lúc càng tái nhợt, trên trán lấm tấm mồ hôi lạnh. Hứa Niệm Sênh nắm chặt tay cô ấy, liên tục nói: “Mợ ơi, sắp đến bệnh viện rồi, không sao đâu, hít thở sâu vào…”
Tới cổng bệnh viện, bác sĩ và giường bệnh đã túc trực sẵn sàng, đón Tô Tiểu rồi lập tức đẩy cô vào phòng sinh. Bên ngoài chỉ còn lại Tống Mạch Xuyên và Hứa Niệm Sênh. Cô ngồi sụp xuống đất, hai bàn tay lạnh buốt, cố gắng gọi điện cho bố của đứa bé sắp chào đời. Thỉnh thoảng cô lại ngẩng đầu nhìn về phía phòng sinh, trong mắt đều là lo lắng. Người ta nói cửa sinh là cửa tử, mỗi một lần sinh lại giống như đi dạo một vòng tới Quỷ Môn Quan. Lúc này không thể liên lạc được với Hứa Cẩm Ngôn, trong lòng Hứa Niệm Sênh chất chứa bao nỗi bất an. Cô mới chỉ hơn hai mươi tuổi, lần đầu tiên đối mặt với tình huống này thật sự hoàn toàn không biết phải làm sao.
Hứa Niệm Sênh không thích bệnh viện. Lần cuối cùng cô bất lực đứng bên ngoài phòng cấp cứu như thế này là năm cô mười bảy tuổi, khi ấy, bố mẹ cô đều đang được cấp cứu ở bên trong.
Trên tay cô đột nhiên cảm thấy hơi ấm truyền đến, là Tống Mạch Xuyên đã nắm lấy tay cô. Giọng anh vang lên từ phía trên đỉnh đầu: “Sao tay lạnh ngắt thế này, có lạnh không? Đứng lên đi, đến ghế ngồi nghỉ một lát, để tôi đi làm thủ tục.”
Hứa Niệm Sênh vẫn chưa hoàn hồn, vẫn còn mơ mơ màng màng bị anh kéo dậy, dẫn cô đến hàng ghế chờ. Anh cởi áo khoác ngoài, nhẹ nhàng phủ lên chân cô.
Vừa định xoay người đi, tay áo Tống Mạch Xuyên đột nhiên bị cô kéo lại. Anh cúi đầu, vừa vặn đối diện với đôi mắt hơi ướt của cô khiến anh sững sờ.
Hứa Niệm Sênh khẽ hỏi, giọng nói tràn đầy bất an: “Tiêm thuốc giảm đau rồi sẽ không đau lắm đâu nhỉ?”
Câu hỏi này khiến Tống Mạch Xuyên im lặng. Hai mươi tám năm sống trên đời, cũng có những lĩnh vực mà anh chưa bao giờ chạm tới. Anh có thể nói ra một lời nói dối thiện ý để an ủi cô, nhưng nhìn cô gái nhỏ đang bất an như vậy, anh biết, ngoài lo lắng cho mợ út của cô, đó còn là nỗi sợ bản năng của người phụ nữ trước việc sinh nở. Về khía cạnh này, anh hoàn toàn không có quyền lên tiếng.
Anh xoa đầu cô gái nhỏ: “Đừng sợ, hai mẹ con sẽ bình an cả thôi.”
Sau đó Hứa Niệm Sênh một mình ngồi trên hàng ghế dài chờ đợi. Một lát sau, Tống Mạch Xuyên quay lại, ngồi xuống bên cạnh cô. Trong bệnh viện có hệ thống sưởi, nhưng tay Hứa Niệm Sênh vẫn không thể ấm lên.
Tài xế và bảo mẫu của nhà họ cũng đã nhanh chóng có mặt tại bệnh viện. Bốn người cùng chờ bên ngoài phòng sinh, thoáng cái đã ba tiếng đồng hồ trôi qua. Bên ngoài cửa sổ phản chiếu ánh đèn đường vàng vọt hắt hiu.
Hứa Cẩm Ngôn cuối cùng cũng gọi điện lại, nghe giọng điệu gấp gáp, dồn dập, đoán chừng đã xem được tin nhắn cháu gái và Tống Mạch Xuyên gửi cho, lúc này có lẽ đang trên đường ra sân bay. Anh ấy hỏi: “Tình hình bây giờ thế nào rồi? Sáng mai cậu sẽ về đến nơi rồi.”
Hứa Niệm Sênh thật thà trả lời: “Mợ vẫn đang ở trong đó ạ.”
Hứa Cẩm Ngôn nghe xong càng thêm sốt ruột: “Có bất cứ chuyện gì, cháu cứ bàn bạc với Tống Mạch Xuyên nhé. Phải cố hết sức cứu được cả mẹ lẫn con. Nhưng nếu bắt buộc phải chọn thì nhất định phải giữ mẹ, nhớ chưa? Sinh thường không ổn thì lập tức chuyển sang mổ ngay, hiểu chứ?”
Nói rồi vội vã cúp máy, tiếp tục di chuyển ra sân bay. Nhưng ngay trong lúc sốt ruột đến phát điên, anh ấy đã quên mất một điều: thời buổi nào rồi mà còn chuyện chọn giữ mẹ hay giữ con nữa? Cúp điện thoại, Hứa Niệm Sênh tiếp tục ngồi trên ghế dài ngẩn ngơ, cầm điện thoại trên tay, tìm kiếm một loạt bài viết liên quan đến việc sinh nở. Gần đây các nền tảng mạng xã hội của cô vốn đã bị những nội dung này chiếm lĩnh, thoát ra ngoài, thấy một bài đăng khác về việc sinh nở, cô lại không nhịn được mà bấm vào xem.
Tống Mạch Xuyên ở bên cạnh chứng kiến toàn bộ quá trình ấy: “…” Sản phụ ở trong kia đang cố gắng vượt cạn, còn cô gái nhỏ chờ ở bên ngoài thì sốt ruột không yên. Anh dù sao cũng lớn tuổi hơn cô, cũng điềm tĩnh hơn cô, Tống Mạch Xuyên muốn cô đừng quá căng thẳng, nhưng vừa mở miệng, anh lại buột miệng nói: “Có đói không, để tôi đi mua chút gì đó cho em ăn.”
Cô lắc đầu: “Tôi không đói, mà cũng không nuốt nổi.” Người đã vào trong đó ba tiếng rồi, cô ở đây sốt ruột đến chết đi được. Bảo mẫu dày dặn kinh nghiệm, nói thời gian sinh kéo dài vài ba tiếng là chuyện rất bình thường. Ừ thì cô cũng biết thế, nhưng nỗi lo vẫn cứ hiện hữu.
Cuối cùng, gần nửa đêm, tiếng khóc của trẻ sơ sinh vang lên từ trong phòng sinh. Sinh rồi, mẹ tròn con vuông, đứa bé nặng 2,6kg. Trái tim treo lơ lửng suốt đêm cuối cùng cũng được hạ xuống, Hứa Niệm Sênh nhẹ nhõm thở phào.
Y tá bế đứa bé ra, cười rạng rỡ chúc mừng họ, còn đặc biệt bế đến trước mặt Tống Mạch Xuyên: “Nào, bố bế em bé chút nhé.”
Tống Mạch Xuyên: “…” Anh không lùi lại, đưa tay ra đón lấy đứa bé, nhưng anh thấy có chút buồn cười: “Tôi không phải bố đứa bé.”
Thấy cô y tá ngẩn người, anh tiếp tục giải thích: “Cứ coi như tôi là bố nuôi vậy. Bố đẻ của em bé vẫn còn đang trên đường về.”
Thấy Tống Mạch Xuyên và Hứa Niệm Sênh ngồi bên ngoài đợi tận sáu, bảy tiếng đồng hồ, nữ y tá còn tưởng một người là bố đẻ của em bé, một người là cô hoặc dì ruột cơ chứ.
Dù gì cũng là người khác giới nên Tống Mạch Xuyên không vào trong thăm Tô Tiểu. Anh bế em bé một lát rồi trả lại cho cô y tá đưa vào cho mẹ bé.
Tuy chào đời sớm hơn ngày dự sinh mười ngày, nhưng dù gì cũng đã đủ ba mươi tám tuần thai, em bé không bị tính là sinh non. Bảo mẫu làm việc chu đáo đến mức vẫn còn nhớ lấy điện thoại ra để quay lại khoảnh khắc em bé được bế ra ngoài, sau đó liền gửi cho chủ nhà, mặc dù khi ấy, bố đứa bé còn đang trên máy bay từ Anh trở về, còn mẹ thì vẫn đang được theo dõi trong phòng sinh. Quả không hổ danh là bảo mẫu hạng vàng.
Em bé đã chào đời bình an, mọi việc sau đó đều do bảo mẫu lo liệu, không đến lượt Hứa Niệm Sênh phải làm nữa. Tô Tiểu gắng sức nhổm dậy nhìn con một cái rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Tống Mạch Xuyên ra xe lấy áo khoác, tới lúc quay trở vào đã nhìn thấy Hứa Niệm Sênh ngồi bệt xuống sàn, đầu tựa vào tường mà ngủ gật. Cơn căng thẳng kéo dài mấy tiếng ròng vừa qua đi, tinh thần được thả lỏng, cô cuối cùng cũng không thể gắng gượng thêm được nữa.