Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Chương 10: Chặn Phát Sóng Trực Tiếp
Đoàn Du Lịch Vô Hạn thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Cho tao coi với!”
…
“Ưm.”
Một tiếng rên đầy mê hoặc vang vọng trong phòng tắm mịt mờ hơi nước.
Giữa chuyến lữ hành đầy rẫy hiểm nguy, xác chết vây quanh, việc có tâm trạng ngâm mình trong bồn giữa núi rừng hoang vu thế này rốt cuộc là loại hưởng thụ thần tiên gì?
Vệ Tuân khó lòng miêu tả, nhưng cậu thấy phê tới mức chỉ muốn ngủ vùi trong bồn tắm, nhưng tiếc là cậu không thể.
Cậu quá mệt, ngâm lâu sẽ ngất xỉu. Hơn nữa, bên tai cậu còn *ting ting ting* ồn ào đến phát điên, lúc ngâm bồn Vệ Tuân thoải mái *ưm ưm* mấy tiếng, thế mà giá trị kích thích cứ *+1 +1 +1*. Quy tắc cộng điểm gì mà vô lý đến thế.
Vệ Tuân nghi ngờ vụ tính điểm của “Làm chuyện 18+”, là bất cứ bộ phận nào từ cổ trở xuống đều bị xem là 18+!
Vệ Tuân tiếc nuối chép miệng, loạng choạng bước ra khỏi bồn tắm, để lộ thân hình thon dài trắng muốt. Vì quá gầy và trắng, khiến người ta vô thức muốn in lên đó vài dấu vết. Có điều, trên mặt cậu vẫn đeo chiếc mặt nạ quỷ bằng đồng thau, loại nhìn vào đã đủ khiến người ta sợ hãi.
Vệ Tuân quá cẩn thận, dù tắm rửa cũng không tháo [Mặt nạ hướng dẫn viên] xuống.
Nhanh chóng dội vài gáo nước, Vệ Tuân thay quần áo xong thì nằm trên chiếc giường hai mét mốt, đắp chăn bông và thoải mái thở phào. Theo quy định, hướng dẫn viên du lịch lẽ ra phải chịu đãi ngộ kém hơn khách du lịch và ngủ trong phòng nhỏ đi kèm, nhưng phiếu trải nghiệm khách VIP này thực sự xứng đáng với tên gọi của nó.
Vệ Tuân vừa đẩy cánh cửa cũ nát lọt gió đã thấy bên trong vô cùng rộng rãi sạch sẽ, có bồn tắm, giường lớn, điều hòa, máy giặt, thậm chí còn trải thảm phòng cho khách.
Tuyệt vời! Vệ Tuân vừa đặt mình xuống giường đã không muốn ngồi dậy nữa, vứt bỏ Lâm Hi, Miêu Phương Phỉ và đám người kia sang một bên. Hành trình ngày hôm nay đã rút cạn sức lực của cái thân tàn tạ này rồi.
Vệ Tuân xoay người, liếc nhìn cánh tay của mình, găng tay nửa ngón đã được tháo ra khi tắm, để lộ những khớp xương rõ ràng, tái nhợt bất thường. Trên cổ tay trái in một nửa cánh bướm nhỏ màu xanh tím, kích thước bằng móng tay, trông như hình xăm, rửa không trôi. Có điều, nó không hề chi tiết, chỉ là một hoa văn hình cánh sơ sài.
Mảnh bướm Maria, rốt cuộc là gì?
Vệ Tuân nhớ khi mình cầm cờ bằng tay trái, sức mạnh bộc phát gần như chém đôi con Cáo Bay Xác Sống, nhưng đến giờ tay cậu vẫn còn vô lực, rã rời.
Hình xăm cánh bướm này, liệu có tác dụng tăng cường sức mạnh không?
Đây là “bàn tay vàng” sao?
Vệ Tuân dự định tìm cơ hội thí nghiệm thử, vết thương bị con cáo bay cắn ở cổ tay phải đã sắp lành, khả năng phục hồi vết thương bên ngoài của Vệ Tuân trước nay luôn rất mạnh, thậm chí cậu còn từng bị đưa đi nghiên cứu. Đáng tiếc, đám người mặc áo blouse trắng kia không khám phá ra được điều gì, cuối cùng chỉ quy kết đó là “đột biến gen”. Tuy nhiên, khả năng phục hồi của Vệ Tuân lại tương đối lệch lạc, nó bất lực trước sự suy kiệt của các cơ quan nội tạng.
Hiện tại cậu có chút khó chịu, không phải đau đớn mà là cảm giác khó thở, hoảng loạn và ngột ngạt.
Dù đã ngâm nước ấm và chôn mình trong chăn, Vệ Tuân vẫn run rẩy rét lạnh như cũ. Danh hiệu Kẻ máu lạnh chỉ xuất hiện tác dụng phụ khi nó đang có hiệu lực, nhưng tình trạng bất ổn của Vệ Tuân lại khiến danh hiệu này luôn trong trạng thái kích hoạt.
Nếu không cảm thấy đau thì phải chịu lạnh!
Vệ Tuân gần như đã quen với nó rồi, lúc run cầm cập trong chăn, cậu còn tự hỏi, liệu danh hiệu có thăng cấp nếu cậu sử dụng quá thường xuyên không?
Đây là linh cảm do danh hiệu “Cổ Bà Bà cấp tân thủ” của Miêu Phương Phỉ mang lại. Trước mắt, Vệ Tuân đã gặp bốn màu danh hiệu: xanh lá, xanh da trời, xanh biển đậm và màu tím. Cấp bậc hẳn là tăng dần.
Danh hiệu màu xanh lá chỉ có một công năng, ví dụ như “Đôi mắt tìm kiếm cái đẹp” của Lâm Hi và “Tấm lòng yêu thương – loài bò sát” của Miêu Phương Phỉ, đều tập trung vào một phương diện cụ thể nào đó.
Danh hiệu màu xanh da trời thì có hai công năng, ví dụ như “Vận động viên” của Thạch Đào, khả năng phục hồi sức lực và thể chất cực tốt. Hoặc danh hiệu được thăng cấp từ màu xanh lá lên như “Khách quen Tương Tây” của Miêu Phương Phỉ và gã Mập.
Đã có “khách quen”, vậy hẳn sẽ có các loại danh hiệu màu xanh lá như “Khách mới Tương Tây”, v.v.
Mà cấp cao hơn là danh hiệu màu xanh biển đậm thuộc sở hữu của Miêu Phương Phỉ. Đặc điểm lớn nhất của danh hiệu này là không chỉ có hai chức năng nhận dạng độc dược và luyện chế cổ, mà còn đi kèm với một nhược điểm mang tính hạn chế rất mạnh đối với Miêu Phương Phỉ.
Vệ Tuân đoán, nếu Miêu Phương Phỉ xóa bớt hai từ “tân thủ” thì rất có thể màu danh hiệu sẽ thay đổi, nhược điểm cũng sẽ yếu đi đáng kể.
Tựa như danh hiệu “Kẻ máu lạnh” màu tím của Bính Cửu, nó cũng có một nhược điểm vô thưởng vô phạt là “luôn cảm thấy xung quanh không đủ ấm”, nhưng lại mang lại rất nhiều lợi ích.
Làm sao đạt được danh hiệu và khiến nó thăng cấp?
Vệ Tuân cảm thấy rất hứng thú. Danh hiệu của cậu là “Người không biết đau” màu xanh lá, hướng tiến hóa trong tương lai là “Kẻ máu lạnh”. Sẽ không cảm nhận được bất kỳ loại cảm xúc tiêu cực nào, giống hệt với căn bệnh ngoài đời thực của cậu.
Vậy nếu ngoài đời thực cậu bệnh nặng hơn, thì danh hiệu này có thăng cấp không nhỉ? Hơn nữa, Vệ Tuân thấy mình cần một danh hiệu có tính công kích, ví dụ như danh hiệu Cổ Bà Bà của Miêu Phương Phỉ trông cũng khá ổn.
Lát nữa đến chỗ Miêu Phương Phỉ, cậu phải hỏi xem cô ta lấy danh hiệu đó bằng cách nào mới được.
Vệ Tuân nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng lười biếng không muốn rời giường nên bèn kiểm kê lại những gì thu hoạch được hôm nay. Cậu vào xem giao diện của mình, quả nhiên sau một ngày lăn lộn, thời gian đếm ngược tử vong đã giảm xuống cực nhiều.
[Đếm ngược thời gian tử vong 11:26:35]
Lúc ở trên xe, Vệ Tuân đổi được 24 giờ, bây giờ mới 7 giờ tối mà thời gian đếm ngược chỉ còn chưa đến một nửa.
Tính toán thời gian, chỉ đủ để chống chọi đến hơn 6 giờ sáng mai, cậu phải nghĩ cách kiếm thêm điểm mới được.
Muốn tiếp tục trải nghiệm chuyến lữ hành thú vị này, ngoài việc kéo dài thời gian sống, Vệ Tuân còn muốn tích cóp một ít điểm, để trong tình huống nguy cấp cậu buộc phải tự sát về 0, ít nhất cũng còn chút điểm để đổi lấy thời gian đếm ngược.
Khiêu chiến phó bản, hoàn thành nhiệm vụ thăm dò thắng cảnh “Núi rừng Cáo Bay” với cái debuff “Oán hận của Cáo Bay xác sống” trên người và thời gian đếm ngược ít ỏi, thật sự là quá liều lĩnh.
Không biết điểm số giữa du khách và hướng dẫn viên có thể chuyển nhượng cho nhau không nhỉ? Nếu được thì mọi chuyện đã đơn giản hơn rồi.
Vệ Tuân ngồi dậy, ánh mắt mông lung.
Các du khách đáng yêu của cậu, chắc sẽ không bủn xỉn mà không chi một ít điểm tiếp tế cho hướng dẫn viên có tâm như cậu đâu nhỉ?
[Không được.]
Vệ Tuân vừa nghĩ xong, hệ thống khách sạn đã cho cậu một câu trả lời dứt khoát.
[Để đề phòng hướng dẫn viên có hành vi bạo lực tống tiền đe dọa du khách, cấm việc trao đổi điểm giữa khách du lịch và hướng dẫn viên.]
Tức chết đi được, cái này mà là tống tiền sao?
Vệ Tuân từ chối hiểu.
Một hướng dẫn viên ngây thơ như cậu thì có thể có ý xấu gì được chứ? Đó chỉ là tình yêu nhỏ bé mà du khách muốn hiến dâng cho hướng dẫn viên của mình thôi mà!
Đáng thương thay, cậu cẩn trọng từng bước, hết đánh quái lại leo núi, quần quật cả ngày cuối cùng vẫn chỉ là con số 0…
Hửm?
Vệ Tuân kinh ngạc phát hiện, điểm của mình đã tăng lên 62!
Số điểm này từ đâu ra vậy?
Chuyện gì thế này? Chẳng lẽ… Vệ Tuân đột nhiên nhớ tới cái “livestream” mà mình đã bỏ quên.
Bởi vì không nhìn thấy hình ảnh hay tương tác cùng khán giả, dọc đường lại gặp đủ chuyện nên Vệ Tuân suýt nữa đã quên béng nó rồi. Nhìn thấy số điểm tự dưng xuất hiện, cậu mới sực nhớ ra.
62 điểm! Nếu không tính tặng thưởng, tức là vào thời điểm hot nhất trong buổi phát sóng trực tiếp của cậu, đã có tới 6.200 người theo dõi.
Vậy là có hơn 6000 người đang xem chuyến lữ hành này thật sao?
Vệ Tuân nhướng mày, như đang suy tư điều gì đó. Số lượng người trong Khách sạn Kinh Dị Toàn Cầu chỉ e vượt quá sức tưởng tượng của cậu.
Màn hình phát sóng trực tiếp rốt cuộc là của du khách hay của hướng dẫn viên? Màn hình quay chụp dưới góc độ nào?
Vệ Tuân xuống giường, đi vẩn vơ quanh phòng. Chốc cậu cởi áo choàng tắm ngắm nghía mình trước tấm gương soi toàn thân, chốc lại lấy ra lọ mật nhỏ, coi như bi mà bắn.
Sau một hồi làm đủ trò, Vệ Tuân liếc nhìn điểm thì thấy con số 62 vẫn không nhúc nhích.
Chán chết đi được!
Vệ Tuân lập tức mất hứng.
Cậu không thể xem livestream nên cũng chẳng cần quan tâm đến đám khán giả kia. Trong mắt Vệ Tuân, bọn họ chỉ là một nhóm công cụ để cậu kiếm điểm. Công cụ không phản ứng, Vệ Tuân cũng nhanh chóng mất đi hứng thú với bọn họ.
Có điều, trò livestream này dễ bại lộ chuyện riêng tư, vẫn nên kiểm soát nó thì hơn. Vệ Tuân ngồi dậy cân nhắc kỹ càng, cậu nhớ rằng nó không chỉ để kiếm điểm mà còn để “giám sát” hướng dẫn viên.
Vệ Tuân không muốn bị các “con mắt” nhìn chằm chằm, đặc biệt là lúc cậu muốn làm những chuyện xấu.
[Làm chuyện 18+ (Danh hiệu màu xanh da trời): Hình như bạn rất thích làm chuyện 18+, nhưng điều đó không được phép! Khi giá trị kích thích của bạn cao hơn 10 điểm, màn hình phát sóng trực tiếp của bạn tạm thời bị censors!]
[Giá trị kích thích hiện tại: 6.]
Chặn phát sóng trực tiếp? Có thể chặn bao lâu? Chặn bằng cách nào?
Ánh mắt Vệ Tuân nhìn danh hiệu thật chăm chú, rồi chuyển sang vẻ âm u. Sau đó cậu tung chăn, cởi áo choàng tắm dài…
Ngay lúc cậu cởi bỏ chiếc áo, giá trị kích thích tăng vù vù, tiếng 'ting ting' báo động dồn dập!
[Giá trị kích thích hiện tại: 25.]
[Giá trị kích thích hiện tại: 42.]
[Giá trị kích thích hiện tại: 50!]
[Ting! Giá trị kích thích của bạn vượt quá mức cảnh báo! Màn hình phát sóng trực tiếp của bạn tạm thời bị chặn, 4 giờ sau sẽ mở khóa!]
Chỉ vậy thôi sao? Chỉ thế thôi ư? Thật vô dụng.
Vệ Tuân trào phúng, thản nhiên vuốt v3 'bé ciu' đang ủ rũ của mình, nếu không phải sức khỏe cậu quá yếu thì cậu đã phong tỏa phòng phát sóng trực tiếp một năm rồi!
Bị bệnh lâu ngày, Vệ Tuân thanh tâm quả dục đến mức sắp đắc đạo thành tiên rồi!
Vệ Tuân quấn lại áo choàng tắm, xỏ dép lê, lững thững đi đến phòng Lâm Hi.
Cậu không hề biết rằng vào lúc này, trong phòng phát sóng trực tiếp của mình đã có khoảng 6.234 người xem, cảnh báo tràn màn hình, và làn bình luận kịch liệt chia làm hai phe.
[VCL, là tao điên hay Bính Cửu bị điên vậy hả tụi bây???]
[Cho tao xem! Cho tao xem với!!!]