Chương 8: Thù dai đến thế à?

Đoá Tường Vi Rung Động

Chương 8: Thù dai đến thế à?

Đoá Tường Vi Rung Động thuộc thể loại Ngôn Tình, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hứa Niệm Sênh đứng sững sờ tại chỗ, ngơ ngẩn nhìn người đàn ông ngồi trong xe.
Một lần nữa, người đàn ông lại cất lời: “Lên xe đi, tôi đưa em về trường.”
Đến nước này, cô có thể đoán chắc chắn rằng cậu út của mình đã nhờ vả người anh em tốt này chăm sóc cô rồi.
“Tống tổng, không cần đâu ạ. Tôi tự biết đường về.”
“Hứa Niệm Sênh!” Tống Mạch Xuyên đột nhiên gọi cô bằng họ tên đầy đủ.
Hứa Niệm Sênh giật mình, đảo mắt nhìn sang anh.
“Hết giờ làm việc không cần phải gọi là Tống tổng.”
Ồ.
Hứa Niệm Sênh lặng lẽ nép sang một bên, thái độ khép nép: “Vậy chú Tống, chú cứ về đi ạ. Tôi tự về trường được.”
Tống Mạch Xuyên bật cười vì lời cô nói, hỏi: “Tôi là thú dữ hay sao mà em cứ tránh mặt vậy?”
Có phải thú dữ hay không thì cô không biết, nhưng chắc chắn anh chính là một yêu tinh. Hai lần vướng vào cùng một người đàn ông là chuyện tuyệt đối không thể xảy ra với cô. Chạy mất dép!
Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng ngoài miệng, Hứa Niệm Sênh không thể nói thẳng toẹt ra. Cô khéo léo đáp lại: “Chú tự nhìn xem, tôi đủ tay đủ chân, đầu óc bình thường, hoàn toàn đủ khả năng tự về trường được mà, đúng không?”
Nghe vậy, Tống Mạch Xuyên khựng lại, có lẽ đã bị cô làm cho cạn lời.
Sau đó, Hứa Niệm Sênh cứ thế sững sờ nhìn Tống Mạch Xuyên bước xuống xe, đi vòng sang phía cô, cúi người mở cửa xe. Cô nhíu mày, muốn hỏi anh làm vậy là có ý gì. Đúng lúc đó, đằng sau có người cất tiếng gọi “Tống tổng”. Lúc đó, Hứa Niệm Sênh không hiểu nổi tâm lý mình ra sao, chỉ biết là cô sợ người khác sẽ hiểu nhầm mối quan hệ của cô với sếp tổng công ty, cũng sợ sẽ ảnh hưởng đến quãng thời gian thực tập của mình ở đây. Thế là, chỉ trong vài giây ngắn ngủi, Hứa Niệm Sênh phản ứng nhanh như chớp, chui tọt vào trong xe.
Tống Mạch Xuyên nhướng mày.
Người vừa gọi là một vị trưởng phòng trong công ty, tìm Tống Mạch Xuyên để xin ý kiến chỉ đạo. Không ngờ hôm nay Tống Mạch Xuyên lại tan làm đúng giờ, nên ông ta mới vội vàng chạy đến đây, cuối cùng lại tình cờ bắt gặp một cô gái chui tọt vào xe anh. Đã lên được chức vụ này, đương nhiên vị trưởng phòng kia biết cái gì nên nhìn, cái gì không, chỉ là tính tò mò của con người là vô hạn, khó mà kiềm chế được. Kết quả là ông ta vừa xoay lưng rời đi, các nhóm chat trong công ty đã sôi nổi xì xào về cô gái trong xe ông chủ.
Hứa Niệm Sênh may mắn được thêm vào các nhóm chat buôn chuyện của công ty sau cuộc trò chuyện ngắn chừng ba phút với cô lao công trước đó. Nhìn thấy tin nhắn nổ ra liên hồi, cô không khỏi thở dài. Biết ngay mà, có người là có tin đồn. Vị trưởng phòng ban nãy trông có vẻ đường hoàng, nghiêm túc, vậy mà cũng là một kẻ lắm chuyện. Ánh mắt u oán của cô hiện rõ hơn bao giờ hết.
Lúc này, Tống Mạch Xuyên ngồi bên cạnh cứ nhìn chằm chằm cô, cười như không cười nói: “Vừa nãy em sợ bị người khác bắt gặp đến thế cơ à? Dính dáng đến người “chú” này đáng sợ đến mức đó sao?”
Hứa Niệm Sênh còn chưa kịp đáp trả đã nghe anh khẽ cười, nói tiếp: “Chẳng phải em đã hiên ngang thừa nhận mình đi cửa sau vào đây rồi sao?”
Hứa Niệm Sênh: “…”
Cô im lặng trong vài giây, cuối cùng hỏi một câu thành thật: “Ông chủ nào cũng rảnh rỗi đến thế à?”
Rảnh đến mức đi hóng hớt cả những câu chuyện phiếm của đám thực tập sinh.
Dù đã lường trước tình huống bị bắt bài, nhưng Hứa Niệm Sênh thật sự không ngờ những lời nói bừa của cô lại có thể lọt đến tai Tống Mạch Xuyên.
“Muốn biết ông chủ có rảnh rỗi hay không thì có thể đến làm ở văn phòng tổng giám đốc.” Tống Mạch Xuyên nói: “Dù gì em cũng đã thừa nhận mình đi cửa sau rồi, vậy thì cửa sau do tôi mở đã đủ dùng chưa?”
Rất đủ.
Hứa Niệm Sênh lẳng lặng nép sát vào cửa xe.
“Ngày mai có thời gian không?” Tống Mạch Xuyên đột nhiên hỏi.
“Không có.” Đồng chí Tiểu Hứa điềm nhiên đáp cụt lủn một câu.
Sau đó, cô ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt Tống Mạch Xuyên đang nhìn mình, cô ngay lập tức vênh mặt lên bổ sung một câu đầy nghiêm chỉnh: “Tôi phải đi làm.”
Chiếc xe chầm chậm lăn bánh. Cuộc trò chuyện của hai người dường như rất đỗi bình thường trong bầu không khí này. Tài xế ngồi đằng trước vẫn cần mẫn làm việc, như thể chẳng hề bận tâm đến hai người ở phía sau.
“Được rồi.” Tống Mạch Xuyên bật cười, không bận tâm đến câu hỏi trước đó, chỉ nói một câu: “Đã giận ba năm rồi mà vẫn chưa chịu nguôi à?”
Không nhắc thì thôi, vừa nhắc đến lại khiến Hứa Niệm Sênh nhớ đến quá khứ u ám kia, trong lòng lại bao phủ một màn sương ảm đạm. Trong mắt Tống Mạch Xuyên, cô có lẽ chỉ là một cô nhóc vì quá si mê vẻ đẹp của anh nên đã nói ra những lời không phải phép, bị anh xem là trò trẻ con mà phũ phàng từ chối.
Năm đó, một câu “Em còn bé lắm, không phải là đối tượng phù hợp với anh” đã khiến Hứa Niệm Sênh mười tám tuổi mấy ngày liền rửa mặt bằng nước mắt, trái tim thiếu nữ như bị ai bóp nát. Khóc mệt rồi, cô lại lăn ra ngủ say như chết, khiến giờ giấc sinh hoạt của cô bị đảo lộn, trùng khớp với Hứa Cẩm Ngôn. Lúc tỉnh dậy đi uống nước, vừa bắt gặp đôi mắt sưng to như quả óc chó của cô, Hứa Cẩm Ngôn đã bị dọa cho hết hồn. Thời điểm đó đã có kết quả công bố điểm thi đại học, Hứa Niệm Sênh không thi trượt, thứ hạng thừa đủ để vào trường và chuyên ngành cô mong muốn. Chính vì thế, cậu út của cô hoàn toàn không thể hiểu nổi trạng thái tinh thần của cháu gái mình. Nhưng điều này cũng không ngăn được người cậu không mấy đáng tin là Hứa Cẩm Ngôn này suýt chút nữa đã lôi cổ cháu gái đi khám bác sĩ tâm lý.
Giờ tan tầm, đường sá tắc cứng vì xe cộ đông đúc. Khi xe dừng lại ở một ngã tư đèn đỏ, Hứa Niệm Sênh len lén liếc nhìn sang người đàn ông bên cạnh. Anh đang nhắm mắt nghỉ ngơi. Xem ra làm ông chủ cũng chẳng dễ dàng gì, nhìn cậu út của cô thì biết, đi công tác triền miên, ngay cả mợ út trước khi mang thai cũng bận rộn không kém. Với cường độ làm việc cao là thế mà Tống Mạch Xuyên vẫn có thể duy trì vẻ ngoài điển trai phong độ thế này, khiến Hứa Niệm Sênh không khỏi nảy sinh chút ghen tị. Cô ngẩn ngơ nhìn anh, một thoáng lơ đãng nên không phát hiện ra đối phương đã mở mắt.
“Cứ nhìn tôi chằm chằm thế làm gì?”
Tình huống này, nếu là ba năm trước, có lẽ Hứa Niệm Sênh đã xấu hổ quay mặt đi, sau đó sẽ kiên quyết phủ nhận là mình không hề nhìn anh. Nhưng bây giờ khác rồi, cô không còn nhỏ nữa.
“Nhìn thì sao? Nhìn như thế có khiến chú mất đi lạng thịt nào trên người sao?” Đồng chí Tiểu Hứa không những không quay mặt đi mà còn cất giọng đầy hùng hồn: “Đẹp trai như thế mà keo kiệt không cho ai nhìn à?”
Tống Mạch Xuyên rõ ràng thấy buồn cười trước khí thế của cô. Anh hỏi lại: “Thấy tôi đẹp trai nhưng lại tránh tôi như tránh tà thế à?”
“Còn nữa, trước kia em gọi tôi là anh, bây giờ lại khăng khăng gọi chú,” giọng anh vẫn êm ái, trầm ấm khiến người ta mê đắm vang lên, “Thù dai đến thế à?”
Hứa Niệm Sênh: “…”
Hmm.
Ngại ghê, cô bụng dạ hẹp hòi thế đấy!
Tống Mạch Xuyên đưa cô về tới tận cổng trường, sau đó mới bảo tài xế lái xe rời đi. Trên đường về, điện thoại anh bỗng đổ chuông, người gọi đến là mẹ anh.
“Tống Mạch Xuyên,” đầu dây bên kia là một giọng nữ bình tĩnh đến lạ lùng, “Nếu mẹ nhớ không nhầm thì cả tháng nay con chưa hề về ăn cơm nhà lần nào đâu đấy.”
Tống Mạch Xuyên đưa tay day day thái dương, hơi đau đầu: “Mẹ, dạo này con hơi bận, đợi hai hôm nữa con sẽ về.”
“Ồ,” người phụ nữ ở đầu dây bên kia thản nhiên đáp, “Về nhà thì không cần đâu. Hai hôm nữa con rảnh, vậy thì đi ăn cơm với con gái nhà chú Tần đi. Hồi nhỏ các con từng gặp nhau rồi mà, còn nhớ không?”
Chuyện từ hồi bé tí tẹo mới mấy tuổi đầu, làm sao anh còn nhớ được? Tống Mạch Xuyên: “Mẹ, con không có hứng thú…”
Anh còn chưa nói xong, mẹ ruột anh ở đầu dây bên kia đã “tốt bụng” nhắc nhở một câu: “Tống Mạch Xuyên, tháng sau là con tròn hai mươi tám xuân xanh rồi đấy.”
“Vâng.”
Giọng điệu của mẹ anh bỗng dịu hẳn: “Con nói thật cho mẹ nghe, bao nhiêu năm không chịu tìm bạn gái, có phải là con thích đàn ông không?”
Tống Mạch Xuyên: “…”
Anh im lặng rất lâu mới lên tiếng phủ nhận: “Không phải.”
Thế rồi, anh nghe thấy giọng người phụ nữ ở đầu dây bên kia trở nên sốt ruột: “Thôi chết rồi, thế nghĩa là có vấn đề về sức khỏe. Hay là con đến bệnh viện một chuyến…”
Tống Mạch Xuyên: “…”